Chương 36
Trở Thành Mẫu Thân Đoản Mệnh Của Nam Chính Mỹ Cường Thảm

Chương 36: Chó con nức nở

Ngu Thừa Diễn không ngờ lần đầu tiên liên lạc với Tiêu Lang lại nghe được nhiều chuyện mà trước đây hắn không hề hay biết đến vậy.

Sát Lục Đạo sẽ tước đi các giác quan của tu sĩ, điều này Ngu Thừa Diễn biết nhưng hắn không ngờ, Tạ Kiếm Bạch đã là Thiên Tôn mà vẫn chưa giải quyết được gông cùm này, thậm chí y bây giờ vẫn bị mù.

Nam nhân không hề hé răng nửa lời về tình trạng của mình, hắn cũng có thể hiểu được, dù sao bản thân Tạ Kiếm Bạch cũng không phải là người có tính cách sẽ tiết lộ nỗi khổ của mình cho người khác.

Còn có Ngu Duy, vậy mà bà lại có thể ăn sát khí.

Chỉ từ điểm này, Ngu Thừa Diễn đã biết phụ mẫu hắn đến với nhau như thế nào.

Trên đời này còn có ai sở hữu luồng sát khí thuần túy và nguy hiểm hơn trên người Tạ Kiếm Bạch không? Ngu Duy chỉ cần ăn y một lần sẽ không bao giờ để mắt đến người khác nữa.

Lòng Ngu Thừa Diễn vô cùng phức tạp, hắn không ngu ngốc, chỉ cần biết được một vài chuyện từ Tiêu Lang, hắn đã có thể lập tức đoán ra Tạ Kiếm Bạch còn che giấu nhiều điều hơn nữa về sự tình năm đó.

Tiếc là bây giờ hắn cũng không thể xuyên không quay về hỏi cho rõ ràng được nữa.

Khi quay lại bãi đất trống bên suối, Ngu Thừa Diễn thấy mèo trắng nhỏ đã cuộn mình thành một cục, ngủ say sưa trên tấm đệm hắn để lại, ánh nắng và gió nhẹ mơn man đôi tai nó.

Trái tim Ngu Thừa Diễn trong phút chốc đã tan chảy một chút, hắn ngồi xuống bên cạnh nó, suy nghĩ vẩn vơ về những vấn đề trong đầu.

Hắn bất giác lại nhớ đến nội dung cuộc trò chuyện vừa rồi với Tiêu Lang, hắn đã kể cho Tiêu Lang nghe chuyện xảy ra vào năm hắn mười sáu tuổi.

"Theo ký ức của ngươi, những người đó dường như không có ý muốn giết ngươi. Nếu họ thật sự đến để báo thù diệt khẩu thì lẽ ra họ phải ra tay ngay khi bắt được hai mẫu tử ngươi, kéo dài thời gian càng lâu, họ càng gặp nguy hiểm." Sau khi nghe xong, Tiêu Lang liền trầm giọng nói: "Nhưng họ không làm vậy mà lại chèn ép ngươi, nói xấu Tạ Kiếm Bạch với ngươi, cho đến khi ép mẫu thân ngươi phải phản kháng, họ mới ra tay với nàng. Chuyện này không phải có chút đáng ngờ sao?"

"Có lẽ họ quá hận Tạ Kiếm Bạch nên mới muốn nhục nhã ta thêm?" Ngu Thừa Diễn thấp giọng nói.

Tiêu Lang trầm tư một lúc, một lát sau hắn mới mở lời: "Hoặc là, họ đến là vì mẫu thân của ngươi, tiện thể muốn ly gián mối quan hệ phụ tử của các ngươi. Cũng có thể họ vốn không muốn giết ngươi mà chỉ muốn lợi dụng lòng thù hận của ngươi, để sau khi ngươi mạnh lên sẽ trở thành kẻ địch của Tạ Kiếm Bạch, thậm chí là giết hắn?"

"Ngươi là nhi tử của hắn, người có khả năng giết hắn nhất cũng chỉ có thể là ngươi."

Cuộc đối thoại hôm nay với Tiêu Lang cứ lởn vởn trong đầu hắn, Ngu Thừa Diễn càng nghĩ càng cảm thấy bực bội.

Hắn quá hiểu Tạ Kiếm Bạch, thậm chí hôm nay khi đột nhiên biết được nam nhân kia có thể đã che giấu chuyện gì đó, trong lòng hắn ngoài sự phẫn nộ còn có một cảm giác không mấy bất ngờ.

Ngu Thừa Diễn thậm chí còn nghi ngờ có phải y tu Sát Lục Đạo quá lâu, thiếu hụt tình cảm nên tư duy cũng khác với người thường không.

Dù hắn hoàn toàn có thể thấu hiểu những khiếm khuyết trong tính cách của Tạ Kiếm Bạch nhưng hắn vẫn không thể kiềm chế được sự tức giận và bực bội đối với thái độ và hành vi của nam nhân kia.

Ngu Thừa Diễn đưa tay ra, nhẹ nhàng v**t v* đầu mèo trắng nhỏ, nhìn nó mà hắn không khỏi thở dài một tiếng.

Hắn rất giận Tạ Kiếm Bạch nhưng hoàn toàn không có ý định trách cứ Ngu Duy.

Nương hắn vốn không thông minh lắm, cũng không có tâm cơ gì, nếu Ngu Duy có hành vi che giấu thì không cần nghĩ cũng biết, đó chắc chắn là do Tạ Kiếm Bạch dạy bà.

Dĩ nhiên, Ngu Duy có thể thật sự biết bí mật gì đó mà không nói cho hắn nhưng bà chỉ sống đến năm hắn mười sáu tuổi, đối với một người mẫu thân, bà còn chưa kịp thấy nhi tử của mình hoàn toàn trưởng thành, có những chuyện sao có thể nói ra với một hài tử được chứ?

Vì vậy, Ngu Thừa Diễn không hề cảm thấy Ngu Duy đã làm gì sai, hắn chỉ tức giận với Tạ Kiếm Bạch, dù sao thì quan hệ của bọn họ tuy không tốt nhưng sau này cũng đã ở chung với nhau đủ ba nghìn năm.

Hắn hoàn toàn chắc chắn rằng nếu thật sự có chuyện lớn xảy ra, Tạ Kiếm Bạch sẽ không thể nào giấu Ngu Duy, thậm chí y sẽ rất xem trọng và tiếp thu ý kiến của bà bởi vì hắn quan tâm đến bà. Ít nhất là lúc Ngu Thừa Diễn còn nhỏ là như vậy.

Mà những chuyện này, Tạ Kiếm Bạch có lẽ cũng sẽ nói với mấy vị Thiên Tôn khác, bởi vì bọn họ cùng một đẳng cấp, vừa kề vai chiến đấu cũng có thể giúp đỡ lẫn nhau. Trước khi xuyên không, Ngu Thừa Diễn đã làm việc dưới trướng Tiêu Lang ba nghìn năm, Tiêu Lang chẳng nói gì với hắn, khác một trời một vực so với bây giờ, rõ ràng là Tạ Kiếm Bạch đã dặn dò hắn ta.

Vậy mà Tạ Kiếm Bạch lại chẳng nói gì với Ngu Thừa Diễn, chỉ có thể nói rằng nam nhân kia vừa không quan tâm đến hắn, cũng không công nhận giá trị thực lực của hắn.

Dĩ nhiên, cũng có thể Tạ Kiếm Bạch cho rằng cách bảo vệ hắn chính là không cho hắn biết sự thật. Cho dù thật sự là vậy cũng hoàn toàn không thể dập tắt được cơn giận của Ngu Thừa Diễn. Bởi vì hắn không cần!

Hắn đã trưởng thành, hắn là một nam nhân trưởng thành, hắn không cần sự bao bọc, thứ hắn muốn chỉ là sự tôn trọng và chân tướng sự thật.

Lúc trước khi Tạ Kiếm Bạch rời đi, Ngu Thừa Diễn vừa mới vì cảm thấy mình có lẽ đã hiểu lầm nam nhân kia mà có chút mềm lòng và áy náy, giờ đây cảm xúc đó đã sớm tan thành mây khói, hắn chỉ muốn đánh với Tạ Kiếm Bạch thêm một trận nữa.

Hắn vừa giận Tạ Kiếm Bạch lại vừa giận những kẻ thù hiện tại vẫn chưa gặp mặt.

Hắn quả thực có mối quan hệ không tốt với Tạ Kiếm Bạch và dù nam nhân kia có vì lý do gì mà che giấu hắn, Ngu Thừa Diễn đều có lý do để cả đời không tha thứ cho y.

Thế nhưng, đây là chuyện giữa hai phụ tử bọn họ.

Hắn tuyệt đối không cho phép có kẻ nào cố tình gây chuyện ly gián ở giữa, chen chân vào trong.

Vẻ mặt Ngu Thừa Diễn dần trở nên u ám, sát khí trong mắt hắn trở nên không thể che giấu được.

Đúng lúc này, mèo con đang ngủ say trên đệm mềm đột nhiên giật giật đầu, nó nhắm mắt, cằm hơi ngẩng lên, mũi khụt khịt ngửi gì đó rồi tiến lại gần ngón tay của Ngu Thừa Diễn.

Ngu Thừa Diễn nhập đạo bằng tâm ma nên nếu cảm xúc hắn dao động cũng sẽ khó kiểm soát hơn người thường. Hắn vừa chìm vào cảm xúc của chính mình, đến khi hoàn hồn lại thì cảm thấy hổ khẩu có chút đau nhói.

Hắn cúi đầu xuống thì thấy mèo trắng nhỏ đã cắn chính xác vào mu bàn tay của hắn.

Mắt nó còn chưa mở, đã quen đường quen nẻo bắt đầu nuốt. Kết quả là vừa nuốt xuống một ngụm máu, mèo con đã như ăn phải thứ gì kỳ quái, vội vàng rút răng nanh ra, hai chân trước duỗi thẳng, đầu ngửa ra sau rồi phun ra.

Vì nôn khan quá mạnh, mèo con suýt chút nữa đã tự hất mình lộn một vòng.

Ngu Thừa Diễn: ...

Có khó uống đến vậy sao?

Ngu Duy trong giấc mộng mơ màng, đột nhiên nàng ngửi thấy một mùi vị ngọt ngào thơm ngon, dù còn chưa tỉnh táo nhưng động tác nàng đã thành thục như được trở về quê cũ.

Không ngờ sau khi uống vào miệng lại không ngọt ngào như tưởng tượng mà cay xé cổ, cơ thể nàng phản đối kịch liệt, giống như bất mãn khi uống phải máu của chính mình vậy.

Nàng từ mèo biến lại thành người vẫn còn ho khan, khoé mắt rưng rưng những giọt nước mắt sinh lý.

Đợi đến khi đỡ hơn một chút, thiếu nữ mới lưng tròng nước mắt oan ức lên án: "Sao lại thế này! Hoàn toàn không giống mùi hương một chút nào!"

Ngu Thừa Diễn vừa vỗ lưng cho nàng thuận khí, vừa phải nghe thiếu nữ trách móc máu của hắn không ngon.

Hắn bất đắc dĩ nói: "Vậy thì đừng ăn nữa, uống máu người tanh lắm, nếu ngươi muốn, ta sẽ làm cho ngươi chút tiết canh."

Thực ra thứ Ngu Duy thích là những cảm xúc tiêu cực trên người sinh linh, bao gồm cả sát khí.

Tiếc là nàng chỉ là một tiểu miêu thất học được sinh ra từ trứng, không ai dạy dỗ và cũng không hiểu gì cả, thậm chí nàng còn không biết hấp thụ sức mạnh bằng vỏ trứng nên chỉ có thể dùng cách cắn người hút máu để tiếp nhận sức mạnh chứa trong máu của tu sĩ.

Trên người Ngu Thừa Diễn rất kỳ lạ, Ngu Duy thậm chí còn không thể diễn tả được, bởi vì khi nàng hút một ngụm máu ấy, cảm xúc trên người hắn thì ngon nhưng máu lại rất khó uống, hai hương vị trộn lẫn vào nhau gần giống như dầu gió trộn với rau diếp cá vậy, xộc thẳng l*n đ*nh đầu nàng.

Máu của hắn, máu của hắn thực sự là...

Mèo con thất học dùng vẻ mặt khó lường, nín nhịn một hồi lâu mới mở miệng nói: "Cảm giác khi uống ngươi thật quen thuộc, tại sao lại giống hệt ta vậy?"

Không đợi Ngu Thừa Diễn trả lời, nàng lại lắc lắc đầu.

"Không đúng không đúng không đúng, hình như trước đây ta cũng từng uống rồi nhưng lúc đó rất ngon, sao bây giờ lại đột nhiên thay đổi vậy?"

Theo lẽ thường, cảm giác suýt chút nữa đã bị bại lộ thân phận sẽ khiến người ta căng thẳng nhưng Ngu Thừa Diễn lại vô cùng bình tĩnh, vì hắn biết, chỉ cần hắn không tự mình nói cho Ngu Duy thì dù Ngu Duy có cảm nhận được bao nhiêu điều cũng tuyệt đối không đoán ra được chân tướng.

Ngu Thừa Diễn nhìn Ngu Duy một mình rối rắm, nàng lúc thì nghi hoặc, lúc thì hoài nghi bản thân, cuối cùng lại trở nên có chút buồn bã.

"Ta quên mất cảm giác của bữa ăn trong mơ rồi!" Nàng ấm ức nói: "Bây giờ trong miệng chỉ còn lại mùi vị của ngươi thôi."

Nàng dừng một chút rồi lại chép miệng nếm thử, lại càng sụp đổ hơn: "Tại sao càng nếm càng giống máu của mình vậy, miệng ta có vấn đề mất rồi!"

Nhìn bộ dạng lúc thì kinh ngạc, lúc thì hoảng hốt, hoài nghi miêu sinh của thiếu nữ, Ngu Thừa Diễn không khỏi bật cười thành tiếng.

Hắn đột nhiên nhận ra, đây là một cơ hội rất tốt.

"Bởi vì chúng ta có quan hệ huyết thống." Ngu Thừa Diễn nói: "Có quan hệ huyết thống nên nếm vào có chỗ tương đồng."

Ngu Duy cuối cùng cũng buông mái tóc bị mình vò vò nãy giờ, nàng ngẩng đầu nghi hoặc hỏi: "Ý gì vậy?"

Ngu Thừa Diễn cầm lấy chiếc lược, kéo Ngu Duy lại gần rồi từ từ chải lại mái tóc cho nàng.

Hắn đã chuẩn bị rất lâu mới có thể giữ được giọng điệu bình tĩnh mà tiếp tục mở lời.

"Chúng ta là thân nhân có cùng huyết thống." Hắn khàn giọng rồi thấp giọng nói: "A Duy, ngươi có biết thân nhân nghĩa là gì không?"

Ngu Duy rõ ràng không biết, nàng quay đầu lại, ngơ ngác nhìn chàng thanh niên phía sau.

Trong khoảnh khắc này, Ngu Thừa Diễn thật sự có chút không thể nhịn được nữa.

Hắn thật sự không muốn gọi tên nàng nữa, hắn chỉ muốn nhìn nàng và gọi một tiếng "nương". Chàng muốn cáo trạng, muốn nói với Ngu Duy nỗi oan ức của mình, rằng phụ thân bắt nạt hắn, không nói cho hắn biết bất cứ điều gì. Hắn muốn nương làm chủ cho mình.

Hắn điên cuồng muốn đến gần Ngu Duy hơn, muốn nàng biết giữa họ có một mối liên kết khác biệt nhưng lại sợ nàng biết sự thật rồi sẽ bị cuốn vào những chuyện phiền phức này.

Trái tim Ngu Thừa Diễn thật mâu thuẫn, thật khó chịu, gần như muốn xé hắn ra làm đôi.

Nếu là bình thường, hắn sẽ lý trí hơn trong việc kiểm soát cảm xúc của mình nhưng hôm nay lại không được, hắn đã luôn tự thuyết phục bản thân, cũng đã tự khuyên nhủ mình suốt một đường.

Hắn vốn có thể chịu đựng được.

Dù sự che giấu của phụ thân rất đả thương người nhưng hắn có thể chịu đựng được, ba nghìn năm rồi, còn có chuyện gì mà Ngu Thừa Diễn hắn không chịu nổi?

Thế nhưng đối diện với một Ngu Duy trẻ tuổi, khi hắn nói với nàng hai chữ "thân nhân", Ngu Thừa Diễn đột nhiên nghĩ, nếu nương không chết, bà tuyệt đối sẽ không để ai bắt nạt hắn, cho dù người đó có là phụ thân hắn.

Chỉ trong khoảnh khắc có suy nghĩ đó, Ngu Thừa Diễn liền không thể kìm nén được nữa.

Hắn vốn đang ngồi sau lưng Ngu Duy chải tóc cho nàng, trong tay hắn vẫn còn cầm lược. Cổ tay hắn tì lên vai nàng rồi từ từ, hắn kìm nén mà cúi đầu xuống, dùng trán tì vào gáy Ngu Duy.

Ngu Thừa Diễn nghiến chặt răng để điều chỉnh cảm xúc của mình nhưng hắn vẫn không nén được một tiếng nức nở trong cổ họng.

"Lăng Tiêu, ngươi sao vậy? Có phải vừa rồi ta cắn đau ngươi không..."

Ngu Duy có chút hoảng hốt, nàng muốn quay đầu lại nhưng hai tay thanh niên đang nắm chặt bả vai nàng, hắn không nói gì, nàng chỉ cảm nhận được tay hắn đang run rẩy, một lúc sau, Ngu Thừa Diễn buông vai nàng ra rồi chuyển sang ôm lấy eo nàng.

Động tác của hắn vẫn kìm nén như mọi khi, thậm chí còn không dám ôm chặt.

Hắn vẫn khao khát và cần sự quan tâm chăm sóc của mẫu thân như lúc còn nhỏ nhưng vết thương cũ còn chưa đóng vảy, hắn đã trưởng thành mất rồi.

Giống như chú chim ưng con bị đá ra khỏi tổ, thậm chí đã không còn tư cách để quay về dưới đôi cánh của mẹ.

Ngu Thừa Diễn tức khắc càng cảm thấy đau lòng hơn.

Hắn muốn ôm chặt Ngu Duy như lúc còn nhỏ nhưng lại không dám thật sự ôm chặt, chỉ có thể dùng trán cọ cọ vào vai sau của nàng như một chú chó con vụng về muốn được an ủi mà không biết phải làm sao, trong cổ họng hắn lại bật ra một tiếng nức nở không thể kiểm soát.

Tiếng khóc nghẹn ngào, ngắn ngủi của chàng thanh niên vang lên làm trái tim Ngu Duy cũng đau đớn thắt lại.

Đối với phản ứng của chính mình, nàng thậm chí còn có chút luống cuống.

Tiểu yêu miêu lớn đến từng này chưa từng có cảm xúc đau lòng, dù cho có phải chia tay với các tỷ tỷ đã sống cùng mình suốt một năm, nàng cũng không có cảm xúc gì, nhưng vào khoảnh khắc này, trái tim nàng lại đau đớn vì Ngu Thừa Diễn.

Ngu Thừa Diễn không dùng sức ôm nàng nên lần này Ngu Duy rất dễ dàng để quay người lại, nàng thấy hàng mi của chàng thanh niên ướt đẫm, đuôi mắt hắn ửng đỏ, đôi mắt ẩm ướt hoảng loạn né tránh ánh nhìn của nàng.

Hắn cúi gằm đầu, lồng ngực phập phồng rồi từ từ buông nàng ra, kéo giãn khoảng cách.

Đúng lúc này, Ngu Duy cử động.

Nàng nhỏ hơn thanh niên rất nhiều, Ngu Thừa Diễn muốn vùi đầu vào vai nàng cũng phải tự mình cúi gập người xuống. Vì vậy Ngu Duy quay người lại, quỳ gối xuống đất liền lập tức cao hơn người đang ngồi một khúc.

Sau đó, trong ánh mắt kinh ngạc của Ngu Thừa Diễn, nàng đưa tay ôm lấy hắn, còn thuận tiện đè đầu thanh niên tựa trở lại vai mình.

Ngu Duy vụng về vỗ vỗ lưng hắn rồi học theo giọng điệu của nhân loại dỗ hài tử mà mở lời: "Ngoan nào, đừng buồn nhé."

Lưng Ngu Thừa Diễn đột nhiên chấn động mạnh, hắn bắt đầu run rẩy không thể kiềm chế.

Trong vòng tay của thiếu nữ, hắn không thể kiểm soát được cảm xúc trong lòng nữa, cuối cùng hắn bật khóc nức nở trong sự kìm nén.

—--

Tác giả có lời muốn nói:

Mèo con: Tuy chưa từng làm mẹ nhưng đã rất cố gắng rồi!

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (94)
Chương 1: Chương 1: Con mèo này hết cứu nổi rồi Chương 2: Chương 2: Cứu mạng, ta bị mèo cho ăn rồi! Chương 3: Chương 3: Đúng là một chú mèo hoang Chương 4: Chương 4: Ta muốn ngăn cản phụ mẫu yêu nhau Chương 5: Chương 5: Truyền thừa của Kiếm Tôn Chương 6: Chương 6: Ta không thích hắn Chương 7: Chương 7: Tìm thấy rồi Chương 8: Chương 8: Khó hơn nhiều so với làm gậy đánh uyên ương Chương 9: Chương 9: Hắn tuyệt đối không thể để phụ mẫu mình gặp nhau Chương 10: Chương 10: Lẽ nào là nữ nhi ngoài giá thú Chương 11: Chương 11: Ai nỡ lòng nào đánh thức mèo con đang say ngủ chứ Chương 12: Chương 12: Chuyện này ai làm người đó sẽ đắc tội mèo Chương 13: Chương 13: Đúng là hợp ý ta Chương 14: Chương 14: Giống như chó bảo vệ của cừu non Chương 15: Chương 15: Nỗi sợ bị thân mẫu và nghĩa mẫu thống trị Chương 16: Chương 16: Người vô tâm vô tình Chương 17: Chương 17: Túi vải hoa nhí Chương 18: Chương 18: Đừng nói những lời như vậy Chương 19: Chương 19: Là ngươi Chương 20: Chương 20: Mối quan hệ của bọn họ Chương 21: Chương 21: Hình như ta có nhi tử Chương 22: Chương 22: Đây là mẫu thân của ngươi? Chương 23: Chương 23: Nước miếng sắp rớt rồi Chương 24: Chương 24: Pháo hoa ngập trời Chương 25: Chương 25: Tạ Thiên Tôn thất thần Chương 26: Chương 26: Nàng thật hung hăng càn quấy Chương 27: Chương 27: Nghe nói là cắn người đau lắm Chương 28: Chương 28: Lực hấp dẫn Chương 29: Chương 29: Phản ứng cai nghiện Chương 30: Chương 30: Bắt đầu phụ từ tử hiếu Chương 31: Chương 31: Bà ấy chỉ là một chú mèo con mà thôi! Chương 32: Chương 32: Sau này ta muốn sinh một nữ nhi Chương 33: Chương 33: Sinh nam hay nữ đều như nhau Chương 34: Chương 34: Nàng rất đặc biệt Chương 35: Chương 35: Mèo nở ra từ trứng Chương 36: Chương 36: Chó con nức nở Chương 37: Chương 37: Không hổ là nương hắn Chương 38: Chương 38: Cảm giác bọn họ giống nhau y như đúc Chương 39: Chương 39: Mẫu thân ngươi gặp ta khi nào Chương 40: Chương 40: Tạ Kiếm Bạch hoàn toàn đứng hình Chương 41: Chương 41: Buông tay ra cho ta Chương 42: Chương 42: Ánh mắt đưa đẩy Chương 43: Chương 43: Canh phòng phụ mẫu nghiêm ngặt Chương 44: Chương 44: Nhà cây cho mèo còn mềm mại hơn hắn Chương 45: Chương 45: May mà đều không phải người bình thường Chương 46: Chương 46: Y không vượt giới hạn Chương 47: Chương 47: Y còn chưa nói gì cả Chương 48: Chương 48: Nhớ ta rồi sao Chương 49: Chương 49: Thật nhiều đuôi Chương 50: Chương 50: Ta tin tưởng ngươi Chương 51: Chương 51: Một con mèo cũng đừng để lọt vào Chương 52: Chương 52: Để lại một dấu móng vuốt Chương 53: Chương 53: Môn phái là do nhà ngươi mở à? Chương 54: Chương 54: Cơn đau nơi lồng ngực Chương 55: Chương 55: Tế phẩm quá đỗi mạnh mẽ Chương 56: Chương 56: Sao càng nhìn càng thấy y không vừa mắt Chương 57: Chương 57: Có lẽ hơi khó tin Chương 58: Chương 58: Cái gối ôm bạc hà mèo to đùng của nàng đâu rồi Chương 59: Chương 59: Không được gọi ta là di Chương 60: Chương 60: Sao cứ cảm thấy hai người này có gì đó là lạ Chương 61: Chương 61: Quen thuộc một cách khó hiểu Chương 62: Chương 62: Một bài học Chương 63: Chương 63: Buổi đấu giá Chương 64: Chương 64: Hắn vẫn cảm thấy không có khả năng Chương 65: Chương 65: Nàng chưa bao giờ thấy hắn có thần sắc đáng sợ như vậy Chương 66: Chương 66: Muốn thơm thơm thì có gì sai Chương 67: Chương 67: Sự chuyển biến giữa họ Chương 68: Chương 68: Bọn họ rõ ràng là người một nhà Chương 69: Chương 69: Tâm trạng của Kiếm Tôn hình như rất tệ Chương 70: Chương 70: Không để lại bất kỳ biến cố nào Chương 71: Chương 71: Bắt đầu yêu đương lén lút Chương 72: Chương 72: Phụ tử liên thủ Chương 73: Chương 73: Hóa ra nàng đang yêu đương?? Chương 74: Chương 74: Hóa ra chàng cũng biết ngượng Chương 75: Chương 75: Lộ tẩy rồi? Chương 76: Chương 76: Cảm giác như sắp có kế phụ Chương 77: Chương 77: Yêu một người là bản ngã Chương 78: Chương 78: Kẻ điên Chương 79: Chương 79: Chúng ta hợp tác báo thù được không? Chương 80: Chương 80: Vô Tận Chi Hải Chương 81: Chương 81: Vận mệnh chi thư Chương 82: Chương 82: Chân tướng Chương 83: Chương 83: Vì yêu nàng, mà tìm thấy hắn Chương 84: Chương 84: Mèo con mừng như điên Chương 85: Chương 85: Mèo con giá đáo Chương 86: Chương 86: Có Ngu Thừa Diễn là đủ quý giá rồi Chương 87: Chương 87: Ta đã trở về (Hoàn chính văn) Chương 88: Chương 88: Tạ Kiếm Bạch phiên ngoại [Phần 1] - Kiếp trước · Mèo xinh mùa thay lông Chương 89: Chương 89: Phiên ngoại Tạ Kiếm Bạch [Phần 2] - Kiếp trước · Bàn về việc làm thế nào mà một Băng sơn Kiếm Tôn số kiếp cô đ Chương 90: Chương 90: Phiên ngoại Tạ Kiếm Bạch [Phần 3] - Tình yêu và xiềng xích Chương 91: Chương 91: Ngoại truyện tiếp theo [Phần 1] Quản Tạ Kiếm Bạch cho thật tốt! Chương 92: Chương 92: Ngoại truyện tiếp theo [Phần 2] Những ngày rất tốt đẹp Chương 93: Chương 93: Ngoại truyện thế giới song song - Nếu gia đình chưa từng chia xa · Khi Ngu Tiểu Diễn muốn bỏ nhà ra đi Chương 94: Chương 94: Ngoại truyện Cấp ba hiện đại