Chương 41
Xuyên Thành Tra A Đánh Dấu Chị Đại Tuy Đẹp Mà Điên

Chương 41: Hôm nay mưa

Trình Quý Thanh trước đây luôn sống một mình, không có thói quen khóa cửa khi ngủ, nhưng từ sau khi kết hôn với Bạch Tân theo hợp đồng, lúc cô nhớ tới sẽ khóa cửa lại.

Hôm nay lại quên khóa.

Tay nắm cửa xoay được nửa chừng thì Bạch Tân dừng lại, cô đưa tay lên gõ cửa.

Giữa đêm khuya, chỉ có ánh đèn mờ nhạt.

Sợ chói mắt, chỉ bật đèn đầu giường màu vàng.

Trình Quý Thanh mắt vẫn đượm vẻ buồn ngủ vì vừa bị đánh thức, khẽ lẩm bẩm: "Sao vậy?"

Cũng chẳng đợi Bạch Tân trả lời.

Trình Quý Thanh ngáp một cái, bước xuống giường, xỏ dép đi ra. Vừa mở cửa, cô bắt gặp đôi mắt ngấn nước của Bạch Tân.

Trông như sắp khóc vậy.

Cô giật mình, nhìn kỹ lại thì mới nhận ra đó chỉ là ảo giác do ánh sáng mờ nhạt tạo ra.

Nhưng mồ hôi lấm tấm trên trán và vẻ bất mãn bực bội kia thì lại là thật.

Cô liền tỉnh táo hẳn: "Chị khó chịu à?"

Trình Quý Thanh cúi xuống, nhìn thấy đôi chân nhỏ nhắn, tinh tế của Bạch Tân: "Sao mà cả dép cũng không mang thế này."

Bạch Tân cứ như không nghe thấy, cảm giác khó chịu khiến cô tiến thêm một bước, nhưng không ôm chầm như mọi khi mà chỉ dùng hai tay nắm lấy vạt áo ở eo của Trình Quý Thanh.

Trình Quý Thanh cũng không né tránh. Trước đây, có hai lần Bạch Tân về rất muộn, cũng vì không thoải mái mà tìm đến cô, nhưng chưa bao giờ trông khó chịu như bây giờ.

Trình Quý Thanh hỏi: "Muốn ôm không?"

Bạch Tân không nói gì, chỉ kéo nhẹ áo, kéo Trình Quý Thanh lại gần mình hơn.

Một cử chỉ yếu ớt nhưng đầy chắc chắn và ám chỉ.

Lúc này, ánh mắt của Bạch Tân vẫn chăm chú nhìn Trình Quý Thanh, trên trán cô hơi ướt, vừa nãy trong phòng mồ hôi ra như mất nước, đôi môi khô khốc.

Cô l**m môi, làn môi lập tức được phủ một lớp ẩm mượt ngắn ngủi.

Màu hồng phớt như sắc hoa bách hợp vừa được thấm nước.

Trình Quý Thanh chợt cứng người một thoáng, giờ thì hoàn toàn không còn chút buồn ngủ nào.

Cô nuốt khan, tự trấn an bản thân vài lần, rồi kéo Bạch Tân vào lòng, nhẹ nhàng ôm lấy.

Bạch Tân nhắm mắt lại, tham lam ngửi mùi hương rượu hoa đào thoảng ra từ người cô, hương rượu lúc như hoa đào, khi lại như mạn đà la. Khiến người ta... say mê.

Cái ôm hôm nay, chẳng thể làm nguôi ngoai sự bức bối trong lòng cô.

Trình Quý Thanh cảm nhận được hơi nóng từ mồ hôi trên người Bạch Tân, khiến cô từ từ thấy lòng mình cũng bắt đầu dâng lên một ngọn lửa. Cô nghe Bạch Tân thì thầm trong lòng mình, giọng nói khẽ khàng: "Trình Quý Thanh, cho chị thêm một chút gì khác nữa được không?"

Trong căn phòng tĩnh mịch, Trình Quý Thanh như nghe thấy cả tiếng tim đập của mình, giọng nói của người phụ nữ ấy quá đỗi mê hoặc.

Cô làm như kéo dài thời gian suy nghĩ trong một hai giây, biết rõ vẫn còn cố hỏi: "Vẫn thấy không thoải mái à?"

"Ừm."

"Vậy..." Trình Quý Thanh vừa trả lời vừa suy nghĩ. Vậy... làm thế nào đây? Trong một khoảnh khắc kiềm chế, cô nhớ lại chuyện trên xe hôm đó.

"Để em giúp chị xoa bóp nhé?"

Dù chưa hẳn là điều mà Bạch Tân mong muốn, nhưng đây là lần đầu tiên Trình Quý Thanh chủ động nói ra.

Bạch Tân đáp: "Ừm."

Trình Quý Thanh ôm lấy cô bằng một tay, tay kia nhẹ nhàng đặt lên tuyến thể trên cổ của Bạch Tân.

Chỉ vừa chạm vào, cô đã cảm nhận được sức nóng và nhịp đập của nơi đó, kỳ lạ thay, lại trùng với nhịp tim của cô.

Cô cũng có thể cảm nhận được hơi thở của Bạch Tân nặng nề hơn, đôi chân dường như mềm nhũn.

Chỉ sau mười mấy giây, sức lực của Bạch Tân gần như đã cạn kiệt, Trình Quý Thanh phải giữ eo cô lại.

"Chị sao lại như vậy..."

Câu nói sau đó của Trình Quý Thanh không dám nói thành lời, độ nhạy cảm của Bạch Tân thật khiến người ta ngỡ ngàng.

Toàn bộ trọng lượng của Bạch Tân dồn lên người Trình Quý Thanh, may mà sức cô tốt, dễ dàng giữ cô ấy đứng vững.

Một lúc sau, Bạch Tân cắn răng chịu đựng, rõ ràng điều hòa đã bật mà chẳng thấy mát mẻ chút nào.

Cô nắm lấy tay Trình Quý Thanh, ra hiệu dừng lại.

"Thôi..."

Trình Quý Thanh dừng lại.

Bạch Tân nhíu chặt mày, kéo giãn khoảng cách giữa hai người, đôi chân yếu ớt suýt khiến cô ngã xuống, may mà Trình Quý Thanh nhanh tay giữ cô lại.

Ánh đèn vàng che giấu hoàn toàn gương mặt ửng hồng của Trình Quý Thanh, cô cố giữ giọng bình tĩnh: "Vẫn không được à?"

Nhưng thực tế, giọng cô khàn hẳn đi, như chứa đựng một cơn sóng ngầm.

Khóe mắt Bạch Tân khẽ run rẩy, cô không nói gì, cũng không phản bác, nét mặt không còn lạnh lùng u ám, đôi lúc khiến Trình Quý Thanh không phân biệt được đâu là lớp mặt nạ giả dối, đâu là sự yếu đuối thật sự.

Nhưng điều đó không ngăn được trái tim cô đang dần dao động.

Ánh mắt Trình Quý Thanh tối lại, cô nâng nhẹ mặt Bạch Tân, 'buộc' cô để lộ cổ ra, rồi cúi xuống: "Em sẽ không cắn sâu vào đâu."

...

Tính phụ thuộc do đánh dấu tạm thời quá cao, trừ khi thật sự cần thiết, Trình Quý Thanh không muốn dễ dàng làm điều đó.

Lúc đứng ở cửa, phản ứng của Bạch Tân khi cô tiến đến gần cổ quá mạnh mẽ, nên cô mới muốn thử xem.

Chỉ ở vòng ngoài thôi, xem liệu Bạch Tân có thấy dễ chịu hơn không.

Bạch Tân nắm chặt lấy vạt áo Trình Quý Thanh, dồn hết sức lực vào đôi tay.

Vài phút sau.

Cơ thể Bạch Tân run rẩy, tựa vào lòng Trình Quý Thanh.

Trình Quý Thanh vòng tay ôm lấy cô, hai người vẫn đứng ở cửa, chỉ là Bạch Tân hoàn toàn không còn chút sức lực nào.

"Để em bế chị về phòng nhé?"

Vài giây sau, Bạch Tân lắc đầu: "Đi tắm."

Trình Quý Thanh đáp: "Ừm."

Cô vừa định bế Bạch Tân lên thì Bạch Tân mượn lực tay của cô ở lưng dưới để đứng dậy, hơi ngả người ra sau, cằm hơi ngẩng lên.

Khi ngẩng lên, chiếc áo khoác lụa màu xanh thẫm của Bạch Tân trượt xuống, để lộ bờ vai tròn trịa, trắng mịn, cùng với xương quai xanh càng thêm rõ nét. Mái tóc vì cử động mà bung ra, vài lọn tóc dính trên gò má, ướt đẫm mồ hôi.

Đôi môi đỏ khẽ mở, hơi thở gấp gáp, mặt mày đẹp như tranh vẽ, giống như không phải người trần.

Trình Quý Thanh nghĩ, dù không trang điểm, Bạch Tân cũng chẳng phải lúc nào cũng nhợt nhạt như vậy, vào một số khoảnh khắc, cô ấy còn rực rỡ, hồng hào hơn cả một đóa hồng nhung.

Trong ánh sáng mờ ảo, vẻ đẹp này, chỉ một ánh nhìn thôi cũng đủ toát lên muôn vạn phong tình.

"Làm sao vậy?"

"Nhìn... biểu cảm của em."

"....."

Trình Quý Thanh không chắc khi ánh mắt Bạch Tân nhìn mình đột ngột như vậy, biểu cảm của mình lúc ấy sẽ ra sao, nhưng vô cớ lại có chút bối rối.

Giữa mày của Bạch Tân dần dãn ra, cô khẽ cong môi nhìn Trình Quý Thanh: "Em cũng toát mồ hôi rồi kìa."

Trình Quý Thanh nói: "...Vậy nên chị tắm nhanh đi, tắm xong thì tới em."

Cô cúi xuống, bế Bạch Tân lên, Bạch Tân mềm mại tựa vào cô, lắng nghe nhịp tim đập: "Em biết chị muốn nói gì mà."

Trình Quý Thanh không nói thêm gì nữa, bế cô vào phòng tắm.

Sợ Bạch Tân đứng không vững, Trình Quý Thanh lấy một chiếc ghế từ phòng khách đặt vào phòng tắm.

...

Đến lúc Bạch Tân bước ra, Trình Quý Thanh đang ngồi trên ghế sofa, tay cầm một cốc nước.

"Em đi tắm đi."

Hương sữa tắm mùi muối biển thoang thoảng trong không khí khiến Trình Quý Thanh khẽ nghiêng đầu, thấy Bạch Tân có thể tự mình vào phòng, cô gật đầu đáp: "Ừ, chị mau ngủ đi."

Bạch Tân thực sự mệt mỏi.

Cô nhìn Trình Quý Thanh: "Chúc ngủ ngon."

Trình Quý Thanh khựng lại, cảm giác như thời thơ bé khi vừa làm được một việc tốt, dù không được khen nhưng lại nhận được sự công nhận.

Cô đáp: "Ngủ ngon."

Bạch Tân không nói gì thêm, bước vào phòng.

Trình Quý Thanh nhấp một ngụm nước, xúc cảm ngọt ngào khi nãy vẫn còn vương vấn. Cô nghĩ, mình chỉ đang thực hiện theo thỏa thuận — nhưng thực ra điều này từ lâu đã vượt khỏi phạm vi của thỏa thuận.

Cô ngầm đồng ý để Bạch Tân vượt qua ranh giới, và chính cô cũng đang vượt qua ranh giới ấy.

Trầm ngâm một lúc.

Trình Quý Thanh đứng dậy, lấy bộ đồ ngủ sạch sẽ rồi bước vào phòng tắm.

Hương sữa tắm lưu lại là mùi của Omega khi sử dụng, cô nhìn vào chiếc ghế dưới vòi sen, hình ảnh Bạch Tân ngồi đó hiện lên trong tâm trí, làm mặt cô lại nóng lên.

Đặc biệt là vào đêm đầu tiên hai người gặp nhau, Bạch Tân cũng đã ngồi trên chiếc ghế đó...

Trình Quý Thanh lập tức ngừng lại.

Trước kia cô đâu hay nghĩ linh tinh như vậy? Từ khi tiếp xúc với Bạch Tân, cô ngày càng trở nên khác lạ.

Cô cảm giác mình đang tiến vào một lĩnh vực của sự "háo sắc" tiềm ẩn, và tương lai có lẽ sẽ càng thành thục hơn dưới sự dẫn dắt của đồng chí Bạch Tân.

Trình Quý Thanh gần như đã buông xuôi, lựa chọn thuận theo tự nhiên.

Chỉ là nhìn vào chiếc ghế đó, Trình Quý Thanh nghiến răng, cầm ghế mang ra ngoài.

Bỏ quần áo vào giỏ đồ bẩn, đôi chân thẳng tắp bước vào buồng tắm.

Đêm hôm đó, Trình Quý Thanh tốn không ít thời gian để tắm, cũng như để chìm vào giấc ngủ.

***

Hai ngày sau.

Trình Quý Thanh gửi video đã quay kỹ lưỡng, cùng với ảnh chụp và tự giới thiệu bản thân vào hộp thư theo yêu cầu của đoàn phim.

Cô đã kết bạn với trợ lý casting trên WeChat, trang đầu tiên của họ có giới thiệu đôi chút về nhân vật, hai câu thoại, phần diễn của vai chính sẽ có nhiều lời thoại hơn.

Đây là nội dung dành cho buổi casting trực tiếp, nhưng trong video cũng có thể dùng đến lời thoại này.

Dù chỉ có một hai câu, nhưng nếu có thể thu hút được trái tim của đạo diễn casting là đủ rồi.

Thật ra, đạo diễn có chút tên tuổi thường không tìm người theo cách này, đặc biệt là vai chính.

Họ thường tìm đến những người có chuyên môn, điều này cho thấy Đồng Ngôn Hi là một người đặc biệt.

Trình Quý Thanh bỗng dưng có chút tò mò về vị đạo diễn này dù chưa gặp mặt, vừa văn võ song toàn, cũng có thể coi là một nữ cường nhân.

Trình Quý Thanh cũng khá tự tin với tài liệu mình chuẩn bị.

Phần vũ đạo trong video được cô mài dũa rất nhiều lần, ảnh chụp cũng là mặt mộc, ngoại hình của cô chưa bao giờ khiến cô tự ti, chỉ có duy nhất điểm yếu là phần lý lịch...

...

"Đạo diễn Đồng, tôi vừa phát hiện ra một ứng viên khá tốt, chị có muốn xem thử không?"

Người nói là Lucy, trợ lý của Đồng Ngôn Hi: "Vừa mới sàng lọc qua, tôi gần như hoa mắt rồi, nhưng người này khiến tôi thấy bừng tỉnh."

Đồng Ngôn Hi nghe vậy, lấy cây kẹo ra khỏi miệng, nói: "Được đánh giá cao đến vậy sao?"

Cô ngồi xuống bên cạnh Lucy, trợ lý mở video lên.

Bối cảnh là một ban công rộng lớn, người phụ nữ mặc chiếc váy đen của điệu tango, động tác vừa thanh thoát lại sắc sảo, kiêu hãnh nhưng vẫn mang vẻ mềm mại riêng của phái nữ.

Những động tác thực hiện cực kỳ xuất sắc, khiến người xem không thể rời mắt.

Đặc biệt là biểu cảm, ánh mắt Đồng Ngôn Hi luôn dõi theo gương mặt của người phụ nữ, toàn bộ video không có lời thoại nào, nhưng biểu cảm của cô ấy lại có thể cuốn hút người xem.

Không giống các video khác, phần tự giới thiệu của cô ấy lại ở đoạn cuối.

"Chào đạo diễn, tôi tên là Trình Quý Thanh."

Đồng Ngôn Hi nhìn một lúc, khẽ "ồ" lên: "Người này hình như tôi đã gặp qua rồi..."

Cô nghĩ ngợi: "À, ở rạp chiếu phim, tôi còn tặng cô ấy cuốn Lên Bờ."

Khí chất và khuôn mặt của người này, một khi đã gặp qua thì khó mà quên được, nhất là câu nói của cô ấy, đến bây giờ Đồng Ngôn Hi vẫn còn nhớ.

"Diễn viên nhà nào đây? Đưa tôi xem lý lịch nào."

"Tôi vừa muốn nói, mọi thứ đều ổn, chỉ là lý lịch có chút... chị xem xem." Lucy bật cười: "Không có gì hết, chỉ có tên, tuổi, cùng đam mê diễn xuất. Không có công ty, không có kinh nghiệm diễn xuất, cũng không xuất thân từ trường lớp nào. Nhưng chỉ với phần trình diễn trong video vừa rồi, còn tốt hơn nhiều so với một số người hạng này hạng kia từ các công ty đưa tới."

"Tôi casting không cần biết hạng nào." Đồng Ngôn Hi khẽ hất cằm: "Vậy hai hôm nữa báo cô ấy đến casting trực tiếp đi, rồi xem sau."

***

Ngày Trình Quý Thanh nhận được thông báo về buổi casting cũng chính là ngày giỗ của mẹ Bạch Tân.

Cùng lúc đó, cô còn nhận được cuộc gọi từ Tống Lánh.

Bạch Tân dự định buổi chiều mới đi ra nghĩa trang nên buổi sáng vẫn có thời gian, Trình Quý Thanh tranh thủ đến khách sạn của Tống Lánh vào buổi sáng — khách sạn Phong Lánh.

Cô đã xem kế hoạch và mô phỏng sơ bộ, nhưng khi thấy quang cảnh thực tế, Trình Quý Thanh vẫn có chút ngạc nhiên.

Dù là khách sạn chưa được xếp hạng sao, nhưng trang trí và trang thiết bị không hề thua kém các khách sạn hạng sao khác.

Tống Lánh trông chỉ khoảng 20 tuổi, nhưng dù sao cũng là người lớn lên trong một gia đình danh gia vọng tộc. Nhà họ Tống lại là đại gia trong ngành khách sạn, bản thân Tống Lánh cũng có kiến thức không hề tầm thường.

"Tầng ba có khu vực giải trí công cộng, tầng này là phòng bi-da và phòng trò chơi. Thứ khiến tôi ưng ý nhất là bể bơi ngoài trời trong căn hộ trên tầng thượng!!! Đi nào, tôi dẫn cậu lên xem."

Trình Quý Thanh theo sau dạo một vòng, ánh mắt cô lập tức bị thu hút bởi bể bơi xanh ngắt, thỏa mãn thị giác.

Xung quanh đều là kính, lại không có tòa nhà nào cao hơn xung quanh. Chỉ cần ánh sáng tốt một chút là có thể nhìn thấy người bơi bên trong.

Không ít người chắc chắn sẽ tìm thấy sự k*ch th*ch ở đây.

Trình Quý Thanh nghĩ thầm.

"Còn nữa, còn nữa! Phòng tình thú, cậu nhất định phải trải nghiệm thử đấy."

Trình Quý Thanh: "... Cẩn thận không lại bị kiểm duyệt quét H bây giờ."

Tống Lánh: "Phủi thui cái mồm! Tôi là công dân tuân thủ pháp luật đấy nhé! Cậu thử đi, thú vị lắm, còn có cả giường nhún, giường nước. Sau này nếu cậu đưa người yêu đến, tôi sẽ giảm giá cho."

Trình Quý Thanh: "? Nếu tôi không nhầm, tôi cũng là cổ đông mà nhỉ?"

"Ờ? Đúng ha." Tống Lánh cười lớn: "Tôi quên mất tiêu."

Trình Quý Thanh khẽ bật cười, trước khi rời đi, cô nhìn thoáng qua bên ngoài bể bơi.

Thời tiết âm u, rõ ràng còn chưa tới trưa nhưng bầu trời trông như sắp tối, nhìn xa xa thấy mây đen dày đặc tựa như một đội quân sắp tiến đến, có lẽ không tránh được một cơn mưa lớn.

Trình Quý Thanh nhắn tin hỏi Bạch Tân: [Có muốn đi sớm hơn không? Hôm nay trời sẽ mưa đấy.]

Phải nửa tiếng sau mới nhận được tin nhắn trả lời, Trình Quý Thanh vừa đi dạo khách sạn với Tống Lánh xong và đang xuống tầng dưới, Tống Lánh kéo cô đến một khu phố thương mại gần đó. Hôm nay cuối tuần, người rất nhiều.

Lên đến tầng năm của một trung tâm mua sắm, cả hai đi dạo một lúc.

Tống Lánh nhận được cuộc gọi, Trình Quý Thanh vừa lúc nhận được tin nhắn trả lời của Bạch Tân, cúi đầu xem: [Được, em đang ở đâu?]

Trình Quý Thanh chào Tống Lánh rồi đi về phía nhà vệ sinh trong hành lang, sau đó gửi tên tòa nhà: [Chị đang đâu? Em qua tìm chị hay chị qua đây?]

Bạch Tân: [Chị đang ở gần đấy, chị sẽ qua.]

Trình Quý Thanh: [Được, Tống Lánh cũng đang ở đây, khi nào chị gần tới thì báo em.]

Trình Quý Thanh còn đang rửa tay thì bất ngờ nghe thấy chuông báo động vang lên dồn dập, cô cũng như mọi người trong giây lát đứng sững lại, rồi lập tức lao ra khỏi nhà vệ sinh!

Lửa lan rất nhanh, cô gọi ngay cho Tống Lánh nhưng bên kia vẫn đang bận máy.

Cô hét lên gọi tên Tống Lánh trên tầng, nhưng âm thanh của tiếng la hét và nỗi hoảng loạn xung quanh lấn át mọi thứ, mọi người cuống cuồng chạy xuống cầu thang. Cầu thang hẹp không chịu nổi dòng người ùn ùn dồn xuống.

Có người bị xô ngã, năm tầng cao như vậy, dù không chết cũng sẽ bị thương.

Trình Quý Thanh lập tức đổ mồ hôi lạnh. Ngửi thấy mùi khói, hình ảnh ngạt thở trong giấc mơ chợt ùa về, khiến sống lưng cô lạnh toát.

Cô cố gắng giữ bình tĩnh. Lửa bốc lên từ dưới, Trình Quý Thanh không biết bên dưới nghiêm trọng đến mức nào; có thể mới chỉ bùng lên và chưa lan rộng, trong trường hợp đó, cô có thể chọn đi ngay xuống lối thoát hiểm.

Nhưng nếu lửa đã cháy mạnh, cô chỉ có thể chờ đội cứu hỏa đến.

Vì đã ở tầng năm, không còn cách nào chạy lên cao hơn được nữa.

Còn nếu đội cứu hỏa không đến kịp... thì chỉ có con đường chết.

Trình Quý Thanh không để ý đến tiếng rung của điện thoại, trong đầu cô chỉ toàn những mảnh ký ức rời rạc, mang đến ảo giác rằng chờ đợi đồng nghĩa với chờ chết.

Cô quyết định mạo hiểm thử một lần, chạy về phía lối thoát hiểm, nếu có dấu hiệu không ổn, cô sẽ chạy ngược lên.

Còn một vài người cố đi thang máy, Trình Quý Thanh ngăn họ lại: "Không được đi thang máy!"

Nhưng trong giờ phút sinh tử, ai còn nghe lọt tai, có khi cũng không nghe thấy được — tiếng chuông báo động, khói bụi, tiếng la hét và tiếng khóc hòa lẫn, phủ lên mọi người nỗi sợ hãi khủng khiếp.

Cái chết, chỉ cách một bước chân.

Trình Quý Thanh không thể quản hết những người khác, chỉ đành tự mình cố gắng. Lối thoát hiểm có ít người hơn so với cầu thang.

Nhưng vẫn không thuận lợi, chưa kịp xuống đến tầng ba thì một tiếng nổ lớn vang lên!

Ngọn lửa bùng lên dữ dội, khói đen đặc cuồn cuộn tràn lên từ dưới...

***

Xe của Bạch Tân dừng lại ở một ngã tư đèn đỏ, tin nhắn cô gửi cho Trình Quý Thanh đã cách đây năm phút nhưng vẫn chưa thấy phản hồi.

Đôi tay trắng muốt đặt trên vô lăng, ánh mắt cô dừng lại ở làn khói đen mờ ảo phía trước, băng qua một con phố, cô lờ mờ thấy được khói đen bốc lên, vừa rồi còn nghe thấy một tiếng nổ.

Bầu trời vốn âm u giờ lại càng thêm phần ảm đạm.

Bạch Tân nhìn làn khói đen, khẽ nhíu mày, mở điện thoại gọi cho Trình Quý Thanh...

Chỉ có tiếng 'tút' kéo dài, rồi giọng nói lạnh lùng của máy trả lời vang lên, không hề nghe thấy tiếng của Trình Quý Thanh.

Bạch Tân gọi thêm một lần nữa, đèn xanh bật sáng, nhưng điện thoại vẫn không có ai nghe máy, cho đến khi xe bị kẹt lại giữa dòng xe cộ đông đúc.

Trong khoảng thời gian ấy, cô gọi lại thêm một lần nữa.

Bạch Tân hít một hơi sâu, giờ cô đã có thể thấy tòa nhà thương mại bị bao phủ trong làn khói dày đặc.

Chính là tòa nhà Trình Quý Thanh đã nhắn.

Bỗng nhiên ánh mắt cô chợt dừng lại, thấy Tống Lánh nhưng lại không thấy bóng dáng Trình Quý Thanh đâu. Cô lập tức xuống xe, bước về phía Tống Lánh.

Bước đi của Bạch Tân không quá vội vã, nhưng ngón tay đã bấu chặt đến mức sắp tiến vào da thịt.

Cô nhớ lại nhiều năm về trước, cũng trong ngày này, buổi tối hôm ấy, cô cũng không thể liên lạc với mẹ, cũng là những tiếng 'tút' dài vô vọng rồi là giọng nói lạnh lẽo của máy trả lời.

Cũng là một trận hỏa hoạn như thế này.

Lời hứa sẽ đón cô chưa kịp thực hiện thì đã tan biến mãi mãi.

Cô chợt thấy một cơn thịnh nộ và nỗi lo sợ bủa vây — liệu Trình Quý Thanh có thất hứa với cô không?

Khi gần đến chỗ Tống Lánh, Bạch Tân nghe thấy tiếng Tống Lánh vừa khóc vừa gọi điện thoại: "Xe cứu hỏa của mấy người sao còn chưa đến?! Bạn tôi vẫn chưa ra ngoài, mọi người làm ơn nhanh lên! Cô ấy bị chứng sợ lửa, không chịu được lửa đâu, sẽ chết ở bên trong!"

Toàn thân Bạch Tân bỗng chốc lạnh toát.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (116)
Chương 1: Chương 1: Bách hợp Chương 2: Chương 2: Tình cảm Chương 3: Chương 3: Hối hận Chương 4: Chương 4: Phối hợp Chương 5: Chương 5: Cảm giác Chương 6: Chương 6: Ghi chú Chương 7: Chương 7: Quan tâm Chương 8: Chương 8: Chị thế nào rồi? Chương 9: Chương 9: Hay là cô cũng đến? Chương 10: Chương 10: Tu la tràng Chương 11: Chương 11: Dễ cáu Chương 12: Chương 12: Cầu thang Chương 13: Chương 13: Mục đích Chương 14: Chương 14: Đổi hay không đổi Chương 15: Chương 15: Di chứng Chương 16: Chương 16: Váy Chương 17: Chương 17: Tấm ảnh Chương 18: Chương 18: Đau không Chương 19: Chương 19: Thế thì ôm Chương 20: Chương 20: Ý tưởng Chương 21: Chương 21: Điều kiện quan trọng Chương 22: Chương 22: Thức đêm không tốt Chương 23: Chương 23: Của cô ngon hơn Chương 24: Chương 24: Chưa đủ Chương 25: Chương 25: Là cô chủ động Chương 26: Chương 26: Kết hôn với chị Chương 27: Chương 27: Quan hệ đánh dấu Chương 28: Chương 28: Không phải em thì không được Chương 29: Chương 29: Em có quản không? Chương 30: Chương 30: Không tiện lắm Chương 31: Chương 31: Gặp ở công ty Chương 32: Chương 32: Mượn một thứ Chương 33: Chương 33: Thế thì cưới Chương 34: Chương 34: Thỏa thuận đặc biệt Chương 35: Chương 35: Đổi cách khác Chương 36: Chương 36: Có điều đó à? Chương 37: Chương 37: Mèo và bạc hà Chương 38: Chương 38: Rèn luyện một chút Chương 39: Chương 39: Hoa hồng được tặng Chương 40: Chương 40: Cảm giác gia đình Chương 41: Chương 41: Hôm nay mưa Chương 42: Chương 42: Hay thử xem Chương 43: Chương 43: Mưa to đến Chương 44: Chương 44: Tư duy ích kỷ Chương 45: Chương 45: Chị nhớ em Chương 46: Chương 46: Chuỗi bạch ngọc Chương 47: Chương 47: Chưa từng vượt rào Chương 48: Chương 48: Lãng mạn và bi quan Chương 49: Chương 49: Một chút câu trả lời Chương 50: Chương 50: Không nói lý Chương 51: Chương 51: Vòng ngọc phỉ thúy Chương 52: Chương 52: Quy tắc của em Chương 53: Chương 53: Biển hoa nở rộ Chương 54: Chương 54: Ghi nhớ lâu dài Chương 55: Chương 55: Không vui lắm Chương 56: Chương 56: Hơn cả thích Chương 57: Chương 57: Che giấu quan hệ Chương 58: Chương 58: Thế tương lai thì sao? Chương 59: Chương 59: Một dòng nhiệt huyết Chương 60: Chương 60: Bây giờ có việc Chương 61: Chương 61: Chỉ lần này Chương 62: Chương 62: Không thể kết nối Chương 63: Chương 63: Bình tĩnh vài ngày Chương 64: Chương 64: Muốn thử lại Chương 65: Chương 65: Xem không? Chương 66: Chương 66: Nhìn chị này Chương 67: Chương 67: Phòng ngừa rủi ro Chương 68: Chương 68: Xảo quyệt Chương 69: Chương 69: Mong đợi buổi tối Chương 70: Chương 70: Chị thích không? Chương 71: Chương 71: Phòng cách âm Chương 72: Chương 72: Uống ít thôi Chương 73: Chương 73: Trận tuyết đầu tiên Chương 74: Chương 74: Chỉ được nhìn chị Chương 75: Chương 75: Em đang yêu chị Chương 76: Chương 76: Quả cam của cô Chương 77: Chương 77: Giấu gì vậy? Chương 78: Chương 78: Thật sự mệt rồi Chương 79: Chương 79: Nên kết thúc rồi Chương 80: Chương 80: Phải hành động Chương 81: Chương 81: Điều ước sinh nhật Chương 82: Chương 82: Phải thất hứa rồi Chương 83: Chương 83: Theo đuổi lại em Chương 84: Chương 84: Du lịch thực tế Chương 85: Chương 85: Chị khó chịu quá Chương 86: Chương 86: Ôm chị một cái Chương 87: Chương 87: Không phiền chứ Chương 88: Chương 88: Lần cuối Chương 89: Chương 89: Như là độ kiếp Chương 90: Chương 90: Yếu đuối đáng thương Chương 91: Chương 91: Được đằng chân lân đằng đầu Chương 92: Chương 92: Nhớ mong bờ bên kia Chương 93: Chương 93: Nắm tay nhau Chương 94: Chương 94: Như chị mong muốn Chương 95: Chương 95: Kim ốc tàng kiều Chương 96: Chương 96: Sợ em chạy mất Chương 97: Chương 97: Vợ tôi Chương 98: Chương 98: Nhà có yêu tinh Chương 99: Chương 99: Tội danh tệ nhất Chương 100: Chương 100: Bên nhau mãi mãi Chương 101: Chương 101: Thật không nhớ sao? Chương 102: Chương 102: Kết thúc Chương 103: Chương 103: Ngoại truyện - Chương 103: Trình Cảnh x Đồ Tú Tú Chương 104: Chương 104: Trình Cảnh x Đồ Tú Tú Chương 105: Chương 105: Trình Cảnh x Đồ Tú Tú Chương 106: Chương 106: Trình Cảnh x Đồ Tú Tú Chương 107: Chương 107: Trình Cảnh x Đồ Tú Tú Chương 108: Chương 108: Chuyện mang thai 1 Chương 109: Chương 109: Chuyện mang thai 2 Chương 110: Chương 110: Chuyện mang thai 3 Chương 111: Chương 111: Chuyện mang thai 4 Chương 112: Chương 112: Đường Giai x Đồng Ngôn Hi Chương 113: Chương 113: Chuyện nuôi con Chương 114: Chương 114: Chúc mừng năm mới Chương 115: Chương 115: Chuyện chị Bạch ghen Chương 116: Chương 116: Chuyện xảy ra trong văn phòng chị Bạch