Chương 38
Quỷ Bí Chi Chủ - Q6: Người Theo Đuổi Ánh Sáng

Chương 38: Mặt dày

'Triệu hồi tín sứ...' Là "Thẩm Phán" của hội Tarot, thành viên của MI9, Xio biết rõ tín sứ là chỉ cái gì, cũng biết phần lớn tầng lớp trung của Linh Giáo Đoàn đều sử dụng tín sứ.

Cô còn chưa kịp mở miệng hỏi chi tiết hơn, đã thấy Fors lảo đảo, hai mắt vô thần đi xuống phòng khách tầng một, giọng nói hơi lờ đờ:

"Để tớ ngủ trước đã, có chuyện gì nói sau."

Cô ngủ một giấc đến sáng hôm sau, bị mùi thịt thơm nức mũi đánh thức khỏi giấc mơ sâu.

"Bánh nướng Desi?" Fors dụi mắt, ra khỏi phòng, thấy trên bàn đã đặt sẵn đồ ăn.

"Đúng vậy." Xio từ phòng tắm bước ra: "Quán ở góc đường, cũng không tệ."

Fors "ừm" một tiếng, rồi ngồi ngay vào bàn ăn, dùng tốc độ cực nhanh cầm lấy bánh nướng Desi, bỏ vào miệng.

Ăn xong, uống một hớp trà đá ngọt, cô sảng khoái thở dài:

"Đây mới là cuộc sống chứ."

"Thôi xong, quên đánh răng..."

Sau khi tắm giặt xong, cuối cùng Fors cũng tìm lại được năng lực suy nghĩ, nghi hoặc liếc Xio một cái, hỏi:

"MI9 không nghi ngờ khi thấy cậu lặng lẽ trở thành "Thẩm Phán" sao?"

"Họ cho rằng đó là thù lao mà thế lực sai khiến tớ trả cho tớ." Xio nói ra tin tức mình nghe được.

Fors vén tóc, nở nụ cười nói:

"Cũng phải, để bọn họ tìm Giáo hội Đêm Tối hỏi đi."

Cô lập tức che miệng ngáp một cái:

"Tớ muốn triệu hồi tín sứ của người đó."

Trong thời gian "Ghi lại" này, người nào đó trong miệng cô đã đổi từ Gehrman Sparrow, Ngài "Thế Giới" tiến hóa thành "người đó".

Gọi vậy một mặt là tỏ vẻ tôn kính, mặt khác là sợ bị người khác nghe trộm.

Nghe thấy bạn thân nói vậy, Xio nhìn thoáng qua xung quanh, hơi khó hiểu hỏi:

"Không bố trí nghi thức à?"

Cô nhớ triệu hồi tín sứ cần phải có nghi thức.

"Đó chỉ là một trong các phương pháp, người đó bảo tớ dùng một cách khác." Fors nhìn quần áo của bản thân, phát hiện tối qua còn chưa kịp thay bộ đồ mới đã đi ngủ, khiến chúng nhăn nhúm cả lên.

Nghĩ đến sắp phải gặp mặt tín sứ kia, cô quyết định phải chăm chút cho hình tượng, vội vàng trở về phòng ngủ tầng hai, thay một bộ váy dài màu vàng nhạt, cổ lá sen, quấn khăn.

Sau khi chuẩn bị sẵn sàng, Fors ngay trước mặt Xio, giơ tay phải lên, bắt vào hư không, dường như muốn kéo ra một thứ gì đó từ trong không khí.

Trong đôi mắt cô, một quyển sách hư ảo theo đó ngưng tụ thành hình, nhanh chóng lật ra, dừng lại ở một trang.

Giây tiếp theo, cánh tay cô trĩu xuống, từ trong hư không có một bóng người bước ra.

Đây là Gehrman Sparrow đội mũ dạ tơ lụa hơi cao, mặc áo khoác nỉ màu đen, gương mặt lạnh lùng, khí chất rắn rỏi nhưng hơi ngây người.

'Thành công rồi? Đây mới là lần thứ hai mình thử... Hôm nay mình đã thử một lần, nhưng thất bại...' Đôi mắt Fors mở to, dường như muốn thu nhiều ánh sáng hơn để nhìn rõ hơn một chút.

Cô biết thứ được triệu hồi ra là hình ảnh từ trong lỗ hổng lịch sử, cho nên lúc này không căng thẳng lắm. Nhưng Xio lại theo bản năng ngừng thở, đề phòng nhìn hình chiếu của Gehrman Sparrow, không biết đây là thật hay giả.

Đối với chiến tích của nhà thám hiểm điên cuồng này, ký ức của cô vẫn còn như mới.

'Không ngờ Fors lại triệu hồi Gehrman Sparrow? Không phải là tín sứ của anh ta sao? Gehrman Sparrow còn có thể trở thành vật triệu hồi giáng trần?' Trong đầu Xio nảy ra vô số nghi vấn.

Đúng lúc Fors không biết nên làm bước tiếp theo thế nào, thì đôi mắt Gehrman Sparrow hơi đảo, ánh mắt chợt trở nên nhanh nhẹn, không còn vẻ cứng ngắc khô khan nữa, khiến người ta có cảm giác người này vừa sống lại.

Ngay sau đó, anh lấy một chiếc kèn harmonica tinh xảo màu trắng bạc, kề lên miệng, thổi một hơi.

Chiếc kèn harmonica này không phát ra tiếng, nhưng xung quanh chớp mắt chợt trở nên lạnh lẽo, gió thổi từng đợt lạnh thấu xương.

Sau đó, một cô gái mặc váy dài rườm rà màu tối, xách theo bốn cái đầu tóc vàng mắt đỏ từ hư không đi ra, tám đôi mắt đồng thời nhìn về phía Gehrman Sparrow.

Gehrman Sparrow khẽ gật đầu, chỉ vào Fors nói:

"Cô gái này cần đến chỗ sâu trong Linh giới để bố trí bốn tọa độ đặc thù, cô giúp cô ấy một chút."

"Được..." Một cái đầu của Reinette Tinekerr đung đưa cao thấp, nói.

Gehrman Sparrow không nói thêm nữa, đi tới gần cửa sổ, điều khiển chiếc găng tay đeo bên trái trở nên trong suốt.

Bóng dáng anh nhanh chóng biến mất, "lữ hành" khỏi căn nhà này.

'Đi rồi... Đi rồi... Hình ảnh mình triệu hồi từ lỗ hổng lịch sử cứ thế tự mình đi rồi?' Fors khẽ nhếch miệng nhìn, giống như nghiêm túc xem một vở hài kịch.

Dựa theo lý giải của cô, sự vật triệu hồi ra hẳn là có thể được mình sử dụng mới đúng, sao lại chỉ dặn một câu rồi tự mình rời khỏi.

'Chẳng lẽ hình ảnh trong lỗ hổng lịch sử cũng có tính cách giống bản thể... Không, đây quả thực giống bản thể của Gehrman Sparrow buông xuống...' Fors liếc mắt nhìn Xio, phát hiện cô ấy cũng ngơ ngác như mình.

Đúng lúc này, Fors chợt rùng mình một cái, dường như có sinh vật cực kỳ đáng sợ nào đó đang theo dõi.

Cô theo bản năng quay đầu phát hiện ra tín sứ của Gehrman Sparrow đang dùng tám con mắt đỏ nhìn mình, cẩn thận quan sát.

'Làm người ta sợ hãi hệt như Gehrman Sparrow...' Fors nở nụ cười nói:

"... Làm phiền cô rồi."

Lúc này, bốn cái đầu tóc vàng của Reinette Tinekerr lần lượt lên tiếng:

"Cần..." "Trả..." "Tám trăm..." "Đồng vàng..."

'Còn, còn phải thu phí?' Fors khẽ nhếch miệng, không biết nên đáp lại thế nào.

Qua vài giây, suy nghĩ của cô mới chợt sống lại, tính toán số tiền tiết kiệm của mình:

'Sau khi mượn Xio 2400 bảng, vốn còn thừa lại 780 bảng... Trong khoảng thời gian này chi tiêu khá nhiều, nhưng khoản nhuận bút lúc trước còn chưa thanh toán, cộng thêm những khoản thu nhập khác và 300 bảng Xio trả, tổng cộng là 1258 bảng... Đủ rồi...'

Fors mở miệng đồng ý, nhưng lập tức phát hiện ra một vấn đề:

"Lấy toàn đồng vàng?"

Bốn cái đầu của Reinette Tinekerr hơi đung đưa, nói:

"Đúng vậy..." "Cô..." "Có thể..." "Ghi nợ..."

'Quả nhiên muốn toàn đồng vàng... Mình nhớ có thời gian Ngài "Thế Giới" liên tục thu thập đồng vàng, đổi đồng vàng... cũng là để trả tiền cho tín sứ này? Quan hệ giữa anh ta và tín sứ thật là phức tạp... À, chỗ Ngài "Thế Giới" hẳn là còn khá nhiều đồng vàng, sau này mình tìm anh ta đổi lấy 800 đồng vàng là được...' Fors âm thầm thở phào, nói:

"Được."

Sau khi đồng ý, cô thấy tín sứ không đầu kia nâng một cái đầu trong tay lên, ngậm vào vai áo mình.

Màu sắc bốn phía theo đó trở nên đậm hơn, tươi sáng hơn, đỏ càng thêm đỏ, đen càng thêm đen, trắng càng thêm trắng.

Fors cứ thế không phân biệt được đông tây nam bắc cao thấp trái phải, bị Reinette Tinekerr dẫn vào trong hàng loạt khung cảnh, không mất bao lâu đã đến một nơi ngập tràn sương mù nhạt.

Sâu ở trong sương mù, có nhiều con mắt dường như nhìn về từ quá khứ, nhưng lại nhanh chóng rụt về.

...

Sau khi "Ma Thuật Sư" Fors triệu hồi hình chiếu của Gehrman Sparrow từ lỗ hổng lịch sử đến Backlund, bản thể của Klein lập tức tiến vào trong sương mù, chạy một mạch đến trước kỷ thứ nhất.

Ý thức của anh theo hình chiếu kia sống lại, giảm bớt sự tiêu hao linh tính của Fors.

Cứ thế, Klein đã gián tiếp quay về Backlund, đây cũng là nguyên nhân mà anh bảo tiểu thư "Ma Thuật Sư" dùng cách này để triệu hồi tín sứ.

Về phần dùng kèn harmonica của nhà thám hiểm để triệu hồi ra tín sứ, là sự tồn tại khách quan, không làm tăng thêm gánh nặng cho Fors, cho dù hình chiếu của Klein từ lỗ hổng lịch sử này biến mất, nếu Reinette Tinekerr đồng ý, thì vẫn có thể ở lại thế giới hiện thực.

Sau một lần "lữ hành", bóng dáng Klein xuất hiện trong một con ngõ nhỏ yên tĩnh cạnh Giáo đường Thánh Samuel, sử dụng năng lực "Người không mặt" thay đổi dáng người và diện mạo.

Trong quá trình này, tuy trong ngõ nhỏ kia có hai ba người qua lại, nhưng đều bị ảo thuật đánh lừa, không hề phát hiện ra có thêm một "người bạn".

Ngay sau đó, Klein kéo áo, đè thấp mũ, bước nhanh vào Giáo đường Thánh Samuel, tìm một chỗ ngồi trong sảnh cầu nguyện.

Tháo mũ xuống, tụng niệm tôn danh xong, anh thành kính vẽ hình vầng trăng đỏ rực trước ngực, tiếp đó, đan hai tay nhắm mắt lại, thấp giọng cầu nguyện "Nữ Thần Đêm Tối":

"... Tôi đang tìm dấu vết trong quá khứ của ma sói u ám, nắm bắt tình huống cụ thể của nó..."

Nói tới đây, Klein nhớ ra ma sói u ám có thể là "đồng nghiệp" cũ của "Nữ Thần Đêm Tối", giữa hai bên hẳn là có hiểu biết nhất định, vội vàng nói thêm một câu:

"... Không biết ngài có thể cho tôi một vài gợi ý hay không..."

Anh không đợi lời hồi đáp tương ứng, vẫn giữ nguyên tâm thái bình thản, tiếp tục nói:

"... Đợi hoàn thành xong chuyện này, tôi định đi về phía Đông, xem có thể đến được lục địa Tây không, xem nơi đó rốt cuộc có trạng thái gì, cũng nhân cơ hội này thoát khỏi sự truy vết của Amon, mặt khác tìm kiếm khả năng khác..."

Cầu nguyện xong, Klein lại một lần nữa điểm bốn chỗ theo chiều kim đồng hồ lên ngực, thấp giọng nói:

"Ca ngợi Nữ thần."

Anh vừa dứt lời, trước mắt đột nhiên hiện ra một màn đêm đen với vô số ánh sao lấp lánh, trong đầu lại bất tri bất giác hiện ra một tin tức.

Đó là tin tức về ma sói u ám Kotar.

... Klein ngẩn ra một hồi, mãi đến khi bầu trời sao trước mặt hoàn toàn biến mất mới lấy lại tinh thần, thành khẩn ca ngợi Nữ thần.

Ra khỏi Giáo đường Thánh Samuel, anh dùng "Đói Khát Ngọ Nguậy", lại "lữ hành" một lần, đi tới đại giáo đường Thánh Phong ở khu Cherwood.

Anh muốn cầu nguyện cả "Chúa Tể Bão Táp".

Ngẩng đầu nhìn ngọn tháp cao ngất trước mặt, Klein nhất thời hơi do dự, không biết có nên thật sự tiến vào giáo khu tổng của giáo hội Bão Táp ở Backlund hay không.

"Mình chỉ là hình ảnh trong lỗ hổng lịch sử, không sợ... Cầu nguyện một lần cũng không tổn thất gì cả, biết đâu "Chúa Tể Bão Táp" nghe về tình hình của Amon, quyết định ban "0-32" cho mình thì sao? Như vậy mình không cần phải mạo hiểm săn bắn ma sói u ám nữa... Làm người luôn phải ôm chút hy vọng!" Klein suy tư một lát, cuối cùng hạ quyết tâm.

Anh cẩn thận giơ tay, từ lỗ hổng lịch sử triệu hồi "Kẻ Thắng Cuộc" Enuni từng bị Amon ký sinh ra, để con rối này biến thành dáng vẻ mình bước vào đại giáo đường Thánh Phong.

Chỉ một hai phút sau, trên bầu trời Backlund chợt u ám, trong đại giáo đường Thánh Phong dường như có một tia chớp chói lòa lóe lên, nhưng không ai phát hiện ra.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (116)
Chương 1: Chương 1: Lừa gạt Chương 2: Chương 2: Lỗi Chương 3: Chương 3: Lối đi hoàng hôn Chương 4: Chương 4: Cho anh một cơ hội Chương 5: Chương 5: Đi trong bóng đêm Chương 6: Chương 6: Suy tư Chương 7: Chương 7: Phong cách Chương 8: Chương 8: Giác ngộ Chương 9: Chương 9: Chứng thực Chương 10: Chương 10: Có tiến bộ Chương 11: Chương 11: Đếm ngược thời gian Chương 12: Chương 12: Lời tiên đoán Chương 13: Chương 13: Tiếp cận Chương 14: Chương 14: "Ăn gian" Chương 15: Chương 15: Đội hình hoành tráng Chương 16: Chương 16: Tên của nó Chương 17: Chương 17: Khi những ngôi sao trở về vị trí cũ  Chương 18: Chương 18: Mỏ neo của ta Chương 19: Chương 19: Dự định của Klein Chương 20: Chương 20: Nghi thức Chương 21: Chương 21: Kẻ thứ ba Chương 22: Chương 22: "Thản nhiên" Chương 23: Chương 23: Đề nghị Chương 24: Chương 24: Kết hợp hành động Chương 25: Chương 25: Ý tưởng rất quan trọng Chương 26: Chương 26: Âm mưu ngoài sáng Chương 27: Chương 27: Hỏi thay Chương 28: Chương 28: Ta có một bề tôi Chương 29: Chương 29: Hai tay chuẩn bị Chương 30: Chương 30: Hiệu quả khác biệt Chương 31: Chương 31: Cổ thành Nois Chương 32: Chương 32: Thánh ngôn Chương 33: Chương 33: Ưu thế của Klein Chương 34: Chương 34: "Ghi lại" Chương 35: Chương 35: Tái hiện Chương 36: Chương 36: Cơ hội và mạo hiểm cùng tồn tại  Chương 37: Chương 37: Thay đổi Chương 38: Chương 38: Mặt dày Chương 39: Chương 39: Ngày lễ mùa đông  Chương 40: Chương 40: Cộng hưởng Chương 41: Chương 41: Nắm chắc tâm lý  Chương 42: Chương 42: Mỗi người nắm chắc nhiệm vụ của mình Chương 43: Chương 43: Hướng Đông Chương 44: Chương 44: Sư tử vồ thỏ Chương 45: Chương 45: Cấp "0" Chương 46: Chương 46: "Vịt con xấu xí" Chương 47: Chương 47: Gió bão tâm linh Chương 48: Chương 48: "Cuồng loạn" Chương 49: Chương 49: Chiếc hộp xui xẻo Chương 50: Chương 50: Tính ngẫu nhiên Chương 51: Chương 51: Chuyên nghiệp Chương 52: Chương 52: Hội Tarot Chương 53: Chương 53: Thu hoạch Chương 54: Chương 54: Bất kể sống chết Chương 55: Chương 55: Cái bẫy dài tận 1000 năm Chương 56: Chương 56: Đều là cáo già  Chương 57: Chương 57: Dorian quyết đoán Chương 58: Chương 58: Sự yên tĩnh rất lâu không thấy  Chương 59: Chương 59: Hai lựa chọn Chương 60: Chương 60: Thành Mặt Trăng Chương 61: Chương 61: Tưởng tượng không ra Chương 62: Chương 62: Truyền bá hào quang Chương 63: Chương 63: Sương mù vĩnh hằng bất biến  Chương 64: Chương 64: Âm thanh Chương 65: Chương 65: Thời gian chưa tới Chương 66: Chương 66: Kiên trì cuối cùng cũng có hồi đáp Chương 67: Chương 67: Nấm Chương 68: Chương 68: Manh mối Chương 69: Chương 69: Đổi một mục tiêu Chương 70: Chương 70: Một bức "màn nhung" Chương 71: Chương 71: Lời nhắn Chương 72: Chương 72: Cơ sở nghiên cứu Chương 73: Chương 73: Cấp bậc đó Chương 74: Chương 74: Suy đoán về tận thế Chương 75: Chương 75: Khuyên giải Chương 76: Chương 76: Phát nấm Chương 77: Chương 77: Nghi thức triệu hồi Chương 78: Chương 78: Mong ước Chương 79: Chương 79: Trưng cầu ý kiến Chương 80: Chương 80: Tạm biệt Chương 81: Chương 81: "Đến thăm" khắp nơi Chương 82: Chương 82: Thí nghiệm đối lập  Chương 83: Chương 83: Hai nơi Chương 84: Chương 84: Hình chiếu "giáng trần" Chương 85: Chương 85: Phụ trợ tốt nhất Chương 86: Chương 86: Cùng hành động Chương 87: Chương 87: Phân chia Chương 88: Chương 88: Phỏng đoán Chương 89: Chương 89: Truyền thụ và kế thừa Chương 90: Chương 90: "Thuỷ triều" Chương 91: Chương 91: Thần Đèn Chương 92: Chương 92: Hành vi mê hoặc của nhân loại  Chương 93: Chương 93: Bận nhưng không cuống Chương 94: Chương 94: Nguyện vọng Chương 95: Chương 95: Không cần triệu hồi cũng có thể giúp đỡ  Chương 96: Chương 96: Nghe theo tâm nguyện  Chương 97: Chương 97: Cuối cùng Chương 98: Chương 98: Chờ đợi 1000 năm Chương 99: Chương 99: Thể hiện uy lực Chương 100: Chương 100: Phía sau cửa Chương 101: Chương 101: Biến hóa Chương 102: Chương 102: Ngài Tên Hề Chương 103: Chương 103: Chúc bình an Chương 104: Chương 104: Làm màu Chương 105: Chương 105: Châm biếm bản thân  Chương 106: Chương 106: Ta có, ngươi không có Chương 107: Chương 107: Quá yếu Chương 108: Chương 108: Thiên biến Chương 109: Chương 109: Vùng đất ngủ say  Chương 110: Chương 110: Toàn trí Chương 111: Chương 111: Không có ai là ngoại lệ  Chương 112: Chương 112: Bản chất của kẻ địch  Chương 113: Chương 113: Thủ hộ cuối cùng  Chương 114: Chương 114: Kế tục Chương 115: Chương 115: Chiến sĩ Chương 116: Chương 116: Ánh sáng