Chương 42
Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi!

Chương 42

Nghĩ đến đây, Thẩm Tiếu Tiếu ôm chặt Khương Yếm, chỉ là do trời lạnh thôi.

Cánh tay Thẩm Tiếu Tiếu bị Khương Yếm lạnh lùng gạt ra, chỉ có thể lẳng lặng lăn ra.

Cả căn phòng tràn ngập tiếng động vật bò lổm ngổm, Hà Sấu Ngọc rõ ràng đang tìm kiếm cái đầu bị mất của mình, cô ấy dường như đã mất phương hướng, loạng choạng bò, nhiều lần suýt rơi khỏi cửa sổ.

Khương Yếm mở mắt ra nhìn tứ chi vặn vẹo của Hà Sấu Ngọc, cô suy ngẫm một chút, đột nhiên cô di chuyển đầu ngón tay đẩy đồ trang trí đầu giường xuống đất.

Bịch!

Thẩm Tiếu Tiếu sợ đến mức ngừng thở, sau khi kịp phản ứng, em nhanh chóng lấy ra hai lá bùa hộ mệnh nhét một lá vào tay Khương Yếm.

Nhưng cô ấy không hề quay lại như tưởng tượng.

Hà Sấu Ngọc đang tự mình bò, khung cảnh đẫm máu kinh hoàng, nhưng lại chỉ có vậy, cô  ấy không hề quan tâm đến âm thanh đó.

Khương Yếm gọi cô ấy: "Hà Sấu Ngọc."

Hà Sấu Ngọc vẫn không có bất kỳ động thái tương tác nào, cô ấy bất động dán chặt vào tủ quần áo.

Thẩm Tiếu Tiếu bây giờ đã hiểu.

Vào phòng bọn họ chỉ có thi thể của Hà Sấu Ngọc, không có đầu, không có khả năng suy nghĩ, không còn năm giác quan. Tình thế hiện tại của hai người có thể nói là cực kỳ an toàn.

Khương Yếm rời khỏi giường đi đến chỗ Hà Sấu Ngọc. Cô cẩn thận xem xét vết thương của cô ấy.

Thẩm Tiếu Tiếu thò đầu tới: "Chị có định giúp cô ấy tìm đầu không?"

Lý do khiến Thẩm Tiếu Tiếu sợ Hà Sấu Ngọc rất đơn giản. Thứ nhất, cảnh tượng cái chết của cô ấy quá bi thảm và kinh hoàng, Thứ hai, Hà Sấu Ngọc là một bệnh nhân tâm thần, có khuynh hướng bạo lực, làm tổn thương người khác.

Với người bình thường, ngày đầu thất thật sự không có gì phải lo lắng, bởi vì họ chỉ muốn về nhà gặp gia đình, họ không có quan hệ nhân quả với người khác nên sẽ không tấn công người thân hay người lạ.

Nói một cách thẳng thắn, ngay cả khi nhà ngoại cảm bị những hồn ma như vậy phát hiện, những con ma này vẫn có bản chất con người nên sẽ không làm hại nhà ngoại cảm.

Nhưng bây giờ Hà Sấu Ngọc đã như thế này, đúng là cô ấy không thể làm tổn thương bọn họ, nhưng cũng không thể nói ra manh mối gì.

Khương Yếm gật đầu: "Muốn tìm, nhưng không cần chúng ta tìm."

Thẩm Tiếu Tiếu không hiểu.

Khương Yếm bình tĩnh nói: "Đầu của Hà Sấu Ngọc hẳn là đã bị con chó tha lên phòng 709, Trình Quang có lợi thế."

Nếu Trình Quang có thể giải quyết chuyện này thuận lợi, để thăng cấp khẳng định không thành vấn đề, sau khi lấy được đầu, nhất định sẽ đến phòng 604 tìm bọn họ, cho nên Khương Yếm chọn trước hết đi ngủ một giấc.

Thẩm Tiếu Tiếu rất nhanh bị lý luận của Khương Yếm thuyết phục, nằm xuống giường, trước khi đi ngủ còn ôm chặt Khương Yếm, suýt chút nữa làm cô không thở được.

Lúc 1h30 sáng, camera của họ đột nhiên phát ra tiếng bíp.

Ánh đèn đỏ lóe lên dữ dội như một lời nhắc nhở.

Thẩm Tiếu Tiếu bị tiếng động đánh thức, em mở đôi mắt ngái ngủ, phản ứng được một lúc, đột nhiên toát mồ hôi lạnh.

Em nhảy ra khỏi giường rồi chân trần chạy thẳng ra ngoài.

"Nhanh, nhanh, nhanh…"

"Chị Khương Yếm, Trình Quang gặp nguy hiểm!"

*

Đêm nay Trình Quang là người duy nhất có thể gặp nguy hiểm.

Thẩm Tiếu Tiếu nhanh chóng chạy lên tầng bảy, Khương Yếm thở dài, quấn sợi chỉ đỏ quanh ổ khóa tay nắm cửa rồi đi ra ngoài, nhốt phần thân Hà Sấu Ngọc ở phòng 604.

Cửa phòng Trình Quang không khóa nên Thẩm Tiếu Tiếu mở cửa nhanh chóng chạy vào phòng ngủ.

Nhưng cảnh tượng trước mắt khiến em phải lùi lại vài bước.

Đầu của Hà Sấu Ngọc lăn trong góc rồi bất động, hầu hết các lá bùa dán trên tường đều được kích hoạt, nhưng rõ ràng những lá bùa này không g**t ch*t con chó hung ác mà ngược lại khơi dậy sự hung dữ của nó.

Con chó đen cao bằng nửa người, nó cắn mạnh vào cổ họng Trình Quang, nhanh chóng l**m hết máu.

Lúc này Trình Quang đang nằm nửa người trên sàn, thân trên lắc lư, đầu gục xuống, không rõ sống chết.

Ánh mắt Thẩm Tiếu Tiếu rơi vào trên tay Trình Quang, trong tay cậu cầm một tấm bùa hộ mệnh, nhưng chu sa trên đó đã bị máu nhiễm bẩn, hoàn toàn không có tác dụng.

Cảm nhận được có người đang đến, Trình Quang cử động ngón tay, ánh mắt có chút mất tập trung nhìn về phía cửa.

Nhìn thấy Trình Quang vẫn còn sống, Thẩm Tiếu Tiếu thở phào nhẹ nhõm, một tay cầm bùa bảo vệ, nhanh chóng đi về phía Trình Quang. Chẳng mấy chốc, con chó đen đã thả Trình Quang ra, sau đó há miệng đi về phía cô.

Trong tiềm thức Thẩm Tiếu Tiếu muốn cầu cứu.

Có lẽ cũng không phải là cầu cứu, hiện tại em cần có người đi cùng, chỉ cần nhìn em là được, chỉ cần điều đó sẽ giúp em không bị quá sợ hãi, nhưng khi em liếc nhìn cánh cửa, Khương Yếm lại không xuất hiện.

Thẩm Tiếu Tiếu hít một hơi thật sâu, cắn chặt răng chạy vài bước về phía Trình Quang, nhanh chóng niệm chú xong rồi dán bùa hộ mệnh lên người cậu.

Trình Quang được bao bọc trong một luồng ánh sáng rực rỡ.

Thẩm Tiếu Tiếu vội vàng lấy từ trong túi ra một lá bùa màu vàng khác, vừa định lặp lại câu thần chú vừa rồi, nhưng tóc em đột nhiên bị một cơn gió thổi bay, mọi thứ trong mắt Thẩm Tiếu Tiếu chậm lại, khi tỉnh táo lại, đầu Hà Sấu Ngọc đã c*n v** c* tay em.

Thẩm Tiếu Tiếu buông lỏng tay, lá bùa màu vàng rơi xuống đất, máu trên cổ tay nhỏ giọt xuống, lá bùa trở nên vô hiệu.

Hà Sấu Ngọc cười ác độc, vẻ mặt điên cuồng, lẩm bẩm: "Anh ấy yêu tôi, anh ấy không yêu tôi, tôi yêu bé cưng, tôi yêu bé cưng nhất."

"Váy đỏ, váy trắng, mẹ tặng lì xì đỏ mừng năm mới, mẹ tặng lì xì đỏ cho ai..."

Thẩm Tiếu Tiếu nhớ kỹ hai câu này, sau đó ngồi xổm trên mặt đất, bảo vệ bộ phận quan trọng trên người mình.

Vốn dĩ mang theo ba chiếc bùa bên người chắc chắn là đủ, nhưng trước khi đi ngủ em lại đưa một chiếc cho Khương Yếm, vừa rồi sử dụng một chiếc, chiếc còn lại bị mất tác dụng, hiện tại không còn lá bùa nào nữa.

Tuy nhiên, trên ngực em vẫn đeo chiếc kính bảo hộ được sư phụ đưa cho, trong lúc nguy cấp có thể cứu mạng em, việc Thẩm Tiếu Tiếu phải làm bây giờ là bảo vệ bản thân và chờ kính bảo mệnh phát huy tác dụng.

Đây là những gì Khương Yếm nhìn thấy khi bước vào phòng.

Mùi máu tanh tràn ngập căn phòng, Thẩm Tiếu Tiếu cố gắng hết sức cuộn tròn thành một quả bóng trong góc, Trình Quang sắc mặt trắng bệch, chỉ có thể phát ra từng tiếng thở hổn hển.

Trình Quang dùng hết sức nhấc mí mắt lên, nhìn Khương Yếm chậm rãi bước đi, dẫm lên khoảng không bên cạnh con chó hung ác, con chó dường như đau đớn tột độ, ngã xuống đất, co giật một hồi rồi phun ra máu. 

Những người khác không biết, nhưng Trình Quang biết rất rõ, Khương Yếm đã g**t ch*t d*c v*ng muốn ăn thịt của con chó hung ác này.

Năng lực của cô quá mạnh, đối với cậu mà nói, chỉ cần cô cho một cước đã tạo ra một kích chí mạng.

Bao nhiêu người sẽ chết nếu một con yêu quái như vậy đại khai sát giới, cho nên, tại sao sư phụ lại thả cô ra ngoài...

Khương Yếm đi đến chỗ Trình Quang rồi ngồi xổm xuống.

Trình Quang yếu ớt nằm trên mặt đất, cậu không ngờ Khương Yếm có thể cứu mình, cũng không hy vọng Khương Yếm có thể cứu mình, cậu có thể mong đợi cái gì ở một yêu quái?

Hiện giờ cậu đang rất buồn ngủ, máu chảy ra khiến cậu choáng váng, cánh cửa cuộc đời xoay vòng đang dần đóng lại trước mắt.

Cậu sắp chết.

Dù còn nhiều việc phải làm nhưng cậu lại sắp chết.

Ngay khi Trình Quang hối hận đến mức không thể nói được lời cuối cùng, Khương Yếm lấy từ trong túi ra một bình thuốc ngọc trắng, đổ ra một viên đan dược hình tròn màu trắng.

"Đây là giải thưởng lần trước tôi nhận được." Khương Yếm nói: "Bây giờ chỉ còn một viên."

Cô đưa tới miệng Trình Quang: "Cậu ăn đi."

Trình Quang chớp mắt, cảm giác như mình vì mất máu nhiều mà sinh ra ảo giác.

Cậu cử động cơ thể một cách khó khăn, chuẩn bị nằm trên mặt đất chờ chết. Khương Yếm hiểu suy nghĩ của cậu, đưa tay về phía trước: "Không cần?"

Mùi thơm của đan dược thoang thoảng bay đến, Trình Quang cảm thấy mình như tỉnh táo lại một chút, chậm rãi cúi đầu, cẩn thận nhìn xem đan dược, vẻ mặt đờ đẫn trong chốc lát, rất nhanh chuyển sang khó tin.

Trình Quang biết chính xác đây là cái gì.

Đan Ngưng Linh*.

*Giúp phục hồi và bồi bổ linh hồn bị trọng thương

Được luyện chế bởi bậc thầy luyện đan hàng đầu của Đạo giáo, nó được cho là có thể hồi sinh xương trắng của con người, nhưng lời nói này quá khó tin, tuy nó không thể cứu được người bệnh nan y, cũng không thể hồi sinh người chết. Nhưng nó vẫn là đan dược được mọi người trong Đạo giáo coi là một trong những loại linh dược hàng đầu, là vì nó có thể chữa lành, tu bổ những linh hồn bị thương nặng.

Mục tiêu gây thương tổn cho linh hồn cũng chính là linh thể, đòn tấn công của con chó đen nhắm vào Trình Quang trực tiếp ảnh hưởng đến linh hồn của cậu, khi linh hồn bị thương, cơ thể tự nhiên sẽ xuất hiện vết thương tương ứng, vì vậy Trình Quang có đi viện cũng vô ích. Hiện tại đã đến bệnh viện, linh hồn của cậu bị thương, nếu tử vong thì bác sĩ không thể cứu được.

Cổ họng Trình Quang khô khốc, cậu không thể nói được, chỉ có thể nhìn chằm chằm tay Khương Yếm.

Khương Yếm nói với giọng điệu nhẹ nhàng: "Đừng cảm thấy gánh nặng. Tôi không phải là sư tỷ của cậu sao?"

  

 

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (267)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227 Chương 228: Chương 228 Chương 229: Chương 229 Chương 230: Chương 230 Chương 231: Chương 231 Chương 232: Chương 232 Chương 233: Chương 233 Chương 234: Chương 234 Chương 235: Chương 235 Chương 236: Chương 236 Chương 237: Chương 237 Chương 238: Chương 238 Chương 239: Chương 239 Chương 240: Chương 240 Chương 241: Chương 241 Chương 242: Chương 242 Chương 243: Chương 243 Chương 244: Chương 244 Chương 245: Chương 245 Chương 246: Chương 246 Chương 247: Chương 247 Chương 248: Chương 248 Chương 249: Chương 249 Chương 250: Chương 250 Chương 251: Chương 251 Chương 252: Chương 252 Chương 253: Chương 253 Chương 254: Chương 254 Chương 255: Chương 255 Chương 256: Chương 256 Chương 257: Chương 257 Chương 258: Chương 258 Chương 259: Chương 259 Chương 260: Chương 260 Chương 261: Chương 261 Chương 262: Chương 262 Chương 263: Chương 263 Chương 264: Chương 264 Chương 265: Chương 265 Chương 266: Chương 266 Chương 267: Chương 267: Hoàn chính văn Chương 268: Chương 268: Ngoại truyện 1 Chương 269: Chương 269: Ngoại truyện 2