Chương 34
Mất Kiểm Soát - Dã Lê

Chương 34: Lật người cưỡi lên

 
Lúc Diệp Tẩy Nghiễn bước vào “Nhà trọ Hạnh Phúc” ở lần trước, anh đã chuẩn bị tâm lý cho khách sạn mà Thiên Đại Lan sẽ ở tối nay.
Bây giờ xem ra, sự chuẩn bị đó vẫn còn chưa đủ.
Diệp Tẩy Nghiễn chưa từng ở khách sạn dưới năm sao.
Lần cực kỳ miễn cưỡng nhất là nhiều năm trước, do công tác phải đến một thị trấn nhỏ, cả đoàn được đặt phòng thống nhất tại một khách sạn “hạng sang” có tiếng lâu năm. Vừa mở cửa bước vào, nhìn thấy tấm thảm màu nâu đỏ bị tàn thuốc làm cháy thủng một lỗ, anh lập tức yêu cầu trả thêm tiền để nâng hạng phòng, còn bảo trợ lý mua hẳn một bộ chăn ga gối mới.
Tiêu chuẩn chọn chỗ ở của Thiên Đại Lan rõ ràng còn “nguy hiểm” hơn thời điểm đó nhiều.
Quầy lễ tân bằng gỗ màu vàng đã tróc lớp sơn bóng bên ngoài, lộ ra tấm ván ép bên trong đã mục, bột gỗ mủn ra, còn có những lỗ tròn ngoằn ngoèo như bị giun đục.
Cô bé lễ tân trông chỉ tầm mười tám, mười chín tuổi, gương mặt vẫn còn nét ngây thơ, đang xem lại bộ phim truyền hình trên TV, âm lượng mở rất to, có lẽ là nhạc mở đầu phim.
“Đặt em vào tim, thành tâm dâng hương; cắt xuống một tia ánh nến…”
Mùi dầu đặc trưng của mì gói hòa cùng hương vị mạnh và đơn giản của gói gia vị xộc thẳng lên, lại thêm trời tối, phòng không thoáng khí, mùi bí ngột ngạt đến mức khiến người ta khó thở. Diệp Tẩy Nghiễn nhíu chặt mày, nhìn sang chiếc sofa đỏ sẫm vương vết bẩn không rõ là gì, cuối cùng chọn đứng.
Dương Toàn vẫn đang đợi trong xe.
Diệp Tẩy Nghiễn cảm thấy mình cần phải nói chuyện nghiêm túc với Thiên Đại Lan.
Về cửa hàng quần áo tên “Hồng” kia, từ miệng mẹ cô anh đã moi được một thông tin.
Anh nhận ra cô dường như không hề đi học.
“Cộp cộp cộp cộp”
Tiếng còi và tiếng bánh xe lạch cạch của tàu hỏa vang rõ ràng xuyên qua bức tường mỏng, chui vào trong đầu, ồn ào đến mức khó chịu.
Diệp Tẩy Nghiễn chờ cô bé lễ tân gọi điện xong, chưa đến năm phút, đã nghe thấy tiếng “pà táp pà táp pà táp”.
Thiên Đại Lan, chỉ mặc chiếc áo thun trắng, từ nơi cầu thang tối tăm bước ra, tóc như vừa gội xong, sạch sẽ và tươi mới. Cánh tay trắng nõn, gương mặt trắng ngần, hoàn toàn không ăn nhập với sự bẩn thỉu, lộn xộn xung quanh.
Diệp Tẩy Nghiễn rõ ràng thấy sự hoảng hốt trên gương mặt cô.
Cả hình ảnh bản thân anh, gương mặt không chút biểu cảm phản chiếu trong mắt cô.
“Chúng ta cần nói chuyện” Diệp Tẩy Nghiễn bình tĩnh nói:
“Về phòng em hay lên xe tôi?”
Thiên Đại Lan chọn phương án thứ nhất.
Ngay từ khoảnh khắc nhìn thấy Diệp Tẩy Nghiễn, cô đã biết mình lộ tẩy rồi.
Trái tim nhỏ cứ “thình thịch, thình thịch” không ngừng, Thiên Đại Lan còn cảm thấy một nỗi khó chịu và xấu hổ kỳ lạ. Không chỉ là sự xấu hổ vì lời nói dối bị bóc trần, mà còn có một thứ gì đó, mơ hồ, mà cô không rõ xuất phát từ đâu.
Kẽ hở xuất hiện từ khi nào? Diệp Tẩy Nghiễn sao có thể tìm được đến đây? Anh đi mượn chó nghiệp vụ à? Lần theo mùi hương của cô mà tìm tới sao?
Thiên Đại Lan không biết.
Cô thích xem người khác gặp chuyện, nhưng không có nghĩa là cô thích người khác nhìn mình gặp chuyện. Mãi cho đến khi Diệp Tẩy Nghiễn bước vào căn phòng trọ tồi tàn của cô, đóng cửa lại, cài xích khóa chống trộm gỉ sét, cô mới quay người, gọi một tiếng “Anh”.
Diệp Tẩy Nghiễn không nhìn cô, anh đang quan sát căn phòng này.
Sự quan sát của anh về căn phòng này khiến nỗi xấu hổ ẩn sâu trong lòng Thiên Đại Lan càng thêm dữ dội. Cô như sắp không thở nổi.
Ánh mắt Diệp Tẩy Nghiễn lướt qua bức tường dán tấm áp phích đã lỗi thời, chiếc ấm đun nước truyền thống màu bạc nền đen, dưới chân còn đang giẫm lên cái gì đó. Anh dịch chân, cúi đầu nhìn, phát hiện đó là một tấm thiệp màu nhét từ khe cửa vào. Trên đó in hình một cô gái mặc đồng phục bán trong suốt và một người phụ nữ đẫy đà trong chiếc váy ren dây rượu vang, bên cạnh là dòng chữ đỏ đen to đậm, lộ liễu và nổi bật: “Nữ sinh nhiệt tình như lửa, vợ hiền dịu dàng như nước”
Bên dưới còn in số điện thoại và dòng chữ nhỏ, lúc này đang bị giẫm dưới đôi giày da sạch sẽ không một hạt bụi của Diệp Tẩy Nghiễn. Anh không buồn nhìn thêm lần nữa, như thể chỉ cần liếc thêm một cái là sẽ bẩn mắt.
Mọi thứ trong này đều khiến trước mắt Diệp Tẩy Nghiễn một mảng tối đen hết lần này đến lần khác.
Ngoại trừ Thiên Đại Lan.
Mái tóc mới nhuộm của cô rất đẹp, là một màu nâu nhạt ấm áp như mật ong vừa nấu xong. Sau khi gội một lần, những lọn xoăn to biến mất, vẫn là mái tóc xoăn tự nhiên vốn có của cô, mềm mại như gợn sóng Tây Hồ trong ngày nắng.
Cánh tay khoác chiếc áo khoác cashmere có giá trị bằng nửa năm, thậm chí cả năm tiền thuê căn nhà này, Diệp Tẩy Nghiễn bình tĩnh bảo Thiên Đại Lan theo mình đi.
Giọng anh vẫn như mọi khi, ôn hòa:
“Tôi đã gia hạn phòng khách sạn rồi. Dương Toàn hiện đang ở dưới lầu. Thu dọn đồ đạc, đi với tôi. Ngày mai Dương Toàn sẽ đưa em ra sân bay, tôi đã đặt xong vé chiều mai về Thẩm Dương cho em.”
Đứng nói chuyện thì quá nghiêm túc.
Thiên Đại Lan muốn mời anh ngồi, nhưng căn phòng này quá nhỏ, nhỏ đến mức không có chỗ đặt một chiếc bàn hay ghế con. Cô đành ngồi xuống giường, rồi vỗ vỗ, giống như ở quê mời người ta lên giường sưởi:
“Hay là… mình ngồi nói chuyện trước?”
“Không cần.” Diệp Tẩy Nghiễn mặt căng lại, ánh mắt anh vô tình lướt qua đồ vứt vội bên gối, đó là áo ngực và q**n l*t nhỏ màu hồng nhạt mà cô thay ra trước khi tắm. Anh không nhìn kỹ, ánh mắt vừa chạm vào đã lập tức dời đi, vẻ mặt càng nghiêm túc hơn:
“Đi thôi.”
Thiên Đại Lan nói:
“Tôi không đi.”
Diệp Tẩy Nghiễn hỏi:
“Tại sao không đi?”
“Bởi vì tôi đã trả tiền phòng” cô nói:
“Bây giờ căn phòng này hoàn toàn thuộc về tôi… ít nhất là đêm nay.”
“Thuộc về em?” Diệp Tẩy Nghiễn khó mà đưa ra nhận xét gì về tình trạng vệ sinh của cái nhà trọ nhỏ này, thậm chí câu tiếp theo “bao gồm cả mấy con côn trùng ở đây?” anh cũng nuốt ngược vào bụng.
Căn phòng mang mùi ẩm mốc, oi bức, có lẽ ở góc bàn hay cạnh giường có thể tìm thấy nấm mốc mọc tự do.
Đối với một người bị chứng sạch sẽ như anh, chỉ cần nghĩ đến chuyện nghỉ ngơi ở đây thôi cũng đã thấy khó chịu.
Anh không muốn ngồi xuống, cũng không muốn để Thiên Đại Lan ngồi ở đây.
Diệp Tẩy Nghiễn không thể tưởng tượng nổi cô đã từng ngủ một đêm ở kiểu nhà trọ như thế này thế nào, độ ẩm và mốc meo ở đây có thể khiến cô bị ốm, cũng có thể làm da cô nổi mẩn.
“Khách sạn bên kia tôi cũng đã trả tiền” Diệp Tẩy Nghiễn không muốn ở đây lâu:
“Đêm nay cũng thuộc về em.”
“Anh trai tìm được chỗ này bằng cách nào vậy?” Thiên Đại Lan chuyển chủ đề, nhận ra cảm xúc bất thường của anh, đó là một loại giận dữ ổn định.
“Anh theo dõi tôi sao?”
“Nếu tôi theo dõi em, thì ngay trong 15 phút sau khi em rời sân bay hôm qua tôi đã kéo em vào xe rồi.” Diệp Tẩy Nghiễn hỏi:
“Em đến Thâm Quyến rốt cuộc là vì gì?”
“Vì anh đó.”
“Em nói dối.” Lúm đồng tiền của Diệp Tẩy Nghiễn không xuất hiện như trong dự đoán của Thiên Đại Lan, anh nói:
“Em là vì cửa hàng quần áo của mình.”
Bộ não Thiên Đại Lan khựng lại một chút.
“… Em nên về trường học hành cho đàng hoàng.” Diệp Tẩy Nghiễn cố gắng giữ giọng bình tĩnh, nói:
“Cũng không sao, bây giờ mới tháng mười, vẫn còn kịp; cửa hàng quần áo không nên chiếm quá nhiều thời gian của em, em có thể thuê nhân viên, còn có bố mẹ em nữa”
“Tôi đã thuê người rồi.” Thiên Đại Lan ngắt lời:
“Là sinh viên trường đại học gần chỗ chúng tôi, nhưng cô ấy vẫn cần phải học.”
“Còn em?” Diệp Tẩy Nghiễn hiếm khi cắt ngang cô:
“Em định bao giờ mới học?”
Thiên Đại Lan nói:
“Khi cửa hàng không có khách, thật ra tôi vẫn học mà…”
“Bảng điểm em gửi cho tôi là thật sao?” Diệp Tẩy Nghiễn nhìn chằm chằm cô, hỏi:
“Em nói với tôi là em học ở trường, làm bài kiểm tra; nhưng thực tế, em đã làm mấy đề đó ở đâu?”
Thiên Đại Lan cứng họng.
Cô không thể phản bác, cũng chẳng có gì để phản bác.
Cô thật ra không nghĩ hôm nay Diệp Tẩy Nghiễn sẽ trực tiếp vạch trần lời nói dối của cô như vậy.
Thiên Đại Lan tưởng rằng anh sẽ như trước kia, nhìn thấu lời nói dối và những tiểu xảo của cô, rồi vẫn ngầm hiểu mà tiếp tục cùng cô diễn tiếp.
Lần này tại sao lại khác?
Anh chẳng phải rất thích kiểu đóng kịch này sao?
Giờ đây, Diệp Tẩy Nghiễn trông có vẻ rất tức giận, nhưng Thiên Đại Lan lại không rõ rốt cuộc anh tức giận điều gì.
Cô cố gắng hiểu, hạ giọng:
“Tôi đâu phải không muốn học thật tốt, nhưng từ lớp 10 dường như học quá chậm, bây giờ những thứ thầy cô dạy, tôi đều đã tự học trước rồi… và tôi còn đã vượt qua kỳ kiểm tra tổng hợp, năm sau sẽ đủ điều kiện tham gia kỳ thi đại học.”
Diệp Tẩy Nghiễn hỏi:
“Em định chỉ dùng một năm để chuẩn bị cho kỳ thi đại học sao?”
“Ừ” Thiên Đại Lan gật đầu:
“Hi Kinh cũng đã nhảy cấp mà. Anh ấy chỉ học hai năm cấp 2 và cấp 3 là tham gia thi. Anh ấy còn nói với tôi rằng, thời học cấp 3 anh ấy chưa bao giờ học buổi tối.”
“Cậu ấy luôn có gia sư riêng. Không học buổi tối là vì ban đêm phải nhận hướng dẫn đặc biệt từ sáu giáo viên gia sư” Diệp Tẩy Nghiễn nói, nhắc đến Diệp Hi Kinh lúc này khiến anh có chút bực bội:
“Còn em? Đại Lan? Em định dành năm này ngoài thời gian mở cửa hàng để tập trung cho kỳ thi sao?”
Thiên Đại Lan lại một lần nữa khựng lại.
“Đừng lãng phí tài năng của mình” Diệp Tẩy Nghiễn nhìn cô sâu sắc, lần này anh đã kiềm chế được cơn giận vô danh, cố gắng nhẹ nhàng trò chuyện với cô:
“Em còn nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, em nói gì không? Em nói mình là học sinh của Thanh Hoa, với thông minh và tài năng của em, học tập thật tốt, đậu Thanh Hoa là hoàn toàn khả thi. Tôi tin vào năng lực của em.”
Thiên Đại Lan im lặng, cô không nói gì, cúi xuống nhìn đôi dép của mình.
Đôi dép dùng một lần này lấy từ nhà trọ  trước, trắng tinh, không dệt, đã được khử trùng.
Phòng mà Diệp Tẩy Nghiễn đặt cho cô là phòng suite khách sạn, ở tầng 84, nhà tắm còn lớn hơn cả căn phòng nhỏ này, bồn tắm bên cửa sổ kính lớn có thể nhìn bao quát thành phố Thâm Quyến.
Ngoại trừ phòng ngủ ở nhà Diệp Tẩy Nghiễn tại Bắc Kinh, Thiên Đại Lan chưa bao giờ ngủ trên giường lớn đến vậy, lớn đến mức cô có thể xoay vòng với cơ thể mình làm đường kính, dang tay dang chân tự do vẽ vòng tròn.
Cuộc sống của Diệp Tẩy Nghiễn quá nhẹ nhàng, quá xa hoa, quá… hoàn toàn không phù hợp với nơi này.
Hai mươi tám năm thuận buồm xuôi gió, có lẽ anh chưa từng nếm trải sự nghèo khó hay thiếu thốn.
Tiền đối với anh chẳng là gì cả.
Chỉ là một con số mà thôi.
Anh không thể hiểu được khát vọng về tiền bạc của cô.
Không còn cách nào khác, con người luôn xem thường những gì mình đang có.
Thiên Đại Lan cố gắng suy nghĩ, cũng giống như cô, sẽ không cảm thấy nhan sắc là một thứ quý hiếm.
Bởi vì cô đủ xinh đẹp.
Bởi vì Diệp Tẩy Nghiễn quá giàu có.
Cô đáng lẽ phải nhận ra điều này từ lâu, đúng không?
“Đi cùng tôi đi” Diệp Tẩy Nghiễn đưa tay ra với cô:
“Hãy coi hai ngày vừa rồi như chưa từng xảy ra gì, về nhà học thật tốt, không cần lo lắng chuyện tiền bạc”
“Tại sao không cần lo lắng?” Thiên Đại Lan ngẩng đầu, đôi mắt đen láy nhìn anh:
“Tôi có tư cách gì mà không phải lo lắng chứ?”
Diệp Tẩy Nghiễn hơi giật mình.
Giọng Thiên Đại Lan hơi run run:
“Anh nghĩ tôi không muốn học thật tốt sao? Anh nghĩ tôi không muốn như những người cùng trang lứa, học hết ba năm cấp 3, đi thi vào trường đại học mà mình mong muốn sao? Anh nghĩ tôi thích bị khinh thường, bị chê bai, bị sa thải chỉ vì trình độ học vấn sao? Anh nghĩ tôi muốn nỗ lực của mình bị xóa sạch sao?”
Diệp Tẩy Nghiễn, anh chưa từng trải qua sự bắt nạt ở trường nghề khi 15 tuổi, anh chưa từng bị những ông chú 30-40 tuổi theo dõi ở nhà máy điện tử tại Thâm Quyến khi 16 tuổi, anh chưa từng bị bạn trai đầu tiên làm nhục khi 17 tuổi, anh chưa từng rời quê hương để một mình lên Bắc Kinh khi 18 tuổi, cũng chưa từng học cách cười với tất cả mọi người, ứng phó với những mưu mô, toan tính giữa đồng nghiệp khi 19 tuổi.
Diệp Tẩy Nghiễn, anh chưa từng trải qua đói khát, chưa từng cả tuần ăn những ổ bánh mì hay bánh bao rẻ, lạnh và cứng kẹp với dưa muối, chưa từng nếm cảm giác phải ép mình ăn đến ói, chưa từng cảm giác xấu hổ khi chia phần ăn trong căng tin với bạn bè.
Diệp Tẩy Nghiễn, anh thử qua mùa đông chỉ mặc một chiếc áo bông mỏng rời rạc chưa? Anh cũng sẽ bị bạn cùng lớp bịt mũi cười nhạo vì mặc một chiếc áo suốt cả mùa đông sao? Anh từng cảm nhận nỗi buồn, xấu hổ và lo lắng khi chiếc áo bông duy nhất qua mùa đông vô tình bị rách chưa?
Anh chưa từng trải qua những điều đó.
Sinh ra ở Bắc Kinh, Diệp Tẩy Nghiễn, anh có biết để cô ở lại Bắc Kinh phải vất vả đến nhường nào không?
Người vốn quen nhìn thấy sự phù hoa ồn ào như Diệp Tẩy Nghiễn, có biết cô phải nỗ lực đến mức nào để chạm tới một chút cạnh rìa của sự phồn hoa không?
Vì vậy anh nghĩ “nghèo” chỉ là một trạng thái. Anh không biết rằng “nghèo” cũng là một căn bệnh tâm lý.
“Tôi phải kiếm tiền” Thiên Đại Lan nghiến răng, nhìn Diệp Tẩy Nghiễn, ánh mắt kiên cường:
“Ngay bây giờ hoặc không bao giờ, tôi sẽ không bỏ lỡ bất cứ cơ hội kiếm tiền nào, cũng sẽ không để nó biến mất trước mắt tôi; bất cứ lúc nào, bất cứ hoàn cảnh nào, bất cứ thứ gì, tôi có thể từ bỏ tất cả những thứ khác.”
“Đại Lan” Diệp Tẩy Nghiễn trầm giọng:
“Em còn quá trẻ”
“Tôi không còn nhỏ nữa, Diệp Tẩy Nghiễn!” Thiên Đại Lan tức giận đứng dậy, cô nói:
“Bây giờ bố mẹ tôi chỉ còn mỗi tôi, họ đều cần tôi, anh vẫn không hiểu sao? Diệp Tẩy Nghiễn, bố mẹ tôi sức khỏe không tốt, bây giờ tôi là trụ cột kiếm tiền trong nhà.”
Cô có thể cảm nhận được ánh mắt Diệp Tẩy Nghiễn chứa đầy thương cảm và đồng tình.
Anh đang thương hại cô.
Nhưng cô không muốn sự thương hại đó!!!
Thiên Đại Lan lúc này hoàn toàn không hề thấy vui khi được người khác thương hại; trước đây cô rất giỏi lợi dụng vẻ yếu đuối để lấy lòng thương, thu lợi ích, nhưng hôm nay, cô quyết tâm không để Diệp Tẩy Nghiễn thấy bất cứ nỗi buồn nào của mình.
Cô thậm chí không muốn anh thấy những ngày tháng khó khăn và túng quẫn của mình, nghe cũng không được; chúng giống như những bài toán sai bị che đi, Thiên Đại Lan phải che giấu chặt chúng, để giữ cho mình một chút tự trọng khi đứng trước Diệp Tẩy Nghiễn.
Cô phải giữ tự trọng.
Không được rơi nước mắt, không được yếu mềm, không được bết bát.
Nếu không, vận xui sẽ tìm đến để hạ gục cô.
“Tại sao em không muốn nhận sự giúp đỡ của tôi?” Diệp Tẩy Nghiễn hỏi:
“Tôi luôn không thể hiểu điều này.”
“Vì nó quá giống việc được bao nuôi” Thiên Đại Lan nói từng chữ một:
“Tôi không thể chấp nhận.”
“Vậy tại sao em lại sẵn sàng nhận giúp đỡ từ An Thận Diễn?” Diệp Tẩy Nghiễn hỏi bình thản:
“Cậu ta đặc biệt với em sao?”
Thiên Đại Lan bối rối một chút.
Sự bối rối này khiến tim Diệp Tẩy Nghiễn nặng trĩu.
Anh vẫn giữ vẻ lịch sự kiềm chế, nhưng bàn tay dưới chiếc áo vest đã từ từ siết chặt thành nắm đấm.
“Nếu em không thích kiểu trợ giúp này” Diệp Tẩy Nghiễn dừng một lát:
“Tôi có thể đổi cách khác, công ty cũng có ngân sách từ thiện cố định, tôi sẽ cân nhắc để dành cho em”
“Về bản chất, cũng chẳng khác gì anh trực tiếp giúp đỡ” Thiên Đại Lan cứng nhắc nói:
“Tôi đã nói rồi, tôi không muốn nhận sự hỗ trợ về tiền bạc từ anh.”
Diệp Tẩy Nghiễn hỏi:
“Tại sao?”
“Vì tôi không thể nhận tiền từ người muốn ngủ với mình” Thiên Đại Lan nói:
“Chỉ đơn giản vậy thôi.”
Cô đã nói quá nhiều những lời nói ngọt ngào, mềm mại, còn lời thẳng thắn đột ngột này lại sắc bén hơn, sắc bén đến mức làm Diệp Tẩy Nghiễn nghẹn thở, rồi ngay lập tức, trên mặt anh thêm một nét giận dữ.
Lần đầu tiên anh nhận ra rằng cái miệng xinh xắn của cô, nhỏ nhắn, lại có thể nói ra những lời lạnh lùng, hờ hững, khiến anh đau lòng như vậy.
Như súng máy, bắn trúng anh từng câu từng chữ.
“Thiên Đại Lan” Diệp Tẩy Nghiễn gọi tên cô:
“Đừng nói những lời giận dữ.”
“Lời giận dữ gì chứ? Đây là sự thật, chẳng lẽ tôi nói dối sao?” Thiên Đại Lan không thể kiềm chế nữa, thẳng thắn hỏi:
“Lần đầu gặp nhau, anh chẳng từng nghĩ muốn làm chuyện này chuyện kia với tôi sao? Lần thứ hai lại ôm, hôn, siết chặt tôi, những động tác quen thuộc như vậy, chẳng phải anh đã từng mơ hàng chục, hàng trăm, thậm chí hàng nghìn lần sao? Đừng quên lúc đó tôi còn là bạn gái của Hi Kinh, anh dám nói rằng với bạn gái của em trai mình anh không có chút cảm xúc nào sao? Anh dám nói khi khuyên Hi Kinh chia tay tôi, khi khuyên tôi chia tay Hi Kinh, anh không hề có chút ích kỷ nào sao?”
“……Chúng ta sẽ nói chuyện này sau” Diệp Tẩy Nghiễn nói:
“Tôi nhớ đã nói rồi, vì từng ghen với Hi Kinh nên tôi cũng nảy sinh cảm giác chiếm hữu với em, tôi biết điều đó hèn hạ, nhưng cũng không khó hiểu”
“Không khó hiểu cái gì?” Thiên Đại Lan hỏi:
“Không khó hiểu việc anh luôn có cảm giác gì với tôi sao? Hay không khó hiểu việc bây giờ anh ngày càng kiểm soát tôi nghiêm ngặt hơn? Tiền, tôi đã trả anh rồi, cũng đã nói rõ. Bây giờ, tôi muốn đi học hay không là quyền tự do của tôi, dù bây giờ tôi hoàn toàn không muốn học nữa, muốn toàn tâm toàn ý mở cửa hàng thời trang, cũng là quyền của tôi!!!”
Nói đến phần sau, cô đã nói ra những lời giận dữ:
“Tôi có muốn thi đại học hay không, có thể thi đại học hay không, cũng đều là quyền của tôi.”
“Sa ngã không phải là tự do” Diệp Tẩy Nghiễn nhắm mắt lại một lát, thật ra anh cũng không có kinh nghiệm xử lý những cô gái tuổi nổi loạn, dù Hi Kinh da dày thịt bở, đánh vài trận mắng vài trận là xong. Nhưng với Đại Lan thì không, anh cố gắng kiểm soát tốc độ nói và giọng điệu:
“Được rồi, chúng ta đổi khách sạn nói chuyện.”
“Đổi khách sạn nói chuyện hay đổi khách sạn làm chuyện ấy?” Thiên Đại Lan nói:
“Những điều tôi vừa nói, anh không phủ nhận một điều nào, tôi thấy chúng ta ở cùng một phòng rất nguy hiểm.”
“Bây giờ chúng ta chính là nam nữ ở cùng một phòng.”
“Bởi vì tôi biết anh Diệp Tẩy Nghiễn mắc chứng sạch sẽ tuyệt đối sẽ không làm chuyện đó ở đây” Thiên Đại Lan nói:
“Hiện tại, nơi này đối với tôi rất an toàn.”
Nói đến cuối câu, mắt cô đã hơi cay.
Sự tương phản quá rõ ràng.
Quá rõ ràng.
Cuối cùng Thiên Đại Lan cũng hiểu tại sao khi nhìn thấy Diệp Tẩy Nghiễn ở đây, ngoài cảm giác không tự nhiên ra, cơ thể cô còn biểu hiện khác thường, ngón tay tê cứng, đầu óc trống rỗng như thiếu oxy, tim run rẩy, khó thở. Hoá ra, đó là vì sợ anh thấy được sự túng thiếu, khốn khó của mình.
Khoảng cách giàu nghèo giữa hai người như một vực sâu trời đất, nó luôn tồn tại, chỉ là mọi người cố gắng phớt lờ nó.
Giờ đây, nó tr*n tr** nằm ngay trước mắt anh.
Giống như việc lật chiếc q**n l*t bẩn của mình cho anh xem vậy.
Thật xấu hổ.
Thật xấu hổ.
“Tôi đảm bảo sẽ không đụng đến em” Diệp Tẩy Nghiễn nói, dường như muốn thề hoặc nói điều gì chắc chắn, nhưng với một người không quen thề nguyền, điều đó quá khó, cuối cùng anh từ bỏ và nói chậm rãi:
“Hãy tin tôi.”
Thiên Đại Lan nhắm mắt lại, cô cảm nhận được, từ lúc Diệp Tẩy Nghiễn chủ động tìm cô và bước vào phòng này, mọi cân bằng, sự mập mờ và giả tạo dựa trên dối trá giữa hai người đã bị phá vỡ.
“Đau ngắn còn hơn đau dài, đã quyết thì phải cắt đứt; phải quyết đoán, cắt không được thì mau chóng rút lui.”
Thiên Đại Lan tự nhủ với bản thân.
May mắn thay, cô chưa bao giờ kỳ vọng gì quá nhiều.
“Anh đi đi” Thiên Đại Lan nói với Diệp Tẩy Nghiễn:
“Anh, xin lỗi, coi như chưa từng quen biết tôi đi.”
Câu nói này khiến Diệp Tẩy Nghiễn không giận mà lại mỉm cười:
“Chưa từng quen biết em?”
Biểu cảm của anh lạnh lùng đến mức đáng sợ.
Thiên Đại Lan run rẩy. Cô nhìn đôi môi anh, không biết là do cô làm anh tức hay vì lý do gì, giờ đây hơi rung động.
Nhìn vẫn rất muốn hôn.
Đôi môi của anh chỉ nói ra những lời dịu dàng, nhẹ nhàng, giống như lần đầu cô nhìn thấy trên bìa tạp chí. Đây là một người thậm chí không bao giờ nói tục, ngay cả những từ th* t*c về phân, nước tiểu cũng không nói.
Một đôi môi tuyệt đối, thuộc về quý ông, giờ đây cũng vì cuộc tranh luận với cô mà run rẩy.
“Đại Lan” Diệp Tẩy Nghiễn nói:
“Lúc này nói dối không hề buồn cười.”
“Anh không thích tôi lừa anh sao?” Thiên Đại Lan hỏi:
“Anh không tận hưởng cảm giác mọi người đều tung hô anh sao, quý ông Diệp Tẩy Nghiễn?”
Giọng cô vang to hơn, cảm xúc hoàn toàn không kiểm soát được, như dòng nước vỡ đập, một khi tuôn chảy, khó mà quay lại:
“Tôi biết anh rất thích cảm giác làm Pygmalion, cũng biết anh thích bồi dưỡng nhân tài. Khi chính anh đạt được thành công lớn trong sự nghiệp, đã nếm trải vị ngọt của thành công, những thành công khác sẽ chỉ khiến anh thấy nhàm chán. Vì vậy anh muốn nuôi dưỡng tôi, biến tôi thành sinh viên đại học Thanh Hoa, trở thành người xuất sắc trong mắt mọi người, hẳn sẽ khiến anh cảm nhận được niềm vui và thành tựu vô song, đúng không, Diệp Tẩy Nghiễn?”
Cô chưa bao giờ thấy biểu cảm của Diệp Tẩy Nghiễn khó chịu đến vậy.
“Đại Lan” anh chậm rãi nói:
“Tôi rất thất vọng.”
“Tôi cũng rất rất thất vọng” Thiên Đại Lan cứng rắn trả lời:
“Giống như anh có thể không ngờ tôi khao khát tiền đến vậy, tôi cũng không hiểu được anh chẳng thèm đoái hoài gì đến tiền. Tại sao Bill Gates hay Steve Jobs bỏ học đại học mà vẫn được khen là nắm bắt cơ hội, còn bây giờ tôi chỉ chọn không coi việc học là trọng tâm thôi mà đã bị nghi ngờ? Chỉ vì tôi chưa thành công sao? Ai dám phủ nhận tôi không phải là Bill Gates tiếp theo? Ai dám nói tôi không phải là Steve Jobs của Trung Quốc?”
“Steve Jobs” Diệp Tẩy Nghiễn nói: “Là Steve.”
Thiên Đại Lan nổi giận vì anh sửa cô, cô vươn tay đẩy mạnh, muốn đẩy Diệp Tẩy Nghiễn ra khỏi phòng, đẩy anh đi, để anh rời khỏi căn phòng nghèo nàn này, còn cô thì âm thầm khóc một mình trong căn phòng nhỏ.
Cô không muốn khóc một cách nhục nhã trước mặt anh.
Không bao giờ.
Bên ngoài, một đoàn tàu nữa đi qua, phát ra tiếng còi dài và rung động, chở đầy hàng hóa rời Quảng Châu, đi đến các chợ và chủ cửa hàng trên khắp cả nước. Tiếng tàu khiến căn phòng rung lên, Thiên Đại Lan nhận ra tay cô và cơ thể Diệp Tẩy Nghiễn đều đang run.
Anh run rẩy nắm lấy tay cô.
Sau khi đóng cửa sổ, căn phòng chật hẹp trở nên oi bức khác thường, không khí ngột ngạt xoáy lên nóng bức, lên men ra những mâu thuẫn dữ dội mà áp lực.
Diệp Tẩy Nghiễn giọng thấp, nhưng tốc độ nói nhanh, càng ngày càng nhanh:
“Tôi sẽ cố gắng hiểu quyết định của em, nhưng điều tôi không thể chịu nổi nhất là, em lại sẵn sàng nhận sự trợ giúp của An Thận Ngôn, mà không phải của tôi.”
Thiên Đại Lan cảm nhận được sự mất kiểm soát của anh.
Anh nắm tay cô chặt đến mức như muốn nghiền nát.
“Tôi không thể hiểu” Diệp Tẩy Nghiễn nói:
“Mối quan hệ của em với cậu ấy… Tôi nhớ hai người từ nhỏ đã là bạn thân, điều đó rất bình thường, những người bạn cùng lớn lên còn thân hơn anh em ruột mà.”
“Anh…”
“Tôi và anh ấy không phải kiểu anh em ruột đâu” Thiên Đại Lan nói:
“Tôi từng thích anh ấy, Diệp…”
Cô cảm nhận hơi thở của Diệp Tẩy Nghiễn ngưng lại.
Bàn tay anh nắm tay cô run rẩy, run dữ dội.
“Nếu nói người đầu tiên khiến trái tim rung động mới tính là mối tình đầu, thì Diệp Hi Kinh cũng không phải mối tình đầu của tôi” Thiên Đại Lan nói:
“An Thận Ngôn mới là người đó.”
Diệp Tẩy Nghiễn bỗng cười:
“Em lại lừa tôi rồi.”
“Lừa anh tôi được lợi gì đâu?” Thiên Đại Lan nói:
“Anh à, còn nhớ đêm anh… giữ tôi lại không? Tất nhiên, tôi biết anh không cố ý, là tôi đi nhầm phòng, lại thêm anh hơi say; lúc đó tôi còn tưởng anh là Hi Kinh, nên…”
“Không cần em nhắc lại những chi tiết thừa thãi này, cảm ơn” Diệp Tẩy Nghiễn nói:
“Hãy nói thẳng vào vấn đề.”
“Vấn đề là, tối hôm đó, anh đã hỏi tôi, có từng mơ làm chuyện tương tự với người khác chưa…” Thiên Đại Lan ngẩng mặt nhìn anh:
“Lúc đó tôi nói đã từng, người đó chính là An Thận Ngôn.”
Diệp Tẩy Nghiễn nhắm mắt lại.
Anh nói:
“Để khiến tôi rời đi, em bắt đầu cố tình làm tôi tức. Không sao, tôi có thể đi, lát nữa sẽ để Dương Toàn đưa em về khách sạn, ở đây có cả côn trùng, xung quanh nhà ga cũng nguy hiểm, không phù hợp…”
Thiên Đại Lan dùng sức giật tay khỏi anh, hai tay bị anh nắm chặt đến đỏ lên, cô lấy đôi tay đầy dấu vân tay đặt lên mặt Diệp Tẩy Nghiễn, ép anh mở mắt nhìn cô.
Rồi cô nhìn thấy trong mắt anh sự kháng cự.
Cả nếp nhăn trên trán anh.
Thiên Đại Lan nói:
“Tôi không cần phải lừa anh, lúc đó tôi nói thật, bây giờ cũng là thật. Tôi thực sự từng thích An Thận Ngôn, mối tình đầu trong mơ của tôi cũng là anh ấy, trong giấc mơ, những điều anh ấy làm với tôi còn nhiều hơn cả những gì anh đã làm với tôi đêm đó”
Diệp Tẩy Nghiễn trầm giọng:
“Đừng nói nữa, Đại Lan.”
“Tại sao không được nói? Anh không muốn biết sao? Anh muốn biết tại sao tôi sẵn sàng vay tiền anh ấy hơn sao?” Thiên Đại Lan nói:
“Bởi vì tôi từng thích anh ấy, và bây giờ vay tiền anh ấy không hề mang theo gánh nặng tinh thần!”
Nhưng anh thì không được, Diệp Tẩy Nghiễn.
Thiên Đại Lan hơi tuyệt vọng nghĩ.
Anh không được.
Bây giờ cô vay tiền anh, trong lòng có gánh nặng.
Hôm nay cô đột nhiên không còn biết nói những lời mềm mỏng, không còn biết nói dối, cũng không còn có thể xoay sở một cách khéo léo để giải quyết vấn đề.
Thiên Đại Lan rõ ràng biết, chỉ cần nũng nịu với Diệp Tẩy Nghiễn, nhận một lỗi nhỏ, rồi dỗ dành anh một chút, cô hiện giờ đã nắm được cách “vuốt lông” cho con công kiêu ngạo này, cũng biết cách làm anh mê mệt, thư giãn, tiếp tục duy trì cái giả tưởng đó.
Nhưng hôm nay cô nhất định không muốn.
Cô, không, bằng, lòng, muốn.
“Đây là câu trả lời của em sao?” Diệp Tẩy Nghiễn hỏi:
“Nói xong chưa, Đại Lan?”
“Chưa đủ, chưa đủ đâu, làm sao có thể?” Thiên Đại Lan nói:
“Và còn vì tôi không phải nói dối An Thận Ngôn, không phải tiếp tục diễn trước mặt anh ấy…”
Diệp Tẩy Nghiễn nói:
“Đừng nói nữa.”
Thiên Đại Lan cảm nhận được sự giận dữ trong anh, dưới tay cô, khuôn mặt anh đang nóng lên, cổ anh nổi gân xanh, anh luôn trầm tĩnh, lịch lãm này, con công kiêu hãnh lại vừa có lễ độ, đã bị cô chọc giận.
Nhưng cô vẫn tiếp tục nói:
“Không cần lo một câu nói thôi đã khiến anh ấy khó chịu, không cần lo anh ấy đột nhiên chủ động giữ khoảng cách với tôi, không cần lo không thể đáp lại thiện ý anh ấy”
“Im đi” Diệp Tẩy Nghiễn nói cứng rắn, lần đầu tiên nói những lời nặng nề như vậy với Thiên Đại Lan. Tối nay, trong căn phòng nhỏ tồi tàn thuộc về cô, trong không gian ẩm ướt, tối tăm và kín bưng này, họ đã trải qua quá nhiều “lần đầu tiên”:
“Em định đáp lại cậu ấy thế nào, tôi không muốn nghe, không cần kể cho tôi, cảm ơn em.”
“Nghe hay không mặc kệ anh, tôi vẫn phải nói!” Thiên Đại Lan nghiến răng nghiến lợi đáp:
“Ơn một giọt nước, phải đền bằng suối nguồn. An Thận Ngôn giúp tôi nhiều như vậy, tất nhiên tôi phải trả ơn anh ấy…ừ!!!”
Lời còn chưa nói hết, vì Diệp Tẩy Nghiễn không thể chịu đựng nữa, anh giữ chặt sau gáy cô và trực tiếp hôn lên.
Thiên Đại Lan bật mắt mở to một cách sửng sốt.
Ngoài lần đó, đây là lần đầu tiên họ hôn nhau khi cả hai đang tỉnh táo.
Nó không hề dịu dàng; thô bạo, cộc cằn, th* t*c, gồ ghề, đầy lực.
Không kỹ thuật, không quy tắc, cơn giận dữ tích tụ lâu ngày cùng nỗi đau rối rắm bùng nổ; Thiên Đại Lan cảm giác anh hóa thành một con thú, con công biến thành rồng độc ác. Nụ hôn này không giống hôn, mà giống như một hành vi xâm chiếm.
Cả hai đều mở mắt, Thiên Đại Lan cảm nhận Diệp Tẩy Nghiễn dường như muốn nuốt chửng cô.
Đôi tay vốn đang đặt lên mặt anh bây giờ trống rỗng, Thiên Đại Lan bám chặt vào cổ anh. Ngón tay cảm nhận cơ bắp rắn chắc ở lưng anh, run rẩy vì cơn giận, gần như muốn xé toạc áo sơ mi, hoàn toàn biến thành một con thú.
Cô đã thành công khi ép một con người văn minh trở thành một con thú hoàn toàn, còn hôn một cách cưỡng ép.
Cô nên phấn khích vì điều này chăng?
Cô có muốn phấn khích không?
Thiên Đại Lan chỉ muốn khóc.
Đến bờ vực nghẹt thở, Diệp Tẩy Nghiễn mới kết thúc nụ hôn.
Khuôn mặt anh tàn tạ và đau đớn.
Hoàn toàn mất đi sự bình tĩnh và lý trí vốn có.
Anh dường như không muốn tin rằng vừa rồi anh đã hôn cô trong cơn giận dữ, lúc này anh nhăn mày, đầy hối hận; Thiên Đại Lan không biết anh hối hận vì việc hôn c**ng b*c hay vì hôn cô, cô không muốn quan tâm, nhưng trái tim lại bị siết chặt.
Cô cảm giác Diệp Tẩy Nghiễn như muốn nói gì đó, có thể là đồng ý để cô rời đi, hoặc cũng có thể là điều khác.
Ngay khoảnh khắc đó, cô đồng cảm với biểu cảm vừa rồi của anh; ít nhất trong giây phút này, cô muốn được nghe những lời quyết đoán ấy muộn hơn, hoặc dùng gì đó bịt miệng anh, khiến anh chẳng bao giờ nói ra những lời làm cô khó chịu.
Dù thực ra anh không hề làm cô buồn.
Thiên Đại Lan hy vọng sẽ không bao giờ nghe thấy.
Không bao giờ.
Trước khi Diệp Tẩy Nghiễn kịp mở miệng, cô dùng hết sức đẩy anh ngã mạnh xuống giường. Đầu anh nặng nề rơi lên những chiếc áo lót, q**n l*t nhỏ mà cô chưa kịp cất, cô không quan tâm gì nữa, lật người cưỡi lên, túm lấy áo sơ mi anh, cúi xuống, lại hôn mạnh lên đôi môi anh.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (104)
Chương 1: Chương 1: Khai Bút Chương 2: Chương 2: Không phải kiểu cười giễu cợt, mà là nụ cười khoan dung, nhẹ nhàng và tự nhiên. Chương 3: Chương 3: Bắc Kinh hoan nghênh bạn Chương 4: Chương 4: Đáng tiếc là cô… lại quá mức cẩn trọng. Chương 5: Chương 5: Cào trầy cả cổ tôi rồi, phải phạt. Chương 6: Chương 6: Aaaaaaa!!!! Chương 7: Chương 7: Bạn gái của em trai Chương 8: Chương 8: Ký ức bất chợt trào dâng như một cơn cuồng phong Chương 9: Chương 9: Ngay cả trong mơ, anh cũng sẽ mơ thấy cô, một đại mỹ nhân tầm cỡ như cô. Chương 10: Chương 10: Nhưng không phải kiểu đó, chỉ là tình bạn thôi Chương 11: Chương 11: Diệp Tẩy Nghiễn là anh trai lớn tuổi hơn chỉ là kẻ ngoài cuộc vô tình bước vào mà thôi. Chương 12: Chương 12: Chia tay cũng phải đàng hoàng và có thể diện Chương 13: Chương 13: Hiện lên thứ ánh sáng mềm mại và thuần khiết gần như thánh khiết. Chương 14: Chương 14: Em có thể suy nghĩ lại một lần nữa không? Chương 15: Chương 15: Đưa về nhà Chương 16: Chương 16: Đưa cô về phòng Chương 17: Chương 17: Nhưng tối nay anh lại rất thương cô Chương 18: Chương 18: Sao ai cũng gọi cậu ta là anh Dương vậy nhỉ? Chương 19: Chương 19: Phối hợp chuẩn xác Chương 20: Chương 20: Hơi thở dồn dập, tim đập nhanh Chương 21: Chương 21: Em thật chẳng khiêm tốn chút nào. Chương 22: Chương 22: Chỉ khi cần dùng đến, cô mới để tâm. Chương 23: Chương 23: Thấy là cô, anh không hề ngạc nhiên. Chương 24: Chương 24: Ngậm thôi, đừng nuốt Chương 25: Chương 25: Cả hơi thở cũng trở nên hỗn loạn Chương 26: Chương 26: Muối, rượu tequila Chương 27: Chương 27: Diệp Tẩy Nghiễn vẫn luôn mỉm cười bao dung nhìn cô. Chương 28: Chương 28: Có lẽ vì tôi vẫn luôn theo dõi anh. Chương 29: Chương 29: Yếu đuối, mong manh Chương 30: Chương 30: Em có muốn tiếp tục học không? Chương 31: Chương 31: Lời nói dối của cô Chương 32: Chương 32: Khách sạn trang trọng, nhà nghỉ tồi tàn Chương 33: Chương 33: Giận dữ, ghen tuông và tình yêu Chương 34: Chương 34: Lật người cưỡi lên Chương 35: Chương 35: Love is evil. Chương 36: Chương 36: Cô không muốn chìm đắm trong sự cung cấp vật chất xa hoa của anh, còn anh cũng không thể hạ mình để cảm nhận cô. Chương 37: Chương 37: Cơm chân giò đôi Chương 38: Chương 38: Bình tĩnh Chương 39: Chương 39: Anh ấy… không phải cực kỳ sạch sẽ và ghét bẩn sao? Chương 40: Chương 40: Khi cơ hội đến, cô sẽ không do dự nuốt chửng anh Chương 41: Chương 41: Kim cương trắng lấp lánh Chương 42: Chương 42: Hiện tại chính là thời kỳ “thưởng thức” tốt nhất của Diệp Tẩy Nghiễn. Chương 43: Chương 43: Anh và Đại Lan đã làm lành chưa? Chương 44: Chương 44: Đó chính là sự khác biệt lớn nhất giữa bọn họ. Chương 45: Chương 45: Tôi thích giữ lại một chút cảm giác nghi thức. Chương 46: Chương 46: Sự ướt át lại tạo nên một vẻ quyến rũ khác. Chương 47: Chương 47: Bà chủ Chương 48: Chương 48: Một người quá cao thường dễ khiến người khác cảm thấy bị áp chế Chương 49: Chương 49: Tha thứ cho một người, chính là trao cho họ con dao để họ có thể làm tổn thương em lần nữa. Chương 50: Chương 50: Tiếng sóng vang trong trẻo và kéo dài Chương 51: Chương 51: Chẳng lẽ không có việc gì thì tôi không thể mời anh đi uống một ly à? Chương 52: Chương 52: Từ bỏ Chương 53: Chương 53: Người quân tử lấy tiền phải theo đạo. Chương 54: Chương 54: Thoang thoảng hương hoa Chương 55: Chương 55: Nóng Chương 56: Chương 56: Một lời nói dối cao tay đến thế. Chương 57: Chương 57: Một cú đấm Chương 58: Chương 58: Trên gò má và cằm đều có dấu đỏ mờ ám, chỉ là vẻ mặt anh vẫn điềm tĩnh. Chương 59: Chương 59: Thẳng tay ném nó vào thùng rác. Chương 60: Chương 60: Đó là dấu vết vừa nãy, lúc anh và Đại Lan quấn quýt kịch liệt trên giường, cô để lại. Chương 61: Chương 61: Lễ độ Chương 62: Chương 62: Em coi tôi là cái gì? Chương 63: Chương 63: Hoàng hôn Chương 64: Chương 64: Đừng tránh né tôi nữa, bao lâu nay… tôi vẫn luôn nhớ em Chương 65: Chương 65: Anh chẳng lẽ đã vứt thư đi rồi sao… Chương 66: Chương 66: Tham lam Chương 67: Chương 67: Sự dư dả về tiền bạc mang lại cho cô lớp giáp vững chắc nhất. Chương 68: Chương 68: May cho Diệp Tẩy Nghiễn một chiếc sơ mi. Chương 69: Chương 69: Đồng loạt mất đi sức hấp dẫn. Chương 70: Chương 70: Từ rất rất lâu trước đây Chương 71: Chương 71: Góc nhìn của Diệp Tẩy Nghiễn (Phần 1) Chương 72: Chương 72: Góc nhìn của Diệp Tẩy Nghiễn (Phần 2) Chương 73: Chương 73: Góc nhìn của Diệp Tẩy Nghiễn (Phần 3) Chương 74: Chương 74: Góc nhìn của Diệp Tẩy Nghiễn (Phần 4) Chương 75: Chương 75: Góc nhìn của Diệp Tẩy Nghiễn (Phần 5) Chương 76: Chương 76: Góc nhìn của Diệp Tẩy Nghiễn (Phần 6) Chương 77: Chương 77: Góc nhìn của Diệp Tẩy Nghiễn (Phần 7) Chương 78: Chương 78: Góc nhìn của Diệp Tẩy Nghiễn (Phần 8) Chương 79: Chương 79: Em thích anh hôn em… Chương 80: Chương 80: Hôm nay tối tiếp tục ‘bóc lột’ anh nhé, cô chủ Thiên. Chương 81: Chương 81: Như một gốc cổ thụ vững chãi giữa khu rừng âm u. Chương 82: Chương 82: Sụp đổ Chương 83: Chương 83: Nguy hiểm Chương 84: Chương 84: Rất muốn Chương 85: Chương 85: Tôi chỉ biết, em nhất định sẽ đồng ý với đề nghị của tôi. Chương 86: Chương 86: Đáng sợ Chương 87: Chương 87: Đau lắm à? Chương 88: Chương 88: Làm vợ tôi. Chương 89: Chương 89: Nếu đổi ý, gọi cho tôi. Chương 90: Chương 90: Tiếng gọi đầy chấn động Chương 91: Chương 91: Hung hăng áp môi xuống môi cô. Chương 92: Chương 92: Quả thực tôi không thể thiếu em. Chương 93: Chương 93: Tồn tại rất nhiều vấn đề Chương 94: Chương 94: Nụ hôn khiến cô nhột nhạt Chương 95: Chương 95: Em là bạn gái tương lai của anh mà!!! Chương 96: Chương 96: Hành động táo bạo Chương 97: Chương 97: Gặp anh lúc còn trẻ Chương 98: Chương 98: Muốn uống chút rượu không? Chương 99: Chương 99: Tôi từng mơ thấy em, ít nhất cũng không chỉ một lần. Chương 100: Chương 100: Nôn nóng, tham lam và khát khao Chương 101: Chương 101: Vừa rồi mới chỉ là khởi động thôi. Chương 102: Chương 102: Em sẽ luôn luôn ở bên anh Chương 103: Chương 103: Muốn kiểm chứng thử không? Chương 104: Chương 104: Hai người là của nhau