Chương 37
Ý Xuân Chẳng Muộn - Huyền Cửu Chu

Chương 37

Vào trong phòng, bà cụ dắt Ngô Cẩm Họa ngồi xuống giường, không bắt nàng phải quỳ lạy thỉnh an: “Người một nhà thì chỉ nên thân thiết gần gũi, không cần câu nệ lễ tiết, bằng không lại làm hỏng người.”

Tam thái thái cũng cười nói: “Cô nương cứ coi như ở nhà mình, sao cho thoải mái thì cứ làm vậy.”

Đại thái thái cũng phụ họa theo: “Nhà chúng ta không câu nệ những thứ này.”

Lão thái thái gật đầu: “Đúng vậy, Cẩm Họa đã đến kinh thành mấy hôm rồi, có quen chưa? Cô tổ mẫu của cháu đối xử với cháu thế nào?”

Lại hỏi: “Ta nghe nói cháu là bị Thái phu nhân Ngô thị ép buộc vào kinh thành phải không? Bà ta có ý đồ gì với cháu ư?”

Ngô Cẩm Họa lại phủ nhận: “Bẩm ngoại tổ mẫu, là tự cháu quyết định muốn tiến kinh, còn về phần Thái phu nhân có ý đồ gì, cháu không để bụng.”

Lão thái thái nghe xong, nhíu mày hỏi: “Cẩm Họa có ý gì?” Tiếp đó, bà cụ lại thở dài một tiếng: “Cẩm Họa có lẽ còn oán hận ngoại tổ mẫu bao nhiêu năm nay chưa từng gửi cho con và mẫu thân con một bức thư, hay hỏi han qua một tiếng nào, có phải hay không?”

Ngô Cẩm Họa không nói gì, bình tĩnh chờ đợi những lời tiếp theo của bà cụ, vị ngoại tổ mẫu này đâu biết, nàng thực ra chẳng để bụng những chuyện đó, không có yêu thì sẽ không có oán hận, cho nên người oán người hận, chính là mẫu thân nàng.

Lão thái thái nhìn nàng với vẻ bi thương: “Ta không thể… Thôi, những lời này không nên nói với đứa nhỏ như cháu.”

Ngô Cẩm Họa nhíu mày, lúc này nàng lại có chút tức giận: “Ngoại tổ mẫu, tại sao nhiều chuyện cháu lại không thể biết? Cháu không biết thì cháu phải làm việc thế nào đây?”

Nàng cung kính ngồi thẳng: “Cháu lần này vào kinh, chính là để biết tất cả mọi chuyện, ngoại tổ mẫu, cháu đã thúc đẩy việc phụ thân cháu cùng mẫu thân hòa ly, cháu cũng định đưa quan tài của mẫu thân về chôn ở tổ mộ Lâm gia.”

Câu nói này giống như tiếng sét đánh ngang trời, nổ tung trong nội trạch Lâm phủ.

Cho dù là Lâm lão thái thái hay Đại thái thái, hoặc là Tam thái thái đều ngây người tại chỗ, nửa ngày không thốt nên lời.

Qua hồi lâu sau, vẫn là Đại thái thái mới lắp bắp hỏi Ngô Cẩm Họa: “Cô nương… đây là ý gì? Từ xưa đến nay, nữ nhi đã xuất giá thì đúng là có chuyện hòa ly, nhưng cũng chưa từng có lý lẽ nào do nữ nhi chưa gả như con lại đề xuất cả!”

“Huống hồ mẫu thân con đã qua đời, con bây giờ muốn phụ mẫu hòa ly thì còn có ý nghĩa gì nữa? Con thật là có ý nghĩ kỳ lạ!”

Ngô Cẩm Họa ngước mắt nhìn Lâm lão thái thái: “Ngoại tổ mẫu cũng có suy nghĩ giống Đại cữu mẫu sao?”

Lâm lão thái thái thở dài thật sâu: “Đại tức phụ và Tam tức phụ hãy lui xuống trước đi, bảo huynh đệ tỷ muội của Cẩm Họa cũng lát nữa hãy đến phòng ta, để ta nói chuyện riêng với Cẩm Họa.”

Đại thái thái và Tam thái thái đều hành lễ rồi cáo lui, rời khỏi phòng lão thái thái.

Lâm lão thái thái nắm tay tiểu cô nương: “Tính cách của cháu và mẫu thân cháu thật là một trời một vực.”

“Nhưng ngoại tổ mẫu, mẫu thân cháu mỗi lần nhìn thấy cháu đều cảm thấy rất hài lòng.”

Trong đôi mắt u ám của Lâm lão thái thái, trong khoảnh khắc tràn ngập nỗi đau tột cùng và bi thương bị kìm nén: “Vãn Ý… Ta biết con bé sống rất khó khăn, ta cũng biết phụ thân cháu đối xử với con bé không tốt! Nhưng ta không có cách nào, Cẩm Họa à, cháu có hiểu không, nhiều chuyện không phải như bề ngoài nhìn thấy.”

Ngô Cẩm Họa đột nhiên có chút mất kiên nhẫn: “Ngoại tổ mẫu, mẫu thân cháu sống không tốt, rất không tốt, nhưng bà ấy không phải là người mềm yếu vô dụng, bà ấy chỉ là chưa bao giờ nghĩ cho bản thân, bà ấy cam chịu thiệt thòi, vì Lâm gia, cháu biết, nhưng cháu không muốn bà ấy phải cam chịu nữa, cháu không muốn bà ấy chết rồi còn phải chôn cùng với người mà bà ấy không yêu, cũng không yêu bà ấy.”

“Cháu không biết vì nguyên nhân gì mà ngài lại làm ngơ trước nỗi đau của nữ nhi mình, lại vì nguyên nhân gì mà bây giờ ngài không đồng ý cách làm này của cháu, cho nên, xin ngài hãy nói cho cháu biết, là lý do lớn đến nhường nào, mà lại khiến một người mất đi quyền lựa chọn mà lẽ ra mình nên có!”

Lão thái thái bi ai cười một tiếng: “Cẩm Họa, nếu ta nói cho cháu biết, đó là Hoàng quyền! Cháu còn dám đi khiêu chiến hoàng quyền hay sao? Cháu lại muốn ta dùng tính mạng của một trăm ba mươi tám người trong phủ này đi mạo hiểm hay sao?”

“Cho nên, ngài đã lựa chọn hy sinh mẫu thân của cháu, nữ nhi của ngài đúng không?”

“Đó đã là cách tối ưu rồi, nếu mẫu thân cháu không phải là người thanh cao như vậy, làm sao con bé lại sống không tốt được chứ, ta đã tìm cho con bé một tiến sĩ lưỡng bảng năm đó, lưng dựa phủ Anh Quốc Công, là tài tuấn trẻ tuổi, không lo ăn mặc chi tiêu, con bé còn muốn thế nào nữa?”

Lão thái thái chìm đắm trong hồi ức xưa: “Chỉ cần con bé có thể buông bỏ quá khứ, với tài tình của con bé, làm sao lại không giữ được trượng phu của mình, bây giờ cũng sẽ không đến nỗi khiến phụ mẫu đáng thương của con bé đau lòng khổ sở đến vậy!”

Ngô Cẩm Họa trong chốc lát đã bị lão thái thái chọc giận. Cho nên, đã cho bà cuộc sống không lo ăn mặc, vậy nên bà không nên có ý thức của riêng mình? Không nên có suy nghĩ của riêng mình?

Bà phải ngoan ngoãn nghe lời, cho dù đối mặt với sự phản bội hay giễu cợt, thậm chí là bị đâm sau lưng của trượng phu, bà cũng phải nhẫn nhịn? Nhu cầu của bà một chút cũng không quan trọng hay sao?

Bà phải cảm ơn trời đất? Còn phải vì phụ mẫu không đau lòng mà chịu đựng đến chết, cũng phải sống thật tốt dù tan nát cõi lòng hay sao?

Bà cụ rốt cuộc có biết, mẫu thân nàng mỗi ngày đã sống cuộc sống như thế nào hay không?

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (170)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170: Hoàn