Chương 42
Bức Lương Vi Phi - Lâm Thác

Chương 42

Theo lệ cũ trước đây, Hoàng đế mà cứ cúi đầu lầm lũi đi như thế thì đi về phía Bắc sẽ dừng lại ở phòng canh gác tại cổng Huyền Vũ, đi về phía Nam sẽ dừng lại ở hành lang Lục Khoa hay Nội Các ở Ngọ Môn. Tuy nhiên, hôm nay Hoàng đế đã lấy lý do Thánh thể không an khang để mà miễn triều, lại cũng miễn luôn việc triệu kiến các đại thần. Thánh thể bất an mà bây giờ ngài lại mạnh khoẻ bình an lừ lừ đi đến xuất hiện trước mặt các trọng thần thì quả là rất không thích hợp. Thôi Thành Tú đi theo phía sau, vừa đi tim vừa đập thình thịch, lại nhìn thấy Cố Uyên đi chậm lại sau Hoàng đế vài bước, đang còn định nháy mắt ám hiệu để truyền tin nhắc nhở thì đã thấy Hoàng đế đưa tay ra kéo Cố Uyên sát về phía mình lập tức. Cảnh tượng làm cho hắn gần như muốn khóc mà không ra nước mắt: Quan gia khi đang suy tư thì luôn là tâm vô tạp niệm không để ý gì đến những thứ xung quanh, mà Cố Uyên thì lại mới vào cung, chỉ sợ cũng không rành đường đi lối lại. Nếu cứ thế này mà cả hai cùng đi đến trước cửa Nội các thì chẳng phải sẽ trở thành chuyện đàm tiếu của các đại thần trong triều hay sao?

Trong lòng hắn niệm Phật không ngừng, chợt thấy Cố Uyên kề sát vào tai Hoàng đế, không biết là nàng nói gì đó với ngài mà cả hai đều dừng bước lại trước cửa Quảng Phúc môn. Thôi Thành Tú mừng thầm trong lòng, vội vàng đón một chiếc túi bọc vải vàng từ tay tiểu thái giám bên cạnh, thì ra bên trong là một bình trà bạc.

Hắn dâng bình trà lên trước mặt Hoàng đế: "Quan gia mệt rồi ạ? Chi bằng uống chút nước, nghỉ ngơi cho khỏe." Hắn liếc nhìn Cố Uyên một cái, lại khe khẽ nói thêm: "Người ở Tây phòng lười biếng quá thể, đến tuyết mà cũng không chịu quét sạch, làm cho giày của Cố tiểu nương tử ướt hết rồi đây này! Cả cổ tay tiểu nương tử nữa..."

Hoàng đế đứng ở chỗ khuất gió tự tay rót một ly trà từ trong bình bạc ra, dường như muốn đưa cho Cố Uyên, tai nghe thấy lời Thôi Thành Tú nói thế tay đã hơi run lên, ly trà bạc bị đổ đi quá nửa, xối hết cả vào tay. Thôi Thành Tú hoảng hốt vội vàng giật lấy một chiếc khăn tay từ tay Thôi Tam Thuận, cẩn thận lau lau: "Quan gia có bị bỏng không ạ?"

Trà trong bình bạc không nóng không lạnh, uống vào thấy vừa phải, Hoàng đế không hề hấn gì, cũng không thèm để ý đến lời hắn, chỉ nói: "Trẫm không sao." Thấy cổ tay trái của Cố Uyên bị che bởi áo choàng, nàng đưa tay kéo bàn tay ấy ra trước mình để xem xét cẩn thận.

Trên cổ tay trắng muốt, vết mấy ngón tay đỏ ửng lên vô cùng rõ ràng, làm cho tim Nguyên Gia cũng tê dại: "Trẫm, trẫm thật sự không cố ý... Tại sao nàng bị đau thế này mà lại không nói với trẫm?"

Thôi Thành Tú mắt quá tinh, miệng lại quá nhanh, khiến cho Cố Uyên đã rút tay sâu trong áo rồi mà muốn giấu cũng không thể giấu được. Lòng Cố Uyên thầm oán giận, rút tay về, an ủi Hoàng đế: "Từ nhỏ thể trạng nô tỳ đã như thế này, da mỏng, chỉ cần hơi dùng sức là sẽ để lại dấu vết, nhìn thì đáng sợ nhưng thật ra không sao đâu."

"Làm sao lại bảo là không sao được?" Rồi Hoàng đế nhìn xuống chân Cố Uyên, giày thêu của cung nữ đều là loại đầu phượng mũi cong, độ sâu không lớn, phía trên có thêu hoa hoặc đính cườm. Nhìn thì tinh xảo và đẹp mắt nhưng thật ra không giữ ấm tốt, cũng không chống được mưa tuyết, chỉ thích hợp dùng để đi trong hành lang và trong điện mà thôi. Lúc này trên giày của Cố Uyên đã dính đầy bùn tuyết, Hoàng đế cúi xuống dùng mấy ngón tay sờ qua rồi nhấn nhẹ, vừa chạm vào đã cảm thấy ướt nhẹp, hiển nhiên là bên trong cũng không thoải mái.

Lông mà Hoàng đế càng nhíu chặt, đứng dậy quay đầu lại nhìn rồi dặn dò Thôi Thành Tú: "Bảo bọn họ ra quét sạch tuyết đi." Nói rồi liền cầm lấy tay Cố Uyên mà bước vào phòng trực của Quảng Phúc môn.

Động tác của Hoàng đế vô cùng tự nhiên nhưng đã đủ để khiến tất cả cung nhân ở trong và ngoài phòng trực đều ngây người ngơ ngác. Chẳng cần nói Hoàng đế, từ thời Tiên đế và Điệu đế cho đến bây giờ có ai từng thấy một vị Quân thượng đường đường chính chính nào trong cung mà lại ân cần với một cung nhân nhỏ bé, ân cần đến cái mức thế này?

Chưởng sự Quảng Phúc Môn Lý Phúc Minh là huynh đệ kết nghĩa của Thôi Thành Tú, hắn đích thân truyền người trong phòng trực ra ngoài sân khẩn trương quét tuyết, mắt nhìn các tiểu thái giám làm việc hăng say mà chân lui về sau vài bước, quay lại nhìn về phía Thôi Thành Tú - bấy giờ đang đứng gác trước cửa - mà giơ ngón cái lên, rồi ngón trỏ lại chỉ vào tấm rèm, hạ giọng thật thấp:

"Chính là vị tiểu nương tử đó sao? Quả nhiên Thánh sủng phi thường, xem ra huynh có cái phước cận thuỷ lâu đài[1] rồi đấy, ngày thăng tiến không còn xa đâu!"

[1] Lâu đài gần bờ nước thì được trăng chiếu sáng trước, ý chỉ ở gần quý nhân thì được hưởng lợi đầu tiên.

Tin tức trong cung bay nhanh như ngựa chạy, tin đồn về một nữ sử tư tẩm được Quân thượng độc sủng cũng đã lan truyền khắp cung thành, chỉ trong một buổi sáng. Thôi Thành Tú vén rèm cửa, liếc vào trong, thấy cả hai đều đã cởi áo choàng và đang ngồi trước chậu than, Hoàng đế thì một tay giữ bàn tay Cố Uyên, một tay chấm vào thuốc mỡ của Ngự Dược phòng, đang lóng ngóng, chăm chú bôi thuốc cho nàng.

Thôi Thành Tú ra ngoài hành lang, nhếch miệng về phía Lý Phúc Minh, nụ cười mang theo vẻ ảo não chán chường: "Thăng tiến cái gì chứ? Vị này có phải người bình thường đâu, nịnh bợ chẳng có tác dụng gì sất!"

"Nghe nói là người mới được chọn từ Kinh Văn xưởng vào Ngự tiền?" Lý Phúc Minh không cho là đúng, "Cả cấm cung đều đồn ầm lên rồi, trước Nội Vụ phủ muốn chọn tư tẩm, không ít người không cam tâm tình nguyện nên viện cớ cáo bệnh để xin nghỉ. Người ta nói Quan gia rất quy củ và cứng nhắc, ngài là chính đạo nên không màng mấy chuyện ân ái kia đâu, thế nên trên thực tế chức vụ này không có tiền đồ lợi ích gì cả. Vả lại, cũng không dễ để mà có đường thăng tiến, thà để người mới tới lên mà chiếm lấy chỗ đậu cành cao. Ơ, thế mà chẳng ngờ, giờ người mới kia lại một bước lên mây', đám tỷ tỷ muội muội kia chắc là giờ có hối hận cũng không kịp nữa rồi!"

"Chức vụ ngay Ngự tiền mà hoá ra bọn họ cũng chê bai và toan tính thiệt hơn đến thế sao?" Thôi Thành Tú thực sự khó chịu trong lòng, hừ lạnh một tiếng rồi ra cái dáng vẻ của một Ngự tiền Tổng quản: "Lại còn ở sau lưng ta nói ra nói vào... Hay lắm! Vậy đệ giúp ta để ý xem có kẻ nào đại bất kính như vậy thì ghi tên lại, sau này dù Ngự tiền có thiếu người thì cũng không đến lượt có chỗ cho loại người như thế, để cho chúng nó đến chết cũng đừng mong lọt vào mắt Quan gia, thế cho mà khỏi phải toan tính đến chuyện thăng tiến làm gì!"

Lý Phúc Minh cười ngượng nghịu, vội đổi đề tài: "Nói đến Quan gia, Quan gia chọn hôm nay mà đi dạo cũng thật là không đúng lúc gì cả. Lúc từ Tây Hoa môn về đây ta thấy người của Lễ bộ đang dẫn Thế tử của Cung Vương đến cửa để bái kiến, trời ơi, khuôn mặt cứ như là đúc ra từ một khuôn với Quan gia vậy. Nếu Quan gia đi sớm hơn một nén nhang thì chắc hai người đã có thể gặp nhau rồi... Vị Thế tử này tuy mới nhập kinh nhưng luận tính tình và thân phận thì cũng không phải chuyện đùa đâu. Ta nghe nói người ở Tây Hoa môn nói bọn họ mới chỉ đưa một chiếc đệm ra để mời ngồi mà vừa gặp mặt đã được thưởng mười lạng bạc, đấy, một vị Điện hạ hào phóng và hiền hòa đến vậy quả là hiếm có!"

Có lẽ Quan gia nổi cơn buồn bực trong lòng là vì đọc tấu sớ về việc Thế tử của Cung Vương nhập kinh, nếu là vậy thì hai người gặp mặt liệu sẽ xảy ra chuyện gì đây? Những lời này Thôi Thành Tú chỉ nghĩ trong lòng, không dám nói ra, hai tai cũng chỉ nghe cho qua loa.

Lý Phúc Minh thấy hắn không có hứng thú với chuyện này, liền đổi chủ đề, tiếp tục dông dài với hắn: "Với cả mới vừa nói..." Hắn chưa dứt lời mà đột nhiên tấm rèm cửa đã bị vén lên, hắn còn chưa kịp phản ứng đã bị Thôi Thành Tú tức thì kéo hắn ra hành lang rồi quỳ thụp xuống dập đầu.

Hoàng đế nhìn ra hành lang, thấy lối đi lát đá xanh đã được cào hết tuyết lạnh, giờ đây sạch sẽ, ánh mắt lại quay lại nhìn Lý Phúc Minh, nhẹ giọng: "Ngươi nói Thế tử của Cung Vương đã nhập kinh?"

Không biết Hoàng đế đã nghe được bao nhiêu, giọng Lý Phúc Minh run run: "Nô tài không dám lừa dối Quan gia, quả thực nô tài đã tận mắt nhìn thấy."

Trước khi Hoàng đế vén rèm đã nghe thấy mấy chữ 'Thế tử của Cung Vương' cho nên mới dừng động tác, đứng im nghe tiếp, lúc này thấy mặt tên nô tài trắng bệch dập đầu không ngẩng lên, Hoàng đế thực ra cũng không để bụng, chỉ đưa tay nắm lấy bàn tay phải của Cố Uyên, nói: "Đi thôi."

Nhìn theo cả đám thái giám với cung nữ đi sau tháp tùng hai người, Lý Phúc Minh bây giờ mới dám thở phào, và bây giờ cũng mới nhận ra lưng áo mình đã ướt. Trong lòng hắn vừa ngạc nhiên lại như vừa tự hiểu ra: Quả là đúng như những lời đồn thổi bay khắp cung cấm, với tính cách lãnh đạm cứng nhắc quá mức quy củ của Hoàng đế, nếu không phải có bí thuật quyến rũ gì đó thì ai mà có thể khiến ngài mê mẩn đến mức không thượng triều, không gặp ai, mà còn dắt tay đi dạo trong cung thế này chứ?

Quả nhiên, tốc độ viết tấu chương của các Ngự sử ở kinh đô không hề kém gì vận tốc ngựa chạy, Hoàng đế vừa đi dạo một vòng, về tới nơi đã có Nữ quan tấu sự dâng lên đã ba tráp tấu sớ, hai tráp trong số đó đều là tấu sớ can gián việc Hoàng đế miễn triều. Vì là tin đồn, cho nên những phỏng đoán về việc Hoàng đế miễn triều có đủ loại, nào thì người khuyên Hoàng đế bảo trọng long thể, bớt uống rượu, nào thì người nghe tin hậu cung chọn Tư tẩm, ẩn ý khuyên Hoàng đế nên tiết chế chuyện riêng tư, nào thì người khuyên Hoàng đế nên giảm bớt vi hành, thậm chí còn có người khuyên Hoàng đế lễ Phật luận đạo. Hoàng đế đọc mà dở khóc dở cười, thẳng tay ném tất cả vào lại hộp rồi sai người mang đến cho Lâm Viễn xử lý.

Vừa đưa mắt nhìn thấy Cố Uyên bưng khay trà bước vào, đầu mày liền nhíu lại, mất hứng không vui: "Tay nàng đang bị thương, không nên làm việc này... Vận Nương đâu rồi? Thôi Thành Tú đâu rồi?"

"Vết này thì có gọi gì là vết thương?" Cố Uyên đặt chiếc chén trà nhỏ màu đỏ trên khay lên Ngự án, phản bác mà hết sức tâm bình khí hoà: "Hôm nay Vận Nương xin nghỉ phép để xuất cung, còn Thôi Tổng quản thì được Thái hậu triệu kiến. Vả lại, chẳng phải là nô tỳ vốn đã kiêm nhiệm luôn việc dâng trà hay sao?"

Vốn là Cố Uyên phải thử độc tất cả mọi thứ trước khi dâng cho Hoàng đế, cho nên khi Hoàng đế dùng bữa hay uống trà, nàng thực sự không thể đi đâu được.

Hoàng đế cũng hết cách, bèn cầm chén trà lên uống một ngụm, vừa uống vừa nhìn Cố Uyên, lại ngập 

ngừng do dự: "A Uyên, trẫm, hôm nay trẫm..."

"Quan gia đã nói ba lần rồi." Cố Uyên mỉm cười với nàng: "Còn muốn nói lần thêm thứ tư?"

"Không phải, trẫm cũng không biết phải nói thế nào, chỉ là trẫm cảm thấy..." Hoàng đế nhíu mày, định nói lại thôi.

Đột nhiên bị đẩy vào tình huống không trâu bắt chó đi cày thế này, Nguyên Gia vốn nghĩ Cố Uyên cũng sẽ lúng túng bối rối giống như mình, nhưng chẳng ngờ Cố Uyên lại đột nhiên không còn giữ sự câu nệ và cẩn trọng trước đây nữa, ngược lại dường như giờ còn bình tâm và thản nhiên hơn cả Hoàng đế, xử lý mọi việc một cách tự nhiên, dễ dàng. Rõ ràng là vừa khi gặp mặt đã để tâm, lại thêm một quãng thời gian ngày đêm mong nhớ, nhưng giờ đây Cố Uyên càng tự nhiên, càng thân thiết, Hoàng đế lại càng bồn chồn và lo lắng, tựa như hy vọng về những điều mà nàng mong đợi bấy lâu nay đột nhiên mất đi hương vị, mất đi linh hồn, khiến cho nàng hoang mang đến đứng ngồi không yên.

Phải chăng từ nay đến mãi sau này cũng sẽ luôn là như vậy, quan hệ giữa hai người sẽ giống như những nữ quan phụ trách thay y phục hay tắm rửa cho nàng, dù khoảng cách có gần gũi và hành động có ăn ý đến đâu thì trong lòng cũng chỉ là vô cảm và hờ hững. Rồi đến lúc xuất cung, Cố Uyên sẽ cưới gả, sẽ sinh con, sẽ vứt bỏ đoạn thời gian chung đụng ngắn ngủi này ra khỏi tâm trí ư?

Hoàng đế muốn mở lời nhưng lại không biết phải bắt đầu từ đâu, đành nản lòng, ngồi sau Ngự án: "Trẫm không thể nói rõ lòng mình được, nhưng A Uyên à." Nàng ngước mắt lên nhìn Cố Uyên, trong đôi mắt tràn ngập sự chân thành, khẩn thiết và lo âu bất lực: "Nàng không giống những người khác."

Thập Nhất cũng vậy, Hoàng đế cũng vậy, cả hai đều là những kẻ nhạy cảm và kiên định như vậy, đáy lòng Cố Uyên âm thầm cười khổ, thế nhưng cũng không thể nói được thành lời.

Cố Uyên biết Hoàng đế đang mong chờ điều gì, mà bản thân nàng cũng sẵn lòng mang thân phận Hồ Uyển Nương để ở lại đây, liều mạng để bảo vệ Hoàng đế. Thế nhưng, từ khi vào cung tới giờ nàng đã phải chịu đựng biết bao mưu tính và ám toán của người khác, lẽ nào nàng lại thật sự phải ở lại chốn cung cấm này để rồi cả người mẹ góa và tiểu đệ của mình cũng bị liên lụy hay sao?

Hoàng đế nhìn nàng tha thiết, ánh mắt đó tha thiết đến độ làm tim nàng đau nhói. Lời cự tuyệt đã đến môi nhưng cuối cùng lại vẫn lưỡng lự, không thoát ra được. Bỗng nhiên, giọng nói khàn khàn của Thôi Thành Tú vang lên từ cửa điện: "Quan gia, có chỉ dụ của Lão nương nương, xin Quan gia di giá Ninh Thọ cung một chuyến."

Cố Uyên thở phào nhẹ nhõm, còn Hoàng đế cũng không nói gì thêm, im lặng đứng dậy rời khỏi điện.

Thôi Thành Tú đứng ở cửa điện, lại hướng về phía Cố Uyên mà vẫy vẫy tay: "Có chỉ dụ của Lão nương nương rồi, Cố tiểu nương tử cũng cùng đi một chuyến đi!"

Giọng nói của hắn có vẻ hoảng hốt, Cố Uyên vừa đi theo vừa hỏi: "Có chuyện gì vậy?"

"Hôm nay Cung vương phi vào cung gặp Lão nương nương, hình như cũng do nghe lời của Đoan vương điện hạ mà nói Quan gia mê mẩn nữ sắc, sủng ái yêu phi mà bỏ bê triều chính, bây giờ đang ở Ninh Thọ cung kia kìa..."

Thôi Thành Tú nói rồi thấy miệng mình đắng chát: Một người là thân mẫu, một người là dưỡng mẫu, 

khi hai bà mẫu này mà tranh cãi thì người làm con phải xử thế nào đây?

—— Hết chương 42 ——
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (87)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57: (H) Chương 58: Chương 58: (H) Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80.1: Chương 80-1 Chương 80.2: Chương 80-2 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83.1: Chương 83-1 Chương 83.2: Chương 83-2 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85: CHƯƠNG KẾT