Chương 4
Sổ Tay An Toàn Lao Động

Chương 4: Lý do nên đọc một cuốn tiểu thuyết hai lần

Lâm Chiếu Hạc mua một ít nhu yếu phẩm cần thiết, sau đó đi đến quầy thu ngân xếp hàng.

Mặc dù là sinh vật giả tưởng nhưng cũng được dựa theo nguyên tắc của không gian thật, vậy nên đứng trước mặt Lâm Chiếu Hạc là con rồng hai đầu, phía sau là người đàn ông cao lớn cao hai mét, còn cậu bị kẹp ở giữa như một con búp bê vải đồ chơi.

Sau đó con rồng hai đầu cao gần hai mét lúc tính tiền còn thuận tay rút ra vài hộp áo mưa bên cạnh hộp kẹo cao su, Lâm Chiếu Hạc lập tức trợn tròn mắt, thầm nghĩ thực sự là con rồng không nhìn lại tướng mạo của mình, lớn như thế mà lại đi sử dụng kích thước của con người…

Ai ngờ con rồng này lại có thể cảm nhận được cậu đang nghĩ gì, một cái đầu của nó quay lại nói với cậu: “Người ta là con gái đó.”

Lâm Chiếu Hạc: “…” Thì ra là thế, chờ chút —— hình như có gì đó sai sai ở đây.

Cái đầu rồng kia quay lại, lạnh lùng xùy một tiếng, là giọng nam, nó nói: “Con người mấy anh thật là b**n th**.”

Lâm Chiếu Hạc: “…” Đúng vậy, kể từ khi không gian giả tưởng và không gian thật dung hợp thì đam mê t*nh d*c của mọi người càng ngày càng kỳ quái.

Sau khi ra khỏi siêu thị, Lâm Chiếu Hạc vẫn còn đắm chìm trong mấy cái đam mê t*nh d*c kỳ lạ của anh bạn. Khu vực này hiện tại tương đối an toàn, nhưng những nơi khác thì chưa chắc, ví dụ như cậu từng nhìn thấy trên một nhà cao tầng là rừng cây rậm rạp ở khu vực có độ dung hợp cao, hoặc những gì chảy dưới sông không phải là nước mà là dung nham, những cảnh tượng này kỳ quái hoang đường như trong giấc mộng. Trong đó đầy rẫy những sinh vật được sinh ra từ trí tưởng tượng của loài người, lúc sự thật và mộng tưởng hợp lại làm một, cũng không biết đó là mộng đẹp hay là ác mộng.

Về đến nhà, vũng nước đọng trên trần nhà Lâm Chiếu Hạc lại lớn thêm một chút, khác hẳn với lần trước, lúc này nước đọng lại trông giống như một hình người đang nằm trên mặt đất…

Lâm Chiếu Hạc nằm trên giường nhìn chằm chằm một lát, trong đầu hiện ra một suy nghĩ đáng sợ, cậu bật dậy khỏi giường, cầm chìa khóa rồi xông ra ngoài.

Ông Trần hôm nay không tập thể dục ở công viên, Lâm Chiếu Hạc thấy ông đang đọc báo trong phòng bảo vệ.

“Bác Trần.” Lâm Chiếu Hạc kêu lên.

Ông Trần thở dài một tiếng, nói: “Chuyện gì hả Tiểu Lâm.”

“Phòng trên tầng 18 còn có người ở không?” Lâm Chiếu Hạc hỏi.

Ông Trần: “Gì?? Mười tám vị La Hán?”

Lâm Chiếu Hạc: “… Cháu nói là phòng trên tầng 18!!”

Ông Trần: “Ghê gớm, ghê gớm thật.”

Lâm Chiếu Hạc cảm thấy ông Trần quả thật rất ghê gớm, cậu lau mặt, đang suy nghĩ mình có nên viết thư để giao tiếp hay không thì liền thấy một chùm chìa khóa lớn bên trong góc phòng bảo vệ, trên chìa khóa còn viết rõ số phòng ở chung cư.

Lâm Chiếu Hạc nhanh trí, chỉ chỉ chìa khóa: “Bác Trần, cháu quên mang chìa khóa, bác cho cháu mượn chìa dự bị đi.”

Vẻ mặt ông Trần như thể tôi không biết cậu đang nói gì, Lâm Chiếu Hạc dùng tay ra hiệu, cuối cùng ông Trần cũng hiểu, híp mắt nói: “Không mang chìa khóa hả? Người trẻ tuổi sao lại bất cẩn như vậy… Nhà cậu ở tầng nào?”

“Dạ tầng này.” Sau khi lừa xong, Lâm Chiếu Hạc đưa tay cầm lấy chìa khóa 18 – 2, vội vàng tạm biệt ông Trần rồi chạy ra ngoài.

Ông Trần mắt lờ mờ, nhìn chăm chú vào bóng lưng của Lâm Chiếu Hạc, đôi mắt vốn đã không lớn nay lại càng nheo chặt hơn.

Lâm Chiếu Hạc cầm chìa khóa đi thẳng lên tầng 18.

Lúc trước thì không sao, bây giờ nghĩ kỹ lại, dù là âm thanh hay vũng nước đọng lại thành hình người trước kia thì cũng rất khả nghi, hay là có người chết trên lầu, sau đó thi thể nằm mãi dưới đất không ai hay biết, cuối cùng thối rữa trên mặt đất, trần nhà bị ăn mòn liền in vết thi thể…

Nghĩ đến đây, Lâm Chiếu Hạc cảm thấy dạ dày mình có chút khó chịu, nhưng nghĩ đến việc có người chết bốc mùi trên đầu mình thì toàn thân đều run rẩy, nhất định phải lên đó xem rốt cuộc có chuyện gì.

Lúc này trời đã ngả màu, Lâm Chiếu Hạc đi thang máy đến tầng 18.

Phòng 18 – 2 là phòng trong cùng, không biết có phải Lâm Chiếu Hạc bị ảo giác hay không nhưng cậu luôn có cảm giác tầng này không có người ở, thoạt nhìn cũng không có nhiều nhà bật đèn, toàn bộ hành lang đen ngòm như một cái miệng to đáng sợ, như muốn ăn tươi nuốt sống những người lên đây.

Lâm Chiếu Hạc đi đến trước cửa nhà 18 – 2, cậu nhìn chiếc chìa khóa trên tay rồi lại nhìn cánh cửa đen như mực trước mặt, cậu ngửi thấy mùi kỳ lạ thoang thoảng, thứ mùi hôi thối ẩn trong mùi thơm kỳ lạ, giống như có người dùng nước hoa nồng đậm để che đi thứ mùi tanh tưởi ấy vậy.

Dựa theo cốt truyện bình thường thì Lâm Chiếu Hạc sẽ mở cửa vào xem, nhưng với tư cách là mọt phim lão làng đã xem qua vô số bộ phim ở thế kỷ 21 thì cậu quyết định sẽ hẹn ngày khác để đến khi ngửi được cái mùi này.

“Ngày mai lại lên xem vậy.” Lâm Chiếu Hạc tự nói một mình, “Mẹ nó không khí kiểu này, cảm giác nếu vào trong thì sẽ trở thành nhân vật chính phim kinh dị luôn quá…”

Cũng không biết có phải là ảo giác của cậu hay không, lúc cậu nói ra câu này, bầu không khí xung quanh nháy mắt ngưng đọng lại.

“Mai gặp lại.” Lâm Chiếu Hạc thu chìa khóa lại, xoay người chạy đi, giống như con thỏ bị chó truy đuổi.

Cậu chạy một mạch xuống dưới, về nhà bật đèn trốn vào trong chăn, Lâm Chiếu Hạc cảm nhận được hơi ấm của căn nhà, không có nơi nào an toàn hơn ổ chăn của mình, Lâm Chiếu Hạc vui mừng nghĩ. Ổ chăn mềm mại khiến cậu nhanh chóng buồn ngủ, cậu nhắm mắt lại, dường như thứ mùi thơm kỳ diệu ấy vẫn quanh quẩn nơi chóp mũi, một lát sau cậu nặng nề chìm vào mộng đẹp.

Ngày hôm sau, Lâm Chiếu Hạc gạt chuyện xảy ra tối qua sang một bên, đến địa điểm mà Trang Lạc đã hẹn từ trước.

Trang Lạc vẫn đẹp trai như ngày nào, hắn mặc một chiếc áo phông đơn giản và quần dài màu đen, mái tóc đen như quạ bị gió thổi hơi xù xù, hôm nay hắn không đeo kính, lộ ra đôi đồng tử đen tuyền xinh đẹp, nếu không phải Lâm Chiếu Hạc biết rõ hắn không phải là người xuyên đến đây thì chỉ sợ bản thân cũng cảm thấy hắn là một nam chính xinh đẹp bước ra từ tác phẩm giả tưởng.

Con người ai cũng thích những thứ xinh đẹp, Lâm Chiếu Hạc cũng không ngoại lệ, vậy nên cậu còn ráng nhìn thêm vài lần.

Trang Lạc dường như cũng không để ý đến hành động nhỏ này của Lâm Chiếu Hạc, hắn nhìn đồng hồ: “Anh ta sắp tan tầm rồi à?”

“Chắc vậy.” Lâm Chiếu Hạc đáp, “Năm giờ tan tầm, đến siêu thị mua nguyên liệu về nhà nấu cơm, cơm nước xong xuôi thì đúng tám giờ đến phòng tập tập hai tiếng… Đúng là có quy củ.”

Trang Lạc như đang suy nghĩ điều gì đó mà gật đầu.

“Sống quy củ như vậy, nhìn không giống như mấy người sẽ ngoại tình.” Lâm Chiếu Hạc vuốt cằm phân tích, “Người bình thường ngoại tình sẽ hẹn hò vào nửa đêm à? Bình thường không phải là hay tìm cơ hội để gặp tình nhân của mình sao, nửa đêm mà ra ngoài thì cũng đáng ngờ thật.”

“Cậu rất có kinh nghiệm đó.” Trang Lạc nói.

“Cũng tốt mà.” Lâm Chiếu Hạc khiêm tốn, “Tất cả đều là nhờ phúc của sếp hết.”

Trang Lạc: “?”

Lâm Chiếu Hạc nhận thức được rằng lời nói mình hơi tối nghĩa, nói thêm: “Không phải, ý tôi là sếp luôn cho tôi mấy nhiệm vụ như vậy.”

Trang Lạc nở nụ cười dịu dàng, sau đó nhẹ nhàng hỏi: “Có phải cậu muốn làm những nhiệm vụ k*ch th*ch như của Trương Tiêu Tiêu không?”

Lâm Chiếu Hạc lạnh sống lưng: “Không có, tôi không có ý này.”

“Ngoan.” Trang Lạc xoa xoa đầu Lâm Chiếu Hạc, tóc Lâm Chiếu Hạc tương đối mảnh, lúc sờ vào có cảm giác bồng bềnh, hắn bình tĩnh nhìn ánh mắt đầy kinh ngạc của Lâm Chiếu Hạc, xoa xoa thêm hai lần rồi mới thu tay về.

Mặc dù Lâm Chiếu Hạc cảm thấy sếp nhà mình không đúng lắm nhưng cậu cũng không dám có kiến nghị, chỉ hy vọng sếp đừng giao công việc của Trương Tiêu Tiêu cho cậu, nếu không thì đúng là địa ngục —— theo nghĩa đen.

Lúc bầu không khí đang vô cùng lúng túng thì Lâm Chiếu Hạc nhìn thấy một bóng người quen mắt đang xuống cầu thang, đó là đối tượng bọn họ đang theo dõi – Phó Lê.

“Anh ta ra rồi!” Lâm Chiếu Hạc kêu lên, “Ơ, anh ta muốn đi đâu vậy?” Hiện tại mới chỉ 4 giờ 30 phút, nửa tiếng nữa mới đến giờ tan tầm.

Sau khi Phó Lê xuống lầu thì quay người rẽ vào một quán cà phê gần đó, Lâm Chiếu Hạc thầm nghĩ lẽ nào anh ta muốn đi uống cà phê?

Trang Lạc: “Đi.” Không đợi Lâm Chiếu Hạc phản ứng, hắn đã đi về phía quán.

Lâm Chiếu Hạc đuổi sát theo sau, lúc vào trong, cậu nhìn quanh quán một lần, sau đó mở to mắt kinh ngạc khi nhìn thấy đối tượng bọn cậu đang theo dõi.

Chỉ thấy Phó Lê ngồi trong góc, bên cạnh là một cô gái xinh đẹp, cô gái kia mặc một chiếc váy ngắn lộng lẫy, mái tóc màu hồng nhạt, xem ra là một nhân vật anime. Lúc này hai người đang xì xào bàn tán, hành động vô cùng thân mật, rất khó để khiến người ta nghĩ rằng bọn họ chỉ là quan hệ bạn bè.

“Ha.” Không ngờ vừa đến lại nhìn thấy cảnh tượng táo bạo như vậy, Lâm Chiếu Hạc vội lấy máy ảnh đã chuẩn bị từ trước ra chụp liên tiếp mấy bức.

Trang Lạc ngược lại không bất ngờ chút nào, bình tĩnh gọi nhân viên phục vụ đến cho hai ly cà phê.

“Anh ta ngoại tình thật rồi?” Lâm Chiếu Hạc nhỏ giọng bàn luận với sếp nhà mình.

Trang Lạc: “Nhìn sơ qua thì chắc là vậy.”

“Không phải anh ta thích đàn ông hả?” Lâm Chiếu Hạc nói, “Sao lại ngoại tình với phụ nữ?”

Trang Lạc liếc nhìn cậu: “Cậu đọc cuốn tiểu thuyết đó thật à.”

Lâm Chiếu Hạc: “… Không phải sếp đưa cho tôi sao?”

Trang Lạc: “Hình như là vậy.”

Lâm Chiếu Hạc: “Không đúng, anh cũng đã đọc nó mà?”

Trang Lạc: “Nội dung chán quá nên tôi không đọc.”

Lâm Chiếu Hạc: “…”

Trang Lạc: “Cậu không đọc hết đó chứ?”

Lâm Chiếu Hạc: “… Không đâu.” Cậu nào dám nói chẳng những cậu đã đọc hết, thậm chí còn đọc tận hai lần.

Phó Lê và em gái xinh đẹp dính nhau vô cùng thân mật, mãi đến khi sắp tan làm hai người vẫn lưu luyến không chịu tách rời nhau, nếu người ngoài không biết nhìn vào còn tưởng là một cặp đôi yêu nhau cuồng nhiệt. Dù vậy nhưng bọn họ còn phải tiếp tục ngồi xổm, mặc dù hai người có cử chỉ thân mật nhưng cũng không làm ra những động tác đặc biệt khác người, chẳng hạn như ôm hôn nhau.

Vậy nên hai người ăn tối bình thường, sau đó xuống lầu Nguyên Lương tìm chỗ tiếp tục ngồi xổm.

Nhiệm vụ bình thường kiểu này chỉ cần một mình Lâm Chiếu Hạc là đủ rồi, nhưng lần này không biết Trang Lạc uống nhầm thuốc gì mà lại kiên quyết muốn cùng đi. Lâm Chiếu Hạc chỉ có thể suy đoán đây là một vị khách đặc biệt quan trọng, cũng không biết bọn họ có quan hệ gì…

—————————————

Tác giả có lời muốn nói: 

Tôi nói tôi rất thích tên “Mưu sát thế giới giả tưởng” này, nhưng biên tập viên nói mưu sát không được, tôi nói “Săn lùng thế giới giả tưởng”, biên tập viên nói thế giới giả tưởng không được, tôi nói vậy để là “Săn lùng tận thế” đi. biên tập viên nói tận thế cũng không được, tôi nói chúng tôi hiện tại như cá viên mì dày*, làm việc tính toán cẩn thận.

Nhưng tôi vẫn thích cái tên “Mưu sát thế giới giả tưởng” cơ (nghẹn ngào bật khóc).

*Cá viên mì dày: trò đùa trên internet, ý chỉ muốn làm khó người ta.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (131)
Chương 1: Chương 1: Thế giới mới Chương 2: Chương 2: Khó khăn sinh tồn Chương 3: Chương 3: Nội dung công việc Chương 4: Chương 4: Lý do nên đọc một cuốn tiểu thuyết hai lần Chương 5: Chương 5: Rốt cuộc anh ta có ngoại tình hay không? Chương 6: Chương 6: Về chuyện thay đổi hành tinh Chương 7: Chương 7: Sổ ghi chép gặp ma của thiếu nữ ma pháp Chương 8: Chương 8: Người sắp chết Chương 9: Chương 9: Thôn Ngu Sơn Chương 10: Chương 10: Có tăng lương không? Chương 11: Chương 11: Chư thần rút lui Chương 12: Chương 12: Cơ thể ô uế này Chương 13: Chương 13: Bữa ăn cuối cùng Chương 14: Chương 14: Người đọc sách không nói chuyện yêu ma quỷ quái Chương 15: Chương 15: Hạ táng Chương 16: Chương 16: Tà vật Chương 17: Chương 17: Phẫn nộ Chương 18: Chương 18: Thế giới rộng lớn Chương 19: Chương 19: Mừng về nhà Chương 20: Chương 20: Tâm sự chị gái Chương 21: Chương 21: Người giết tôi Chương 22: Chương 22: Nhân sinh chính là lên xuống như vậy Chương 23: Chương 23: Thình lình bị bệnh Chương 24: Chương 24: Đúng là anh ta có tất cả Chương 25: Chương 25: Những thứ không thể từ bỏ chính là cuộc sống Chương 26: Chương 26: Biên giới Chương 27: Chương 27: Tôi đã chơi trò chơi này từ khi tôi được sinh ra Chương 28: Chương 28: Lúc đầu vào Biên Giới Chương 29: Chương 29: Có một số người một khi mất đi thì không còn nữa Chương 30: Chương 30: Cùng là con người như nhau Chương 31: Chương 31: Tầng 3 Biên Giới Chương 32: Chương 32: Giết chết đồng đội Chương 33: Chương 33: Trang nhật ký thứ 4 Chương 34: Chương 34: Giết Joseph Chương 35: Chương 35: Cố Tu Du Chương 36: Chương 36: Xảy ra chuyện gì thế? Chương 37: Chương 37: Mã số G (1) Chương 38: Chương 38: Mã số G (2) Chương 39: Chương 39: Mã số G (3) Chương 40: Chương 40: Mã số G (4) Chương 41: Chương 41: Mã số G (5) Chương 42: Chương 42: Mã số G (6) Chương 43: Chương 43: Cố Tuyệt Dục Chương 44: Chương 44: Cảm ơn món ăn tinh thần của cô Chương 45: Chương 45: Khoa học quyết đấu với huyền học Chương 46: Chương 46: Hai thái cực Chương 47: Chương 47: Thật giả Chương 48: Chương 48: Hàng xóm mới đến Chương 49: Chương 49: Luận về tính nguy hiểm của việc một chân đạp n thuyền Chương 50: Chương 50: Ngày hội trường Chương 51: Chương 51: Ở đâu có ma nữ ớ đó có chị em tốt Chương 52: Chương 52: Tầng một và tầng hai Chương 53: Chương 53: Trở thành tên ngốc Chương 54: Chương 54: Vài ba chuyện của bé cún Chương 55: Chương 55: Khu dung hợp S Chương 56: Chương 56: Tranh tài tranh tài tranh tài Chương 57: Chương 57: Không biết nấu ăn Chương 58: Chương 58: Một món ăn dự bị ưu tú Chương 59: Chương 59: Trong sơn động Chương 60: Chương 60: Thôn giả kim nhỏ Chương 61: Chương 61: Cánh bướm Mặt Trời Chương 62: Chương 62: Cướp ngục Chương 63: Chương 63: Câu đố của bướm Chương 64: Chương 64: Mua bán bằng tình yêu Chương 65: Chương 65: Những ký ức đã bị niêm phong giấu kín Chương 66: Chương 66: Người có khả năng ghi nhớ Chương 67: Chương 67: Về nhà rồi Chương 68: Chương 68: Nhanh chóng lan rộng (1) Chương 69: Chương 69: Nhanh chóng lan rộng (2) Chương 70: Chương 70: Nhanh chóng lan rộng (3) Chương 71: Chương 71: Nhanh chóng lan rộng (4) Chương 72: Chương 72: Nhanh chóng lan rộng (5) Chương 73: Chương 73: Nhanh chóng lan rộng (6) Chương 74: Chương 74: Nhanh chóng lan rộng (7) Chương 75: Chương 75: Nhanh chóng lan rộng (8) Chương 76: Chương 76: Nhanh chóng lan rộng (9) Chương 77: Chương 77: Nhanh chóng lan rộng (10) Chương 78: Chương 78: Nhanh chóng lan rộng (11) Chương 79: Chương 79: Nhanh chóng lan rộng (12) Chương 80: Chương 80: Nhanh chóng lan rộng (13) Chương 81: Chương 81: Nhanh chóng lan rộng (14) Chương 82: Chương 82: Việc lớn Chương 83: Chương 83: Trò chơi độc nhất vô nhị (1) Chương 84: Chương 84: Trò chơi độc nhất vô nhị (2) Chương 85: Chương 85: Trò chơi độc nhất vô nhị (3) Chương 86: Chương 86: Trò chơi độc nhất vô nhị (4) Chương 87: Chương 87: Trò chơi độc nhất vô nhị (5) Chương 88: Chương 88: Trò chơi độc nhất vô nhị (6) Chương 89: Chương 89: Trò chơi độc nhất vô nhị (7) Chương 90: Chương 90: Trò chơi độc nhất vô nhị (8) Chương 91: Chương 91: Trò chơi độc nhất vô nhị (9) Chương 92: Chương 92: Trò chơi độc nhất vô nhị (10) Chương 93: Chương 93: rò chơi độc nhất vô nhị (11) Chương 94: Chương 94: rò chơi độc nhất vô nhị (12) Chương 95: Chương 95: Trò chơi độc nhất vô nhị (12) Chương 96: Chương 96: Bí mật vĩ đại Chương 97: Chương 97: Thành công lẻn vào Chương 98: Chương 98: Anh là ai? Chương 99: Chương 99: Những bí mật đó Chương 100: Chương 100: Chân tướng Chương 101: Chương 101: Anh vậy mà lại lừa em Chương 102: Chương 102: Nguyện vọng của thần linh Chương 103: Chương 103: Anh ấy là thần linh Chương 104: Chương 104: Cuồn cuộn như thủy triều Chương 105: Chương 105: Là ai? Chương 106: Chương 106: Thần giả Chương 107: Chương 107: Quá khứ và hiện tại Chương 108: Chương 108: Những chuyện đã qua ấy Chương 109: Chương 109: Giết thần Chương 110: Chương 110: Thăm dò ranh giới tử vong Chương 111: Chương 111: Một vụ mưu sát vô cùng nổi tiếng Chương 112: Chương 112: Cái chết hoành tráng Chương 113: Chương 113: Chúc mừng năm mới Chương 114: Chương 114: Sàn đấu khốc liệt* Chương 115: Chương 115: Đạt được mong ước Chương 116: Chương 116: Cầu được ước thấy (Hoàn chính văn) Chương 117: Chương 117: Ngoại truyện: Vị thần của thế giới ấy (1) Chương 118: Chương 118: Vị thần của thế giới ấy (2) Chương 119: Chương 119: Vị thần của thế giới ấy (3) Chương 120: Chương 120: Vị thần của thế giới ấy (4) Chương 121: Chương 121: Vị thần của thế giới ấy (5) Chương 122: Chương 122: Vị thần của thế giới ấy (6) Chương 123: Chương 123: Vị thần của thế giới ấy (7) Chương 124: Chương 124: Vị thần của thế giới ấy (8) Chương 125: Chương 125: Vị thần của thế giới ấy (9) Chương 126: Chương 126: Lâm Yên vs Lâm Yên Chương 127: Chương 127: Lâm Yên vs Lâm Yên Chương 128: Chương 128: Lâm Yên vs Lâm Yên Chương 129: Chương 129: Lâm Yên vs Lâm Yên Chương 130: Chương 130: Lâm Yên vs Lâm Yên Chương 131: Chương 131: Lâm Yên vs Lâm Yên (Hoàn toàn văn)