Chương 37
Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời

Chương 37: Bước vào cửa đều là khách

Hôm nay, khi Cố Minh Nguyệt đang cặm cụi may vá trong tiệm thì một người phụ nữ trung niên ăn mặc chỉnh tề bước vào.

Thấy một cô gái trẻ măng đang ngồi may đồ, bà không khỏi tò mò hỏi.

“Cháu gái cũng là thợ may ở đây à?”

Cố Minh Nguyệt mỉm cười: “Cũng có thể coi là vậy ạ, cô muốn may kiểu nào?”

Tần Hương Bình cứ tưởng cô đang nói đùa, thợ may trẻ nhất trong xưởng may cũng phải tầm ba mươi tuổi.

Cô gái trước mặt nhìn chưa đến hai mươi, tay nghề chắc cũng chẳng khá khẩm gì.

Tuy nghi ngờ nhưng Tần Hương Bình vẫn trả lời: “Cô muốn may cho con gái một bộ váy kiểu Nga, nó trạc tuổi cháu nhưng người đẫy đà hơn cháu một chút.”

“Cô có số đo cụ thể không ạ? Có số đo thì may sẽ chuẩn hơn, dù sao quần áo quan trọng nhất vẫn là phải vừa vặn.”

Số đo chi tiết thì có đấy nhưng Tần Hương Bình không rõ tay nghề cô gái này ra sao.

Bà do dự một lát rồi nói: “Cô nhớ ở đây có một bác thợ may già, có thể nhờ bác ấy may giúp cô được không?”

“Hai hôm nay bà Ngô không được khỏe nên không đến tiệm, nếu cô không vội thì có thể đợi đến ngày kia ạ.”

Tần Hương Bình khó xử, đợi đến ngày kia thì lại mất thêm hai ngày nữa.

Bà không có nhiều thời gian để lãng phí như vậy.

Bà nheo mắt nhìn khuôn mặt non nớt của Cố Minh Nguyệt, suy tính một hồi rồi quyết định tạm tin tưởng một lần nhưng trước khi đưa số đo, bà vẫn đặt ra vài câu hỏi chuyên môn để kiểm tra trình độ.

Cố Minh Nguyệt thầm nghĩ, người này đến để khảo sát hay để may đồ vậy?

Những câu hỏi bà ấy đưa ra cũng không khó, chỉ cần nắm được kiến thức cơ bản là trả lời được ngay.

Với phương châm khách hàng là thượng đế, Cố Minh Nguyệt kiên nhẫn giải đáp từng câu một.

Thêm một khách là thêm một khoản thu nhập, chẳng ai dại gì mà từ chối tiền dâng tận miệng.

Nghe Cố Minh Nguyệt trả lời lưu loát, Tần Hương Bình âm thầm gật đầu tán thưởng.

Ánh mắt bà nhìn cô cũng chuyển từ nghi ngờ sang tán thưởng là bà đã trông mặt mà bắt hình dong, không ngờ cô gái nhỏ này tuổi đời còn trẻ mà kiến thức lại vững vàng đến vậy.

Nghĩ đến đứa con gái ở nhà vẫn còn ngờ nghệch, bà không kìm được tiếng thở dài, giá mà nó học được một nửa bản lĩnh của cô gái này thì bà đâu phải lo lắng chuyện cơm áo gạo tiền cho nó sau này.

Sau khi chọn xong vải, Tần Hương Bình để lại số đo: “Vậy làm phiền cháu nhé, cô nên xưng hô thế nào nhỉ?”

Cố Minh Nguyệt: “Cháu họ Cố ạ.”

Tần Hương Bình: “Chào cô thợ Cố, bao giờ thì lấy được áo nhỉ?”

Cố Minh Nguyệt tính toán một chút rồi đáp: “Chiều mai cô nhé, đến lúc đó nếu tiện cô cứ dẫn em đến thử, có chỗ nào chưa vừa ý cháu sẽ sửa lại ngay.”

Tần Hương Bình vui vẻ đồng ý.

Tiễn khách xong, Cố Minh Nguyệt tập trung toàn bộ tinh thần vào việc may vá.

Bà Ngô nghỉ ngơi hai ngày, đơn hàng của họ cũng tạm thời giãn ra, thời gian tới chỉ cần hoàn thành nốt mấy đơn đặt trước là được.

Thời gian cũng không gấp gáp lắm, Cố Minh Nguyệt không muốn vì chạy theo số lượng mà lơ là chất lượng sản phẩm.

Bận rộn ở tiệm may cả buổi sáng, thấy đã trưa muộn, cô thu dọn đồ đạc chuẩn bị về nhà ăn cơm.

Hôm nay tiệm cơm quốc doanh có món thịt kho tàu đặc biệt, nghĩ đến hai vị trưởng bối ở nhà đều thích món này, Cố Minh Nguyệt rẽ vào con đường nhỏ định đi tắt cho nhanh.

“Ái chà, ái chà.”

Theo hướng tiếng k** r*n rỉ, Cố Minh Nguyệt nhìn thấy một ông cụ đang nằm sóng soài trên mặt đất, hai tay ôm chân đau đớn.

“Ông ơi, ông sao thế ạ?”

Cố Minh Nguyệt vội vàng dừng xe lại.

Ông cụ tóc đã bạc trắng, chừng sáu bảy mươi tuổi, bên cạnh là hai hộp cơm rơi vãi tung tóe, cơm canh đổ hết ra đất, trông có vẻ như đang đi mua cơm về thì bị ngã.

Con đường này vốn ít người qua lại, giờ lại đang là giờ cơm trưa nên càng vắng vẻ hơn.

Thấy chết không cứu thì lương tâm cắn rứt, Cố Minh Nguyệt ngồi xổm xuống hỏi: “Ông có sao không ạ? Để cháu đưa ông đi bệnh viện nhé.”

Ông cụ xua tay: “Cô gái à, chân tôi không cử động được, cô cũng không dìu nổi tôi đâu. Ông già này nhờ cô một việc, cô chạy ra bưu điện đằng trước gọi giúp tôi cuộc điện thoại được không, tôi trả tiền cho cô.”

Ông cụ đọc một địa chỉ và cái tên, sau đó móc trong túi ra hai đồng đưa cho Cố Minh Nguyệt.

Gọi điện thoại tốn đáng bao nhiêu đâu, Cố Minh Nguyệt làm việc tốt nên không nhận tiền.

“Thế sao được? Tiền nào cũng là mồ hôi nước mắt cả, cô cứ cầm lấy đi, nhanh giúp tôi với, tôi sắp không chịu nổi nữa rồi.”

Cố Minh Nguyệt dở khóc dở cười đành nhận tiền, đạp xe như bay đến bưu điện, vứt xe ở ngoài rồi lao vào trong.

Gọi theo số điện thoại ông cụ cho, đầu dây bên kia vang lên một giọng nam trầm ấm dịu dàng khiến Cố Minh Nguyệt vốn thích nghe giọng hay cũng phải ngẩn người giây lát.

Cô nhanh chóng lấy lại tinh thần, kể lại sự việc ông cụ bị ngã và báo địa chỉ.

Giọng nói bên kia trở nên lo lắng, cam đoan sẽ đến ngay lập tức và nhờ cô trông chừng ông cụ giúp, hứa sẽ hậu tạ xứng đáng.

Cố Minh Nguyệt nghe vậy vội vàng trấn an: “Anh cứ yên tâm.”

Cô thấy ông cụ này nói chuyện cũng thú vị, vả lại về nhà cũng chẳng có việc gì.

Trong nhà có hai người già nên Cố Minh Nguyệt cũng hay lo lắng những chuyện thế này.

Nếu ông bà cô ra ngoài gặp khó khăn, cô cũng mong sẽ có người tốt bụng giúp đỡ.

Quay lại chỗ ông cụ ngã, Cố Minh Nguyệt thấy trán ông lấm tấm mồ hôi, chắc là đau lắm.

Cứ ngồi phơi nắng thế này cũng không ổn, cô nhẹ nhàng dìu ông vào chỗ râm mát gần đó.

“Ông ơi, sao ông lại bị ngã thế ạ?”

“Haizz còn không phải tại cái thằng nhãi ranh đi xe đạp như bay, tôi tránh không kịp nên bị trẹo chân, ngã xuống lại đập cả lưng, thế là nằm bẹp dí ở đây nãy giờ.”

Tuổi già sức yếu thật rồi, đi mua hộp cơm mà cũng gặp tai bay vạ gió thế này, biết thế ở nhà ăn cho lành.

Nhìn cơm canh vương vãi trên đất, Dư Trung Khánh vốn sống tiết kiệm không khỏi xót xa.

“Cô gái nhà ở đâu thế? Đợi ông già này khỏi chân nhất định sẽ đến tận nhà cảm ơn.”

Nếu không nhờ cô bé đi ngang qua thì chắc ông phải nằm đây đến khi người ta phát hiện ra cái xác khô này mất.

Tuy ông cụ nhìn hiền lành phúc hậu, Cố Minh Nguyệt cũng muốn làm việc tốt nhưng khi bị hỏi địa chỉ nhà, cô vẫn cảnh giác.

“Cháu ở gần đây thôi ạ.”

Dư Trung Khánh sống đến từng tuổi này rồi, sao lại không nhận ra sự cảnh giác của cô gái nhỏ.

Con gái con đứa ra ngoài biết cảnh giác là tốt, chuyện cảm ơn để sau tính cũng chưa muộn.

Ông cựa quậy người, lảng sang chuyện khác.

Mặt trời ngày càng lên cao, Dư Trung Khánh l**m đôi môi khô khốc, thằng cháu trời đánh sao mãi chưa thấy đến!

Đợi về đến nhà ông phải mắng cho một trận ra trò mới được.

“Ông nội.”

Nghe thấy giọng nói quen thuộc trong điện thoại vang lên, tai Cố Minh Nguyệt khẽ động đậy.

Dư Hoài Lâm nhìn thấy ông nội liền ba chân bốn cẳng chạy tới.

“Để cháu đưa ông đi bệnh viện.”

Những người đi cùng vội vàng khiêng ông cụ lên xe.

Dư Hoài Lâm nán lại phía sau, trịnh trọng cảm ơn Cố Minh Nguyệt: “Cảm ơn đồng chí."
 

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (154)
Chương 1: Chương 1: Xuyên thành đại tiểu thư Thượng Hải Chương 2: Chương 2: Dọn sạch gia sản Chương 3: Chương 3: Tìm đến nơi có hôn ước Chương 4: Chương 4: Chỉ muốn gả cho anh Chương 5: Chương 5: Than phiền về anh cả Chương 6: Chương 6: Thay đổi bản thân Chương 7: Chương 7: Cải tạo Lục Uyển Uyển Chương 8: Chương 8: Giá treo quần áo di động Chương 9: Chương 9: Khá biết dọa người Chương 10: Chương 10: Đối đầu với chị em họ Chu Chương 11: Chương 11: Cơ hội cứu vãn Chương 12: Chương 12: Có chút không tin Chương 13: Chương 13: Yểu điệu thục nữ Chương 14: Chương 14: Chưa có chuyện gì xảy ra Chương 15: Chương 15: Tình hình chuyển biến tốt Chương 16: Chương 16: Mắng thẳng mặt Chương 17: Chương 17: Dự cảm chẳng lành Chương 18: Chương 18: Cơ hội khác Chương 19: Chương 19: Giải cứu thành công Chương 20: Chương 20: Điều trị Chương 21: Chương 21: Ca phẫu thuật kết thúc Chương 22: Chương 22: Nghe lén Chương 23: Chương 23: Kẻ đầu sỏ gây chuyện Chương 24: Chương 24: Cẩm nang học tập Chương 25: Chương 25: Cảm giác nguy cơ Chương 26: Chương 26: Trí tưởng tượng phong phú Chương 27: Chương 27: Bày tỏ tấm lòng Chương 28: Chương 28: Hữu duyên vô phận Chương 29: Chương 29: Đánh người Chương 30: Chương 30: Chơi không đẹp Chương 31: Chương 31: Xát muối vào tim Chương 32: Chương 32: Người có cá tính Chương 33: Chương 33: Lấy lùi làm tiến Chương 34: Chương 34: Quỳ bàn giặt Chương 35: Chương 35: Gả cho anh không thiệt Chương 36: Chương 36: Tặng quà Chương 37: Chương 37: Bước vào cửa đều là khách Chương 38: Chương 38: Sát thủ nhà bếp Chương 39: Chương 39: Tìm kiếm sự hợp tác Chương 40: Chương 40: Hiệu quả kém Chương 41: Chương 41: Ký hợp đồng Chương 42: Chương 42: Gặp cướp Chương 43: Chương 43: Tình cờ gặp gỡ ở bệnh viện Chương 44: Chương 44: Tuyên bố chủ quyền Chương 45: Chương 45: Yên tâm dưỡng thương Chương 46: Chương 46: Tại sao lại hỏi thế? Chương 47: Chương 47: Thư nặc danh Chương 48: Chương 48: Kết hôn Chương 49: Chương 49: Tổ chức hôn lễ Chương 50: Chương 50: Bảo vật gia truyền Chương 51: Chương 51: Mong đợi đã lâu Chương 52: Chương 52: Một lòng son sắt Chương 53: Chương 53: Chuẩn bị lên đường Chương 54: Chương 54: Giải cứu trên tàu hỏa Chương 55: Chương 55: Đến hải đảo Chương 56: Chương 56: Nhà mới Chương 57: Chương 57: Hàng xóm đến chơi Chương 58: Chương 58: Gọi điện về bắc kinh Chương 59: Chương 59: Nơi nào có cô ấy, nơi đó là nhà Chương 60: Chương 60: Hạnh phúc giản đơn Chương 61: Chương 61: Mua sắm ở huyện Chương 62: Chương 62: Cuộc sống điền viên Chương 63: Chương 63: Dọn dẹp sân nhỏ Chương 64: Chương 64: Sắm sửa bàn học Chương 65: Chương 65: Dọn dẹp thư phòng Chương 66: Chương 66: Thành viên mới Chương 67: Chương 67: Nhiệm vụ khẩn cấp Chương 68: Chương 68: Cứu sống cây lan Chương 69: Chương 69: Bão đổ bộ Chương 70: Chương 70: Mưa qua trời tạnh Chương 71: Chương 71: Chỉnh trang vườn hoa Chương 72: Chương 72: Mua quạt điện Chương 73: Chương 73: Ăn vạ Chương 74: Chương 74: Đến hội phụ nữ tìm việc Chương 75: Chương 75: Tặng quà Chương 76: Chương 76: Địch ý Chương 77: Chương 77: May đồ bơi Chương 78: Chương 78: Xin kinh nghiệm Chương 79: Chương 79: Tham gia tiệc liên hoan Chương 80: Chương 80: Giúp đỡ lo liệu Chương 81: Chương 81: Chiếu bóng Chương 82: Chương 82: Đến nơi Chương 83: Chương 83: An ủi Chương 84: Chương 84: Quà tặng Chương 85: Chương 85: Gọi điện thoại Chương 86: Chương 86: Đi biển bắt hải sản Chương 87: Chương 87: Lên núi Chương 88: Chương 88: Hốt hoảng Chương 89: Chương 89: Tiếp xúc Chương 90: Chương 90: Cùng nhau ăn cơm Chương 91: Chương 91: Đại hội Chương 92: Chương 92: May quần áo Chương 93: Chương 93: Rời đi Chương 94: Chương 94: Hàng xóm Chương 95: Chương 95: Cùng nhau vui đùa Chương 96: Chương 96: Cứu người Chương 97: Chương 97: Có thai Chương 98: Chương 98: Chờ đợi Chương 99: Chương 99: Trở về Chương 100: Chương 100: Đi dạo thong thả Chương 101: Chương 101: Đến nhà cảm ơn Chương 102: Chương 102: Mời cơm khách Chương 103: Chương 103: Đưa cơm Chương 104: Chương 104: Làm bánh trung thu Chương 105: Chương 105: Đi khám lại Chương 106: Chương 106: Cãi vã Chương 107: Chương 107: Tiễn khách Chương 108: Chương 108: Yên tĩnh hơn hẳn Chương 109: Chương 109: Tham gia cuộc thi Chương 110: Chương 110: Thất vọng Chương 111: Chương 111: Thi lại Chương 112: Chương 112: Bỏ phiếu Chương 113: Chương 113: Tố cáo Chương 114: Chương 114: Chia hoa hồng Chương 115: Chương 115: Chia hoa hồng -2 Chương 116: Chương 116: Đến nơi Chương 117: Chương 117: Nấu cơm Chương 118: Chương 118: Nhà mới Chương 119: Chương 119: Dọn dẹp xong xuôi Chương 120: Chương 120: Xin lỗi Chương 121: Chương 121: Cắt giấy dán cửa sổ Chương 122: Chương 122: Tráng bánh chiên rán (bánh tráng) Chương 123: Chương 123: Bất ngờ Chương 124: Chương 124: Đến nơi Chương 125: Chương 125: Nỗi nhớ Chương 126: Chương 126: Làm khách Chương 127: Chương 127: Ăn tết Chương 128: Chương 128: Biểu diễn văn nghệ Chương 129: Chương 129: Bơi mùa đông Chương 130: Chương 130: Hương vị mùa xuân Chương 131: Chương 131: Trách nhiệm Chương 132: Chương 132: Sinh nở Chương 133: Chương 133: Em bé Chương 134: Chương 134: Ấm áp Chương 135: Chương 135: Niềm vui Chương 136: Chương 136: Về nhà Chương 137: Chương 137: Kẹo hỷ Chương 138: Chương 138: Làm bố Chương 139: Chương 139: Gội đầu Chương 140: Chương 140: Đầy tháng Chương 141: Chương 141: Đi dạo Chương 142: Chương 142: Giúp chụp ảnh Chương 143: Chương 143: Hợp tác Chương 144: Chương 144: Tình cờ gặp gỡ Chương 145: Chương 145: Hôn sự Chương 146: Chương 146: Mẹ Chương 147: Chương 147: Học tập Chương 148: Chương 148: Kỳ thi Chương 149: Chương 149: Kết thúc Chương 150: Chương 150: Về đến nhà Chương 151: Chương 151: Giấy báo nhập học Chương 152: Chương 152: Khai giảng Chương 153: Chương 153: Mua nhà Chương 154: Chương 154: Đại kết cục