Chương 39
Thành Phố Sương Mù - Na Thù

Chương 39: Xe ngựa

Lò sưởi trong căn phòng nhỏ của tháp vừa mới được nhóm lên, từng cụm lửa cam nhỏ tí tách nhảy múa trên đống củi. Chiếc ấm nước trên bàn khe khẽ réo vang, trong bụng ấm là dòng nước sôi trào cuồn cuộn.

"Trà đen được không?" Bạch Vi mở một túi trà.

Becky vắt chân ngồi trên ghế gỗ: "Có rượu không?"

Bạch Vi bất lực liếc cô ta một cái, không nói gì.

Becky khúc khích cười: "Thế thì cho tôi một cốc nước vậy."

Bạch Vi rót nước sôi trong ấm vào cốc, đưa cho Becky, rồi lại tự rót cho mình một cốc khác, thả túi trà hoa hồng vào.

Becky chống cằm nhìn Bạch Vi: "Trước khi đến đây, cô hẳn là một tiểu thư quý tộc được nuông chiều nhỉ?"

"Hử?" Bạch Vi đang dùng thìa khuấy trà.

"Tôi ngửi ra được." Becky nhíu mũi, thở dài, "Cái vẻ tao nhã và chừng mực ăn sâu trong xương cốt ấy."

Cô gái với mái tóc đen trước mặt có tấm lưng thẳng tắp, cần cổ cao mềm mại, từng cử chỉ đều toát lên sự giáo dưỡng. Bản thân cô không tự nhận ra, nhưng Becky thì biết rõ — khí chất và phong thái như vậy chỉ có thể được mài giũa qua năm tháng dài đằng đẵng, nhờ giáo dục và rèn luyện nghiêm cẩn mới hòa vào cuộc sống một cách tự nhiên, trở thành bản năng.

Một căn nhà đơn sơ hay chiếc váy đã sờn gấu đều không thể che giấu được điều ấy.

Huống chi lúc này, cô gái còn khoác lên mình chiếc váy dạ hội màu đỏ rượu vang, bờ vai và chiếc cổ thanh tú cùng dáng vẻ đoan trang rạng rỡ.

Chiếc váy tôn người, còn người làm váy thêm đẹp.

"Quý ngài đưa cô về vừa rồi là người yêu của cô, đúng không?" Becky hỏi.

Bàn tay đang cầm thìa trà của Bạch Vi khựng lại, hai giọt nước b*n r* khỏi cốc.

"Anh ấy là bạn tôi." Giọng Bạch Vi nhàn nhạt.

"Bạn à?" Becky nhướng mày, "Sao bạn bè của tôi chẳng ai nhìn tôi bằng ánh mắt dịu dàng như thế nhỉ?"

Hàng mi Bạch Vi rũ xuống, không đáp.

"Chỉ là bạn bình thường thôi sao?" Becky l**m môi, "Nếu cô không cần, vậy thì tôi ra tay trước đấy nhé?"

Bạch Vi căng người theo phản xạ, lập tức ngẩng đầu lên.

Becky bật cười tinh quái: "Thấy chưa, không nỡ rồi."

"Cô thích anh ấy." Becky nói chắc nịch.

"Đừng nói bừa."

"Chậc, người trẻ tuổi." Becky lắc đầu, "Nếu là tôi có tình cảm song phương với một quý ông anh tuấn thế này, tôi đã chẳng dây dưa do dự như cô."

"Nếu là tôi, đêm nay tôi đã không về rồi." Becky cười hì hì, "Dù sao thì cũng phải ngủ với anh ta trước đã."

Tim Bạch Vi khẽ run lên, không kìm được mà nhớ tới giấc mộng xuân từng có ở Torii. Cô trong mơ táo bạo vô cùng, chẳng còn chút rụt rè nào, còn Nolan thì dịu dàng, tiết chế, kiên nhẫn để mặc cô làm càn.

Giấc mộng ấy chân thực đến mức ngay lúc này, cô vẫn còn nhớ được nhiệt độ nóng bỏng của người đàn ông ấy, cùng những đường nét cơ bắp gọn gàng, rắn rỏi.

Dừng lại. Không được nghĩ nữa.

Bạch Vi quay mặt đi: "Cô nói cô đến để kể cho tôi chuyện xảy ra vào đêm đứa trẻ bị lạc. Tối hôm đó, cô đã thấy gì?"

"Ồ..." Becky đang hào hứng liền cụt hứng, hạ chân xuống.

"Tối đó đúng là tôi là người rời đi cuối cùng." Becky nói, "Nhưng lúc ra khỏi lều tôi không để ý xung quanh. Có thể tôi đã thấy gì đó, chỉ là không đặt trong lòng."

Bạch Vi không khỏi thất vọng, nhưng lại nghe Becky nói tiếp: "Tuy tôi không chú ý, nhưng cô thì tinh ý hơn tôi. Cô có thể tự mình xem."

Nói rồi, Becky đưa tay che lên mắt phải, dễ dàng móc nhãn cầu ra.

Bạch Vi giật mình, trà trong cốc đổ ra hơn nửa: "Cô..."

Nhưng cảnh tượng máu me bê bết như cô tưởng tượng lại không hề xuất hiện. Trong hốc mắt phải của Becky là một khối cơ màu trắng sữa nhẵn mịn, không mạch máu, không thớ thịt, khối cơ nhỏ ấy chậm rãi co bóp, như một chiếc nôi ấm áp nuôi dưỡng nhãn cầu kia.

"Này." Becky đưa con mắt cho Bạch Vi.

"Sao?" Becky liếc cô một cái, "Angelo chưa nói với cô à? Bản thể của tôi là một con mắt."

Bạch Vi ngẩn người nhìn nhãn cầu nằm trong lòng bàn tay Becky. Nói là mắt, chi bằng nói nó giống một ngôi sao nhỏ hơn — bên trong viên cầu ấy dường như có ánh sao lưu chuyển.

Dù đã rời khỏi hốc mắt, Bạch Vi vẫn cảm nhận được sự sống từ nó.

Nó còn sống.

Bạch Vi cố nén sự chấn động trong lòng, hỏi: "Tôi phải xem thế nào?"

"Cầm nó lên." Becky nói.

Bạch Vi làm theo. Ngay khoảnh khắc ấy, ngôi sao kia như có sinh mệnh mà chui thẳng vào lòng bàn tay cô. Khi da thịt chạm vào nhãn cầu, cô cảm nhận được một nguồn sức mạnh mênh mông mà dịu dàng theo lòng bàn tay tràn vào tim.

Như rơi vào một tấm lưới mềm mại, tầm nhìn của Bạch Vi dần mờ đi, ánh sáng và bóng tối nhanh chóng đan xen. Khi mọi thứ lại rõ ràng, trước mắt cô đã không còn là căn phòng nhỏ trong tháp mà là một quảng trường phủ đầy tuyết.

Bạch Vi đứng một mình bên lều xiếc. Các thành viên khác của đoàn xiêc đã đi trước đến nhà xe, xung quanh yên ắng đến lạ thường, chỉ có từng mảng tuyết rơi không chịu được cô đơn, lặng lẽ bầu bạn với cô.

Đây là góc nhìn của Becky.

Bạch Vi thử nhúc nhích chân, phát hiện mình không thể tự do đi lại, chỉ có thể tuân theo quỹ tích hoạt động của Becky trong đêm ấy. Thế là cô không còn cố điều khiển thân thể này nữa, chỉ dùng đôi mắt để quan sát động tĩnh xung quanh.

Quảng trường Tùng Hồ giữa đêm khuya trống trải vô cùng. Ngoài lều xiếc, những chiếc lều biểu diễn khác đều đã bị tháo dỡ sạch sẽ. Lúc này, ngay cả trong lều xiếc cũng không còn ai, hẳn là đứa trẻ của Sarah đã bị đưa đi rồi.

Từ góc nhìn của Becky có thể thấy toàn bộ quảng trường Tùng Hồ và phần lớn khu vực quanh lều xiếc, nhưng Bạch Vi không nhìn thấy người phụ nữ mắt đen hành tung quỷ dị mà Sarah từng miêu tả.

Chẳng lẽ đã đến muộn?

Đúng lúc này, Becky cử động. Cô ta ngáp một cái, chậm rãi đi về phía nhà xe ngựa, hẳn là định cùng các thành viên khác quay về số 58 phố Charing.

Bạch Vi tập trung quan sát xung quanh. Trên con đường dẫn tới nhà xe vẫn không có bóng người, trên lớp tuyết dày cũng chẳng hề có thêm dấu chân thừa nào. Ngay khi cô sắp đến nơi, cuối cùng cô cũng phát hiện ra một điểm khác thường giữa vùng tuyết hoang vắng ấy.

Không xa bên lề đường có một cỗ xe ngựa được trang trí vô cùng tinh xảo đang đỗ lại.

Trong đêm tuyết rơi như thế này, cỗ xe đơn độc đứng bên đường trông hết sức đột ngột. Trên ghế đánh xe, bàn tay người phu xe cầm dây cương bỗng khựng lại giữa không trung, con ngựa kéo xe cũng bất động, như thể thời gian xung quanh họ đã bị đóng băng.

Vì cách một quãng, Bạch Vi không thể nhìn rõ diện mạo và thần sắc của người đánh xe, nhưng chỉ qua những hoa văn mạ vàng nóng trên thùng xe, cô đã nhận ra chủ nhân đứng sau cỗ xe ấy — những đường nét kia hợp lại thành gia huy của gia tộc Buck.

Bá tước Buck, chính là vị quý tộc đã ruồng bỏ mẹ con Sarah năm xưa.

Luke từng nói, vị bá tước ấy đã sai người theo dõi mẹ con Sarah, rồi ngay trong đêm đó dụ dỗ cậu bé Mike, lừa cậu lên xe ngựa.

Vậy thì cỗ xe trước mắt này rất có khả năng chính là chiếc đã chở Mike đi.

Bạch Vi hận không thể thoát khỏi thân thể của Becky mà lao thẳng về phía cỗ xe kia. Đáng tiếc đây chỉ là ký ức của Becky, cô chỉ có thể theo bước chân cô ta, trơ mắt nhìn cỗ xe ngày một rời xa.

Tuyết càng lúc càng dày, gió cuốn theo tuyết quất vào cỗ xe đang chở Mike. Tiếng gió rít lên nghe như tiếng khóc của đàn bà, rờn rợn mà thê lương.

Ngay khoảnh khắc cuối cùng trước khi cỗ xe biến mất khỏi tầm mắt Bạch Vi, trong lòng cô chợt dấy lên một nghi vấn.

Quá yên tĩnh. Trong xe không hề có tiếng trẻ con.

Dù chỉ là một tiếng nức nở khe khẽ cũng không có.

Đột nhiên trước mắt Bạch Vi chao đảo, ánh sáng và bóng tối xoay tròn rồi tách rời. Khi cô mở mắt ra lần nữa, quảng trường Tùng Hồ và cỗ xe đã biến mất, trước mắt chỉ còn căn phòng ngủ quen thuộc trong tháp.

"Có manh mối gì chưa?" Becky chống cằm, uể oải hỏi.

Bạch Vi im lặng một lát, rồi đưa nhãn cầu trả lại cho Becky: "Cũng thu được chút gì đó."

"Cô biết đứa trẻ đi đâu rồi à?" Becky thuần thục ấn nhãn cầu trở lại.

"Không biết." Bạch Vi lắc đầu, "Nhưng tôi nghĩ, tôi đã biết tiếp theo nên tìm ai."

Becky nghi hoặc chớp chớp mắt, đang định nói gì đó thì bỗng dưới cửa lớn tầng tháp vang lên tiếng chửi rủa quen thuộc.

"Vi! Cô tự mình về quay rồi cũng không thèm báo với tôi một tiếng à?! Tôi đứng chờ cô ở quảng trường Tùng Hồ đến giờ đấy!"

Bạch Vi và Becky đều sững người nhìn nhau.

Là Angelo.

"Đừng trốn nữa! Tôi thấy đèn phòng của cô đang sáng rồi! Hắt xì— lạnh chết người rồi— hắt xì—"

Becky vỗ tay cảm thán: "Vi, giỏi lắm, vì quý ngài anh tuấn kia mà cô cho Angelo leo cây à?"

Bạch Vi không kịp thay váy, cô xách vạt váy chạy thẳng xuống dưới tháp. Chuyện gì thế này? Rõ ràng cô không hề nhìn thấy Angelo và cỗ xe san hô của hắn ta ngoài Nhà hát Hoàng gia, sao lại thành ra hắn ta chờ cô cả đêm?

Cô vừa lao ra khỏi tháp, bỗng có một vật nhỏ đâm sầm vào chân cô. Bạch Vi khựng lại, kinh ngạc nhận ra đó chính là đứa trẻ mắt xanh đã từng rắc đầy cánh hoa hồng lên đầu cô đêm nọ.

"Không sao chứ?" Bạch Vi ngồi xổm xuống, đỡ đứa trẻ dậy khỏi tuyết.

Đứa bé ngơ ngác nhìn cô, không nói một lời.

Lúc này Bạch Vi mới nhớ ra cậu bé là trẻ tuyết, sẽ không có phản ứng.

"Vi!" Angelo hầm hầm nhảy xuống từ xe ngựa, chống nạnh trừng mắt nhìn Bạch Vi.

Tiếng gào này vang dội khí thế, lập tức khiến sân trong và các ô cửa sổ trên lầu chen chúc đầy người.

Trong sân, không ngoài dự đoán, giọng điệu cợt nhả của Sid vang lên: "Ây da, tôi có bỏ lỡ chuyện gì không thế? Thưa quý ông quý bà, chúng ta cá xem Vi sẽ theo ai nào — là lão đại Leon phong lưu đa tình của chúng ta, hay là Angelo khéo tay tao nhã hiên ngang? Đặt cược đi, đặt cược đi! Mua là không đổi! Á—"

Năm cây kim thép mảnh như mũi tên cắm chính xác không sai lệch chút nào vào mông Sid.

Bạch Vi mặc kệ sự ồn ào trong sân, cau mày nhìn Angelo: "Anh nói anh đã đợi tôi ngoài Nhà hát Hoàng gia à?"

"Cô nghĩ sao?" Angelo hậm hực đáp.

"Nhưng khi ra khỏi nhà hát, tôi hoàn toàn không thấy anh."

"Cô mù à? Tôi đỗ ngay ở cửa bên trái của nhà hát."

Bạch Vi hồi tưởng một chút, rồi lập tức lắc đầu dứt khoát: "Không có. Anh không ở đó. Tôi không thể nhớ nhầm."

Angelo vừa định mở miệng thì bỗng lại hắt xì một cái.

Bạch Vi chợt nhíu mày: "Đừng nhúc nhích." Nói xong, cô đưa tay nắm lấy cổ áo Angelo.

"Cô làm gì thế?" Angelo lập tức cảnh giác. Hắn ta chợt nhớ ra mình đã quá lời — Vi là ai chứ? Đó là người từng tay không xé toạc cổ họng Cancun kia mà.

Angelo run rẩy chờ đợi, nhưng không hề có cơn thịnh nộ nào giáng xuống.

Cô gái tóc đen vê nhẹ lớp bột nơi đầu ngón tay: "Angelo, hôm nay anh có phải đã nhìn thấy gì đó không?"

"Cái gì?" Angelo ngơ ngác.

"Ví dụ như... bươm bướm." Bạch Vi nói, "Những con bươm bướm màu xanh."

Cô vỗ vỗ tay, phủi đi lớp bột trong tay, và cùng lúc đó, một cái xác bươm bướm xanh nhỏ xíu cũng tan ra theo.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (170)
Chương 1: Chương 1: Lời mở đầu - Thứ tám Chương 2: Chương 2: Tang lễ Chương 3: Chương 3: Lưu quan Chương 4: Chương 4: Xương cốt Chương 5: Chương 5: Ngàn mặt Chương 6: Chương 6: Nghi vấn Chương 7: Chương 7: Nội tặc Chương 8: Chương 8: Giao dịch Chương 9: Chương 9: Đôi mắt Chương 10: Chương 10: Ly tộc Chương 11: Chương 11: Từ biệt Chương 12: Chương 12: Về thành Chương 13: Chương 13: Torii Chương 14: Chương 14: Ác mộng Chương 15: Chương 15: Quỹ đạo Chương 16: Chương 16: Gã hề Chương 17: Chương 17: Lâu đài Chương 18: Chương 18: Nhập mộng Chương 19: Chương 19: Sơ ủng Chương 20: Chương 20: Dục niệm Chương 21: Chương 21: Hoa vàng Chương 22: Chương 22: Tiên tri Chương 23: Chương 23: Lồng chim Chương 24: Chương 24: Nhìn trộm Chương 25: Chương 25: Địa hoả Chương 26: Chương 26: Đinh xương Chương 27: Chương 27: Hồi kết Chương 28: Chương 28: Chú gà trống nhỏ và cô gà mái nhỏ Chương 29: Chương 29: Lời mở đầu - Giọng hát Chương 30: Chương 30: Đặt cược Chương 31: Chương 31: Hình mẫu Chương 32: Chương 32: Số 13 Chương 33: Chương 33: Cáo buộc Chương 34: Chương 34: Dò hỏi Chương 35: Chương 35: Váy đỏ Chương 36: Chương 36: Bươm bướm Chương 37: Chương 37: Gặp lại Chương 38: Chương 38: Bám theo Chương 39: Chương 39: Xe ngựa Chương 40: Chương 40: Bắt giữ Chương 41: Chương 41: Thăm dò Chương 42: Chương 42: Hẻm Nhện Chương 43: Chương 43: Tâm ý Chương 44: Chương 44: Truy nã Chương 45: Chương 45: Ca nữ Chương 46: Chương 46: Viếng thăm Chương 47: Chương 47: Moi tim Chương 48: Chương 48: Hẹn hò Chương 49: Chương 49: Công diễn Chương 50: Chương 50: Đèn tắt Chương 51: Chương 51: Đa nhãn Chương 52: Chương 52: Kén bướm Chương 53: Chương 53: Bỏ lại Chương 54: Chương 54: Mất mát Chương 55: Chương 55: Hồi kết Chương 56: Chương 56: Giáng Sinh Chương 57: Chương 57: Vĩ thanh Chương 58: Chương 58: Trận tuyết cuối cùng Chương 59: Chương 59: Lời mở đầu - Cà phê Chương 60: Chương 60: Leon Chương 61: Chương 61: Chuyện cũ Chương 62: Chương 62: Bắt giữ Chương 63: Chương 63: Thăm đêm Chương 64: Chương 64: Hành khách Chương 65: Chương 65: Ngọc trai Chương 66: Chương 66: Dây chuyền Chương 67: Chương 67: Nguỵ trang Chương 68: Chương 68: Vượt ngục Chương 69: Chương 69: Câu đố Chương 70: Chương 70: Thông cảm Chương 71: Chương 71: Điêu khắc Chương 72: Chương 72: Sát ý Chương 73: Chương 73: Truy xét Chương 74: Chương 74: Hoá đá Chương 75: Chương 75: Tiểu sử Chương 76: Chương 76: Người yêu Chương 77: Chương 77: Mao lương Chương 78: Chương 78: Chồng chéo Chương 79: Chương 79: Chém xương Chương 80: Chương 80: Thế tội Chương 81: Chương 81: Người giấy Chương 82: Chương 82: Gánh vác Chương 83: Chương 83: Xương giả Chương 84: Chương 84: Hồi kết Chương 85: Chương 85: Mảnh ngói trên phần mộ thiếu nữ Chương 86: Chương 86: Lời mở đầu - Hẻm nhỏ Chương 87: Chương 87: Khối vuông Chương 88: Chương 88: Lời đồn Chương 89: Chương 89: Vũ điệu Chương 90: Chương 90: Chiếc mũ Chương 91: Chương 91: Thịt người Chương 92: Chương 92: Khuê phòng Chương 93: Chương 93: Thuần thú Chương 94: Chương 94: Con ngươi Chương 95: Chương 95: Tiệc tối Chương 96: Chương 96: Sương đen Chương 97: Chương 97: Mồi nhử Chương 98: Chương 98: Bí mật Chương 99: Chương 99: Tai cụp Chương 100: Chương 100: Hình bóng Chương 101: Chương 101: Bắt cóc Chương 102: Chương 102: Rình rập Chương 103: Chương 103: Chạm trán Chương 104: Chương 104: Đồng loại Chương 105: Chương 105: Hoa hồng Chương 106: Chương 106: Chờ đợi Chương 107: Chương 107: Thời gian Chương 108: Chương 108: Lựa chọn Chương 109: Chương 109: Hồi kết Chương 110: Chương 110: Cầu vồng của thành phố mưa sương Chương 111: Chương 111: Lời mở đầu - Số nhà Chương 112: Chương 112: Giờ hạ Chương 113: Chương 113: Vật chứa Chương 114: Chương 114: Quinn Chương 115: Chương 115: Cho thuê Chương 116: Chương 116: Dấu ấn Chương 117: Chương 117: Mồi lửa Chương 118: Chương 118: Đứt đoạn Chương 119: Chương 119: Vu thuật Chương 120: Chương 120: Tách rời Chương 121: Chương 121: Hành lang Chương 122: Chương 122: Bột phấn Chương 123: Chương 123: Tiểu thuyết Chương 124: Chương 124: Nữ vu Chương 125: Chương 125: Sấm sét Chương 126: Chương 126: Dấu ấn Chương 127: Chương 127: Dịch chuyển Chương 128: Chương 128: Phản bội Chương 129: Chương 129: Bí mật Chương 130: Chương 130: Địa đạo Chương 131: Chương 131: Bùng nổ Chương 132: Chương 132: Luyện ngục Chương 133: Chương 133: Người cha Chương 134: Chương 134: Giết chủ Chương 135: Chương 135: Kết tóc Chương 136: Chương 136: Nuôi lửa Chương 137: Chương 137: Tàn dư Chương 138: Chương 138: Hồi kết Chương 139: Chương 139: Gã hề mang mặt nạ Chương 140: Chương 140: Lời mở đầu - Câu đố Chương 141: Chương 141: Mồi nhử Chương 142: Chương 142: Giải đố Chương 143: Chương 143: Cắn câu Chương 144: Chương 144: Kẻ trộm Chương 145: Chương 145: Lối vào Chương 146: Chương 146: Thiếu niên Chương 147: Chương 147: Truy bắt Chương 148: Chương 148: Hoa chim Chương 149: Chương 149: Tòa lầu Chương 150: Chương 150: Cụ thể Chương 151: Chương 151: Huyết dịch Chương 152: Chương 152: Vỡ mộng Chương 153: Chương 153: Trong tường Chương 154: Chương 154: Mưa lửa Chương 155: Chương 155: Dừng chân Chương 156: Chương 156: Nguồn cội Chương 157: Chương 157: Tập kích Chương 158: Chương 158: Thức ăn Chương 159: Chương 159: Vương hậu Chương 160: Chương 160: Thật giả Chương 161: Chương 161: Trái tim Chương 162: Chương 162: Rút lui Chương 163: Chương 163: Tạo vật Chương 164: Chương 164: Cổ tích Chương 165: Chương 165: Tái sinh Chương 166: Chương 166: Lời giải Chương 167: Chương 167: Hồi kết Chương 168: Chương 168: Ngàn người ngàn mặt Chương 169: Chương 169: Thức tỉnh Chương 170: Chương 170: Khởi hành [Hoàn toàn văn]