Chương 44
Li Hôn Đi, Em Không Muốn Làm Thế Thân Nữa

Chương 44: Em chậm thôi

Dung Yên gãi gãi sau đầu, bất giác nhớ lại lần trước khi Giang Ngự Hàn biết cô mang thai, anh đã cẩn thận giúp cô tắm, thực sự chỉ là tắm.
 
Bây giờ đến lượt cô giúp Giang Ngự Hàn tắm, nhưng suy nghĩ của cô lại không còn trong sáng như vậy.
 
Không, cô tuyệt đối không thừa nhận mình là người có suy nghĩ không thuần khiết.
 
Chỉ là tắm cho Giang Ngự Hàn thôi, nếu cô giữ được tâm trí bình tĩnh thì việc này thật ra rất đơn giản.
 
Dung Yên cố gắng tự an ủi mình trong lòng.
 
Nhưng khi tay cô đặt lên quần của anh, khuôn mặt cô lập tức quay đi nơi khác.
 
Mắt không thấy, lòng sẽ bình yên.
 
Giang Ngự Hàn nhìn thấy dáng vẻ ngượng ngùng của cô, chậm rãi lên tiếng:
 
“Em làm thế có vẻ qua loa rồi.”
 
Dung Yên mặt đỏ bừng, tặng anh một cái lườm sắc bén.
 
“Em không qua loa đâu, em đang rất nghiêm túc đây.”
 
Dù không nhìn thẳng, nhưng động tác của cô trên tay rất nhẹ nhàng và cẩn thận.
 
Giang Ngự Hàn: “…”
 
Cuối cùng, sau một khoảng thời gian dài, Dung Yên cũng nhẹ nhàng cởi được quần của anh.
 
Nhưng có lẽ vì ngồi xổm quá lâu, khi đứng lên, Dung Yên cảm thấy choáng váng, cả người mất thăng bằng và ngã thẳng vào bồn tắm.
 
Đáng nói là… mặt cô lại vô tình va vào một nơi nào đó trên người Giang Ngự Hàn.
 
Đây đúng là một cảnh tượng “muốn chết vì xấu hổ”!
 
Dung Yên cảm thấy mình thà ngất xỉu ngay lúc này còn hơn.
 
Nhưng lý trí nhanh chóng nhắc nhở cô, cô không thể ngất.
 
Bởi vì Giang Ngự Hàn là bệnh nhân, tứ chi không thể cử động, chỉ có thể dựa vào bồn tắm mà ngồi.
 
Cô phải đứng dậy ngay, nếu không cả hai sẽ rơi vào tình cảnh còn khó xử hơn.
 
Khi Dung Yên bắt đầu nhấc mình lên, giọng nói trầm thấp của Giang Ngự Hàn vang lên:
 
“Em chậm thôi, đừng làm tổn thương nó.”
 
Dung Yên: Giờ em chỉ muốn độn thổ thôi.
 
Cô nín thở, cố gắng chậm rãi di chuyển khuôn mặt đang nóng bừng của mình.
 
Dung Yên tự nhủ không được hoảng, càng hoảng sẽ càng dễ gây ra chuyện tệ hơn.
 
Lo lắng sẽ làm Giang Ngự Hàn bị thương, nên mọi động tác của cô đều vô cùng nhẹ nhàng.
 
Sau khi thoát khỏi bồn tắm, cô xoay người, quay lưng lại với anh.
 
Một tay cô áp lên khuôn mặt nóng bừng, tay còn lại đặt lên ngực để cố giữ trái tim đang đập loạn xạ.
 
Nhịp tim của cô như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực bất cứ lúc nào!
 
Nhưng Dung Yên không dám để mình có quá nhiều thời gian để điều chỉnh, sợ rằng sẽ khiến Giang Ngự Hàn bị lạnh.
 
Cô cẩn thận kiểm tra nhiệt độ nước, chắc chắn mọi thứ ổn định rồi mới bắt đầu mở vòi.
 
Hai hàm răng run rẩy va vào nhau, giọng cô khàn đặc, thấp giọng nói:
 
“Anh… không sao chứ? Em không cố ý đâu.”
 
Giang Ngự Hàn có chút bực bội:
 
“Em nhìn anh giống không sao à?”
 
Dung Yên lập tức ngẩng đầu lên, nhưng không dám nhìn lung tung:
 
“Anh, anh bị thương chỗ nào?”
 
Anh chậm rãi đáp: “Chỗ mà em vừa va vào.”
 
Dung Yên: “…”
 
Cô nhanh chóng nhớ lại cảnh tượng vừa rồi, nếu chỉ là mặt cô chạm phải, hẳn là không đến mức chảy máu đúng không?
 
“Em… Em gọi Chu Mại vào xem thử nhé.”
 
Dung Yên bước ra khỏi bồn tắm, nhưng chân cô run đến nỗi bước đi cũng không vững.
 
Gặp chuyện thế này, cô thậm chí không biết phải giải thích với Chu Mại ra sao.
 
“Đứng lại.”
 
Dung Yên ngoan ngoãn dừng bước.
 
Cô quay đầu lại nhìn Giang Ngự Hàn:
 
“Sao vậy?”
 
Anh lạnh lùng hỏi: “Em định để cậu ta vào nhìn cái gì?”
 
Dung Yên hít sâu một hơi, yếu ớt trả lời:
 
“Dĩ nhiên là xem chỗ anh bị thương thế nào.”
 
“Quay lại đây, gội đầu cho anh.”
 
Dung Yên khó khăn bước tới, ngồi xuống phía sau Giang Ngự Hàn.
 
Cô rụt rè hỏi:
 
“Thật sự không cần gọi Chu Mại vào sao?”
 
“Em xem.”
 
“Em… Em gội đầu cho anh luôn đây!”
 
Nói xong, cô bắt đầu hành động. Nhờ kinh nghiệm gội đầu cho An An, cô thực hiện khá thành thạo.
 
Động tác của cô rất nhẹ nhàng, không giống như Giang Ngự Hàn trước kia, mỗi lần gội cho cô đều làm cô rụng cả đống tóc.
 
Anh bất ngờ lên tiếng:
 
“Tối nay em ăn chưa no à?”
 
Nghe xong câu nói của Giang Ngự Hàn, Dung Yên ấm ức không thôi. Cô đã cố gắng nhẹ nhàng hết mức, vậy mà vẫn bị nói.
 
Cô bĩu môi, làu bàu: “Tối em ăn no lắm rồi. Chỉ là em không muốn giống anh, mỗi lần gội là làm rụng cả nắm tóc thôi.”
 
“Hmm?”
 
“Không có gì!” 
 
Dung Yên lập tức tăng lực ở tay, thầm nhủ rằng Giang Ngự Hàn đã mất trí nhớ, nên cô chẳng thể lôi chuyện cũ ra mà kể.
 
Vì tóc Giang Ngự Hàn ngắn, nên chỉ một lát sau cô đã gội xong. Cô dùng khăn lau khô đầu cho anh, động tác cẩn thận, dịu dàng.
 
“Anh Giang à, gội đầu xong rồi. Phần còn lại, em sẽ để Chu Mại vào giúp anh tắm.”
 
Không để anh kịp nói lời nào, Dung Yên đã vội vàng chạy ra khỏi phòng tắm, suýt chút nữa thì trượt ngã.
 
Giang Ngự Hàn nhíu chặt mày, gần như dính chặt vào nhau: “…”
 
Chu Mại đứng ngoài, không khỏi thầm than khổ: “…”
 
Cậu cảm thấy ánh mắt Giang Ngự Hàn nhìn mình lúc này sắc như dao.
 
Mặc dù chỉ trôi qua mười phút, nhưng đối với Chu Mại, khoảng thời gian đó dài đằng đẵng, như thể kéo dài cả thế kỷ.
 
Cậu không dám nói lời nào, chỉ cố gắng tắm rửa sạch sẽ cho Giang Ngự Hàn một cách nhanh nhất có thể.
 
Khi đẩy Giang Ngự Hàn ra khỏi phòng tắm, cậu nhận ra lưng mình đã ướt đẫm mồ hôi.
 
Giọng nói của Chu Mại lộ rõ sự run rẩy:
 
“Tam Thiếu, anh muốn ngồi hay nằm?”
 
“Làm phiền cậu, nằm đi.”
 
Nghe vậy, Dung Yên lập tức bước tới, sắp xếp gọn gàng giường cho anh, cố gắng không để ý đến ánh mắt sắc bén như muốn xuyên thấu mình của Giang Ngự Hàn.
 
“Chu Mại, phiền cậu trông anh ấy một lát. Tôi đi tắm nhanh, sẽ quay lại ngay.”
 
Chu Mại trong lòng gào thét muốn từ chối: “…”
 
Cậu không muốn ở lại thêm một giây nào, nhưng rõ ràng không có sự lựa chọn nào khác.
 
May mắn thay, Dung Yên nói được làm được. Cô tắm rất nhanh, rồi quay trở lại phòng Giang Ngự Hàn.
 
Lúc rời đi, Chu Mại như trút được gánh nặng, cả người nhẹ nhõm hẳn.
 
Trong phòng giờ chỉ còn Dung Yên và Giang Ngự Hàn. Anh quay mặt sang một bên, không thèm nhìn cô, rõ ràng là đang giận dỗi.
 
Ánh mắt Dung Yên vô tình nhìn thấy thuốc đặt trên bàn, cả người cô lập tức rơi vào trạng thái căng thẳng.
 
Bây giờ Giang Ngự Hàn đang giận thế kia, chắc chắn sẽ không chịu uống thuốc một cách ngoan ngoãn.
 
Suy nghĩ một lúc, cô ngồi xuống mép giường, hơi cúi người, nhìn anh, giọng dịu dàng nói:
 
“Uống thuốc xong rồi nghỉ ngơi, được không?”
 
Nghe vậy, Giang Ngự Hàn lập tức nhắm mắt, vẻ mặt kiêu ngạo, lạnh lùng không thèm đáp.
 
Dung Yên nhìn anh hồi lâu, trong lòng biết rõ rằng tình trạng hồi phục tốt như hiện tại của anh chắc chắn có phần nhờ vào thuốc mà Giang Ngự Bạch kê.
 
Cô kiên nhẫn nài nỉ: “Nói đi, anh muốn thế nào mới chịu uống thuốc?”
 
Giang Ngự Hàn vẫn nhắm mắt, hoàn toàn phớt lờ cô.
 
Sau một hồi im lặng, Dung Yên khẽ vuốt mặt mình đang nóng đến mức đỏ bừng rồi lên tiếng với giọng khàn khàn:
 
“Nếu anh không nói, em sẽ hôn anh đó.”
 
Ngay lập tức, anh mở mắt, ánh nhìn sắc lạnh chiếu thẳng vào cô:
 
“Không cần.”
 
Dung Yên “ồ” lên một tiếng, vẻ mặt rất bình thản:
 
“Không cần thì càng tốt.”
 
“Uống thuốc Đông y trước nhé?”
 
Không đáp, Giang Ngự Hàn lắc đầu.
 
“Vậy thuốc Tây?” 
 
Cô vừa định cầm thuốc lên, lại thấy anh lắc đầu lần nữa.
 
Cô thở dài, đá văng đôi dép, rồi leo thẳng lên giường, nằm xuống bên cạnh anh, để tiện nhìn vào mắt anh hơn.
 
Giọng cô nhẹ nhàng, mang theo chút nũng nịu:
 
“Anh Giang à, anh đừng bắt nạt một cô gái yếu đuối như em nữa được không?”
 
Anh lạnh nhạt hỏi ngược lại:
 
“Bây giờ, ai mới là người yếu hơn?”
 
Dung Yên bĩu môi. Cô đúng là con gái yếu đuối thật, nhưng ít nhất tứ chi cô vẫn hoạt động bình thường. Rõ ràng lúc này, Giang Ngự Hàn mới là người yếu hơn.
 
“Được rồi, được rồi! Anh yếu hơn. Nhưng để Chu Mại giúp anh tắm vẫn hợp lý hơn.”
 
“Em vụng về lắm, dễ làm anh bị thương.”
 
Khóe môi Giang Ngự Hàn khẽ co giật. Sau đó, anh quay mặt đi, không thèm nhìn cô nữa.
 
Dung Yên lập tức xoay người, trèo qua phía bên kia giường, vòng tay qua cổ anh, đối diện trực tiếp với ánh mắt của anh.
 
Giọng cô dịu dàng, pha chút ngại ngùng:
 
“Nếu anh không có ý kiến, thì cứ làm như em nói lúc nãy nhé.”
 
“Hmm?”
 
“Em… em hôn anh một cái, anh uống thuốc.”
 
Khóe môi anh cong lên thành một nụ cười nhạt:
 
“Vợ à, lần này phải đổi chỗ hôn rồi.”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (127)
Chương 1: Chương 1: Li hôn đi, em không muốn làm thế thân nữa Chương 2: Chương 2: Anh điên rồi Chương 3: Chương 3: Tối nay anh muốn thế nào cũng được Chương 4: Chương 4: Cô mang thai rồi Chương 5: Chương 5: Muốn? Chương 6: Chương 6: Anh nhất định làm em hài lòng Chương 7: Chương 7: Giang Thiếu rất tức giận Chương 8: Chương 8: Giang phu nhân đang xót anh sao? Chương 9: Chương 9: Giang Ngự Hàn hơn anh cả trăm lần Chương 10: Chương 10: Tại sao phải giấu anh Chương 11: Chương 11: Có làm em đau không? Chương 12: Chương 12: Kỷ niệm một năm ngày cưới Chương 13: Chương 13: Vạn vạn sủng ái Chương 14: Chương 14: Bé con đừng sợ Chương 15: Chương 15: Anh giúp em gội đầu được không Chương 16: Chương 16: Mẹ ơi, mau trở về Chương 17: Chương 17: Em là vợ anh sao? Chương 18: Chương 18: Rất đau Chương 19: Chương 19: Xấu hổ Chương 20: Chương 20: Mất trí nhớ Chương 21: Chương 21: Ngoại tình Chương 22: Chương 22: Vợ ơi, muốn ngắm em Chương 23: Chương 23: Bá khí bảo vệ chồng Chương 24: Chương 24: Vợ không hôn anh, anh không ngủ được Chương 25: Chương 25: Bảo bối Chương 26: Chương 26: Anh sẽ từ từ dạy em Chương 27: Chương 27: Mang thai đứa thứ hai Chương 28: Chương 28: Anh hợp tác một chút được không Chương 29: Chương 29: Thật là quá đáng Chương 30: Chương 30: Em không được phép giở trò lưu manh Chương 31: Chương 31: Vợ à, em thật dịu dàng Chương 32: Chương 32: Kiểm hàng Chương 33: Chương 33: Ngoại tình Chương 34: Chương 34: Thật thô lỗ Chương 35: Chương 35: Màu hồng Chương 36: Chương 36: Đã tìm được rồi Chương 37: Chương 37: Tôi không thể kiểm soát chính mình Chương 38: Chương 38: Tắm chung Chương 39: Chương 39: Dỗ dành Chương 40: Chương 40: Bất ngờ Chương 41: Chương 41: Lấy thân báo đáp Chương 42: Chương 42: Sao tư tưởng của em lại không trong sáng như vậy Chương 43: Chương 43: Anh không cử động được, em giúp anh tắm đi Chương 44: Chương 44: Em chậm thôi Chương 45: Chương 45: Yêu cầu của anh quá đáng lắm Chương 46: Chương 46: Vợ ơi, em phải chịu trách nhiệm Chương 47: Chương 47: Có phải anh làm em đau không Chương 48: Chương 48: Vợ à, anh khó chịu Chương 49: Chương 49: Giúp anh Chương 50: Chương 50: Ba sắp bị thịt rồi Chương 51: Chương 51: Khẩu vị quá nặng Chương 52: Chương 52: Con đã nhìn thấy gì Chương 53: Chương 53: Vợ anh là nhất Chương 54: Chương 54: Em chê anh rồi, cảm thấy anh không sạch sẽ Chương 55: Chương 55: Anh muốn ôm em ngủ Chương 56: Chương 56: Bàn tay anh đặt trên eo thon của cô, khẽ động Chương 57: Chương 57: Đã cởi ra rồi Chương 58: Chương 58: Đến lượt em chủ động rồi Chương 59: Chương 59: Đàn ông đều suy nghĩ bằng nửa thân dưới Chương 60: Chương 60: Thật sự khiến người ta quá xấu hổ Chương 61: Chương 61: Ngày càng dịu dàng Chương 62: Chương 62: Thật non nớt Chương 63: Chương 63: Máu tươi đỏ thẫm Chương 64: Chương 64: Bê bối Chương 65: Chương 65: Ông ta đã chạm vào em ở đâu Chương 66: Chương 66: Giữa ban ngày, chú ý một chút Chương 67: Chương 67: Chủ động hôn anh Chương 68: Chương 68: Vì Ngưỡng Mộ Anh Chương 69: Chương 69: Đàn ông không hư, phụ nữ không yêu Chương 70: Chương 70: Mặc cho chồng cậu xem Chương 71: Chương 71: Giang Thiếu có chướng ngại tâm lý Chương 72: Chương 72: Khoa nam Chương 73: Chương 73: Đừng ngại Chương 74: Chương 74: Không cần em lo Chương 75: Chương 75: Vừa nhìn, vừa sỉ nhục tôi Chương 76: Chương 76: Quy tắc ngầm Chương 77: Chương 77: Nửa đêm làm chuyện xấu Chương 78: Chương 78: Gối lên đùi anh, gọi một tiếng “anh ơi” Chương 79: Chương 79: Dính bẩn rồi Chương 80: Chương 80: Ngủ ở đây Chương 81: Chương 81: Cú xoa đầu đầy cưng chiều Chương 82: Chương 82: Em có phải là đàn ông không? Chương 83: Chương 83: Tối nay chín giờ, đến phòng tôi Chương 84: Chương 84: Tối nay, chín giờ Chương 85: Chương 85: Như thế này, tôi đã mãn nguyện rồi Chương 86: Chương 86: Ôm ôm nhấc cao cao Chương 87: Chương 87: Đau cả miệng Chương 88: Chương 88: Quá đỗi kinh ngạc Chương 89: Chương 89: Đừng mơ quyến rũ tổng tài của chúng tôi Chương 90: Chương 90: Chụp lén Chương 91: Chương 91: Bí ẩn Chương 92: Chương 92: Không ngủ được thì làm chuyện khác Chương 93: Chương 93: Em đang hỏi chân nào? Chương 94: Chương 94: Mềm không được thì dùng cứng Chương 95: Chương 95: Dụ dỗ anh Chương 96: Chương 96: Ôm lấy vòng eo mảnh mai của em, không để em rời đi Chương 97: Chương 97: Cuộc sống vợ chồng Chương 98: Chương 98: Chị dâu, chuyện này gấp gáp lắm sao? Chương 99: Chương 99: Dấu hôn trên cổ Chương 100: Chương 100: Muốn giữ lại đến đêm tân hôn Chương 101: Chương 101: Cuộc vui cuối cùng Chương 102: Chương 102: Không, tớ không đợi! Chương 103: Chương 103: Trong thang máy, anh đừng như vậy Chương 104: Chương 104: Không nói gì thì anh sẽ hôn em Chương 105: Chương 105: Sao lại mềm mại đến thế? Chương 106: Chương 106: Vợ ơi, để anh chạm vào được không? Chương 107: Chương 107: Bán thân Chương 108: Chương 108: Trái tim như tan chảy Chương 109: Chương 109: Không cần, sẽ đau đấy Chương 110: Chương 110: Nụ hôn sâu trong xe Chương 111: Chương 111: Ngứa quá Chương 112: Chương 112: Cầu xin anh, giúp tôi Chương 113: Chương 113: Ở bên tôi một đêm Chương 114: Chương 114: Người chồng chu đáo Chương 115: Chương 115: Thú vui nhỏ giữa vợ chồng Chương 116: Chương 116: Nóng quá, nóng quá Chương 117: Chương 117: Em đang quyến rũ anh sao? Chương 118: Chương 118: Anh được hay không? Chương 119: Chương 119: Năm hộp dùng rất lâu đấy Chương 120: Chương 120: Em đeo vào giúp anh Chương 121: Chương 121: Tiểu biệt thắng tân hôn Chương 122: Chương 122: Vợ ơi, đừng lớn tiếng như vậy mà Chương 123: Chương 123: Ngủ chung Chương 124: Chương 124: Chống lưng của cô ấy là tôi Chương 125: Chương 125: Cuối cùng cũng biết được tên của cô ấy Chương 126: Chương 126: Làm điều mình muốn Chương 127: Chương 127: Đại kết cục