Chương 39
Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi

Chương 39: CHỊU TRÁCH NHIỆM

CHƯƠNG 39: CHỊU TRÁCH NHIỆM

Sau đó một câu anh cũng không nói nữa. Âu Dương Húc nói hai ba câu, anh cũng không nói gì. Vì vậy 25 phút tiếp theo hai người vượt qua trong không khí vô cùng quỷ dị.

Trở về quân bộ, Âu Dương Húc về ký túc xá của mình để đổi quần áo. Chờ đến khi cậu thay xong, Ngô Hạo Thiên đã mang đội viên bắt đầu chạy bộ.

"Âu Dương quân y, hai người cãi nhau à?" Vương Quân cầm đồng hồ bấm giây nghi ngờ hỏi.

"Không có, đâu có cãi nhau!" Âu Dương Húc lắc đầu tỏ vẻ không có.

"Nhưng mà hôm nay lão đại có vẻ không thích hợp nha?" Vương Quân đi theo Ngô Hạo Thiên đã nhiều năm, hôm nay cảm xúc của anh rõ ràng không đúng, hắn nhìn cái là biết.

"Ai biết anh ta phát điên cái gì? Lúc ăn cơm còn tốt, đến khi lên xe thì làm nguyên bộ mặt người chết làm như ai thiếu tiền anh ta không bằng!" Nói tới việc này, Âu Dương Húc cũng cảm thấy không thể hiểu nổi.

Tình trạng của Ngô Hạo Thiên vẫn luôn kéo dài nguyên một ngày, thẳng đến buổi tối lúc đặc huấn cho Âu Dương Húc, nam nhân vẫn mặt thối như cũ, trên người áp suất thấp giống như máy lạnh có thể đem hết thảy sinh vật đông lạnh thành băng luôn.

"Đứng lên!" Ngô Hạo Thiên từ trên cao nhìn xuống lớn tiếng với tên nhóc nằm ngã trên đệm.

"Ngô Hạo Thiên, anh có bệnh phải không, xuống tay tàn nhẫn quá đó!" Âu Dương Húc bị đánh không đứng dậy nổi.

"Đứng lên!" Ngô Hạo Thiên lạnh giọng nói.

"Không đứng, có đứng lên cũng bị anh đánh ngã!" Âu Dương Húc chơi xấu nằm trên đệm không thèm đứng dậy.

"Tốt lắm, tôi nói cậu không đứng dậy có đúng không." Ngô Hạo Thiên trực tiếp duỗi tay xách Âu Dương Húc như xách gà con lên.

"Ngô Hạo Thiên, anh muốn phát bệnh thì anh tìm người khác đi. Tôi không rãnh!" Âu Dương Húc ném tay anh ra xoay người đi.

"Cậu trở về cho tôi." Ngô Hạo Thiên kéo cánh tay cậu lại.

"Anh có bệnh hả?" Nhìn nam nhân nắm chặt tay mình không buông, Âu Dương Húc cũng nổi điên lên.

"Đúng vậy, tôi có bệnh. Biết em uống say còn nói nhiều lời này đó với em. Vậy còn em, uống say rồi thì có thể tùy tùy tiện tiện hôn người nào cũng được hay sao? Hả?" Đôi mắt Ngô Hạo Thiên đỏ lên lạnh giọng chất vấn cậu.

"Tôi, tôi hôn anh???" Âu Dương Húc chớp chớp mắt ngẩn người.

"Em nói xem?" Ngô Hạo Thiên nắm cằm cậu nhìn xoáy vào đáy mắt đối phương.

"Đừng, đừng giận, không phải chỉ hôn anh một cái thôi sao, anh coi như bị chó gặm một cái là được mà!" Âu Dương Húc lấy lòng nói.

Huhu, đúng là uống rượu hỏng việc mà, làm sao lại hôn đại boss vai ác luôn rồi! Phiền toái lớn rồi nè!

"Em, em thật đáng ghét!" Ngô Hạo Thiên nghe vậy càng tức giận, một quyền đánh qua.

Như vậy có nghĩa cho dù tối qua không xảy ra chuyện kia đi nữa thì hôn môi cũng coi như không phát sinh luôn à?

"Oa, đau quá đi!" Âu Dương Húc ôm bụng lảo đảo ngã lên đệm.

"Em, em......"

Nhìn Âu Dương Húc nằm trên đệm, nam nhân như cũ chưa giải hận, đây coi như anh bị người ta chơi đi?

Anh ngồi xổm xuống lại đánh một quyền.

"Dừng dừng dừng dừng lại....." Âu Dương Húc nhanh mắt nhanh tay ôm lấy nắm tay của anh.

Nếu cậu ăn thêm mấy quyền nữa không tàn cũng thành tật cho coi!

Ngô Hạo Thiên cúi đầu nhìn nắm tay mình bị ôm lấy, anh cũng không đánh nữa.

"Nụ, nụ hôn đầu tiên à?" Âu Dương Húc nhìn anh cẩn thận hỏi.

Ngô Hạo Thiên nghe đến vấn đề này, cảm xúc nhất thời tối tăm thêm ba phần.

Nhìn phản ứng này của anh, Âu Dương Húc thầm nghĩ: Xong rồi, xong rồi, hôn ai không hôn, cố tình lại hôn phải lão xử nam mười mấy năm vẫn còn trinh trắng! Nhưng, nhưng mà cậu cũng là nụ hôn đầu tiên mà! Người ta là "say rượu loạn tính" còn cậu là "say rượu loạn hôn", chẳng những cho không nụ hôn đầu tiên của mình mà còn hôn ra phiền phức lớn.

"Vậy, vậy có gì từ từ nói được không, đừng dùng bạo lực giải quyết được chứ, đổi, đổi cách khác giải quyết thế nào?" Âu Dương Húc nhẹ nhàng hỏi.

Ngô Hạo Thiên nghe vậy thu lại nắm tay, ngồi xuống bên cạnh Âu Dương Húc.

Âu Dương Húc thấy vậy, còn được, còn có hy vọng!

"Anh, anh cảm thấy việc này nên xử lý thế nào, hoặc là anh muốn bồi thường cái gì?" Âu Dương Húc ngồi dậy dò hỏi.

"Nếu em đã làm việc không nên làm thì nên chịu trách nhiệm không phải sao?"

"Hả?" Chịu trách nhiệm, chịu như thế nào trời? Lấy thân báo đáp hở?

"Chúng ta lấy kết hôn làm nền tảng kết giao!"

Nghe nam nhân nghiêm túc từng câu từng chữ nói ra lời này, Âu Dương Húc có cảm giác như sét đánh cmn ngang tai.

END CHƯƠNG 39.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (43)
Chương 1: Chương 1: Xuyên thư Chương 2: Chương 2: Hệ thống Chương 3: Chương 3: Mẹ của nguyên chủ Chương 4: Chương 4: Nữ chủ tâm cơ kỹ nữ Chương 5: Chương 5: NỮ CHỦ BỊ VẢ MẶT Chương 6: Chương 6: BỊ ĐUỔI RA NGOÀI Chương 7: Chương 7: UỐNG RƯỢU GIẢI SẦU Chương 8: Chương 8: BÁN XE THỂ THAO VÀ BIỆT THỰ Chương 9: Chương 9: GẶP LẠI NỮ CHỦ Chương 10: Chương 10: NGƯỜI BẠN DUY NHẤT Chương 22: Chương 22: PHƯƠNG PHÁP HẠ SỐT VẬT LÝ Chương 31: Chương 31: CÙNG NHAU TÁN GẪU Chương 32: Chương 32: ĐI NHỜ XE Chương 33: Chương 33: BẠN XẤU LÌ LỢM LA LIẾM Chương 34: Chương 34: GIÚP BÔI THUỐC Chương 35: Chương 35: SINH NHẬT ÂU DƯƠNG HÚC Chương 36: Chương 36: QUÀ SINH NHẬT Chương 37: Chương 37: HÔN MÔI Chương 38: Chương 38: KHÔNG NHỚ RÕ Chương 39: Chương 39: CHỊU TRÁCH NHIỆM Chương 40: Chương 40: BẠN TRAI QUEN THỬ Chương 43: Chương 43: BÁO CHO CHA Chương 44: Chương 44: CÔNG KHAI TÌNH CẢM Chương 52: Chương 52: NGỦ SAY KHÔNG TỈNH Chương 53: Chương 53: DỊ NĂNG KHÔNG GIAN Chương 54: Chương 54: QUYẾT ĐỊNH ĐI CẢNH THÀNH Chương 55: Chương 55: GẶP ĐƯỢC NGƯỜI SỐNG SÓT Chương 56: Chương 56: GIẾT TANG THI Chương 57: Chương 57: CÓ ĐƯỢC TÂM NHÃN Chương 58: Chương 58: GIẾNG DƯỢC TUYỀN Chương 82: Chương 82: CHUẨN BỊ RỜI ĐI Chương 102: Chương 102: XUẤT HIỆN NGUY CƠ Chương 103: Chương 103: THĂNG CẤP THÀNH CÔNG Chương 104: Chương 104: CĂN CỨ AN TOÀN HOA THÀNH Chương 105: Chương 105: CẢI TẠO DỊ NĂNG Chương 111: Chương 111: NHẬN CON GÁI Chương 112: Chương 112: GIA NHẬP ĐỘI NGŨ Chương 113: Chương 113: RỜI KHỎI CĂN CỨ Chương 114: Chương 114: TRẤN TAM BẢO Chương 115: Chương 115: TRẦN ĐÔNG TRÌ ĐỘN Chương 116: Chương 116: HIỆU ỨNG BƯƠM BƯỚM Chương 117: Chương 117: BỮA TỐI ÁNH NẾN Chương 143: Chương 143: ĐÁNH NHAU