Chương 38
Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân

Chương 38: Mơ

Lúc tỉnh giấc Thẩm Ngôn cảm thấy hơi choáng váng.
 
Đêm qua cậu một mực không ngủ được, cũng không biết tại sao mà cơn buồn ngủ chậm chạp không thấy tới, bản thân thiếp đi từ lúc nào cậu cũng hoàn toàn không nhớ rõ.
 
Mơ mơ màng màng xuống khỏi giường, Thẩm Ngôn không nhớ mình đang ở chỗ nào. Cậu híp mắt, vô thức kéo cửa nhà vệ sinh ra, vừa định c** q**n thả nước, cánh tay liền đụng trúng một người. Cậu nửa tỉnh nửa mê bảo: "Anh, anh nhanh lên một chút..."
 
Bên cạnh vang lên tiếng nước chảy, Thẩm Ngôn quá buồn ngủ, tựa trán vào vai người ta, tiếp tục ngủ bù.
 
Cậu ngáp một cái, lúc quay đầu sang, con mắt đang híp khẽ liếc ngang một cái, lập tức tỉnh táo lại.
 
Mẹ nó, lớn quá vậy!
 
Người kia nhàn nhã thu súng, ngón tay hết sức thon dài.
 
Thẩm Ngôn ngẩng đầu.
 
Triệu Lâm Tô hơi nhướng mày với cậu.
 
Lần này Thẩm Ngôn đã hoàn toàn tỉnh táo. Cậu hoảng sợ tới mức lập tức lui về phía sau. Nhà vệ sinh trong khách sạn nhỏ, mắt thấy gáy của cậu chuẩn bị đập vào cửa kính, Triệu Lâm Tô nhanh tay lẹ mắt giữ chặt cánh tay của cậu kéo người trở lại. Đầu Thẩm Ngôn đập thẳng vào ngực Triệu Lâm Tô, bên trong xúc cảm mềm mại có cả sự rắn chắc, Triệu Lâm Tô đau đớn kêu lên một tiếng.
 
Thẩm Ngôn ôm cái trán bị đau chào đón một buổi sáng tốt đẹp.
 
"Có sao không?" Triệu Lâm Tô hỏi.
 
Thẩm Ngôn cúi đầu xua xua tay.
 
Triệu Lâm Tô ra khỏi nhà vệ sinh.
 
Thẩm Ngôn ôm đầu vặn vòi nước.
 
Cứu mạng! Mắt của cậu không còn sạch sẽ nữa rồi!
 
Thẩm Ngôn hung hăng tạt nước lạnh lên rửa mặt, vừa rửa vừa xây dựng lại tâm lý cho mình. Không sao hết, thứ này thằng con trai nào chẳng có, Triệu Lâm Tô có, cậu cũng có, ngày nào cậu cũng nhìn thấy thứ của mình, cái này có là gì đâu.
 
A a a a a a ——
 
Thẩm Ngôn ở trong nhà vệ sinh đến nửa tiếng đồng hồ.
 
Lúc cậu đi ra, Triệu Lâm Tô đang ngồi nghịch điện thoại di động trên sofa trong phòng.
 
"Ổn không?"
 
Tầm mắt hai người giao nhau.
 
Thẩm Ngôn không thèm quan tâm tới hàng chữ [Thẩm Ngôn] trên đỉnh đầu Triệu Lâm Tô, đầy đầu của cậu chỉ còn hai chữ --- Cực! Lớn!
 
"Bé Ba đâu?" Thẩm Ngôn ho nhẹ một tiếng, tầm mắt dịch chuyển.
 
"Đi từ đêm qua rồi".
 
"Hả? Lúc nào?"
 
"Tầm hai ba giờ sáng".
 
"Vì sao? Nó đi đâu?"
 
"Đi tìm Lương Khách Thanh".
 
"..."
 
Thẩm Ngôn im lặng nghẹn lời: "Nó vẫn còn đi tìm?"
 
Triệu Lâm Tô nhướng mày: "Ai cũng có chí riêng".
 
"Sao mày không gọi tao dậy?" Thẩm Ngôn nói: "Mày đánh thức tao, tao sẽ không để nó đi".
 
"Sao mày biết tao không thử gọi mày dậy?"
 
"..."
 
"Không gọi mày". Triệu Lâm Tô cúi đầu nói: "Gọi mày cũng vô dụng, số trời đã định, có ngăn cũng không được".
 
Thẩm Ngôn suy sụp ngồi xuống giường: "Thật sự không thể hiểu nổi, sao bé Ba cứ như bị trúng tà".
 
Cậu chưa từng nói chuyện yêu đương, nếu như yêu thương thật sự có quá nhiều nhân tố hỗn loạn đáng sợ không tài nào xác định được nhất định phải tra tấn người khác thành như thế này, thì cậu cảm thấy chuyện mình chưa từng yêu đương thật sự may mắn làm sao.
 
Nhưng ngẫm lại Liêu Tĩnh và Hoàng Mộng Tuyền rất vui vẻ, Hứa Tuấn Hạo cùng Hứa Viên Viên rất tốt, Cát Phong và Phương Phỉ lúc này cũng đang hạnh phúc.
 
Cho nên... thật ra chỉ có gay mới đặc biệt phải bị chịu tội?
 
Thẩm Ngôn siết bàn tay, lắc đầu.
 
Một lát sau, cậu lên tiếng: "Hôm qua đêm hôm khuya khoắt còn kéo mày ra ngoài, thật ngại quá".
 
"Có gì đâu mà ngại, Chu Ninh Ba cũng là bạn của tao mà".
 
Thẩm Ngôn lại thở dài một tiếng.
 
Sau đó trong đầu hai chữ Cực! Lớn! đột ngột xông ra.
 
Thẩm Ngôn: "..."
 
Xong rồi.
 
Thật ra Thẩm Ngôn đã từng nhìn thấy Triệu Lâm Tô tr*n tr**ng từ thuở họ còn bé. Sau khi vào trung học cậu không nhìn thấy thêm lần nào nữa, ngay cả lúc cùng đi bơi, Triệu Lâm Tô cũng che chắn rất kín kẽ.
 
Lúc ấy Thẩm Ngôn không có cảm giác gì, chỉ nghĩ chắc là Triệu Lâm Tô ngượng ngùng.
 
Dù sao cậu cũng không quá muốn xem.
 
Tầm mắt hơi liếc xuống phía dưới, một giây sau, Thẩm Ngôn lập tức thu hồi.
 
Thằng oắt này sẽ không mắc phải căn bệnh gì đó chứ?
 
Hội chứng cơ bắp khổng lồ?
 
"Đi thôi, đi ăn sáng".
 
Thẩm Ngôn "A" một tiếng, "Chu Ninh Ba đã trả tiền phòng cho mày chưa?"
 
"Rồi".
 
Thẩm Ngôn lại thở dài: "Tao thừa nhận về mặt chuyên môn Lương Khách Thanh là một người hết sức ưu tú, nhưng trong phương diện tình cảm, tao thực sự cảm thấy thầy ấy không phù hợp với bé Ba".
 
"Có phù hợp hay không, người ngoài cuộc không thể nói được".
 
Ngày hôm qua lúc Chu Ninh Ba nhận được điện thoại của Lương Khách Thanh, cậu ta tỉnh rượu trong nháy mắt, lập tức muốn chạy đi.
 
Thật ra Triệu Lâm Tô đã ngăn cản.
 
Nhưng Chu Ninh Ba nhất quyết muốn đi.
 
Cậu ta vô cùng vội vã, vội đến độ không thèm lựa lời: "Nếu Thẩm Ngôn gọi điện thoại cho mày bảo mày sang tìm nó, mày có đi không?"
 
Triệu Lâm Tô hơi ngẩn ra, im lặng nghiêng người nhường bước.
 
Khách sạn cung cấp bữa sáng, Thẩm Ngôn vẫn còn mệt mỏi rã rời. Cậu ngáp ngắn ngáp dài lấy một khay ăn đi tới. Có lẽ là do sắp hết giờ ăn sáng, các cô phục vụ cũng lười nhìn, tiện tay ném một củ khoai lang lên khay ăn. Thẩm Ngôn cúi đầu xem xét, trong lòng thầm tự nhủ, khoai lang thật lớn.
 
Thẩm Ngôn: "..."
 
Không phải chỉ là XX của đàn ông sao? Có gì mà phải để ý? Cậu sẽ quên ngay lập tức!
 
"Ăn chậm một chút, cẩn thận nghẹn". Triệu Lâm Tô nói: "Củ khoai lang đó ngon đến thế sao?"
 
Thẩm Ngôn sặc.
 
Triệu Lâm Tô rót nước cho cậu.
 
"Đã bảo mày ăn từ từ mà".
 
Thẩm Ngôn ra sức xua tay, uống nước xong xuôi mới đỏ mặt nói: "Ăn không nói ngủ không nói, mày đừng nói chuyện nữa".
 
Triệu Lâm Tô khẽ lắc đầu, cúi xuống ăn mì.
 
Tất cả những tương tác của hai người bọn họ đều đã rơi vào trong mắt Đường Thần cách đó không xa.
 
Đường Thần bẻ gãy đôi đũa dùng một lần trong tay, lòng tự nhủ, thủ đoạn thực sự xuất sắc tuyệt vời, gay giả vờ thành trai thẳng, yêu tinh nhỏ này còn thật biết cách chơi.
 
Quán bar trong con phố này là một nơi rất nổi tiếng với những người đồng tính.
 
Trai thẳng sẽ tới khu vực gần con phố này thuê phòng qua đêm trong đêm giáng sinh sao? Thẳng CMN.
 
Người bạn tình đối diện thấy gương mặt cậu ta đột nhiên trở nên dữ tợn, theo tầm mắt nhìn sang, trông thấy mặt hai cậu trai đẹp ngồi ở vị trí đối diện, hai mắt lập tức sáng lên, nhưng vừa sáng được một thoáng đã tắt lịm.
 
Đẹp trai thành một đôi như vậy, rất khó để đào chân tường.
 
"Quen à?"
 
"Không quen".
 
"Ôi, đẹp trai ghê".
 
Đường Thần nghiến nát cả răng, nhớ tới cảnh tượng bị hai người này bỏ quên lần trước, còn có cả câu "Cậu là?" của Triệu Lâm Tô. Cậu chàng càng nghĩ càng giận, sau đó ánh mắt của cậu chàng đột nhiên mở to.
 
Thật hay cho chàng 1 đẹp trai cao quý lạnh lùng không biết nói tiếng người không giống người thường, thế mà lại đi bóc trứng gà cho thằng yêu tinh kia! Yêu tinh ăn lòng trắng trứng, hắn lại còn ăn lòng đỏ trứng thừa lại!
 
Đường Thần không thể nhịn được nữa.
 
Trong đầu cậu chàng chỉ còn một câu.
 
Thần thiếp muốn tố cáo Hi quý phi tư thông! (*) lời thoại phim Chân Hoàn truyện
 
*
 
Trên xe, Thẩm Ngôn lại ngủ thiếp đi, ngủ đến mức hai má xị xuống, bất tỉnh nhân sự.
 
Triệu Lâm Tô bỏ ra thời gian gấp đôi thường ngày để đưa cậu trở về nhà.
 
Thẩm Ngôn mơ mơ màng màng, loáng thoáng nghe được tiếng anh trai gọi cậu tỉnh dậy: "Ngôn Ngôn?"
 
Cậu cau mày chậm rãi mở mắt ra, tiếng "Vâng" thật dài vọng ra từ phổi, lúc vươn vai mới phát hiện có gì đó không đúng.
 
Không gian quá chật hẹp, không thể vươn vai được.
 
Thẩm Ngôn quay đầu.
 
Triệu Lâm Tô hơi nghiêng mặt sang, đang tránh cánh tay cậu vươn tới bên mặt: "Chào".
 
Thẩm Ngôn: "..."
 
Thẩm Ngôn lập tức thu tay về.
 
"Sáng nay không có lớp, trở về nhà ngủ đi". Triệu Lâm Tô ngồi thẳng lại, "Đừng quên đặt đồng hồ báo thức".
 
Thẩm Ngôn "Ồ" một tiếng, tháo dây an toàn đẩy cửa xe, chân đã bước ra lại quay trở lại.
 
"Mày lái xe về cẩn thận".
 
Thẩm Ngôn xuống xe đóng cửa xe lại, hai tay đút túi quần không quay đầu đi thẳng vào trong khu chung cư. Đi ra một khoảng xa xa cậu mới quay đầu, chiếc SUV đen nhánh vẫn còn đứng nguyên tại chỗ, phản xạ tia sáng dưới ánh nắng mặt trời ấm áp ngày đông. Thẩm Ngôn đè xuống cánh tay bên người, vội vàng quay đầu đi.
 
Về đến nhà, anh trai vẫn còn chưa về. Thẩm Ngôn rửa mặt mũi qua loa rồi nằm xuống giường.
 
Vừa rồi ở trên xe hẵng còn ngủ rất ngon, bây giờ nằm trên giường lại không hề buồn ngủ.
 
Thẩm Ngôn nhắm mắt lại, để đầu óc mình trống rỗng, cố gắng tự thôi miên.
 
Mấy phút sau, cậu nhăn mặt, kéo chăn lên che mặt mình lại.
 
Không thể chịu đựng được.
 
Mau quên đi quên đi quên đi.
 
Hai má Thẩm Ngôn nóng lên, hai mắt nhắm nghiền, thế nhưng não bộ căn bản không nghe theo sự chỉ huy, trong đầu lặp đi lặp lại tình cảnh ban sáng.
 
Còn có cả giây phút khi cậu ngẩng đầu, ánh mắt Triệu Lâm Tô ném xuống, lười nhác, đi kèm một chút cảm giác áp lực hững hờ.
 
Thẩm Ngôn: "..."
 
Thẩm Ngôn mạnh mẽ hất chăn ra khỏi mặt, hô hấp hơi dồn dập.
 
Mẹ kiếp, thế mà cậu lại không hề cảm thấy ghê tởm.
 
Không những không ghê tởm, cậu còn...
 
Thẩm Ngôn khẽ nâng góc chăn lên, nhìn thoáng qua phía bên trong.
 
"..."
 
Trong đầu "Ầm" một tiếng, giống như có chiếc búa tạ từ trên trời rơi trúng đầu cậu.
 
Thẩm Ngôn lần nữa kéo chăn, bọc chính mình thành một con nhộng.
 
Do ngủ không đủ, nhất định là vì tối qua cậu đã ngủ không đủ.
 
Mặt nước bể bơi màu lam nhạt lóe lên ánh sáng lấp lánh, Thẩm Ngôn ngồi ở bên bờ, thả chân vào trong nước lắc lư. Cách đó không xa, cơ thể rắn chắc mạnh mẽ của thiếu niên chập chùng trong gợn sóng, hai tay vẽ ra từng đợt sóng nước, làn nước nhảy lên cơ bắp để lộ cùng sống lưng. Hắn bơi rất nhanh, lập tức bơi đến trước mặt Thẩm Ngôn, "ào ào" trồi ra khỏi mặt nước, hai tay chống lên, giống như một người cá xoay người ngồi lên bờ.
 
Hắn tháo kính bơi ra, lại hơi thô lỗ kéo mũ bơi xuống, co một chân lại, nghiêng người vỗ bên tai, các đường cong trên cơ thể thon gọn duyên dáng, quần bơi màu đen bao bọc căng phồng.
 
Thẩm Ngôn nhìn đến ngây người.
 
Chỉ chốc lát sau, người đã dốc hết nước lọt vào trong tai quay mặt nhìn về phía Thẩm Ngôn, đường nét trên gương mặt thiếu niên đã có thể dự đoán ra được dáng vẻ trưởng thành của hắn, hormone ngây ngô mơ hồ tản mát, trên mặt có ý cười nhàn nhạt: "Mày đang nhìn gì thế?"
 
Rất kỳ quái, giọng nói của hắn lại đã trưởng thành, trầm thấp, hấp dẫn, tựa như có chứa một thứ nhiệt độ nào đó.
 
"Ngôn Ngôn".
 
"Ngôn Ngôn... Ngôn Ngôn..."
 
"Cút đi---".
 
Thẩm Ngôn gào lớn một tiếng, nhanh chóng đẩy người ở phía trên mình ra.
 
Người bị ngã xuống giường "Ái da" một tiếng, cười hỏi: "Em trai, em là Tào công đấy hả? Nằm mơ giết người trong mộng".
(*) Tào Tháo dựng chuyện mơ ngủ giết người để doạ những kẻ muốn ám sát mình khi đang ngủ.
 
Thẩm Ngôn từ trên giường ngồi dậy, đầu đổ mồ hôi, hơi thở dồn dập, một lúc lâu sau mới tỉnh táo hẳn: "Anh... là anh à".
 
Thẩm Thận quay mặt sang: "Không phải anh thì là ai?"
 
"..."
 
"Cuộc họp thường niên của anh kết thúc rồi sao?" Thẩm Ngôn vén chăn xuống giường, chân hơi nhũn ra: "Em ra ngoài uống chút nước".
 
Thẩm Ngôn lấy nước lạnh ra khỏi tủ, uống ừng ực ừng ực hết hơn nửa cốc.
 
Hơi lạnh từ trong tủ tràn ra, đập thẳng vào mặt.
 
Thẩm Ngôn thở hổn hển, hít thật sâu một hơi thở đầy không khí lạnh như băng.
 
Thế mà cậu lại nằm mơ.
 
Nằm mơ lại năm tháng cậu đi học bơi cùng Triệu Lâm Tô.
 
Giấc mơ này quá kỳ quặc!
 
Triệu Lâm Tô năm đó sao đã có thể lớn như vậy được!
 
Không đúng, hình như trọng điểm không ở chỗ này.
 
Trọng điểm ở chỗ tại sao cậu lại nằm mơ thấy Triệu Lâm Tô? Mà còn là Triệu Lâm Tô gần như không mặc đồ...
 
Thẩm Ngôn ngồi xuống phía trước tủ lạnh.
 
"Sao vậy? Mệt à?"
 
Thẩm Ngôn xua xua tay.
 
"Không sao ạ".
 
"Không sao thì anh bảo cái này". Thẩm Thận xoa mái tóc mềm mại của em trai: "Em sắp muộn giờ học chiều rồi đấy".
 
Thẩm Ngôn nhanh chóng đánh răng rửa mặt thay quần áo.
 
"Lâm Tô bảo nhắn tin cho em em không đọc, gọi điện thì không nghe, chắc rằng vẫn còn đang ngủ nên đã gọi điện thoại cho anh".
 
Thẩm Thận đứng trước cửa phòng ngủ huơ huơ điện thoại di động, "Mau xuống tầng đi, nó đang ở cổng khu chờ đấy, anh trai của em tiếp tục đi ngủ bù đây".
 
Thẩm Ngôn khoác áo khoác lên, "Vâng" một tiếng, "Anh ngủ đi".
 
Cậu vội vàng xách balo xuống tầng, chạy như điên đến cổng khu chung cư.
 
Lên xe, Triệu Lâm Tô lại đưa đồ cho cậu.
 
"Cái gì thế?"
 
"Kẹo bạc hà, giúp tỉnh táo".
 
Thẩm Ngôn cảm ơn hắn, ăn kẹo.
 
Hương vị ngọt ngào của bạc hà tràn ngập khoang miệng, quả thực giúp cho người ta tỉnh táo hơn không ít.
 
"Không đặt báo thức?"
 
"Có đặt, chắc là ngủ say quá nên không nghe thấy".
 
Thẩm Ngôn vuốt trán, gương mặt của cậu rất hồng hào, có lẽ bởi vì một đường chạy tới đây, cũng có thể vì cậu mới tỉnh ngủ. Triệu Lâm Tô nhìn thoáng qua, không nhìn nhiều thêm nữa.
 
Đầu lưỡi đảo loạn chiếc kẹo cứng vị bạc hà trong miệng, chiếc kẹo va chạm với răng tạo nên những âm thanh thanh thúy.
 
Thẩm Ngôn nhìn ra ngoài cửa sổ xe, cố ý ngâm nga một bài hát.
 
Bày tỏ rõ dáng vẻ không hề có chuyện gì.
 
Đã có chuyện gì xảy ra vậy? Không có.
 
Triệu Lâm Tô vẫn im lặng lái xe, đợi đến khi xe dừng lại, hắn mới không mặn không nhạt lên tiếng: "Không hổ là ca sĩ xuất sắc, hát thật hay".
 
Thẩm Ngôn: "..."
 
Ghen tị, đây là một sự ghen tị vô cùng tr*n tr**.
 
"Tao biết ngũ âm của mày không đầy đủ, đừng ghen tị quá".
 
Buổi chiều học môn tự chọn, hai người bọn họ không ở cùng một lớp, chia tay mỗi người một ngả, nhưng chuyện này lại phù hợp với nỗi lòng của Thẩm Ngôn.
 
Cậu cảm thấy mình cần phải bình tĩnh lại một chút.
 
Thẩm Ngôn trong tiết tự chọn là một chú sói cô đơn, không quen được mấy người bạn học trong lớp, chỉ chăm chú tích lũy tín chỉ.
 
Cậu chăm chú vào bài giảng, nhưng tầm mắt những người xung quanh lại giống như có chút không được bình thường.
 
Có vẻ như hôm nay tất cả mọi người trong lớp học đều đặc biệt quan tâm tới cậu?
 
Thẩm Ngôn ngẩng đầu, ngắm nhìn bốn phía, những ánh mắt kia lần lượt thu về.
 
Họ đang làm gì vậy?
 
Bàn tay Thẩm Ngôn chạm khẽ lên mặt.
 
Cậu cảm thấy hơi khó hiểu.
 
Đợi đến khi tan học, Thẩm Ngôn cầm điện thoại di động lên mới phát hiện Wechat của mình đã nổ tung.
 
Có hơn 100 thông báo tin nhắn mới.
 
Phía trên cùng là nhóm chat của cậu với hai cô gái.
 
Cậu mang theo gương mặt ngây ngốc nhấn mở ra.
 
Kéo lên tin nhắn trên cùng.
 
[Nhược Mộng: Tối hôm qua hai người thực sự thuê phòng ở đó?]
 
[Nhược Mộng: Trai đẹp, cậu với sinh viên xuất sắc nổi tiếng rồi.]
 
[Nhược Mộng: Hình ảnh.]
 
Thẩm Ngôn cau mày mở hình ảnh ra.
 
Đó là một bức ảnh.
 
Cậu và Triệu Lâm Tô đang trả phòng.
 
Đằng sau còn có thêm tấm ảnh.
 
Cậu và Triệu Lâm Tô rời khỏi khách sạn.
 
Giữa ban ngày ban mặt mà cả con phố dài vẫn xanh xanh đỏ đỏ, không giống một nơi đứng đắn gì.
 
Cậu và Triệu Lâm Tô cùng lên xe.
 
Không còn gì nữa.
 
Thẩm Ngôn thoát khỏi nhóm chat, tiện tay ấn mở một tin nhắn khác, tất cả đều hỏi cậu đây là thật hay giả, có phải cậu và Triệu Lâm Tô đã đi tới con phố gay trong truyền thuyết thuê phòng hay không.
 
Thẩm Ngôn cất điện thoại di động đi ngẩng đầu lên, những ánh mắt nhìn chằm chằm xung quanh cậu lập tức rời đi.
 
Thẩm Ngôn: "..."
 
Ông đây nổi tiếng rồi!
 
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (95)
Chương 1: Chương 1: Siêu năng lực Chương 2: Chương 2: Người anh em tốt Chương 3: Chương 3: Gay Chương 4: Chương 4: Tình bạn mười năm Chương 5: Chương 5: Lớp học online Chương 6: Chương 6: Tự tiêu hóa Chương 7: Chương 7: Dắt chó đi dạo Chương 8: Chương 8: So sánh Chương 9: Chương 9: Trận thi đấu bóng rổ Chương 10: Chương 10: Bong gân Chương 11: Chương 11: Khả năng chưa bao giờ nghĩ tới Chương 12: Chương 12: Nghi ngờ Chương 13: Chương 13: Đi ngủ Chương 14: Chương 14: Hot search mới Chương 15: Chương 15: Đình chỉ công tác Chương 16: Chương 16: Đánh nhau Chương 17: Chương 17: Ghé thăm Chương 18: Chương 18: Sạch sẽ Chương 19: Chương 19: Cuộc gặp mặt hữu nghị Chương 20: Chương 20: Hình ảnh Chương 21: Chương 21: Phức tạp Chương 22: Chương 22: Phát huy tác dụng Chương 23: Chương 23: Tin đồn Chương 24: Chương 24: Thuyết trình Chương 25: Chương 25: Làm lành Chương 26: Chương 26: Chị dâu Chương 27: Chương 27: Lễ phục Chương 28: Chương 28: Hoàng hôn Chương 29: Chương 29: Đám cưới Chương 30: Chương 30: Có bao nhiêu chuyện cậu không biết Chương 31: Chương 31: Cố vấn tình cảm Chương 32: Chương 32: Đạo trời có luân hồi Chương 33: Chương 33: Hắn muốn làm cậu Chương 34: Chương 34: Hẹn hò Chương 35: Chương 35: Không đời nào bị nấu chín Chương 36: Chương 36: Thằng bạn tồi thân nhất Chương 37: Chương 37: Khách sạn Chương 38: Chương 38: Mơ Chương 39: Chương 39: Xông vào con phố gay Chương 40: Chương 40: Không thể bỏ cuộc Chương 41: Chương 41: Định luật bảo toàn gay Chương 42: Chương 42: Chàng gay nhạy bén Chương 43: Chương 43: Bình tĩnh lại Chương 44: Chương 44: Trở lại lúc trước Chương 45: Chương 45: Thổ lộ Chương 46: Chương 46: Bắt đầu Chương 47: Chương 47: Theo đuổi Chương 48: Chương 48: Nếu như Chương 49: Chương 49: Vẫn còn giằng co Chương 50: Chương 50: So tài Chương 51: Chương 51: Do dự Chương 52: Chương 52: Ừ Chương 53: Chương 53: Yêu đương Chương 54: Chương 54: Cứ từ từ Chương 55: Chương 55: Bảo tàng Chương 56: Chương 56: Xem phim Chương 57: Chương 57: Gió lùa Chương 58: Chương 58: Nụ hôn đầu tiên Chương 59: Chương 59: Gia đình hai bên Chương 60: Chương 60: Đêm Giao Thừa Chương 61: Chương 61: Bài hát Chương 62: Chương 62: Cái giá của việc trở thành gay Chương 63: Chương 63: Suối nước nóng Chương 64: Chương 64: Mối quan hệ đã gần gũi hơn Chương 65: Chương 65: Kỷ niệm Chương 66: Chương 66: Valentine Chương 67: Chương 67: Thoát ế Chương 68: Chương 68: Tiến thêm một bước Chương 69: Chương 69: Tình cờ gặp gỡ Chương 70: Chương 70: Nhận thức chung Chương 71: Chương 71: Tình cảm Chương 72: Chương 72: Chuyển giao Chương 73: Chương 73: Tình yêu cuồng nhiệt Chương 74: Chương 74: Một đôi Chương 75: Chương 75: Đối tượng Chương 76: Chương 76: Ăn ý Chương 77: Chương 77: Ngày lễ Chương 78: Chương 78: Hiện thực Chương 79: Chương 79: Chẳng nỡ Chương 80: Chương 80: Tương lai Chương 81: Chương 81: Dựa dẫm vào nhau Chương 82: Chương 82: Khổ tận cam lai Chương 83: Chương 83: Trở về thành phố Chương 84: Chương 84: Hai anh em Chương 85: Chương 85: Đánh rồi nói sau Chương 86: Chương 86: Đầu hàng Chương 87: Chương 87: Không sợ Chương 88: Chương 88: Yêu Chương 89: Chương 89: Mỗi người bận rộn việc riêng mình Chương 90: Chương 90: Kết thúc nội dung chính Chương 91: Chương 91: Ngoại truyện 1: Mỗi ngày là một ngày lễ Chương 92: Chương 92: Ngoại truyện 2: Soda đào Chương 93: Chương 93: Ngoại truyện 3: Không phải giấc mơ Chương 94: Chương 94: Ngoại truyện 4: Tình yêu xa xứ của Triệu Lâm Tô Chương 95: Chương 95: Ngoại truyện 5: Cả đời