Chương 42
Quy Tắc Chân Chó – Lâu Bất Nguy

Chương 42

Thiệu Dã ngẩng đầu lên đã thấy Bùi Phương Yến đang ngồi trên xe lăn ở phía đối diện hồ bơi. Trên cành cây phía trên đầu anh treo đầy đèn trang trí, ánh sáng rực rỡ khắp nơi, nhưng lại càng làm cho người ngồi dưới tán cây trông có chút cô đơn.
Thiệu Dã bật dậy một cái, động tác đột ngột đến mức khiến những người xung quanh bị dọa giật mình. Còn chưa kịp hỏi cậu định làm gì, họ đã thấy cậu sải bước chạy về phía Bùi Phương Yến.
Mọi người thầm nghĩ, chuyện ban ngày cũng không thể đổ hết lỗi lên đầu thằng em họ của Thiệu Dã được. Nhìn cái dáng chạy này đi, cũng giống chân chó rồi còn gì?
Bùi Phương Yến thấy cậu chạy đến, khóe môi hơi cong lên một nụ cười dịu dàng, ngẩng đầu hỏi, “Thế nào? Vui không?”
“Bình thường.” Thiệu Dã đáp. Ban đầu, cậu tưởng tiệc hồ bơi là để mọi người thi bơi xem ai nhanh hơn, ai ngờ cả đám lại chỉ lo ngắm cơ bắp của cậu. Chán phèo.
Nụ cười của Bùi Phương Yến càng sâu hơn. “Bình thường mà còn cười vui thế này?”
Lại nói dối nữa rồi đúng không? Xem ra hôm nay ăn đòn một trận vẫn chưa đủ.
Quản gia Lưu đứng sau lưng Bùi Phương Yến, ánh đèn trên đầu chiếu rõ mồn một mấy dấu vết trước ngực Thiệu Dã. Ông ấy lần đầu tiên có chút oán trách bản thân, già rồi mà mắt vẫn còn tốt quá làm gì.
Chắc chắn là Thiệu Dã ngủ không yên nên tự cào trầy thôi, đúng không!
Còn mấy dấu răng kia nữa, chắc cũng là tự cắn luôn chứ gì!
Quản gia Lưu lặng lẽ thu hồi ánh mắt, từ chối suy nghĩ thêm.
Hai người kia chẳng ai để ý đến ánh mắt đầy bất lực của ông. Bùi Phương Yến mở miệng hỏi, “Có muốn chơi thêm một lúc không?”
Thiệu Dã lắc đầu. Chẳng có gì vui thật. Có mỗi mấy tiếng hét khoa trương là nghe cũng khá sướng tai.
“Ừm, một chút thôi.”
Bùi Phương Yến nói, “Vậy thì đi thay đồ, rồi đi cùng tôi ra đằng trước, tôi giới thiệu em với vài người.”
Thiệu Dã lập tức gật đầu cái rụp, quay người chạy thẳng về phòng thay đồ.
Bên này chỉ còn lại Bùi Phương Yến và quản gia Lưu. Quản gia Lưu do dự mãi, cuối cùng vẫn không thể làm ngơ cảnh tượng vừa rồi. Ông hạ giọng hỏi, “Tiên sinh…”
“Chuyện gì?” Bùi Phương Yến hỏi.
“Ngài có thấy trước ngực Thiệu Dã, cậu ấy có phải…”  Quản gia Lưu đã chuẩn bị sẵn lý do hợp lý rồi. Những vết xanh xanh tím tím đó, nhìn rất giống dị ứng.
Kết quả, Bùi Phương Yến thẳng thắn cắt ngang, còn rất dứt khoát thừa nhận, “Tôi cắn đấy.”
Thậm chí trông còn có chút đắc ý.
Quản gia Lưu, “…..”
Đột nhiên ông cảm thấy không muốn làm quản gia cho cái nhà này nữa. Ngài có thể nói có chút dẫn dắt được không? Tim tôi có tuổi rồi, chịu không nổi cú sốc này đâu.
Lúc Thiệu Dã thay đồ xong quay lại, cậu liền thấy quản gia Lưu đứng bất động dưới gốc cây, trông như linh hồn bị rút mất vậy. Anh quay sang hỏi Bùi Phương Yến, “Quản gia Lưu bị sao thế?”
Bùi Phương Yến bình thản đáp, “Có lẽ là đạo đức nghề nghiệp của ông ấy đang đấu tranh kịch liệt với đạo đức luân lý.”
Nghe có vẻ sâu xa quá, khó hiểu ghê. Thiệu Dã ngơ ngác hỏi, “Quản gia Lưu định về hưu à?”
“Không.” Quản gia Lưu bỗng nhiên mở miệng, “Tôi vẫn sẽ tiếp tục cống hiến hết mình vì căn nhà này.”
Thiệu Dã: “……”
Gì vậy? Đây là đạo đức nghề nghiệp giành phần thắng à?
Bùi Phương Yến thì nói, “Không cần phát sáng nữa đâu, đủ sáng lắm rồi.”
Anh dẫn Thiệu Dã lúc này đã mặc lại vest, giả bộ làm người trưởng thành chín chắn quay về sảnh tiệc. Đám khách mời còn ở lại hầu hết là đối tác làm ăn của nhà họ Bùi. Bùi Phương Yến giới thiệu với mọi người, “Đây là người tôi coi trọng nhất, sau này có gặp ở đâu, mong các vị chiếu cố giúp đỡ.”
Thiệu Dã đứng phía sau xe lăn, khi Bùi Phương Yến nói đến cậu, cậu liền nhe hai hàng răng trắng bóc, cười một nụ cười ngốc nghếch chuẩn chỉ.
Mọi người thầm nghĩ, mắt nhìn người của Bùi Phương Yến đúng là có chút… lạ.
Còn quản gia Lưu đến giờ vẫn chưa hoàn hồn, cứ như đang mơ vậy. Nhưng khi ông ngẩng đầu lên, nhìn thấy Bùi Thiên Thành đang bị đám đông đẩy ra ngoài rìa, bỗng chốc cảm thấy dễ chịu hẳn.
Thật ra cũng đúng thôi. Ông chỉ là một quản gia, lo xa làm gì.
Người thực sự cần lo mới là Bùi Thiên Thành kìa. Giờ phút này, ông ta đang đau đầu suy nghĩ làm sao để nhanh chóng và dứt khoát chứng minh với mọi người rằng mình mới là cha ruột của Thiệu Dã.
Cả đám thương nhân đều vây quanh Bùi Phương Yến, thi nhau hỏi thăm về tình hình của con trai ông ta. Bùi Thiên Thành đứng đằng sau nghe mà cạn lời.
Rốt cuộc là Bùi Phương Yến làm cha của Thiệu Dã, hay chính ông mới là cha của Thiệu Dã đây?!
Muốn tìm hiểu về con trai ông, thì hỏi ông đi chứ!!
Có một ông chủ không biết là già cả lú lẫn hay là miệng mồm vụng về, lại gọi thẳng Thiệu Dã trước mặt Bùi Phương Yến một câu con trai cưng của ngài.
Vừa chen chân vào trong, Bùi Thiên Thành nghe thấy câu này mà mặt đen như than. Sớm biết thế này, trước khi đến nhà cũ, ông phải làm ngay một cái biển treo trước ngực, ghi rõ bốn chữ to đùng ‘Ba của Thiệu Dã’ mới được.
Bùi Thiên Thành ngày càng không hiểu nổi Bùi Phương Yến rốt cuộc đang tính toán cái gì. Con trai ông ở bên cạnh anh sống tốt thật sự, miếu ông rước về quả nhiên rất linh, nhưng linh đến mức này thì có hơi quá đáng rồi.
Còn lão quản gia bên cạnh Bùi Phương Yến hôm nay không biết uống nhầm thuốc gì, cứ nhìn về phía ông với nụ cười đầy ẩn ý. Bùi Thiên Thành thấy sống lưng lạnh toát, linh cảm có điềm chẳng lành.
Có lẽ tối nay về còn phải ra trước tượng Phật bái lạy một phen, cầu mong phù hộ bình an.
Một ông lão mặc vest chỉnh tề, chống gậy chậm rãi tiến đến trước mặt Bùi Phương Yến. Sau khi tán gẫu đôi câu, bỗng nhiên nói, “Phương Yến à, thằng cháu này của cậu đúng là tướng mạo đường đường, phong thái hơn người. Tôi có một cô con gái, năm nay hơn hai mươi tuổi rồi, hay là tôi giới thiệu cho hai đứa quen nhau nhé?”
Bùi Phương Yến từ chối ngay, “Không cần đâu, nó có người yêu rồi.”
Ông lão tò mò hỏi, “Thật sao? Là tiểu thư nhà nào vậy?”
Bùi Thiên Thành lại chen người vào đám đông một lần nữa. Nghe được cuộc đối thoại này, trong lòng ông cũng tràn đầy thắc mắc, rốt cuộc là con gái nhà ai? Sao ông chưa từng nghe phong thanh gì cả?
Bùi Phương Yến có nói sẽ giới thiệu người yêu cho thằng nhóc này thật, nhưng hiệu suất làm việc có cần nhanh đến thế không? Mới chớp mắt đã xong luôn rồi?
“Là tôi …” Bùi Phương Yến vừa mở miệng định công khai danh phận bạn trai Thiệu Dã của mình trước mặt mọi người.
Quản gia Lưu đứng bên cạnh nhìn mà sợ đến mức tay chân bủn rủn. Ông chủ thật sự không có tí đạo đức nào hết!
May mà Thiệu Dã nhanh tay lẹ mắt bịt ngay miệng anh lại, quay sang ông lão, cười nói, “Bí mật, tạm thời giữ bí mật.”
Không nói được nữa, Bùi Phương Yến bèn thè lưỡi l**m nhẹ vào lòng bàn tay Thiệu Dã. Ngẩng đầu nhìn cậu, ánh mắt anh cười đến mức sắp tràn ra ngoài.
Thiệu Dã điên cuồng chớp mắt ra hiệu, cha cậu đang tới kìa, cậu thực sự không muốn cùng cha mình vào viện tâm thần cắt bánh sinh nhật đâu!
Bùi Phương Yến gật đầu, Thiệu Dã lúc này mới chậm rãi bỏ tay xuống.
Những người xung quanh nhìn cảnh tượng này, trong lòng đều cảm thán, Quan hệ hai chú cháu này tốt thật đấy! Bùi Phương Yến cưng chiều đứa cháu này đến mức thái quá.
Không lẽ Thiệu Dã có tài hạ cổ?
Ông lão kia cười ha hả, “Cũng phải, thanh niên có vài bí mật nhỏ cũng là bình thường. Đã có người yêu rồi thì tôi không nhắc đến con gái tôi nữa. Nhưng mà này, Phương Yến, cậu cũng hơn ba mươi rồi, có phải cũng nên tính chuyện lập gia đình không?”
Bùi Phương Yến lại từ chối, “Không cần, tôi cũng có người yêu rồi.”
“Cậu cũng có người yêu rồi?” Ông lão giật mình hỏi lại.
Đám người xung quanh nhìn nhau đầy kinh ngạc. Mới đây anh còn bảo mình sắp chết, cần sớm chọn người kế nhiệm, vậy mà hôm nay đã có người yêu rồi? Sao không thấy người ta đâu?
Bùi Phương Yến gật đầu.
Ông lão giúp mọi người hỏi ra nghi vấn trong lòng, “Người yêu cậu đâu? Sao không thấy?”
“Đến rồi.” Bùi Phương Yến cười đáp.
Đâu cơ? Sao chẳng thấy ai cả? Mọi người ngó nghiêng tìm kiếm, nhưng hoàn toàn không thấy bóng dáng một cô gái nào khả nghi.
Thiệu Dã dán mắt nhìn chằm chằm vào miệng Bùi Phương Yến, tay phải căng thẳng sẵn sàng, chỉ cần anh lại nói bậy, lập tức sẽ bịt miệng anh lần nữa.
Bùi Phương Yến nhìn cậu một cái, thở dài bất đắc dĩ, “Em ấy không cho tôi nói.”
Lại không thể nói? Người yêu kiểu gì mà thần bí vậy?
Chả trách anh với Thiệu Dã thân nhau thế, ngay cả chuyện này cũng có thể đồng bộ được à?
Quản gia Lưu, người đã biết chân tướng sự việc, đứng một bên nhìn lướt qua từng gương mặt ngơ ngác, cuối cùng ánh mắt rơi xuống khuôn mặt mờ mịt của Bùi Thiên Thành.
Mãi đến gần cuối buổi tiệc sinh nhật, Bùi Thiên Thành với tư cách là cha ruột mới vất vả tìm được cơ hội kéo con trai mình ra một góc vắng vẻ để nói chuyện riêng. Đúng là bi kịch, bi kịch quá mà!
Ông kéo Thiệu Dã đến nơi yên tĩnh hơn, nghiêm túc nói, “Con trai, ba hỏi con một chuyện, con phải nói thật với ba.”
Giọng điệu nghiêm nghị của ông già khiến Thiệu Dã giật thót tim. Không lẽ ông ấy phát hiện ra chuyện cậu với chú Bảy rồi?
Cậu lập tức căng thẳng, chỉ chờ nghe câu hỏi định mệnh.
Sau đó, Bùi Thiên Thành trầm giọng hỏi, “Con có bạn gái rồi à?”
Thiệu Dã lập tức lắc đầu, Không có mà.
Thật không? Bùi Thiên Thành nhìn thẳng vào mắt cậu, tỏ vẻ nghi ngờ.
Thiệu Dã mở to đôi mắt chân thành, “Thật sự không có.”
Bùi Thiên Thành nghi hoặc hỏi, “Vậy sao chú Bảy con lại bảo con có người yêu? Rồi còn cái gì mà giữ bí mật, bí mật cái gì?”
Thiệu Dã mím môi, không dám lên tiếng. Cậu đúng là không có bạn gái, nhưng mà có người yêu thật. Chuyện này tạm thời cậu không dám nói với ba mình, sợ ba tức quá mà đập gãy chân cậu mất.
Chú Bảy cậu giờ còn chưa đứng dậy nổi, nếu cậu mà cũng gãy chân nữa, vậy thì hai người cộng lại cũng không có nổi một cái chân lành lặn.
Thiệu Dã cố gắng vá lại câu chuyện, “Bí mật, ý là chuyện con không có bạn gái phải giữ bí mật.”
Bùi Thiên Thành nhíu mày, sao thấy câu này nó sai sai? Con trai ông ở cạnh Bùi Phương Yến một thời gian đầu óc lại thoái hóa à?
Thôi kệ, cứ tin nó một lần đi. Bùi Thiên Thành lại hỏi, “Thế bạn gái chú Bảy con là ai? Ở nhà cũ lâu vậy, chắc cũng từng gặp rồi chứ?”
Thiệu Dã cười cứng đờ, đáp, “…Chú Bảy con cũng không có bạn gái.”
Rốt cuộc hai đứa bây đang giở trò gì vậy? Bùi Thiên Thành cau mày. Hai chú cháu mặc vest đôi đã đành, giờ ngay cả bí mật cũng đồng bộ với nhau?
Một cơn bất an mãnh liệt dâng lên trong lòng. Ông nheo mắt, chất vấn Thiệu Dã, “Con không lén lút nhận chú Bảy làm ba đấy chứ?”
Thiệu Dã: “……”
Cậu lập tức khẳng định sự trong sạch của mình, “Không có, tuyệt đối không có.”
Khoản này thì cậu vẫn trung thành với ba lắm.
Bùi Thiên Thành ồ một tiếng, rồi lại cảnh cáo, “Sau này cũng không được! Nghe rõ chưa?”
Thiệu Dã gật đầu lia lịa.
Bữa tiệc hoành tráng kéo dài đến tận chín giờ tối. Bùi Phương Yến lấy lý do sức khỏe không tốt, dẫn Thiệu Dã về sớm nghỉ ngơi.
Bùi Thiên Thành cầm ly rượu đứng trong đám đông, nhìn theo bóng hai người họ rời đi mà lẩm bẩm trong bụng, Bùi Phương Yến chú không khỏe thì tự về một mình đi, kéo theo con trai tôi làm cái quái gì?!
Quản gia Lưu tiến lại gần, vỗ vai ông, giọng điệu đầy ẩn ý, “Ăn nhiều chút.”
Vì có lẽ sau này, ông sẽ phải nhịn đói dài dài.
Bùi Thiên Thành đầy dấu chấm hỏi, cái gì đây? Khiêu khích hả?
Trong phòng ngủ, Thiệu Dã vừa tắm xong, thay một bộ đồ rộng rãi, ngồi bên giường nhận lì xì. Bùi Phương Yến cũng đã tắm xong, nằm trên giường quan sát cậu một lúc, âm thầm tính toán sổ sách trong lòng, rồi mới lên tiếng, “Hôm nay chơi vui không?”
Thật ra thì cũng bình thường thôi, nhưng chú Bảy dẫn cậu đi khắp nơi vả mặt người ta thì đúng là sảng khoái. Nhất là khi nhìn thấy đám anh em họ của mình mặt dài thượt mà vẫn phải ngoan ngoãn gọi cậu là Anh Dã, Thiệu Dã cảm giác thiên linh cái sắp bay lên trời.
“Vui lắm.” Cậu dành cho bữa tiệc sinh nhật này sự đánh giá cao nhất.
“Vui là được.” Bùi Phương Yến nói, nhưng giọng điệu nghe có vẻ thiếu sức sống.
Thiệu Dã vội bỏ điện thoại xuống, ngẩng đầu nhìn anh, “Chú Bảy không vui à?”
“Không có.” Bùi Phương Yến phủ nhận.
Rõ ràng là có! Chú Bảy nghĩ có thể lừa được cậu sao?
“Chú Bảy rốt cuộc sao vậy? Không khỏe ở đâu à?” Thiệu Dã nắm tay anh, chăm chú nhìn vào mắt anh hỏi.
Bùi Phương Yến hơi cụp mi, giọng nói khẽ khàng, “Tiểu Dã, ở bên tôi, em có thấy mệt không?”
“Mệt gì cơ?” Thiệu Dã hỏi, cậu chẳng thấy mệt chút nào cả.
Chú Bảy lại nghĩ linh tinh gì rồi?
Bùi Phương Yến nói, “Hôm nay nhìn em chơi đùa với bọn họ dưới hồ bơi, tôi đã nghĩ, nếu em ở cùng bọn họ, có lẽ sẽ thoải mái hơn. Tôi thì… hai chân không đi được, chẳng có chút cảm giác nào, ngày thường còn làm phiền em chăm sóc đã đành, nhưng ngay cả … ngay cả trên giường cũng phải để em tự thân vận động.”
Không biết sao đột nhiên chú Bảy lại nhắc đến chuyện trên giường, nhưng Thiệu Dã cảm thấy đây là lúc cần phải chích ngay một liều thuốc trợ tim. Cậu lập tức nói, “Không sao đâu chú Bảy, em thích tự làm mà!”
“Thật không?” Bùi Phương Yến nghi ngờ hỏi lại.
“Thật mà.” Thiệu Dã gật đầu chắc nịch.
Bùi Phương Yến lắc đầu, nói, “Thôi, em không cần an ủi tôi đâu. Chỉ là tối nay nhìn em chơi vui vẻ dưới hồ bơi, tôi hơi cảm khái một chút, mai là ổn thôi.
Thiệu Dã chẳng tin tí nào, cậu tiếp tục vỗ về chú Bảy, “Em nói thật mà! Chú Bảy tin em đi, em thực sự cực kỳ thích tự làm, ngày nào cũng tập luyện chính là để tự làm đấy!”
Bùi Phương Yến lập tức ho một tiếng, đưa tay che miệng để giấu đi nụ cười đang nhếch lên.
Ho cái gì mà ho! Còn chưa tin cậu đúng không?!
Mãi một lúc sau, Bùi Phương Yến mới bỏ tay xuống, nghiêm túc nói với Thiệu Dã, “Được rồi được rồi, tôi tin em, tôi biết Tiểu Dã rất giỏi.”
Rõ ràng là chưa tin mà!
“Chú Bảy, em thật sự làm được!” Thiệu Dã nhấn mạnh.
“Tôi biết tôi biết.” Bùi Phương Yến gật đầu lia lịa.
Thiệu Dã cảm thấy chú Bảy đang dỗ cho có lệ, liền nhìn chằm chằm vào mắt anh. Dường như theo phản xạ, Bùi Phương Yến muốn tránh đi ánh mắt ấy, nhưng Thiệu Dã đã kịp đưa tay giữ lấy mặt anh, ép anh phải nhìn thẳng vào mình.
Bùi Phương Yến nhìn cậu một lúc, sau đó thở dài, nhẹ giọng nói, “Tôi biết Tiểu Dã rất giỏi, chỉ là chuyện tự làm trên giường nó không giống với tập luyện hàng ngày của em đâu. Nhưng không sao, nếu giữ được mười phút cũng đã rất tuyệt rồi.”
Mười phút?! Xem thường ai đấy?!
Được thôi, tối nay nhất định phải để chú Bảy biết cái eo này lợi hại đến mức nào!
Thiệu Dã suy nghĩ một chút, rồi nhảy xuống giường, “Chú Bảy đợi em chút, em về lấy ít đồ.”
“Đồ gì?” Bùi Phương Yến hỏi.
“Là mấy thứ dùng trên giường ấy…” Thiệu Dã mặt đỏ lên, không biết là do ngại hay vội quá mà vậy.
Trước đó cậu đã lén lên mạng tra cứu rồi, nếu không chuẩn bị trước, với tình trạng của chú Bảy, đúng là có thể gây án mạng thật.
“Tôi nói rồi, tôi tin em, không cần phải thế đâu.” Bùi Phương Yến dịu giọng bảo, dừng một chút rồi bổ sung, “Nhưng mà mấy thứ em cần lấy thì trong ngăn kéo đầu giường tôi có, em mở ra xem đi.”
Thiệu Dã: “?”
Sao thấy có gì đó sai sai, như kiểu lại bị lừa vào hố rồi ấy?
Cậu vươn tay kéo ngăn kéo ra, quả nhiên, hố to thật!
Bên trong đúng là có đầy đủ những thứ cần thiết, nhưng ngoài ra, còn có vô số món đồ phụ trợ mà cậu thậm chí không biết dùng kiểu gì.
“Chú Bảy, chú chuẩn bị mấy cái này lúc nào vậy?” Thiệu Dã hỏi.
Bùi Phương Yến mỉm cười, “Không nhớ nữa, chắc là luôn có sẵn thôi.”
Luôn có sẵn…?
Thiệu Dã liếc mắt nhìn hạn sử dụng, đều là của tháng này.
Hình như có gì đó không đúng lắm, cần phải xem xét lại tình hình. Nhưng Bùi Phương Yến đâu cho cậu cơ hội ấy, anh thản nhiên nói, “Mang qua đây, chú Bảy giúp em.”
Thiệu Dã quay đầu nhìn lại, cái mặt chú Bảy ban nãy còn đầy vẻ ủ rũ, sao bây giờ đã sáng bừng rạng rỡ thế kia?! Quá nhanh rồi đấy!!

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (206)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188: Ngoại truyện : Cuộc sống hằng ngày sau khi kết hôn (1) Chương 189: Chương 189: Ngoại truyện : Cuộc sống hằng ngày sau khi kết hôn (2) Chương 190: Chương 190: Ngoại truyện : Cuộc sống hằng ngày sau khi kết hôn (3) Chương 191: Chương 191: Ngoại truyện : Cuộc sống hằng ngày sau khi kết hôn (4) Chương 192: Chương 192: Ngoại truyện: Tuyến if (1) Chương 193: Chương 193: Ngoại truyện: Tuyến if (2) Chương 194: Chương 194: Ngoại truyện: Tuyến if (3) Chương 195: Chương 195: Ngoại truyện: Tuyến if (4) Chương 196: Chương 196: Ngoại truyện: Tuyến if (5) Chương 197: Chương 197: Ngoại truyện: Tuyến if (6) Chương 198: Chương 198: Ngoại truyện: Tuyến if (7) Chương 199: Chương 199: Ngoại truyện: Tuyến if (8) Chương 200: Chương 200: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! Chương 201: Chương 201: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! (2) Chương 202: Chương 202: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! (3) Chương 203: Chương 203: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! (4) Chương 204: Chương 204: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! (5) Chương 205: Chương 205: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! (6) Chương 206: Chương 206: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! (7)