Chương 35
Con Trai Nuôi Nhà Hào Môn Trọng Sinh, Cầm Chắc Kịch Bản Hắc Hóa

Chương 35

Chương 35: Thân phận bị phơi bày ra ánh sáng.

 

Cố Thanh Yến dù bận vẫn ung dung xem Chu Tử Kỳ hăng hái bắt đầu biểu diễn.

 

Chu Tử Kỳ ổn định cảm xúc, nở một nụ cười thẹn thùng, hướng về phía mọi người dưới sân khấu: "Cảm ơn quý vị đã bớt thời gian trong lịch trình bận rộn của mình đến đây tham gia đêm tiệc hôm nay! Đêm nay tôi thật sự rất vui!"

 

"Tôi đã từng cho rằng tôi không thể tìm thấy ba mẹ ruột của mình, nhưng vận mệnh dường như đã có sự sắp đặt, hoặc là mối quan hệ huyết thống có tâm linh tương thông, một lần ngoài ý muốn  tôi đã gặp được ba mình là Lục Văn Đức tiên sinh......"

 

Chu Tử Kỳ chân thành thể hiện, đem tình cảnh nhận lại ba mẹ nói đến đặc biệt cảm động, một số phu nhân tiểu thư đều bị cảm động, nào ngờ hắn lại chuyển chủ đề, nói: "Các vị có thể không biết tâm tình của tôi lúc đó phức tạp đến thế nào. Bởi vì sau khi tôi biết mình không phải con ruột của cha mẹ nuôi, từng một lần hoài nghi mình là bị vứt bỏ, hoặc là bị lạc đường về nhà nên mới được ba mẹ nuôi nhận nuôi! Tôi sợ họ lo lắng, vẫn luôn không hỏi về thân thế của mình, cho đến một ngày kia mẹ nuôi nói năm đó khi bà đi sinh ở bệnh viện trên thị trấn, bệnh viện cũng đồng thời nhận một ca tai nạn xe dẫn đến người phụ nữ trên xe phải sinh gấp!"

 

"Thì ra tôi không phải được ba mẹ nuôi nhận nuôi! Mà là bị ôm nhầm!"

 

Một hòn đá làm cả hồ dậy sóng! Lời này vừa nói ra, các khách mời đều đồng loạt hướng ánh nhìn về phía Cố Thanh Yến.

 

Sắc mặt Lục Văn Đức trầm xuống, lửa giận ghim sâu trên trán, sắp bùng ra khỏi mặt. Hứa Tuệ Dung cũng vừa sợ vừa sốc.

 

Vừa rồi thấy Chu Tử Kỳ thong dong lên sân khấu phát biểu, rất có phong thái tao nhã của thiếu gia nhà hào môn, hơn nữa bữa tiệc này cũng quả thực là vì muốn giới thiệu Chu Tử Kỳ cho các nhà khác, tạo cơ hội cho Chu Tử Kỳ tự giới thiệu càng sẽ làm khách mời xem trọng hơn họ đứng ra giới thiệu, cho nên bọn họ không ngăn cản, nào biết rằng Chu Tử Kỳ lại có thể phớt lờ những lời dặn đi dặn lại của họ, trước mặt nhiều người như vậy đem sự thật hắn và Lục Tinh Trạch bị ôm nhầm nói ra!

 

Thái dương Lục Văn Đức nổi đầy gân xanh, trên mặt lại không thể không miễn cưỡng nở nụ cười.

 

Khi ông đang cố gắng nén cơn giận định đợi lát nữa sẽ dạy dỗ lại Chu Tử Kỳ, Chu Tử Kỳ lại tiếp tục nói!

 

"Ban đầu tưởng rằng chỉ trong tiểu thuyết mới xuất hiện loại tình tiết này nhưng đã thật sự xảy ra trên người tôi! Mười sáu năm này, con ruột của ba mẹ nuôi đã thay tôi lớn lên ở Lục gia, thay tôi hiếu thảo chăm sóc ba mẹ, thay tôi hiếu thảo với ba mẹ!"

 

Lời này hắn nói rất bay bổng, so đi thí sinh tham gia thi đọc diễn cảm còn cảm xúc hơn, làm người rung động, không ai phát giác ra chút oán giận nào trong lòng hắn.

 

"Khi đó tôi liền nghĩ, bởi vì có em ấy làm bạn, ba mẹ ruột tôi mới có thể cảm nhận được niềm vui sướng nuôi dạy con cái và cảm giác hãnh diện khi con trưởng thành, cho nên tôi cảm thấy những đau khổ tôi chịu không cần bắt em phải chịu, hơn nữa em ở nhà chúng tôi đã bị nuôi ra cái tính kiêu căng quen được người hầu hạ của một thiếu gia, đột nhiên bắt đến vùng nông thôn nhất định sẽ không quen, cũng sẽ không chấp nhận được ba mẹ ruột của mình chỉ là một người bình thường......"

 

"Vì thế tôi cùng ba mẹ thương lượng, cuối cùng mọi người đều muốn giữ em ở lại!"

 

Nghe những lời nói đạt đến trình độ như thế! Ai nghe xong mà không khen Chu Tử Kỳ là người lương thiện chứ? Vợ chồng Lục gia lại càng có tình người?

 

Hai vị có tình người Lục Văn Đức và Hứa Tuệ Dung đối mặt với những lời khen của khách mời chỉ có thể nở nụ cười căng cứng.

 

Mà Cố Thanh Yến càng thể hiện tốt hơn cái gì gọi là chết lặng.

 

Khí sắc trên mặt tan biến hết, đôi mắt xinh đẹp lo sợ không yên, bánh kem trong tay "Bộp" rơi trên mặt đất.

 

"Tôi và Chu Tử Kỳ là bị ôm nhầm? Không thể nào!......"

 

"Tôi không tin!"

 

"Không phải nói tôi là được ba mẹ nhận nuôi sao?"

 

Cố Thanh Yến loạng choạng cơ thể, căn bản không thể tiếp nhận đả kích tàn khốc này, cậu quay đầu đỏ mắt chất vấn Lý Thừa Trác: "Sao tôi có thể bị trao đổi với hắn chứ? Hắn đang nói dối phải không?"

 

"Anh nói đi!"

 

Lý Thừa Trác tiến lên một bước ôm cậu vào trong ngực, bàn tay vỗ nhẹ sau lưng cậu, đôi mắt ôn nhu sau cặp kính gọng vàng nói: "Tiểu Trạch em đừng kích động, Lục tổng và Lục phu nhân có lẽ là sợ em đau lòng nên mới nói em là nhận nuôi, nhưng mặc kệ nhận nuôi cũng được, ôm nhầm cũng được, Lục tổng và Lục phu nhân đều thương em! Bọn họ sẽ không để em quay trở lại ngôi làng nghèo khổ kia đâu!"

 

"Anh gạt tôi! Các người đều gạt tôi!" Cố Thanh Yến hung hăng đẩy hắn ra, trong mắt chứa đầy nước mắt.

 

Cậu ngẩng đầu nhìn chung quanh, ánh mắt của những người xung quanh nhìn cậu đầy khinh thường, như thể đều đang nói "Mày là đồ giả"!

 

"Đại thiếu Lục gia thật quá tốt bụng rồi! Vậy mà để tên giả mạo chiếm cuộc đời mười mấy năm của mình tiếp tục ở lại trong nhà hưởng thụ cuộc sống của một thiếu gia!"

 

"Nó còn có mặt mũi ở đây ăn ăn uống uống, thật là một chút xấu hổ cũng không có!"

 

"Nếu tôi là đại thiếu gia Lục gia, mỗi ngày tôi đều phải thấy tên hàng giả ở nhà mình, kêu ba mẹ tôi là ba mẹ, tôi thật sự sẽ buồn nôn chết mất!"

 

"Vợ chồng Lục gia cũng thật rộng lượng, con trai mình ở bên ngoài chịu khổ nhiều năm như vậy, bọn họ lại cung phụng cho một tên trộm ăn ngon mặc đẹp, bây giờ còn muốn giữ tên trộm ấy ở lại trong nhà, bọn họ không sợ tên trộm kia trộm sạch nhà bọn họ sao?"

 

Sắc mặt Cố Thanh Yến càng ngày càng trở nên  khó coi, Chu Tử Kỳ đứng trên sân khấu thưởng thức dáng vẻ chật vật của cậu giờ phút này vẫn cảm thấy không đủ, tiếp tục nói: "Chắc có duyên phận đặc biệt mới giúp chúng ta trở thành người một nhà, tuy rằng không có quan hệ máu mủ, nhưng tôi rất vui vẻ có thêm một người em trai."

 

"Nhân cơ hội tối nay, tôi muốn nói với em trai rằng, em trai em yên tâm đi, ba mẹ nuôi sẽ hiểu cho em, tôi cũng sẽ thay họ chăm sóc em thật tốt, em không cần lo lắng việc anh đã trở về em liền sẽ bị đuổi đi, em có thể tiếp tục sống cuộc sống của tiểu thiếu gia Lục gia, anh rất vui lòng cùng em chia sẻ tình yêu thương của ba mẹ......"

 

Nếu là không phải đã biết bản tính của Chu Tử Kỳ, Cố Thanh Yến đều đã cảm động đến lệ rơi đầy mặt.

 

Mà cậu cũng thật là lệ rơi đầy mặt.

 

Cố Thanh Yến khóc lóc hướng về phía Chu Tử Kỳ rống lên: "Chu Tử Kỳ mày có là gì chứ! Tao mới không cần mày bố thí!"

 

Lời này vừa nói ra người xung quanh đều nhìn Cố Thanh Yến bằng ánh mắt không biết tốt xấu, Lục Văn Đức cũng nhíu mày, sự tình đã phát triển đến nước này, Lục Tinh Trạch cần phải thể hiện ra cảm động và biết ơn, cho khách mời thấy anh em hòa thuận yêu thương, như vậy mới có thể thể hiện gia giáo ở Lục gia bọn họ xuất sắc ưu việt, mới có thể giữ được giá trị lợi dụng của Lục Tinh Trạch.

 

Nếu không một thiếu gia giả tu hú chiếm tổ lại không hòa thuận với thiếu gia thật như cậu trong vòng tròn hào môn này ai còn sẽ nể mặt cậu chứ?

 

Thân phận con nuôi miễn cưỡng còn có thể cùng một hào môn xuống dốc nào đó liên hôn, hiện tại thân phận con nuôi biến thành thiếu gia giả bị ôm nhầm đáng xấu hổ, lại chơi trò làm loạn khiến người chế giễu là hoàn toàn không nên!

 

Lục Văn Đức đưa mắt ra hiệu cho Hứa Tuệ Dung cũng như ông đang có sắc mặt khó coi, Hứa Tuệ Dung rất phối hợp thở dài, tựa như một người mẹ cực kỳ lo lắng về thể xác lẫn tinh thần của con mình hướng về những phu nhân tiểu thư đang xem kịch vui nói: "Để các vị chê cười rồi, đứa nhỏ này bị chúng ta chiều hư, vẫn luôn không có cách nào chấp nhận mình không phải con ruột của chúng tôi, chúng ta khuyên thế nào cũng không khuyên được!"

 

Nàng không đề cập đến chuyện ôm nhầm, có phu nhân nể mặt tiếp lời: "Đây không phải giống lúc tôi sinh đứa con thứ hai, đứa lớn nhà tôi vốn quen làm con một đã không đồng ý mà làm ầm lên hay sao?"

 

"Haizz, Lục thái thái bà cũng không cần quá lo lắng, qua một thời gian sẽ tốt thôi! Tính khí trẻ con đến nhanh đi cũng nhanh!"

 

Có người đã mở miệng, muốn cùng Lục gia kết giao đều sôi nổi phụ họa: "Có anh trai khoan dung khiêm nhường như vậy là phước đức ba đời nó tu được, nếu nó còn không biết tốt xấu, Lục thái thái ngài cũng đừng chiều nó, đánh một trận là tốt ngay!"

 

"Đúng vậy, Lục thái thái cô và đại thiếu gia quá giống nhau, chính là quá thiện lương, không đành lòng đuổi nó đi! Nếu nó vẫn không nghe lời, cô đừng ngại ngần mà trả về cho ba mẹ ruột của nó một thời gian, cho hắn nếm trải nghèo khổ, tự nhiên sẽ học được ngoan ngoãn!"

 

Đủ loại lời nói chói tai rơi vào tai Cố Thanh Yến, sắc mặt Cố Thanh Yến đỏ bừng, nắm chặt nắm tay, giận dữ mà trừng người phụ nữ đang nói: "Ai cần bà lo!"

 

Hứa Tuệ Dung mắng: "Tiểu Trạch, mau xin lỗi Vương phu nhân!"

 

Nước mắt lập tức chảy xuống, Cố Thanh Yến đỏ mắt nhìn Hứa Tuệ Dung liền chạy đi không thèm quay đầu lại, Lý Thừa Trác vẫn luôn chú ý đến cậu lập tức đưa mắt ra hiệu cho người phục vụ, người phục vụ bưng rượu vang đỏ bước nhanh đến Cố Thanh Yến ở đằng trước, Cố Thanh Yến không quan tâm mà đi về phía trước, lập tức đụng vào người phục vụ, rượu trên khay bị lật đổ, Cố Thanh Yến bị rượu vang đỏ bắn tung tóe khắp người!

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (227)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227: Hoàn chính văn