Chương 34
Sau Khi Thái Tử Đăng Cơ, Biểu Muội Xấu Số Bị Cưỡng Đoạt

Chương 34: Chỉ khi cái chết cận kề thì người ta mới phát huy được tiềm năng

Mưa nhỏ vẫn rơi rả rích, gió càng lúc càng mạnh, thổi những khu rừng rậm bên cạnh lay động điên cuồng, tựa như những con ác quỷ bò từ địa ngục lên nhân gian, nhe nanh múa vuốt hòng kéo người ta xuống địa ngục cùng.

Cố Tuế An buộc mình phải bình tĩnh lại, nàng nhìn khu rừng rậm ở bên cạnh.

Lại nghĩ đến chiếc vòng tay Mộ Hành Tắc tặng đang đeo trên tay, nàng quyết định đánh cược một phen: “Chiêu Hạ, ngươi thả ta xuống rồi đưa Nguyên An rời đi trước đi. Ngươi mang theo hai người nên tốc độ quá chậm, bọn chúng sớm muộn gì cũng sẽ đuổi kịp chúng ta tôi.”

Chiêu Hạ nghe nàng nói vậy, lập tức kiên quyết từ chối không chút do dự: “Không được! Nô tỳ tuyệt đối sẽ không để cô nương lại một mình.”

“Nhưng cứ thế này thì cả ba chúng ta đều sẽ bị bắt. Ngươi yên tâm, ta sẽ tự bảo vệ mình.” Nói xong Cố Tuế An bắt đầu vặn vẹo thân thể giãy giụa. Chiêu Hạ không còn cách nào khác, đành phải thả Cố Tuế An xuống trước.

“Chiêu Hạ, mau đưa Nguyên An đi nhanh lên!” Nói xong, Cố Tuế An lập tức lao thẳng vào khu rừng rậm ở bên cạnh.

“Tỷ tỷ, đừng —” Nguyên An gào khóc giãy giụa muốn đuổi theo.

Chiêu Hạ nhìn bóng lưng cô nương nhà mình dần bị rừng cây che khuất, lại nghe thấy tiếng vó ngựa phía sau ngày càng gần, nàng ấy nghiến răng một cái, rồi ôm lấy Cố Nguyên An đang giãy giụa nhanh chóng bay vụt về phía trước.

Không còn Cố Tuế An, Chiêu Hạ chỉ ôm một đứa trẻ nên tốc độ tăng lên đáng kể, rất nhanh đã cắt đuôi được nhóm cướp ở phía sau.

Nhóm cướp nhanh chóng đến chỗ Cố Tuế An chạy vào rừng rậm.

“Lão đại, bọn chúng chia làm hai đường. Khinh công của người phụ nữ kia quá tốt, e rằng chúng ta không đuổi kịp đâu.”

Người đàn ông được gọi là Lão đại đại nheo mắt lại. Vừa rồi hắn đã thấy tiểu cô nương ngồi trên xe ngựa kia vô cùng xinh đẹp. Nếu không phải vậy, hắn đã không dẫn người đuổi theo lâu như thế, mà đã trực tiếp cướp lấy tiền bạc trong xe ngựa rồi rời đi rồi.

Chắc chắn người chạy vào rừng chính là tiểu cô nương đó. Một cô nương không có võ công chẳng lẽ hắn không bắt được sao.

Nghĩ đến đây, hắn lập tức ra lệnh: “Hai đứa bây đi cùng tao xuống ngựa vào rừng bắt cô nương đó về. Những người còn lại, quay về lục soát tiền bạc.”

“Rõ, lão đại!”

Sau khi Cố Tuế An đi vào rừng rậm, nàng chạy thẳng vào sâu bên trong rừng mà không ngừng nghỉ chút nào.

Trên trời mây đen dày đặc, mưa nhỏ vẫn đang rơi, trong rừng tối om.

Toàn thân của Cố Tuế An đã ướt sũng, tóc tai rối bời. Nước mưa làm mờ mắt nàng khiến nàng khó nhìn rõ con đường phía trước.

Nàng chạy đến mức tưởng như mật đắng trong dạ dày sắp trào ra, nhưng cũng không dám dừng lại nghỉ ngơi.

Quả nhiên, chỉ khi cái chết cận kề thì người ta mới phát huy được tiềm năng.

Nếu hồi đại học mà nàng có thể chạy như thế này, thì làm sao mà kiểm tra thể lực lần nào cũng trượt được chứ.

Cố Tuế An vừa chịu đựng sự khổ sở vừa tự tìm niềm vui để nghĩ.

Đột nhiên nàng bị vật gì đó vấp ngã, rồi lăn xuống một cái sườn dốc ở bên cạnh.

Cố Tuế An lăn xuống ngay lập tức. Trên sườn dốc có những tảng đá nhô lên. Cơ thể nàng lăn qua những tảng đá đó, cơn đau trên người khiến nàng không kìm được mà kêu lên một tiếng.

“Lão đại, bên đó có tiếng động!”

Cố Tuế An nghe thấy tiếng động, không màng đến cơn đau trên cơ thể mà vội vàng ẩn mình vào một bụi gai rậm rạp gần đó. Gai nhọn trên bụi gai cứa mạnh vào làn da hở ra bên ngoài của nàng.

Nàng cắn chặt môi rồi cúi đầu xuống, không để gai nhọn đâm vào mặt và mắt.

Trên sườn dốc rất nhanh đã truyền đến tiếng nói chuyện của một người đàn ông.

“Người đâu rồi!”

“Vừa nãy rõ ràng còn nghe thấy tiếng động ở đây mà.”

“Chỉ là một tiểu cô nương thôi mà, chắc sẽ không chạy xa được đâu, chúng ta chia nhau ra tìm.”

“Rõ, lão đại!”

Tiếng bước chân trên sườn dốc dần dần đi xa. Trái tim đang đập thình thịch của Cố Tuế An dần dần thả lỏng. Nàng trốn trong bụi gai không dám động đậy, ngay cả hơi thở cũng cố gắng trở nên nhẹ nhàng.

Không biết đã qua bao lâu, nàng vừa định cử động đôi chân đã ngồi xổm đến mức tê dại thì bụi gai trên đầu nàng đột nhiên bị gạt ra.

Cố Tuế An ngẩng mặt lên, đối diện với một khuôn mặt vô cùng xấu xí. Nàng hít một ngụm khí lạnh, cố nén tiếng thét chói tai sắp vọt ra khỏi cổ họng.

“Mỹ nhân…”

Lời còn chưa nói hết, người đàn ông đã ngã xuống đất. Bàn tay Cố Tuế An đang ấn vào chiếc vòng tay vẫn còn run rẩy.

Đột nhiên người đàn ông dường như lại động đậy một chút. Cố Tuế An nhặt lấy con dao rơi trên đất của hắn, điên cuồng chém vào người hắn, nhưng không ngờ lại chém trúng cổ người đàn ông đó.

Máu tươi lập tức văng tung tóe lên mặt và người Cố Tuế An.

Đợi đến khi hoàn hồn lại, nàng mới nhận ra mình vừa làm chuyện gì.

Tĩnh—

Xung quanh im lặng như tờ.

Cố Tuế An ngơ ngác nhìn đôi tay dính đầy máu tươi của mình, rồi lại nhìn cái xác không còn đầu ở trước mắt.

Toàn thân nàng bắt đầu run lên vì lạnh, chỉ cảm thấy không còn nghe thấy bất cứ âm thanh nào xung quanh nữa.

Nàng đã giết người.

Nàng đã giết người rồi.

Nước mắt bất chợt xối xả tuôn rơi.

Nàng nhìn cái xác vẫn còn đang rỉ máu tanh tách ở trước mắt, không kìm được mà bắt đầu nôn khan —

Nhưng lại không nôn ra được gì.

Lúc này, Cố Tuế An vô cùng muốn trốn thoát khỏi nơi đây ngay lập tức, nhưng chút lý trí còn sót lại mách bảo nàng không thể ra ngoài, tuyệt đối không được ra ngoài.

Bên ngoài còn có hai người nữa.

Nàng run rẩy kéo cả thi thể đó vào trong bụi gai rậm rạp, rồi lại đi kéo tóc trên cái đầu kia.

Sau khi hoàn toàn bị lá cây trong bụi rậm che phủ, nàng nhích người vào sâu hơn trong bụi rậm, phía sau là sườn dốc. Nàng tựa lưng vào sườn dốc và ngồi trên mặt đất, hai tay ôm lấy đầu gối rồi vùi đầu vào đó.

Nàng không dám ngẩng đầu lên, vì chỉ cần ngẩng đầu là sẽ thấy cái xác đáng sợ kia.

Không biết đã bao lâu trôi qua, trời càng lúc càng tối.

Nàng nghe thấy tiếng nói chuyện mơ hồ truyền đến.

“Mẹ kiếp …. tiểu cô nương kia cũng biết trốn phết nhỉ, tìm lâu thế rồi mà vẫn chưa tóm được. Lão đại, làm sao bây giờ, trời sắp tối rồi, chúng ta có tìm tiếp hay không?”

Người gọi là lão đại kia nhìn trời càng lúc càng tối, mây đen cũng càng lúc càng nhiều, gió bắt đầu mạnh dần lên, thổi lá cây trong rừng phát ra từng tiếng ‘rào, rào, rào’ vô cùng ghê rợn.

E rằng lát nữa trời lại đổ mưa lớn, ban đêm trong rừng cực kỳ nguy hiểm.

Hắn gạt mồ hôi và nước mưa trên mặt, rồi chửi thề một câu: “Mẹ nó, không tìm nữa, về thôi!”

“Rõ, lão đại! Khoan đã, Mặt Rỗ đâu rồi, sao lâu thế mà không thấy Mặt Rỗ?”

Hai người lại gọi lớn một hồi trong rừng, nhưng không ai đáp lời.

“Lão đại, có khi nào cái tên Mặt Rỗ chết tiệt kia đã lười biếng trốn về rồi không?”

Tên lão đại kia cau mày lại, hắn nhìn bầu trời dần trở nên đen kịt. Nếu không ra ngoài ngay thì lát nữa sẽ không thể đi ra được nữa. Trời đang mưa, lại không thể đốt lửa, trời tối rồi căn bản không phân biệt được phương hướng.

Mặc dù biết Mặt Rỗ có thể đã xảy ra chuyện gì đó, nhưng giờ khắc này hắn cũng không còn quản được nhiều như thế nữa.

“Đi, về thôi!”

Đôi chân của Cố Tuế An đã tê cứng từ lâu, nhưng lần này nàng không dám động đậy nữa, dù đã nghe thấy người bên ngoài nói sẽ rời đi, thì nàng vẫn không dám nhúc nhích.

Trong rừng càng lúc càng tối, lúc này Cố Tuế An ngẩng đầu lên cũng không nhìn thấy cái xác ở phía trước nữa.

Nhưng nàng biết phía trước có gì, việc không nhìn thấy chỉ càng làm tăng thêm nỗi sợ hãi của nàng mà thôi.

Đã đến nửa đêm, trong rừng đen kịt mà không có một chút ánh sáng nào. Trên trời lại bắt đầu đổ mưa lớn, tiếng mưa rơi lộp bộp trong rừng.

Cố Tuế An không nhìn thấy con đường ở phía trước, nên chỉ có thể bước đi vô định. Nàng chỉ muốn tránh xa khỏi cái nơi vừa rồi mà thôi.

Không biết đã đi bao lâu, đi đến mức chân bắt đầu đau nhức, cơ thể cũng ngày càng lạnh, lạnh đến mức khiến hàm răng của nàng va vào nhau lập cập.

Nàng biết, cơ thể nàng bắt đầu bị h* th*n nhiệt rồi.

Chẳng lẽ nàng sẽ chết ở đây sao?

Nếu chết….

…Thì có thể trở về thời hiện đại không?

Nếu thực sự có thể trở về, vậy thì nàng chết đi cũng được.

Ý thức của Cố Tuế An dần trở nên mơ hồ, nàng từ từ nhắm mắt lại rồi ngã sập xuống đất.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (139)
Chương 1: Chương 1: Trẫm muốn nàng vào cung, trở thành hoàng hậu của Trẫm Chương 2: Chương 2: Số phận bi thảm của một “bia đỡ đạn” Chương 3: Chương 3: Ăn no chờ chết Chương 4: Chương 4: Nam nhân khác ư? Hắn sẽ khiến người đó chết không toàn thây Chương 5: Chương 5: Bị khóa lại trong cung điện sâu thẳm Chương 6: Chương 6: Sự chiếm hữu của Điện hạ ngày càng mạnh mẽ Chương 7: Chương 7: Có lẽ đây chính là sức mạnh của tình yêu Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9: Dưa lạnh đã chín Chương 10: Chương 10: Đã đến Giang Lăng Chương 11: Chương 11: Nàng ta tuyệt đối không cho phép Cố Tuế An gả cho Thái tử Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13: Rực rỡ như ánh trăng Chương 14: Chương 14: Còn giống bình hoa hơn cả một cái bình hoa Chương 15: Chương 15: Thân phận của Mộ Hành Tắc Chương 16: Chương 16: Bắt Đầu Bữa Tiệc Chương 17: Chương 17: Cố tình sắp đặt Chương 18: Chương 18: Hồ Minh Nguyệt Chương 19: Chương 19: Thế tử nhà y chính là một tên mê sắc đẹp Chương 20: Chương 20: Chàng thiếu niên thuần khiết Chương 21: Chương 21: Thái tử điện hạ nhiều mưu như yêu quái Chương 22: Chương 22: Bị làm cho chán nản từ lâu rồi Chương 23: Chương 23: Thứ không thuộc về thời đại này Chương 24: Chương 24: Một học sinh thuần khối tự nhiên học nhảy Chương 25: Chương 25: Giống như một nam yêu tinh đi quyến rũ người Chương 26: Chương 26: Người này, dường như là một lựa chọn không tồi Chương 27: Chương 27: Tri phủ Giang Lăng Chương 28: Chương 28: Tham ô tiền cứu trợ thiên tai Chương 29: Chương 29: Mọi nguyện ước đều thành sự thật Chương 30: Chương 30: Lầu Quế Chi Chương 31: Chương 31: Cây non không uốn nắn thì không thẳng được Chương 32: Chương 32: Thái tử mang về một cô gái mồ côi xinh đẹp Chương 33: Chương 33: Thời cổ đại này đáng sợ quá Chương 34: Chương 34: Chỉ khi cái chết cận kề thì người ta mới phát huy được tiềm năng Chương 35: Chương 35: Mất tiếng Chương 36: Chương 36: Tranh nhi quá ưu tú Chương 37: Chương 37: Nếu Tuế Tuế của hắn không còn nữa… Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39: Mất kiểm soát Chương 40: Chương 40: Những suy nghĩ tối tăm trong lòng Chương 41: Chương 41: Kịch đổi mặt ở Tứ Xuyên còn không nhanh bằng hắn Chương 42: Chương 42: Thái tử Điện hạ là một cầm thú Chương 43: Chương 43: Nhìn quả mơ giải khát Chương 44: Chương 44: Tâm địa xấu xa Chương 45: Chương 45: Cố cô nương đã về nhà rồi Chương 46: Chương 46: Vô cùng tức giận Chương 47: Chương 47: Thái tử Điện hạ bản thân đã có người trong lòng rồi Chương 48: Chương 48: Lòng dạ độc ác của Thái tử Điện hạ Chương 49: Chương 49: Bàn bạc về chuyện đính hôn Chương 50: Chương 50: Mộ Hành Tắc, huynh cưới ta đi Chương 51: Chương 51: Tuế Tuế chỉ muốn thành thân với người mình thích Chương 52: Chương 52: Mẫu hậu, con chỉ cần Tuế Tuế thôi Chương 53: Chương 53: Đợi hắn huỷ hoại khuôn mặt này Chương 54: Chương 54: Cơn bão sắp ập đến Chương 55: Chương 55: Tên khốn có nhiều mưu mẹo Chương 56: Chương 56: Ý nghĩ xấu xa Chương 57: Chương 57: Thái tử phi đã được định từ nhỏ chỉ có thể là của hắn Chương 58: Chương 58: Chỉ có vẻ ngoài Chương 59: Chương 59: Ban hôn Chương 60: Chương 60: Lần này, hắn đã quá tin người rồi Chương 61: Chương 61: Vua muốn bề tôi chết Chương 62: Chương 62: Lành ít dữ nhiều Chương 63: Chương 63: Không thể quay về nữa Chương 64: Chương 64: Tội ác Chương 65: Chương 65: Ánh trăng sáng Chương 66: Chương 66: Vả mặt nhân vật bia đỡ đạn Chương 67: Chương 67: Ấn tượng sâu sắc Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69: Suốt đời Chương 70: Chương 70: Mộ Thế tử chưa chết Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72: Một cái tát giáng thẳng tới Chương 73: Chương 73: Ngoan ngoãn ở bên cạnh Trẫm Chương 74: Chương 74: Phong làm Hoàng hậu Chương 75: Chương 75: Nghĩ cách trốn thoát Chương 76: Chương 76: Mối tình đầu của nàng nhiều sóng gió quá Chương 77: Chương 77: Đâm thẳng một nhát dao vào tim gan của hắn Chương 78: Chương 78: Bất cứ ai cũng không chịu nổi bạo lực lạnh Chương 79: Chương 79: Dù phải liều cả mạng sống cũng sẽ đưa Tuế Tuế rời đi Chương 80: Chương 80: Tỷ tỷ của ta thích là Mộ đại ca Chương 81: Chương 81: Một ngày trước Đại hôn Chương 82: Chương 82: Đại hôn Chương 83: Chương 83: Rất căm ghét A Tắc Chương 84: Chương 84: Bây giờ lại bị Hoàng huynh của nàng cưỡng ép Chương 85: Chương 85: Có giỏi thì truyền ngôi Hoàng đế cho nàng đi! Chương 86: Chương 86: Tham vọng Chương 87: Chương 87: Nàng bị người bạn trai cũ đã lâu không gặp đột nhiên xuất hiện đưa đi Chương 88: Chương 88: Hoàn toàn phát điên Chương 89: Chương 89: Điên cuồng chất vấn Chương 90: Chương 90: Đổi loại thuốc đó đi Chương 91: Chương 91: Phù thế tam thiên Chương 92: Chương 92: Những bức tranh ở trong mật thất Chương 93: Chương 93: Ngây người nhìn những ngôi nhà đổ nát Chương 94: Chương 94: Rời đi Chương 95: Chương 95: Tuế Tuế của hắn không thể chết được Chương 96: Chương 96: Cảm xúc ngày càng điên loạn hơn Chương 97: Chương 97: Đã tới Kinh Châu Chương 98: Chương 98: Một chiếc bánh màn thầu cứu một mạng người Chương 99: Chương 99: Hy vọng hắn sẽ cưới thêm vài phi tần Chương 100: Chương 100: Bệ hạ đã phát điên rồi Chương 101: Chương 101: Người không nên xuất hiện ở Hoàng cung Chương 102: Chương 102: Đắc tội với Diêm Vương rồi Chương 103: Chương 103: Đúng là một mỹ nhân đẹp tuyệt trần Chương 104: Chương 104: Guồng nước Chương 105: Chương 105: Hắn ta có nên báo cho thừa tướng không? Chương 106: Chương 106: Cố Tuế An trở dạ Chương 107: Chương 107: Đán phùng lương thần, thuận tụng thời nghi Chương 108: Chương 108: Thuốc trường sinh bất lão Chương 109: Chương 109: Tìm thấy Chương 110: Chương 110: Đợi tất cả mọi người quên đi Chương 111: Chương 111: Không hề thừa hưởng cái tính nết chó má của Lý Trọng Yến Chương 112: Chương 112: Họ Lan, tên Thương Tự Chương 113: Chương 113: Bóng dáng quen thuộc mà xa lạ Chương 114: Chương 114: Bỗng dưng nhìn thấy bạn trai cũ đã không gặp nhiều năm Chương 115: Chương 115: Chấp niệm Chương 116: Chương 116: Hắn muốn tự mình đi đón Hoàng hậu của hắn trở về Chương 117: Chương 117: Có một loại thuốc Chương 118: Chương 118: Bệ hạ, Tiểu Điện hạ… Chương 119: Chương 119: Yêu mà không có được Chương 120: Chương 120: Nàng không có gì để nói với tên thần kinh này cả Chương 121: Chương 121: Câu trả lời của nàng Chương 122: Chương 122: Hương mà nàng dâng coi như uổng phí hết rồi! Chương 123: Chương 123: Quả nhiên, bất kỳ lời đồn nào cũng không phải vô cớ mà xuất hiện Chương 124: Chương 124: Những chuyện Hoang Đường của Hoàng đế Lý Trọng Yến Chương 125: Chương 125: Nàng chưa từng thử cảm giác dựa vào thế lực để bắt nạt người khác Chương 126: Chương 126: Khóe miệng của Bệ hạ cười ngày càng tươi hơn Chương 127: Chương 127: Hắn giống như một hôn quân vậy Chương 128: Chương 128: Hắn lại bắt đầu tái phát bệnh rồi Chương 129: Chương 129: Công thức quen thuộc, người quen thuộc Chương 130: Chương 130: Ta chỉ yêu nàng Chương 131: Chương 131: Ngoại truyện 1: Hiệp khách áo đỏ Chương 132: Chương 132: Ngoại truyện 2: Trở về – Phần hiện đại của Lý Trọng Yến Chương 133: Chương 133: Ngoại truyện 3: Cặp mắt phương lạnh lùng lướt nhìn khắp xung quanh Chương 134: Chương 134: Ngoại truyện 4: Giống như đang nhìn một người chết Chương 135: Chương 135: Ngoại truyện 5: Tên đàn ông chó má này vẫn giữ cái bộ dáng đáng ghét đó Chương 136: Chương 136: Ngoại truyện 6: Trong đôi mắt phượng tràn đầy vẻ bệnh hoạn Chương 137: Chương 137: Ngoại truyện 7: Hoàng Hậu của Trẫm Chương 138: Chương 138: Ngoại truyện 8: Mộ Hành Tắc, thiếu niên trong bộ đồ đua xe màu đỏ (Giả tưởng) Chương 139: Chương 139: Ngoại truyện 9: Dáng vẻ đẹp nhất của Mộ Hành Tắc ( Giả định)