Chương 41
Trâm Cài Đá Quý - Ngọc Tự Nhân

Chương 41: Vì em quá gầy… nên mới dễ ngất xỉu như vậy.

Hai người quấn quýt gần như suốt cả đêm mới yên ổn trở lại.
Tuy tính cách của Phó Minh Tùy khá dịu dàng, nhưng trong chuyện giường chiếu thì vẫn rất mạnh mẽ. Hứa Thư bị hành đến mức không chịu nổi, cuối cùng là cô chủ động giúp anh thì mới chịu dừng lại.
Mệt mỏi đến mức mơ mơ màng màng, trước khi ngủ, cô còn nghe thấy Phó Minh Tùy cười khẽ, dịu dàng dỗ cô uống nước súc miệng.
Khóe môi Hứa Thư vẫn còn vương nụ cười, rồi cô chìm vào giấc ngủ rất sâu.
Mãi đến khi mặt trời lên cao, cô bị tiếng “vo vo” rung lên của điện thoại làm tỉnh giấc.
Cố gắng mở mắt ra trong ánh sáng rực rỡ, Phó Minh Tùy chắc hẳn đã đi làm từ sớm, trong phòng chỉ còn lại mình cô.
Hứa Thư với tay lấy điện thoại bên gối, nheo mắt nhìn thấy dòng chữ “Hứa Mi” thì lập tức cảm thấy đau đầu.
Cô bắt máy, giọng vẫn còn khàn khàn vì mệt:
“Cô à…”
“Thư Thư à, em trai cháu tới chỗ cháu sắp xếp công việc rồi, làm được hai ngày không thích lắm.” Hứa My chẳng hề nhận ra sự mệt mỏi trong giọng cô, hoặc có thể là không quan tâm, trực tiếp nói luôn:
“Cháu tìm cho nó công việc khác đi.”
Đầu óc vốn mơ màng của Hứa Thư lập tức tỉnh táo lại vì tức giận.
Hiện nay tỷ lệ thất nghiệp đang ngày càng tăng, sinh viên mới ra trường còn chưa chắc tìm được việc làm, thế mà trong mắt Hứa My, tìm việc như là đi mua rau ngoài chợ, nói đổi là đổi.
Cô cố nhịn cơn bực, khẽ đáp:
“Cô đợi chút, để cháu hỏi xem thế nào.”
Nói xong, Hứa Thư cúp máy rồi gọi cho Uý Duyệt hỏi tình hình cụ thể.
“Ôi trời, đừng nhắc nữa, cái thằng họ hàng vô tích sự của cậu làm gì cũng không xong. Lúc đầu tớ sắp nó ở quầy lễ tân in giấy tờ, nó làm sai liên tục, sau đó tớ chuyển nó về hậu cần khuân vác hàng.”
Uý Duyệt không nhịn được mà càu nhàu:
“Thế mà nó còn chê cực, không chịu làm, mấy hôm trước đã bỏ việc rồi.”
Chỉ nghe Uý Duyệt kể thôi, Hứa Thư đã có thể hình dung ra bộ dạng ăn hại, chẳng làm được gì của Triệu Thiệu.
Ngực cô nghẹn ứ khó chịu, lại hối hận vì đã làm phiền người khác, áy náy nói:
“Uý Duyệt, xin lỗi cậu, tớ không nên nhờ cậu sắp xếp cho Tiểu Thiệu, doanh số bên cậu có bị ảnh hưởng gì không?”
“Sao có thể chứ, nó chỉ là đứa chạy việc vặt thôi mà ảnh hưởng cái gì được?” Uý Duyệt cười, rồi lại không nhịn được trách cô:
“Cậu khách sáo với tớ làm gì, tớ nói thật tớ cũng chẳng chiều nó, làm không được thì nghỉ, thời gian thử việc ba ngày còn không trụ nổi, tiền lương tớ cũng không trả.”
Bộ dạng cô ấy tức giận khiến Hứa Thư cũng bật cười, hai người nói thêm mấy câu nữa rồi mới cúp máy.
Cô nắm chặt điện thoại, bình tĩnh lại tâm trạng một lúc rồi gọi lại cho Hứa My:
“Cô à, cháu hỏi Uý Duyệt rồi, là Tiểu Thiệu không làm nổi nên tự nghỉ.”
“Ừ, cô biết mà, cái kiểu công việc đó có gì mà làm chứ.” Hứa My chẳng hề thấy có gì sai, nói đầy lý lẽ:
“Cũng chỉ là lãng phí thời gian thôi.”
Hứa Thư cầm điện thoại, đầu ngón tay siết chặt lại, bình tĩnh nói:
“Công việc in tài liệu ở quầy lễ tân là việc cơ bản nhất, nếu cả việc đó cũng không làm nổi thì những công việc khác càng không làm được.”
“Ý cháu là gì đây? Rõ ràng là cháu không chịu tìm công việc tử tế cho nó.” Giọng Hứa My trở nên gay gắt:
“Tìm một công việc lễ tân cho công ty chuyển phát nhanh, cháu định qua mặt ai? Kiểu công việc đó có đáng để cố gắng làm sao?”
“Cô à, cháu thật sự không thể giúp Tiểu Thiệu tìm việc nữa. Nếu năng lực của cậu ấy không đủ, cháu giới thiệu đi đâu cũng chỉ khiến người ta thêm phiền phức. Nhờ Phó Minh Tùy giúp cũng vậy thôi.”
Hứa Thư đưa tay day thái dương, mệt mỏi nói ra sự thật:
“Nên… cháu không giúp được nữa.”
Hứa My dường như bị chặn họng, nghẹn cả lại vì tức, tiếng chửi rủa vốn định tuôn ra giờ nghẹn ở cổ họng không nói nên lời.
“Cháu… cháu….” Giọng bà run rẩy:
“Cháu thật sự không lo cho chúng ta nữa à? Thư Thư, lúc bố cháu còn sống đã dặn dò cháu thế nào? Ta là em gái duy nhất của ông ấy, cũng là người thân duy nhất còn lại của cháu đấy!”
Dường như cảm thấy thái độ cứng rắn không chiếm được lý, bà ta lại bắt đầu kể khổ, mong chờ Hứa Thư sẽ mềm lòng như mọi khi, rơi vào bẫy đạo đức mà bà dựng sẵn.
Trên thực tế, Hứa Thư đã nhiều lần bị chi phối bởi chiêu này – sự trói buộc đạo đức.
Nhưng cô không phải là người có thể dễ dãi trong công việc.
“Cô à, những gì cháu có thể giúp, cháu đều đã cố hết sức. Nhưng cô không thể ép cháu làm những việc cháu không thể làm.” Hứa Thư ngừng lại một chút, rồi nói tiếp:
“Nếu Tiểu Thiệu thiếu tiền, thì cháu có thể…”
“Im ngay! Tôikhông phải ăn xin!” Hứa My nổi giận quát lên:
“Hứa Thư, tôi đã từng nhờ cháu điều gì to tát chưa? Chỉ là bảo cháu tìm việc cho em trai thôi mà. Chồng cháu có quyền có thế, chẳng phải chỉ cần nhấc một ngón tay là xong sao? Tôi chỉ có mỗi mình cháu là cháu gái, chuyện nhỏ thế này cháu cũng không chịu giúp…”
“Xin lỗi cô, cháu thật sự không giúp được.” Hứa Thư cắt ngang lời bà, kiên quyết từ chối:
“Vì Tiểu Thiệu chưa có năng lực làm việc độc lập, cháu giới thiệu cậu ấy đi đâu cũng chỉ gây phiền phức cho người khác thôi.”
Hứa Thư từ nhỏ đã là cô gái hiền lành, ngoan ngoãn, hơi bướng một chút nhưng chưa bao giờ thích đâm vào chỗ đau của người khác. Lâu dần, cô hình thành cách nói chuyện rất khéo léo.
Nếu không phải vì Hứa My cứ ép buộc mãi, thì cô cũng chẳng muốn nói ra sự thật kiểu như “Triệu Thiệu vô dụng như một kẻ bỏ đi”.
Đã đến mức phải thốt lên những lời thật lòng như vậy, thì cũng chẳng thể thu lại được nữa rồi.
Hứa Thư vội vàng cúp điện thoại, tim vẫn còn đập thình thịch.
Vừa lo lắng, vừa có chút áy náy… nhưng cũng có một phần thỏa mãn – từ nhỏ đến lớn, cô luôn là người bị bà ấy mắng mỏ dạy dỗ, hôm nay là lần đầu tiên cô nói ra suy nghĩ thật lòng để phản kháng lại.
Chỉ tiếc là không mang theo nhật ký, nếu không thì đã có thể ghi lại cái ngày đáng nhớ này rồi.
[5.1, hôm nay mình cãi lại bà ấy rồi! Đôi khi thật mong những món nợ nhân tình có thể quy đổi bằng tiền như mua bán.]
Hứa Thư nhăn mũi, dứt khoát ghi chép lại vào ứng dụng “Ghi chú” trong điện thoại.
Ghi xong, cô nhìn thời gian – đã gần mười hai giờ trưa – mới nhận ra chuyện tối qua thực sự quá hoang đường, đến nỗi cô ngủ thẳng đến tận trưa.
Cô vội vã xuống giường vào phòng tắm rửa mặt, vô tình kéo đến eo khiến cả người đau nhức ê ẩm.
Lúc đang rửa mặt dở, Hứa Thư nghe thấy tiếng mở cửa ngoài phòng khách.
Cô rút khăn giấy lau mặt, vừa lau vừa dùng chân đẩy hé cửa phòng tắm ra nhìn.
Phó Minh Tùy đang xách túi đồ ăn đóng gói bước vào, hai người đối mắt trong hai giây, rồi anh bật cười:
“Vừa mới dậy à?”
“…Còn nói nữa.” Hứa Thư lau khô những giọt nước còn đọng trên mặt, nhỏ giọng lẩm bẩm:
“Còn không phải tại anh à.”
“Ừ, tại anh.” Phó Minh Tùy nhìn mái tóc dài được buộc gọn của cô thành búi nhỏ, khuôn mặt bé xíu mới rửa sạch, trông cứ như một… quả trứng luộc kiêu kỳ, trắng trẻo mềm mại.
Dễ thương đến mức khiến anh bỗng dưng tâm trạng tốt hẳn lên.
Phó Minh Tùy vừa xách đồ vào bên trong vừa gọi:
“Lại ăn cơm đi.”
Hứa Thư ngoan ngoãn đi theo.
Cô tuy đi theo rồi, nhưng mới ngủ dậy chưa lâu nên chẳng có chút cảm giác đói nào. Ngồi xuống cạnh bàn, ăn cũng chỉ để làm nền, rõ ràng không có tâm trạng.
Phó Minh Tùy nhíu mày:
“Sao không ăn cho đàng hoàng?”
“Em không đói lắm…” Hứa Thư thành thật nói, giọng hơi ngái ngủ:
“Vừa mới dậy mà.”
“Chính là vì em quá gầy.” Phó Minh Tùy liếc nhìn đôi chân thon dài lộ ra dưới lớp áo ngủ của cô, lạnh nhạt nói:
“Cho nên mới dễ ngất xỉu như thế.”
Làm sao có thể dùng giọng điệu bình thản như thế mà nói ra những lời nghe mà đỏ mặt tía tai?
Hứa Thư đỏ hết cả tai, tức giận mắng lại:
“Không phải vậy… là tại anh quá đáng thôi!”
“Quá đáng à?” Phó Minh Tùy cười khẽ:
“Anh quá đáng chỗ nào? Toàn là em nói bắt đầu thì bắt đầu, em nói dừng thì…”
“Đừng nói nữa!” Hứa Thư cuống lên, đưa tay bịt miệng anh lại, mặt đỏ bừng:
“Ăn cơm, em bây giờ muốn ăn cơm rồi.”
Cô ép mình chuyển chủ đề, cúi đầu ăn cơm rất nghiêm túc.
Phó Minh Tùy cúi đầu nhìn cô, khẽ cười đầy hài lòng.
Lần đi công tác ở Phàn Thành lần này, dự tính ban đầu của Phó Minh Tùy là một tuần, nhưng kế hoạch bị thay đổi. Quá trình “thanh lọc nhân sự” không được suôn sẻ như mong đợi, có lẽ còn phải ở lại thêm hai ngày nữa.
Tối đó khi nằm trên giường, anh vừa mân mê ngón tay mềm mại của Hứa Thư, vừa kể cho cô nghe chuyện này.
Hứa Thư nghe mà chỉ hiểu lơ mơ, tò mò hỏi:
“Lãnh đạo cấp cao gì vậy mà khó xử lý thế?”
“Công ty ở Phàn Thành vốn do bác cả anh quản lý, chỉ là mãi không có hiệu quả gì đáng kể.”
Phó Minh Tùy cũng không giấu giếm cô, thẳng thắn nói:
“Đến lúc phải xử lý mấy ông già ngồi không ăn lương rồi.”
Chỉ là những người ở ban quản lý bên này đều do Phó Khôn Trầm (bác cả) sắp xếp, nếu muốn động vào thì phải thông báo trước, nếu không thì khó xử lý.
Hứa Thư nghe không hiểu mấy mối quan hệ rối rắm này, chỉ hỏi:
“Liệu có thuận lợi không?”
“Sẽ ổn thôi, không có vấn đề gì.”
Phó Minh Tùy xoa xoa tóc cô:
“Ngày mai làm việc ở đây nhé? Có thể ở bên cạnh em.”
“Được thôi.” Hứa Thư tất nhiên rất vui, dù gì kỳ nghỉ lễ 1/5 của cô cũng chỉ có ba ngày, tối mai là phải về rồi. Chỉ có điều…
“Phó Minh Tùy, em thấy…”
Hứa Thư gạt tay anh đang mân mê từ tóc xuống cổ cô ra, nghiêm túc nói:
“Anh xoa bóp em chẳng khác nào em xoa bóp cho Lại Lại.”
Cảm giác như đang vuốt mèo, xoa qua xoa lại! Đáng giận, đây chính là chuỗi thức ăn sinh học à?
“Em với nó đúng là giống nhau.” Phó Minh Tùy cười:
“Lúc cả hai đều cào cấu người khác.”
“Nhưng mà anh không thích mèo.”
Phần sau đó — anh thích cái gì — thì chẳng cần nói ra cũng biết rồi.
Hứa Thư rất dễ bị dỗ dành, cắn môi mỉm cười:
“Dù anh không thích mèo, nhưng nếu anh thích em, thì hôm nay vẫn không được đâu.”
Cô buổi tối ngủ không yên nhưng ban ngày còn có thể nghỉ ngơi bù, còn anh thì sao?
Phó Minh Tùy không ép cô, chỉ cố tình thở dài một tiếng đầy vẻ khổ sở.
“Đừng thở dài mà.” Hứa Thư hơi ngẩng đầu lên, nâng mặt anh lên hôn nhẹ một cái:
“Chờ anh xử lý xong công việc rồi hẵng thả lỏng nhé, Phó tổng.”
Cô biết rõ, một việc mà anh phải đích thân kéo dài thời gian để xử lý, tuyệt đối không phải là chuyện có thể giải thích trong ba câu nói.
Quả nhiên, hôm sau khi Phó Minh Tùy làm việc trong khách sạn, chỉ nghe anh họp video liên tục không dứt đã khiến Hứa Thư đau cả đầu.
Không chỉ vậy, bác cả của anh – Phó Khôn Trầm còn đích thân gọi điện tới để chỉ trích anh làm việc quá cấp tiến.
“Bây giờ tình hình chung không tốt, ổn định chẳng phải là tốt hơn sao?”
Phó Khôn Trầm thở dài, giọng nói như vừa lo sợ vừa trách móc:
“Lão Tam (ý chỉ Phó Minh Tùy), sao cách một thời gian là cháu lại muốn ‘động dao’ vào mấy người cũ trong tập đoàn thế?”
“Bác cả, bác nói vậy thì oan cho cháu quá, động dao gì chứ, cháu đâu phải bác sĩ đâu.”
Phó Minh Tùy cười cười, ngón tay thon dài xoay cây bút, trả lời rất ung dung:
“Hơn nữa, cháu cũng chưa từng lấy mấy người già đó ra để ‘ra oai phủ đầu’ gì cả.”
“Có được ở lại công ty hay không, phải dựa vào thành tích công việc.”
“Bác hiểu ý cháu, nhưng Minh Tùy, làm ăn bao nhiêu năm rồi mà còn không biết nhắm một mắt, mở một mắt à?”
Phó Khôn Trầm có vẻ như tức giận vì cháu không làm theo ý mình:
“Mấy người như lão Mã làm ở công ty Phàn Thành bao nhiêu năm rồi, không phải cứ đưa chút tiền trợ cấp là giải quyết xong đâu!”
“Bác cả, cháu biết là khó xử, huống hồ quan hệ giữa họ với bác cũng tốt, mặt mũi đúng là khó giữ.”
Phó Minh Tùy tỏ vẻ ‘thành khẩn’:
“Cho nên chuyện này cứ để cháu lo là được rồi, bác đừng bận tâm.”
Phó Khôn Trầm: “……”
Ông ta bị chọc tức đến mức không nói thành lời.
Hứa Thư ngồi bên cạnh nghe mà nhịn không được bật cười, lại rất khâm phục dáng vẻ ung dung không đổi sắc mặt khi khiến người khác cứng họng của Phó Minh Tùy.
Còn cô thì không được như vậy, từ nhỏ tới lớn, hễ cãi nhau là mặt cô sẽ đỏ lên trước vì tức giận.
Phó Minh Tùy thấy cô cười, đưa tay chạm nhẹ vào sống mũi xinh xắn của cô.
“Bác cả, bên bác không còn gì nữa chứ?”
Anh vừa nhìn cô chằm chằm, vừa nói dối không chớp mắt:
“Nếu không còn thì cháu cúp máy trước nhé, bên này cháu còn đang họp.”
“Cuộc họp” đúng là như viên gạch, chỗ nào cần là lấp vào chỗ đó.
“Lão Tam, cháu đợi chút.”
Phó Khôn Trầm kìm nén cơn giận trong giọng nói:
“Cháu cũng đừng quá kiêu ngạo. Bác nhắc cháu một câu, làm việc quá tuyệt tình sẽ khiến người ta oán hận.”
“Trước kia cháu cứ khăng khăng muốn thâu tóm hai công ty thua lỗ của nhà họ Phùng, trong tập đoàn cũng có nhiều cổ đông phản đối.
Tuy cháu nắm phần lớn cổ phần và có quyền quyết định, nhưng cuối cùng vẫn là bác với chú hai của cháu đứng ra nói giúp cháu.”
Trong giới thương trường, đó gọi là “chọn phe”. Dù cho hai ông bác không đứng về phía Phó Minh Tùy thì anh vẫn sẽ làm theo ý mình.
Nhưng trong lòng Phó Khôn Trầm, ông cảm thấy mình đã bán một cái ân tình cho cháu trai.
Và bây giờ nếu cháu không có ý định trả lại, thì chẳng khác gì vô ơn bạc nghĩa.
Phó Minh Tùy nghe vậy chỉ bật cười.
“Chuyện đó thì bác yên tâm, đó là dự án có lãi.”
Anh thản nhiên nói:
“Bây giờ nhìn thì thấy không có tiềm năng, nhưng vài năm nữa sẽ khác.”
Nói xong, anh dứt khoát cúp máy.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (83)
Chương 1: Chương 1: Làm anh bẩn rồi Chương 2: Chương 2: So với công ty, điều cô hứng thú là người lãnh đạo. Chương 3: Chương 3: Phó Minh Tuỳ: “ Lên xe đi, tôi đưa cô một đoạn.” Chương 4: Chương 4: “Họ lúc nào cũng cần ở bên chiều chuộng, lãng mạn. Không phù hợp làm vợ.” Chương 5: Chương 5: “Cô Hứa, cô thích Tổng giám đốc Phó sao?” Chương 6: Chương 6: “Trong giờ làm việc không nói chuyện riêng.” Chương 7: Chương 7: “Lại sắp xếp cho cậu đi xem mắt à?” Chương 8: Chương 8: “Cô thậm chí còn sợ tiếng tim đập của mình bị Phó Minh Tùy nghe thấy.” Chương 9: Chương 9: “Lén lút nhét vào tay anh một mẩu giấy nhỏ.” Chương 10: Chương 10: Lạy Chúa, xin hãy phù hộ cho ảo mộng nhỏ bé của con. Chương 11: Chương 11: Lần sau mình có thể đổi chỗ hẹn. Chương 12: Chương 12: Nhiều năm trước anh từng gặp Hứa Thư một lần. Chương 13: Chương 13: Trước khi đăng ký kết hôn, để bố mẹ gặp mặt con dâu một chút. Chương 14: Chương 14: Chiếc áo sơ mi nam. Chương 15: Chương 15: Ở mọi giai đoạn của cuộc đời, cô đều rung động vì Phó Minh Tùy. Chương 16: Chương 16: Là vợ anh, phải mạnh mẽ một chút. Chương 17: Chương 17: Bởi vì luôn đứng trên đỉnh cao, nên đã quen với việc "ban ơn". Chương 18: Chương 18: “Ông Phó vào đó lấy tinh dịch, sau đó đưa lại là được.” Chương 19: Chương 19: Chỉ là muốn thử giúp anh. Chương 20: Chương 20: Sao người này cứ coi cô như trẻ con vậy? Chương 21: Chương 21: Bộ dạng lần đầu yêu của một đứa chưa từng hẹn hò như cậu, sao giấu nổi chứ? Chương 22: Chương 22: Thật ra tôi đã định kết thúc sớm công việc hôm nay, để có thể ở bên em. Chương 23: Chương 23: Phó Minh Tuỳ nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng chạm vào môi mình: “Phải hôn ở đây.” Chương 24: Chương 24: “Anh thường đeo ghim cài áo à?” Chương 25: Chương 25: Kiểu giao tiếp thân mật giữa người trưởng thành vào ban đêm. Chương 26: Chương 26: “Nhà cũ” bị cháy. Chương 27: Chương 27: “Mấy ngày tới anh có thể ở bên em” Chương 28: Chương 28: Lúc hôn em, anh chẳng hề kỵ sạch, chỗ nào của em… anh cũng rất thích. Chương 29: Chương 29: Rất hưởng thụ khi thấy cô chủ động nhào đến ôm và hôn anh. Chương 30: Chương 30: Là một cơ hội để cô có thể “vượt ranh giới”, thậm chí là “dựa vào cưng chiều mà kiêu ngạo”. Chương 31: Chương 31: Đúng là tuổi trẻ bồng bột, không biết trân trọng lòng tốt, quá kiêu ngạo. Chương 32: Chương 32: Lần đầu cảm nhận được chút “tổng tài bá đạo” từ anh. Chương 33: Chương 33: Phó Minh Tùy vừa nhìn thấy, cúi đầu liền hôn cô, làm trôi mất lớp son. Chương 34: Chương 34: “Anh chỉ đang … ra oai thôi.” Chương 35: Chương 35: Có phải anh đã bắt đầu thích cô một chút rồi không? Chương 36: Chương 36: Anh đưa tay đặt mặt dây chuyền đang treo trên ngực cô vào giữa môi cô, để cô cắn nó bằng răng. Chương 37: Chương 37: Phó tổng hiếm khi có cảm giác “thất bại” trong đời, vậy mà lúc này lại thấy hơi nản lòng. Chương 38: Chương 38: Anh không muốn cô trở thành mục tiêu của dư luận, bị tất cả mọi người dùng ánh mắt dò xét mà quan sát. Chương 39: Chương 39: Cô quá đáng yêu nên anh đã hôn nhẹ một cái. Chương 40: Chương 40: Tắm là một khâu quá lãng phí thời gian… Chương 41: Chương 41: Vì em quá gầy… nên mới dễ ngất xỉu như vậy. Chương 42: Chương 42: Phó Minh Tùy vẫn đứng nguyên tại chỗ, đôi mắt đen ánh lên nụ cười nhìn cô chăm chú, thật… khiến người ta thấy y Chương 43: Chương 43: Những scandal tình cảm là thứ dễ khiến một người bị cản trở nhất. Chương 44: Chương 44: Con mèo nhớ em đến mức rụng lông rồi. Chương 45: Chương 45: “Anh không dùng biện pháp gì, để vợ phải uống thuốc à?” Chương 46: Chương 46: Vụ tai nạn nhiều năm trước thật sự không đơn giản… Chương 47: Chương 47: Nghĩ mà xem, phụ nữ dù ngoan đến đâu, cũng cần được dỗ dành mà. Chương 48: Chương 48: Phó tổng, áo sơ mi là kích cỡ của anh. Chương 49: Chương 49: Cô là vì yêu anh nên mới muốn lấy anh. Chương 50: Chương 50: Vậy cô mong anh sẽ phản ứng thế nào đây? Chương 51: Chương 51: Đến gặp em - Đối với anh chính là chuyện quan trọng nhất. Chương 52: Chương 52: Anh sẽ không làm thủ tục ly hôn với em đâu. Chương 53: Chương 53: Anh có thể làm người theo đuổi cuồng nhiệt của em không? Chương 54: Chương 54: Anh theo đuổi con gái mà để thư ký giúp gửi hoa, đã thế còn chê bai đủ kiểu. Chương 55: Chương 55: Vậy khi anh bế em áp lên tường thì vẫn ổn đúng không? Chương 56: Chương 56: Chín phần là vì vợ nó đấy… Chương 57: Chương 57: Anh biết, em chỉ đang ghen thôi Chương 58: Chương 58: Anh không nên để em nhìn thấy cô ta. Chương 59: Chương 59: Nhìn thấy ánh mắt sững sờ của Phó Minh Tùy, cô thậm chí còn có cảm giác sảng khoái như đã vỡ bờ. Chương 60: Chương 60: Phó Minh Tùy muốn hủy bỏ thỏa thuận tài sản tiền hôn nhân. Chương 61: Chương 61: Anh không sợ em dùng khối tài sản kếch xù này của anh để nuôi trai bao à? Chương 62: Chương 62: Anh gần như sốt ruột mà hôn lên môi cô Chương 63: Chương 63: Anh luôn có một thứ khó kiềm chế… Chương 64: Chương 64: Hứa Thư và Phó Minh Tuỳ đang tình tứ…. Chương 65: Chương 65: Thật ra là em cố tình làm anh bị bẩn đấy. Chương 66: Chương 66: Anh không muốn có một đứa con sao? Chương 67: Chương 67: Mê hồn đoạt cốt, lại càng khiến người ta không thể dừng lại Chương 68: Chương 68: Kết thúc phần chính của truyện. Chương 69: Chương 69: Ngoại truyện - Chỉ cần có lòng, mỗi ngày đều có thể trôi qua thật lãng mạn. Chương 70: Chương 70: Ngoại truyện - Ghen Chương 71: Chương 71: Về chuyện Phó Minh Tùy mang theo ký ức quay trở về năm 17 tuổi (Nếu gặp nhau lúc trung học) Chương 72: Chương 72: Biết nên dùng thủ đoạn như thế nào để từ từ tiếp cận cô (Nếu gặp nhau lúc trung học) Chương 73: Chương 73: Dù Phó Minh Tùy tuy hay cười, nhưng thật ra rất lạnh lùng (Nếu gặp nhau lúc trung học.) Chương 74: Chương 74: Ở cái tuổi mười bảy mười tám này, có cậu con trai nào chưa từng thích một “khuôn mặt mối tình đầu” như thế đ Chương 75: Chương 75: Thì ra cái kiểu “vụng về mà vẫn thích trêu người” này là khắc sâu trong xương cốt, chẳng thể sửa được. (Kết t Chương 76: Chương 76: Một cái Tết náo loạn – Vị khách không mời mà đến Chương 77: Chương 77: Một cái Tết hỗn loạn – Em thích trẻ con ...vậy tụi mình sinh một đứa nhé? Chương 78: Chương 78: Một cái Tết hỗn loạn như gà bay chó sủa — nhưng lại đang chuẩn bị để mang thai. Chương 79: Chương 79: Một cái Tết “náo nhiệt” Chương 80: Chương 80: Chúng ta đang trong giai đoạn tạo người mà. Chương 81: Chương 81: Phản ứng khi mang thai. Chương 82: Chương 82: Cuộc sống hàng ngày trong thời kì mang thai. Chương 83: Chương 83: Nhật ký nuôi con của Phó tổng.