Chương 4
Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng

Chương 4: Bốp bốp! Hai cái tát vẫn còn chưa đủ!

Giang Thanh Hoan dành cho Giang Đường không chỉ đơn thuần là hận thù mà còn là lòng đố kỵ sâu sắc tích tụ suốt bao năm qua.

 

Cùng là con cháu nhà họ Giang nhưng ông nội lại để lại toàn bộ gia sản cho cha mẹ Giang Đường giúp bọn họ phất lên rồi trở thành những nhà tư bản lừng lẫy khắp đất Thượng Hải.

 

Hừ, nhà tư bản thì đã sao, bây giờ chẳng phải cũng bị đày xuống nông trường hốt phân bò đó ư!

 

Thế mà số con nhỏ đó lại tốt, ngay trước khi bị đưa đi cải tạo lại kết hôn với một thủ trưởng nên chẳng những không phải về quê chịu khổ mà còn được tiếp tục sống cuộc đời của một thiên kim tiểu thư.

 

Chỉ tiếc là Giang Đường lại là kẻ mù quáng vì tình, chỉ vì một gã đàn ông tồi tên Lâm Bình Xuyên mà sẵn sàng vứt bỏ cuộc sống sung sướng để bỏ trốn.

 

Đúng là nực cười.

 

Giang Thanh Hoan trút hết ác ý dành cho Giang Đường lên đầu hai đứa trẻ nhỏ xíu, miệng cứ lặp đi lặp lại rằng chúng là “đồ tạp chủng không cha không mẹ”.

 

Bé Nguyệt Nguyệt sợ hãi đến đỏ hoe đôi mắt, trong cặp mắt to tròn đen láy ngân ngấn nước, cô bé lí nhí hỏi anh trai:

 

“Anh ơi, mẹ thật sự không cần chúng mình nữa ạ?”

 

Lần này Triều Triều không trả lời em gái nhưng khi nghe Giang Thanh Hoan lại một lần nữa buông lời cay độc rằng “Mẹ mày sớm đã chạy theo trai rồi, không thèm đếm xỉa đến chúng mày nữa đâu” thì đứa bé trai lao về phía ả ta như một con hổ con hung dữ.

 

“Không cho phép cô nói mẹ cháu như thế!”

 

Triều Triều lớn tiếng phản bác rồi vươn tay chộp lấy cổ tay Giang Thanh Hoan.

 

Sức vóc của một đứa trẻ năm tuổi làm sao địch lại người lớn, thế nên ngay từ đầu Triều Triều không hề có ý định đọ sức mà sau khi tóm chặt lấy tay ả, cậu bé há miệng cắn thật mạnh.

 

Hàm răng nhỏ sắc nhọn cắm phập vào da thịt, cậu bé nghiến chặt lấy tay Giang Thanh Hoan không buông!

 

Cậu bé đang trút hết nỗi phẫn nộ trong lòng cũng là đang dùng cả tính mạng để bảo vệ hình tượng người mẹ trong trái tim mình.

 

Trong bếp vang lên tiếng hét chói tai của Giang Thanh Hoan.

 

Triều Triều cắn quá mạnh khiến gương mặt ả méo xệch vì đau đớn, cánh tay co giật cứng đờ.

 

“Đồ tạp chủng, mày dám cắn tao à!”

 

Giang Thanh Hoan giằng co vài cái nhưng không đẩy được thằng bé ra liền thẳng chân đá mạnh vào bụng nó, hất văng đứa trẻ ra ngoài.

 

Triều Triều ngã bệt xuống đất, vừa đau đớn vừa chật vật.

 

Chưa hả giận, Giang Thanh Hoan còn giơ cao cánh tay, định giáng xuống khuôn mặt nhỏ nhắn của Triều Triều một cái tát...

 

“Anh ơi!”

 

Nguyệt Nguyệt đang co ro trong góc hét lên thảm thiết, cô bé lảo đảo chạy tới rồi dùng thân hình gầy gò của mình ôm chặt lấy anh trai.

 

Giang Thanh Hoan chẳng thèm quan tâm là Triều Triều hay Nguyệt Nguyệt, miễn là hai đứa nghiệt chủng này thì ả đánh tất.

 

Cánh tay giơ cao của ả sắp sửa giáng xuống.

 

Đang trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc…

 

“Dừng tay!”

 

Giang Đường cuối cùng cũng về đến nơi, cô lao như bay vào bếp và chứng kiến cảnh tượng này liền lập tức chộp lấy cổ tay Giang Thanh Hoan rồi trở tay giáng cho ả hai cái tát.

 

Bốp!

 

Bốp!

 

Tiếng tát tai vang lên giòn giã nhưng không phải rơi lên người cặp song sinh mà in hằn trên mặt Giang Thanh Hoan.

 

Giang Thanh Hoan nãy giờ còn đang dương dương tự đắc, vì không kịp đề phòng nên bị đánh đến lệch cả đầu.

 

Giang Đường ra tay không hề nhẹ đánh cho đầu óc ả ong ong, trên mặt lập tức nổi lên dấu năm ngón tay đỏ ửng.

 

Ả nén cơn đau rát trên mặt, nghiêng đầu nhìn Giang Đường với đôi mắt trố lồi vì kinh ngạc, theo bản năng buột miệng thốt lên:

 

“Mày... không phải mày đã ra ga tàu bỏ trốn cùng trai rồi sao, sao lại còn vác mặt về đây?”

 

Giang Đường không chỉ bỏ trốn mà còn bị bán cho một lão già thọt chân, giá cả cũng đã chốt xong xuôi nên lẽ ra kế hoạch phải chu toàn tuyệt đối mới phải, tại sao cô ta lại bình an vô sự trở về?!

 

Trong đầu Giang Thanh Hoan tràn ngập những dấu hỏi.

 

Giang Đường ngay lập tức bắt được sơ hở trong lời nói của Giang Thanh Hoan, cô nhìn ả rồi lạnh lùng chất vấn:

 

“Giang Thanh Hoan, tại sao cô lại biết tôi bỏ trốn cùng người khác?”

 

Đó là chuyện bỏ trốn là bí mật chỉ có hai người trong cuộc mới biết, cớ sao Giang Thanh Hoan lại tường tận đến thế?

 

Từ ký ức của nguyên chủ thì Giang Đường đã sớm nghi ngờ, việc Lâm Bình Xuyên xuất hiện quá mức trùng hợp cứ như thể hắn được tạo ra dựa trên đúng gu thẩm mỹ của nguyên chủ vậy.

 

Mục đích chính là dụ dỗ nguyên chủ bỏ trốn rồi đẩy cô vào con đường vạn kiếp bất phục.

 

Câu nói lỡ miệng lúc này của Giang Thanh Hoan càng chứng minh suy đoán của Giang Đường là đúng.

 

Giang Thanh Hoan cũng nhận ra mình vừa lỡ lời, ả vừa ôm mặt vừa vội vàng chối bay chối biến:

 

“Tao cũng chỉ nghe người ngoài đồn đại linh tinh thôi chứ không tính là thật. Giờ mày đã về rồi thì chứng tỏ đó là tin vịt.”

 

“Hờ, tin vịt cơ đấy.”

 

Giang Đường nhìn Giang Thanh Hoan bằng ánh mắt như đang xem một con hề nhảy nhót rồi cười khẩy đầy mỉa mai:

 

“Chuyện bỏ trốn là tin vịt nhưng chuyện cô định đánh con tôi là do chính mắt tôi nhìn thấy, cái này chắc chắn là thật rồi nhỉ? Giang Thanh Hoan, dựa vào đâu mà cô dám đánh con của tôi?”

 

Giang Thanh Hoan lại một lần nữa ngẩn người, mấy chữ “con của tôi” làm sao có thể thốt ra từ miệng Giang Đường được chứ.

 

Trước đây cô ta còn cảm thấy ghê tởm khi nhìn thấy bọn trẻ, đối xử với hai đứa nhỏ như người dưng nước lã, chưa từng dành cho chúng chút tình thương nào.

 

Hôm nay đầu óc Giang Đường bị úng nước hay sao?

 

Vậy mà lại bắt đầu biết quan tâm đến con cái rồi?

 

Trong lòng Giang Thanh Hoan đầy rẫy nghi hoặc nhưng điều khiến ả kinh hãi hơn cả là ánh mắt lạnh lùng đầy nguy hiểm của Giang Đường lúc này, cảm giác như cô có thể giáng thêm cho ả hai cái tát nữa bất cứ lúc nào.

 

Ả vội vàng giải thích:

 

“Giang Đường, là do chúng nó ăn trộm bánh bao thịt trong bếp trước, tí tuổi đầu đã tắt mắt không chịu học cái hay nên tao mới thay mày dạy dỗ chúng nó. Trẻ con không uốn nắn từ bé thì lớn lên còn ra thể thống gì nữa?”

 

Nghe những lời lẽ ra vẻ đạo mạo ấy mà Giang Đường chỉ thấy nực cười.

 

“Chúng cháu không có ăn trộm!” Triều Triều đang ngồi bệt dưới đất phẫn nộ phản bác.

 

Giang Đường quay đầu nhìn đứa trẻ, đôi mắt đen láy sáng ngời cùng khuôn mặt tuấn tú cho thấy sau này lớn lên chắc chắn cậu bé sẽ là một mỹ nam làm say đắm bao cô gái, chỉ tiếc là giờ cậu bé gầy gò quá.

 

Lại nhìn sang bé gái Nguyệt Nguyệt bên cạnh, đôi mắt to tròn long lanh, ánh mắt đáng thương, nước mắt làm ướt đẫm hàng mi khiến cô bé trông vừa mềm mại vừa ngây thơ, nhìn thôi đã thấy xót xa.

 

Một cặp long phượng đáng yêu đến thế này mà nguyên chủ lại nỡ lòng nào thờ ơ để mặc cho gia đình Giang Thanh Hoan bắt nạt, đúng là đồ ngu ngốc.

 

Nhưng giờ không sao rồi, hai đứa trẻ này từ nay là con của cô, Giang Đường!

 

“Mẹ ơi, con và em thật sự không trộm bánh bao thịt...” Triều Triều không bỏ cuộc mà giải thích thêm lần nữa, cậu bé dè dặt nhìn Giang Đường vì sợ cô không tin.

 

Giang Đường dịu dàng lên tiếng: “Triều Triều, mẹ tin con, con của mẹ không bao giờ là kẻ ăn cắp.”

 

Chỉ một câu nói đơn giản ấy thôi cũng đủ làm khuôn mặt nhỏ nhắn của Triều Triều bừng sáng, ngay cả Nguyệt Nguyệt cũng nhìn Giang Đường đầy kinh ngạc và vui sướng.

 

Mẹ vậy mà lại tin tưởng chúng!

 

Giang Đường xoay người, nhân lúc Giang Thanh Hoan không phòng bị lại thẳng tay tát mạnh thêm hai cái nữa.

 

Bốp! Bốp!

 

Đánh xong, Giang Đường còn thong thả xoay xoay cổ tay.

 

Khuôn mặt Giang Thanh Hoan sưng đỏ tấy lên, ả run rẩy chỉ vào mặt Giang Đường: “Mày... mày... mày lại dám đánh tao!”

 

“Đánh thì cũng đánh rồi, chẳng lẽ đánh cô còn phải chọn ngày lành tháng tốt nữa sao?”

 

Giang Đường không khách khí phản bác:

 

“Hai cái tát vừa rồi là tôi đánh thay cho Triều Triều và Nguyệt Nguyệt, đánh cái thói dối trá của cô, đến đứa trẻ năm tuổi mà cũng dám vu khống!”

 

“Bánh bao thịt hay không bánh bao thịt cái gì, con của Giang Đường này không đời nào đi ăn trộm đồ của người khác.”

 

“Mà cho dù có trộm thật thì đã sao? Tất cả mọi thứ trong cái nhà này đều là của tôi, đồ trong bếp cũng là của tôi, con tôi muốn ăn bánh bao thịt thì có vấn đề gì à? Còn cô nữa - Giang Thanh Hoan, cái váy liền thân cô đang mặc, đôi giày cao gót da cừu cô đang đi, có thứ nào không phải mua bằng tiền của tôi không? Cô nói xem tôi có tư cách đánh cô hay không?”

 

“Nếu cảm thấy oan ức quá thì để lại hết đồ đạc rồi cút khỏi cái nhà này ngay!”

 

Giang Thanh Hoan bị sự bá đạo và mạnh mẽ của Giang Đường dọa cho chết sững. Rõ ràng trước đây Giang Đường ngu ngốc đến mức chỉ cần ả khích bác vài câu là tin sái cổ, sao giờ lại như biến thành một người hoàn toàn khác vậy?

 

Giang Đường đương nhiên nhìn ra sự kinh ngạc của Giang Thanh Hoan nhưng cô không định che giấu bản thân, dù sao cô cũng đang mang lớp vỏ của nguyên chủ, chẳng ai có thể ngờ đến chuyện “xuyên không” kỳ lạ này đâu.

 

Cô cười khẩy: “Giang Thanh Hoan, cô - cút - chưa?”

 

Trong bếp ồn ào náo loạn nên đã thu hút sự chú ý của Giang Đức Hải và vợ ông ta là Đinh Ngọc Cầm.

 

Hoặc nói đúng hơn là hai người này vẫn luôn nghe ngóng động tĩnh trong bếp, ban nãy thấy Giang Thanh Hoan không chịu thiệt thòi nên giả vờ điếc, giờ thấy tình thế không ổn mới làm bộ hốt hoảng chạy vào.

 

Đinh Ngọc Cầm dùng giọng điệu khoa trương nói: “Ôi chao ôi, chuyện gì thế này? Hai chị em sao lại cãi nhau ầm ĩ thế? Thanh Hoan, có phải con chọc giận chị Đường Đường không, mau xin lỗi chị đi.”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (201)
Chương 1: Chương 1: Vừa mở mắt đã thấy cảnh bỏ trốn rồi chết thảm Chương 2: Chương 2: Đồng chí quân nhân, tôi đã kết hôn Chương 3: Chương 3: Song sinh long phượng, những đứa trẻ hoang không cha không mẹ Chương 4: Chương 4: Bốp bốp! Hai cái tát vẫn còn chưa đủ! Chương 5: Chương 5: Thật sự có thể tin tưởng mẹ sao? Chương 6: Chương 6: Ăn cơm không tích cực, tư tưởng có vấn đề Chương 7: Chương 7: Không gian ngọc bích, dọn sạch nhà tổ Chương 8: Chương 8: Tìm bố, đưa con đi theo quân Chương 9: Chương 9: Đoàn trưởng Phó, vợ anh bỏ trốn cùng người khác rồi Chương 10: Chương 10: Tay trái một bé, tay phải một bé~ Chương 11: Chương 11: Con trai cô! Đúng là lợi hại! Chương 12: Chương 12: Con gái rượu! Cũng thay mẹ trút giận Chương 13: Chương 13: Đứng trước mặt bố lại gọi là chú Chương 14: Chương 14: Đúng là đồ đàn ông tồi! Chương 15: Chương 15: Tu la tràng! Anh ấy là chồng tôi?! Chương 16: Chương 16: Dẫn vợ con về khu tập thể Chương 17: Chương 17: Bố ơi, cửa rụng rồi! Chương 18: Chương 18: Đêm tân hôn dính bầu ngay Chương 19: Chương 19: Các cục cưng có thích nhà mới không? Chương 20: Chương 20: Vợ chồng son nổi máu háo sắc Chương 21: Chương 21: Sờ thử cơ bụng sáu múi Chương 22: Chương 22: Đêm đầu tiên đến theo quân đầy kịch tính Chương 23: Chương 23: Đoàn trưởng Phó ghen ngầm Chương 24: Chương 24: Tiểu thư nhà tư bản mà chịu khổ được sao? Chương 25: Chương 25: Vợ chồng son gây chấn động cả khu tập thể Chương 26: Chương 26: Người đàn ông lạnh lùng cũng thích ăn kẹo? Chương 27: Chương 27: Một cái huân chương hạng ba, một cái hạng nhất Chương 28: Chương 28: Đoàn trưởng Phó ngược đãi vợ? Chương 29: Chương 29: Nữ chính nguyên tác xuất hiện Chương 30: Chương 30: Thỏ con đáng yêu quá nhưng phải ăn thôi Chương 31: Chương 31: Tôi thèm muốn thân thể cô ấy/anh ấy, đúng là hèn hạ! Chương 32: Chương 32: Em thích bật đèn à? Chương 33: Chương 33: Bị chó cắn thì không thể cắn lại chó được Chương 34: Chương 34: Sức mạnh đồng tiền, mua sắm lớn tại Cửa hàng Bách hóa Chương 35: Chương 35: Hứ, chó cậy gần nhà gà cậy gần chuồng! Chương 36: Chương 36: Bảo vật +2, hộp nhạc liên thành Chương 37: Chương 37: Cô em Tiểu Giang là vợ yêu của đoàn trưởng Phó đấy Chương 38: Chương 38: Vợ chồng son tính sổ Chương 39: Chương 39: Hôn một cái Chương 40: Chương 40: Anh mà bẩn là em không cần anh nữa đâu Chương 41: Chương 41: Người trẻ tuổi mà, lửa trong người vượng lắm Chương 42: Chương 42: Bàn tay đưa ra rồi lại rụt về Chương 43: Chương 43: Đoàn trưởng Phó ngày nào cũng giặt ga giường Chương 44: Chương 44: Muốn tranh thủ đẻ đứa thứ hai à? Chương 45: Chương 45: Triều Triều bị đánh! Chương 46: Chương 46: Phi! Đồ lẳng lơ! Chương 47: Chương 47: Cô định làm gì vợ tôi hả?! Chương 48: Chương 48: Ngàn vàng không đổi, đại náo khu tập thể Chương 49: Chương 49: Chị dâu, quá đỉnh! Chương 50: Chương 50: Không có gì, chỉ là quen tay thôi Chương 51: Chương 51: Triều Triều, có đau không con? Chương 52: Chương 52: Có thể gọi con là bảo bối thêm lần nữa không ạ? Chương 53: Chương 53: Phó Tư Niên, anh cũng xấu tính thật đấy Chương 54: Chương 54: Vợ chồng son tâm sự đêm khuya Chương 55: Chương 55: Đi học? Đi học quan trọng bằng đẻ cháu trai à? Chương 56: Chương 56: Người đàn bà điên mất con Chương 57: Chương 57: Không được đi! Mày cấm được đi! Chương 58: Chương 58: Đem lại vinh dự cho con trai tôi thật sao? Chương 59: Chương 59: Dương khí thịnh, hỏa khí vượng Chương 60: Chương 60: Chuyện “trẻ em không nên nhìn” Chương 61: Chương 61: Soái ca lạnh lùng và cà vạt đen, đúng là tuyệt phối! Chương 62: Chương 62: Ảnh cưới mới Chương 63: Chương 63: Người ta có, Giang Đường cũng phải có Chương 64: Chương 64: Cảm ơn đã cứu mạng, tôi tên là Lâm Hướng Đông Chương 65: Chương 65: Anh là chồng em, không tốt với anh thì tốt với ai Chương 66: Chương 66: Hít hà... Rượu Thiêu Đao Tử Chương 67: Chương 67: Mượn rượu làm càn, một đêm nồng nàn Chương 68: Chương 68: Mượn rượu làm càn, lý do quá tuyệt Chương 69: Chương 69: Sao tối nay anh hiền thế? Chương 70: Chương 70: Coi như là... bị bệnh vậy (Tăng thêm) Chương 71: Chương 71: Chẳng lẽ... anh ấy lại mạnh tay quá? Chương 72: Chương 72: Cô ấy là hy vọng của cả khu tập thể Chương 73: Chương 73: Hoàng Y Y bị giam lỏng Chương 74: Chương 74: Thiên vị ai thế hả? Chương 75: Chương 75: Người đứng đầu là đồng chí Hoàng Y Y Chương 76: Chương 76: Còn quan tâm đến sự trong sạch của Giang Đường hơn Chương 77: Chương 77: Cô ấy... thật sự rất lợi hại Chương 78: Chương 78: Cô ấy vốn là đóa hồng rực rỡ Chương 79: Chương 79: Chị cũng ra tay đánh mẹ sao? Chương 80: Chương 80: Chị dâu về nhì, trượt rồi Chương 81: Chương 81: Cô ấy cười tít mắt Chương 82: Chương 82: Em phải nhớ kỹ, chúng ta là vợ chồng Chương 83: Chương 83: Kiếm tiền, hợp tác cổ phần Chương 84: Chương 84: Giang Thừa Chu, Chu trong “nhất diệp cô chu” (con thuyền nhỏ) Chương 85: Chương 85: Chị tiên nữ cho kẹo ăn Chương 86: Chương 86: Còn trắng hơn cả lợn con Chương 87: Chương 87: Trông giống một người - 1 Chương 88: Chương 88: Trông giống một người - 2 Chương 89: Chương 89: Giúp viết một bức thư tình Chương 90: Chương 90: Cô nàng bán thịt lợn và chàng thư sinh yếu đuối Chương 91: Chương 91: Một cây bạc hà chanh Chương 92: Chương 92: Phó Tư Niên bị ra rìa Chương 93: Chương 93: Không được trêu! Không được trêu! Chương 94: Chương 94: Là sự sắp đặt tuyệt vời nhất của số phận Chương 95: Chương 95: Oan gia ngõ hẹp Chương 96: Chương 96: Em gái này xinh quá Chương 97: Chương 97: Chẳng lẽ... nghĩ quẩn làm liều? Chương 98: Chương 98: Con gái lớn gả chồng là chuyện thường tình Chương 99: Chương 99: Hóa ra là ngay trước mắt Chương 100: Chương 100: Cô ấy có chút chột dạ Chương 101: Chương 101: Không chịu đâu! Con không muốn xa anh hai! Chương 102: Chương 102: Anh trai, anh trai ruột á? Chương 103: Chương 103: Anh trai, anh trai ruột á? (2) Chương 104: Chương 104: Sự bất an mơ hồ Chương 105: Chương 105: Ngứa tay, muốn đánh đòn Chương 106: Chương 106: Hơi hoảng, thế mà lại nghe lời Chương 107: Chương 107: Tìm kho báu trong thôn Chương 108: Chương 108: Gỗ nam mộc tơ vàng Chương 109: Chương 109: Chiếu ngà voi Chương 110: Chương 110: Cùng nhau đánh hội đồng! Chương 111: Chương 111: Dòng máu đỏ tươi Chương 112: Chương 112: Có đau không? Chương 113: Chương 113: Đúng là kẻ ác cáo trạng trước Chương 114: Chương 114: Hoa hồng đỏ xứng đáng với cháu Chương 115: Chương 115: Lên bảng tin là thành đại tự báo Chương 116: Chương 116: Nghi ngờ Chương 117: Chương 117: Mưa lớn, thế mới là bé ngoan Chương 118: Chương 118: Mùi máu tanh lại bị thương rồi Chương 119: Chương 119: Vợ tôi khỏe thật đấy Chương 120: Chương 120: Khổ nhục kế của đoàn trưởng Phó Chương 121: Chương 121: Sờ mó cái gì, có làm được đâu Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123: Đào vàng đóng hộp và sô cô la (1) Chương 124: Chương 124: Đào vàng đóng hộp và sô cô la (2) Chương 125: Chương 125: Lên phố xem phim~ Chương 126: Chương 126: Vợ chồng trẻ tình cảm thật Chương 127: Chương 127: Đoàn trưởng Phó giặt chăn màn trong đêm Chương 128: Chương 128: Con dao mổ lợn sáng loáng Chương 129: Chương 129: Tôi... tôi có bằng chứng... Chương 130: Chương 130: Đàn ông con trai ấy mà, tớ cõng được hết! Chương 131: Chương 131: Là anh trai! Anh trai ruột Chương 132: Chương 132: Anh cả không có kẹo cho em Chương 133: Chương 133: Gia đình đoàn tụ Chương 134: Chương 134: Gãy chân Chương 135: Chương 135: Xem mặt cháu ngoại Chương 136: Chương 136: Chua chua, ngọt ngọt Chương 137: Chương 137: Anh là người anh trai tuyệt vời nhất của em Chương 138: Chương 138: Hãy tự chăm sóc bản thân cho tốt Chương 139: Chương 139: Giang Đường là phúc tinh của gia đình Chương 140: Chương 140: Sắp bay lên rồi Chương 141: Chương 141: Phó Tư Niên, anh chiều con quá đấy Chương 142: Chương 142: Anh trai của mẹ là bác Chương 143: Chương 143: Thuyết phục có thể biến thành phần thưởng Chương 144: Chương 144: Tỏ tình bị từ chối Chương 145: Chương 145: Một thiên tài ẩn dật! Chương 146: Chương 146: Phát hiện âm mưu của Diệp Vân Thư Chương 147: Chương 147: Phát hiện âm mưu của Diệp Vân Thư (2) Chương 148: Chương 148: Đợi bố về cùng ăn Chương 149: Chương 149: Ông chồng này tốt thật Chương 150: Chương 150: Trí nhớ tốt không bằng ngòi bút cùn Chương 151: Chương 151: Vẫn mặc quần thủng đít Chương 152: Chương 152: Cô ta có mục đích khác! Chương 153: Chương 153: Chị dâu chính là chị dâu của cậu Chương 154: Chương 154: Chị dâu chính là chị dâu của cậu (2) Chương 155: Chương 155: Nguyệt Nguyệt ợ xong đến Triều Triều ợ Chương 156: Chương 156: Có phải đi chim chuột với trai không? Chương 157: Chương 157: Ọe... buồn nôn quá Chương 158: Chương 158: Nhẫn nhịn đi, cố mà nhẫn nhịn Chương 159: Chương 159: Náo loạn khu tập thể Chương 160: Chương 160: Tôi cũng vào tìm cùng! Chương 161: Chương 161: Rõ ràng rành mạch, bằng chứng như núi Chương 162: Chương 162: Lật ngược thế cờ Chương 163: Chương 163: Tôi muốn gặp Tạ Nghiễn Sơn! Chương 164: Chương 164: Chẳng lẽ cô ta sai thật? Chương 165: Chương 165: Chồng ơi ~ dỗ dành em đi Chương 166: Chương 166: Mẹ ơi, con muốn mẹ Chương 167: Chương 167: Kẹo hồ lô cũng không dỗ được Chương 168: Chương 168: Giải quyết bài toán chia đùi vịt Chương 169: Chương 169: Sự quan tâm chân thành Chương 170: Chương 170: Giang Thừa Chu khác lạ Chương 171: Chương 171: Chân vừa dài vừa thẳng, eo lại nhỏ Chương 172: Chương 172: Sự nhạy cảm của hai nhóc tì Chương 173: Chương 173: Làm càn! Thật là xấu hổ! Chương 174: Chương 174: Đầu giường cãi nhau cuối giường hòa Chương 175: Chương 175: Vào đoàn văn công tìm vợ Chương 176: Chương 176: Vóc dáng trời sinh để múa Chương 177: Chương 177: Mắt không biết để đâu Chương 178: Chương 178: Sóng gió đổi vai Chương 179: Chương 179: Chỉ xoa bóp eo, cấm được làm tới Chương 180: Chương 180: Chảy máu mũi rồi Chương 181: Chương 181: Đầu ngón tay mềm mại Chương 182: Chương 182: Vận may của tớ đều cho cậu Chương 183: Chương 183: Vừa thẹn vừa đỏ mặt Chương 184: Chương 184: Vợ chồng trẻ phát “cơm chó” Chương 185: Chương 185: Giang Thừa Chu bất ngờ ghé thăm Chương 186: Chương 186: Phát hiện đài phát tín hiệu bí mật Chương 187: Chương 187: Lạ thật, đúng là lạ thật Chương 188: Chương 188: Cô ấy có thai rồi Chương 189: Chương 189: Sống vì bản thân mình Chương 190: Chương 190: Người đập bát lại là... Chương 191: Chương 191: Bệnh viện... đưa tôi đi bệnh viện Chương 192: Chương 192: Phẫu thuật nạo thai Chương 193: Chương 193: Cô ấy không cần con, cô ấy cần tương lai! Chương 194: Chương 194: Muốn ôm một cái không? Chương 195: Chương 195: Đừng khóc... không sao đâu... không sao đâu... Chương 196: Chương 196: Chúng ta ly hôn đi Chương 197: Chương 197: Hai tờ giấy khen Chương 198: Chương 198: Hôn nhau rồi thì không được xấu hổ nữa Chương 199: Chương 199: Người phụ nữ xinh đẹp lạ mặt Chương 200: Chương 200: Về gia thế của Phó Tư Niên Chương 201: Chương 201: [Đại kết cục] Chúc mừng năm mới lại có tin vui rồi ~