Chương 44
Khi Thần Nói Có Ánh Sáng

Chương 44: Có ánh sáng

Hạ Diên cho rằng, Hạ Nghi sẽ vĩnh viễn không yêu một ai.

Mẹ và Hạ Nghi sớm tối kề cận, mẹ đã chăm sóc cô mười mấy năm trời. Vào cái đêm mẹ lặng lẽ bỏ đi không một lời từ biệt, chính cậu đã khóc lóc van nài Hạ Nghi đuổi theo mẹ, cô mới chịu đi.

Cậu đã đợi Hạ Nghi suốt một đêm, đến rạng sáng cô mới trở về, thản nhiên báo rằng mẹ bỏ đi rồi.

Cậu tuyệt vọng hỏi cô, “Chị có cầu xin mẹ ở lại không? Chị khóc lóc, chị níu kéo đi chứ, mẹ yêu chị nhất mà, mẹ nhất định sẽ không nỡ bỏ chị lại đâu.”

Hạ Nghi của khi ấy vẫn còn để tóc dài đen nhánh, mặc một chiếc váy hoa màu lam, đứng ngay trước ngưỡng cửa nhà. Ánh nắng ban mai rọi lên người cô. Cô trông thật hoàn mỹ, không một chút hoảng loạn, chẳng hề bi thương, lạnh lùng đến vô tình.

Nghe cậu hỏi, cô sững người, dường như muốn nói điều gì đó, nhưng cuối cùng chỉ đáp: Chị không.

Cô không khóc, không níu kéo, không cầu xin mẹ đừng bỏ rơi họ. Chị chỉ làm theo lời cậu van nài, đuổi theo ra đến ga tàu, rồi tiễn mẹ đi.

Cứ như thể người rời đi chỉ là một người bạn thỉnh thoảng ghé chơi, chẳng có gì đáng tiếc, dẫu không gặp lại cũng chẳng sao.

Nếu không phải vì chân cậu không lành lặn, nếu không phải vì trước nay mẹ luôn thiên vị cô hơn, thì cớ sao cậu lại phải cầu xin cô đuổi theo mẹ? Vậy mà cô không hề cố gắng giữ mẹ lại dù chỉ một chút.

Lẽ nào chị không muốn được ở bên mẹ sao? Lẽ nào chị không yêu mẹ ư? Mẹ sẽ không bao giờ quay về nữa, chị không thấy đau lòng, không thấy khổ sở chút nào sao? Rõ ràng cô đang có trong tay thứ mà cậu tha thiết ao ước, vậy mà lại chẳng hề trân trọng.

Cậu căm hận sự thờ ơ của cô.

Sau này, cậu, Hạ Nghi và bà nội, ba người cùng nhau sống qua ngày. Cùng nhau bị khinh rẻ, bị chế giễu, bị xem như phường dị hợm, cũng vì cảnh ngộ tương đồng mà buộc phải nương tựa vào nhau để sống.

Vào một lần bị đánh đến mức chẳng thể gượng dậy nổi bên vệ đường, người chị gái của cậu đột nhiên xuất hiện ngay trước mắt. Cô đứng dưới ánh đèn đường, giống hệt như buổi sớm mai hôm ấy trở về từ nhà ga, sạch sẽ và xinh đẹp, hoàn toàn đối lập với vẻ thảm hại của cậu.

Chị gái cậu vẫn bình thản như mọi khi, trong mắt cậu thậm chí còn toát lên vẻ trịch thượng. Cô vươn tay đỡ cậu dậy khỏi mặt đất, buông một câu hỏi: Ai đánh? Sau khi nghe cậu nói, cô cũng chỉ gật đầu, chẳng an ủi thêm lời nào đã đỡ cậu lên yên sau, rồi cứ thế đạp xe về nhà.

Vừa về đến nhà, bà nội đã vội vã chạy ra, hốt hoảng cuống quýt, vừa giục cậu thay quần áo, vừa lấy đủ thứ thuốc ra bôi cho cậu, nước mắt lưng tròng. Khi ấy, Hạ Nghi chỉ đứng bên cạnh, lặng lẽ dõi theo, không nói một lời.

Người chị gái này của cậu chưa một lần gọi cậu một tiếng “em trai”, cũng chưa từng nắm lấy tay cậu. Cậu đã ngồi sau xe cô không biết bao nhiêu lần, nhưng cũng chưa một lần ôm lấy eo cô. Họ đã xa cách nhiều năm, đến cái tuổi ẩm ương lại buộc phải quay về với mối quan hệ “người một nhà” dưới cùng mái hiên, giống như hai thỏi nam châm vốn chẳng thể nào hút lấy nhau, chỉ vì mối dây máu mủ mà bị ép dính lại một cách gượng gạo, nhìn thế nào cũng thấy khó chịu.

Cậu không cho rằng Hạ Nghi thật lòng quan tâm đến mình. Cậu chưa một lần cảm nhận được thứ tình thương chân thật từ cô.

Vậy nên mãi sau này, khi nhìn thấy Hạ Nghi toàn thân bê bết máu, đè một gã đàn ông trưởng thành xuống đất, siết chặt lấy cổ gã ta và gằn lên “Tránh xa em trai tao ra”, cậu bỗng thấy người này thật xa lạ.

Cũng từ sau lần đó, cậu lại bắt đầu gọi cô là chị. Đây là lần đầu tiên cậu gọi tiếng “chị” kể từ khi họ dọn về sống chung.

Cô đã sững người rất lâu rồi mới đáp lại, ngoài vẻ kinh ngạc ra thì không để lộ thêm bất cứ cảm xúc nào khác.

Hạ Diên có chút thất vọng, cũng không hiểu nổi rốt cuộc mình đang trông đợi điều gì từ cô. Đôi lúc cậu lại nghĩ, có lẽ bất cứ ai mang cái danh “em trai” của cô cũng đều sẽ nhận được sự đối đãi này. Cô giống như một cỗ máy vận hành với độ chính xác tuyệt đối, chỉ cần được nạp vào mệnh lệnh mang tên “em trai”, liền tự khắc thực thi một loạt hành động bảo vệ được gán cho cái mác “chị gái”.

Vậy nên ngay lúc này, ngay giờ khắc này, khi lần đầu tiên được Hạ Nghi ôm vào lòng, lần đầu tiên cảm nhận được hơi ấm và nhịp đập truyền đến từ dòng máu ruột rà, tâm trí cậu hoàn toàn trống rỗng.

Cậu nghe thấy tiếng chị gái, vô cùng rõ ràng, vô cùng kiên định, vang lên bên tai mình: “Chị chưa từng nghĩ như vậy… Chị thấy em rất tốt, trên thế giới này chỉ có em là em trai của chị, chị yêu em.”

Hạ Diên như thể bị thứ gì đó đánh trúng, ánh mắt cậu bắt đầu rung động.

Người chị gái kiệm lời, xa cách và bí ẩn như một câu đố của cậu, lại nói rằng yêu cậu.

Làm sao cô có thể yêu cậu được chứ? Cô có hiểu tình yêu là gì không?

“Chị nói dối, chị chẳng yêu em đâu, mẹ cũng vậy.” Cậu run giọng nói.

Vậy mà, cậu lại tin rồi.

Ngay khoảnh khắc có được câu trả lời, cuối cùng cậu cũng hiểu ra mình đang trông đợi điều gì.

Thật ra cậu không cần ai phải thuyết phục cả, trong suốt những năm qua, cậu vẫn luôn vô thức tìm kiếm, tìm kiếm những bằng chứng có thể cho thấy chị yêu mình.

“Chị không có, chị chỉ là… chị cảm thấy em rất ghét chị, nên không biết phải nói gì với em. Chị rất vui vì em là em trai của chị…” Hạ Nghi dường như có chút bối rối.

Đôi môi Hạ Diên run rẩy, cậu siết chặt nắm đấm, không nói nên lời.

“Tiểu Diên, em khóc phải không?”

Hạ Nghi buông cậu ra, nhưng Hạ Diên lập tức quay người đi, đưa tay che mặt không cho cô nhìn thấy, bướng bỉnh nói: “Em không có! Em không có! Chị không phải chị gái em, chị ấy sẽ không bao giờ nói những lời như vậy…”

“Chị phải.”

“Đồ ngốc! Đừng nói nữa, mặc kệ em đi!”

Hạ Nghi bèn đứng yên tại chỗ, nhìn Hạ Diên quay lưng về phía mình. Ánh nắng từ ô cửa kính nơi cầu thang rọi vào, hắt bóng lan can lên người cậu. Từ tấm lưng gầy nhỏ ấy, vẳng đến tiếng nức nở khe khẽ.

“Chị xin lỗi.” Hạ Nghi có phần luống cuống.

Trước đây cô đã từng nói với Nhiếp Thanh Châu rằng mình không giỏi giao tiếp, nếu cô không thể giải thích rõ ràng với bà nội và Hạ Diên, thì cô phải làm sao đây?

Khi đó, Nhiếp Thanh Châu đã nghiêng đầu mỉm cười và nói: “Có những chuyện không cần phải nói quá nhiều. Cậu chỉ cần ôm lấy họ, rồi chân thành nói rằng cậu rất yêu họ, như vậy là đủ lắm rồi.”

Nhiếp Thanh Châu lúc nào cũng chắc chắn như vậy, và cô vẫn luôn tin tưởng anh. Chỉ là cô không biết tình cảnh hiện tại là đã đủ hay vẫn còn chưa đủ.

Hạ Diên nghiêng đầu liếc nhìn Hạ Nghi, chị gái cậu đang ngây người ra, không biết đang mải nghĩ điều gì. Rõ ràng cô vẫn hệt như trước đây, không buồn cũng chẳng vui, chỉ có vẻ hoang mang mà thôi, nhưng lại dường như có gì đó đã khác đi.

Cô không còn đáng ghét nữa.

Có lẽ cô sẽ chẳng bao giờ biết vì sao mình lại xin lỗi. Cô bẩm sinh đã thiếu đi sự nhạy cảm ấy, không thể nào ý thức được.

“Thôi được rồi, em tha thứ cho chị.”

Ấy vậy mà, Hạ Diên đã quyết định tha thứ cho cô.

Dùng câu nói này để thay cho những lời cậu thật sự muốn nói, những lời mà có lẽ sẽ chẳng bao giờ có thể thốt ra thành tiếng, “Cảm ơn chị”, và “Em cũng yêu chị”.

Hạ Nghi nhìn cậu một lúc lâu, rồi từ từ vươn tay, xuyên qua bóng nắng hắt từ lan can, vỗ nhẹ lên vai cậu.

Cô nói: “Chúng ta đi thăm bà đi.”

Hạ Diên im lặng một lát, rồi “ừ” một tiếng.

Sau khi đổi ca với Hạ Diên, Hạ Nghi trở về nhà. Cô ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ trước cửa tiệm tạp hóa, trong lòng cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm và vui vẻ. Đúng lúc hoàng hôn buông xuống, tiết học buổi chiều đã tan, giờ tự học buổi tối thì chưa bắt đầu, Nhiếp Thanh Châu chắc hẳn đang ở trường.

Hạ Nghi bật nắp điện thoại, ngón tay mân mê trên bàn phím.

Bây giờ là giờ giải lao, chắc cậu ấy đang rảnh.

Thật ra cũng không cần phải nói ngay bây giờ, đợi cậu ấy tự học tối về rồi nói cũng được.

Hạ Nghi nghĩ vậy, nhưng trong lòng lại dâng lên một khao khát xa lạ không thể kìm nén. Cô chậm rãi gõ bàn phím, gửi đi một tin nhắn.

“Hôm nay tôi đã nói chuyện với bà, bà đồng ý cho tôi học nhạc rồi.”

Vừa gửi tin nhắn này đi, Hạ Nghi khựng lại một chút, rồi lại gửi thêm một tin nữa.

“Tôi cũng nói chuyện với Tiểu Diên rồi, hình như nó không còn giận nữa.”

Sau khi gửi đi hai tin nhắn, Hạ Nghi ôm lấy điện thoại bằng hai tay, mắt dán chặt vào màn hình, bàn chân đặt trên thanh ngang của ghế bất giác nhón lên, rồi lại hạ xuống.

Khoảng hai phút sau, cô nhận được tin nhắn trả lời.

“Đợi một chút.”

Hạ Nghi sững người, niềm khao khát lần đầu tiên nhen nhóm trong lòng như bị dội một gáo nước lạnh, dần dần lụi tắt. Cô gõ chữ trả lời anh.

“Tôi chỉ báo một tiếng thôi, cậu cứ bận việc của mình đi.”

Ngay khoảnh khắc chuẩn bị gửi đi tin nhắn ấy, cô nghe thấy có người gọi tên mình.

Cô ngẩng đầu, nơi cuối con đường là mặt biển lấp lánh ánh sóng, và ở cuối con đường ấy là một chàng thiếu niên đang đạp xe lao tới. Tà áo đồng phục của anh bay phần phật trong gió như một lá cờ, cả người nhuộm đẫm sắc vàng đỏ rực rỡ của hoàng hôn và biển cả sau lưng.

Một tờ rơi bị gió cuốn bay lên không trung, dòng chữ “Thần nói phải có ánh sáng” in trên đó vụt qua, lướt trên đỉnh đầu anh rồi xoay tròn bay vút lên trời cao.

Nhiếp Thanh Châu cười rạng rỡ, lớn tiếng gọi tên cô rồi lao về phía cô.

Tựa như một lời thần dụ.

Hạ Nghi sững người, rồi đứng bật dậy khỏi ghế. Nhiếp Thanh Châu dừng xe rồi chạy ào tới chỗ cô, vươn tay ôm chầm lấy vai cô, cú va khiến cô phải lùi lại nửa bước.

Khoang mũi cô ngập tràn hương bạc hà của nước giặt, giọng Nhiếp Thanh Châu vang lên đầy phấn khích và vui vẻ: “Hạ Nghi, cậu giỏi quá! Cậu làm được rồi! Cậu đã tự mình làm được rồi! Sau này cậu có thể đường đường chính chính học nhạc rồi!”

Hạ Nghi ngơ ngác lắng nghe, đầu óc vẫn chưa kịp phản ứng, nhưng cảm xúc đã bị sự phấn khích của anh lan tỏa.

Hôm nay thật sự là một ngày tuyệt vời, mọi chuyện tốt đẹp cứ nối đuôi nhau mà đến. Sự cho phép và hòa giải mà cô mong mỏi đều đã thành hiện thực, người mà cô muốn gặp, chỉ cần ngẩng đầu là có thể thấy ngay.

Hạ Nghi đưa tay ra, ngay khi sắp chạm vào lưng Nhiếp Thanh Châu, anh đột nhiên buông cô ra rồi lùi lại hai bước, trông có vẻ hơi luống cuống, gương mặt ửng hồng dưới ánh chiều tà.

“À… vừa rồi tôi kích động quá.”

Hạ Nghi rụt tay về, lắc đầu: “Không sao.”

“Tôi còn sợ cậu không nói được, định bụng đợi bà khỏe hơn một chút sẽ đến nói giúp cậu đấy! Xem ra là tôi lo bò trắng răng rồi, Hạ Nghi của chúng ta cũng có thể làm rất tốt mà!” Nhiếp Thanh Châu vẫn không kìm được vẻ phấn chấn.

Hạ Nghi nghĩ ngợi một lát, cô giấu tay ra sau lưng, gập nắp điện thoại lại, rồi nói: “Tôi cũng nghĩ là mình không làm được, nên tôi đã thử nghĩ xem nếu là cậu thì cậu sẽ nói thế nào. Tôi đã coi mình chính là cậu, mới có thể làm được.”

Cô vẫn luôn ngưỡng mộ Nhiếp Thanh Châu.

Anh có thể diễn đạt chính xác suy nghĩ của mình, lại có thể khiến người khác thấu hiểu anh. Anh có thể nhanh chóng sắp xếp logic và từ ngữ để bảo vệ quan điểm của mình, hoặc bộc bạch chính mình để kéo gần khoảng cách.

Còn với cô, những điều này lại trở nên vô cùng khó khăn.

Ngôn từ trên người anh là phép màu, còn trên người cô lại là nguồn cơn của mọi hiểu lầm. Dường như những con chữ ấy vừa thốt ra đã phủ một lớp sương mù, đã cách một lớp núi non biển cả, xa xôi đến mức chẳng thể nhìn tỏ. Cô không thể tỏ bày, người khác lại càng không thể thấu tỏ.

Giống như hồi còn nhỏ, cô đã nhìn chằm chằm một chiếc bánh dứa rất lâu, mẹ đã vui mừng khôn xiết mà nói rằng hóa ra con thích ăn món này à.

Cô đã từng ăn bánh dứa rồi, nhưng hôm đó cô nhìn nó là vì một lý do khác, chứ không phải vì muốn ăn. Ngay khi mẹ nói “con thích ăn”, cô bỗng trở nên hoang mang, cô nghiêm túc nghĩ xem rốt cuộc nó đã hấp dẫn mình ở điểm nào, và thế nào mới được gọi là thích.

Đến lúc này, cô đã đánh mất cơ hội để giải thích.

Cô biết mình là một người không giỏi ăn nói, vậy nên mỗi khi suy nghĩ chưa đủ rành mạch, cô luôn chọn cách im lặng.

Nếu buộc phải phá vỡ sự im lặng ấy, cô hy vọng mình có thể biến thành Nhiếp Thanh Châu, một Nhiếp Thanh Châu lúc nào cũng chính xác, lúc nào cũng thong dong tự tại.

Cứ như thể phép màu của anh cũng ứng nghiệm trên người cô, chuyện ngôn từ dường như thật sự đã trở nên đơn giản hơn.

“Tôi cảm giác cậu giống như một loại virus vậy.” Hạ Nghi nói.

Nhiếp Thanh Châu sững người: “Hả? Gì cơ?”

“Cậu lây cho tôi, rồi điên cuồng sao chép và sinh trưởng trong cơ thể tôi, thế là một phần nào đó trong tôi đã biến thành cậu.” Hạ Nghi nghiêm túc giải thích.

Nhiếp Thanh Châu im lặng một lúc lâu, gương mặt anh đỏ lên một cách đáng ngờ. Anh hắng giọng rồi cười trừ: “Cậu có thể xuất sư được rồi đấy! Trước mặt tôi thì ăn nói lanh lợi thế này, sao lúc trước còn chọc bà và Tiểu Diên giận được hay vậy?”

Hạ Nghi chớp đôi mắt đen láy, bình thản đáp: “Điều đó không giống nhau. Bà trách tôi, Tiểu Diên ghét tôi. Nhưng cậu thì lại thích tôi.”

Chàng thiếu niên trước mặt bỗng trợn tròn mắt.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (102)
Chương 1: Chương 1: Tỉnh lại Chương 2: Chương 2: Hạ Nghi Chương 3: Chương 3: Người cô Chương 4: Chương 4: Kỳ nghỉ Chương 5: Chương 5: Trốn Tránh Chương 6: Chương 6: Khiển ca Chương 7: Chương 7: Dương cầm Chương 8: Chương 8: Khai giảng Chương 9: Chương 9: Học sinh cá biệt Chương 10: Chương 10: Văn Chung Chương 11: Chương 11: Phản bác Chương 12: Chương 12: Giữa kỳ Chương 13: Chương 13: Lộ đề Chương 14: Chương 14: Tin tưởng Chương 15: Chương 15: Theo dõi Chương 16: Chương 16: Chợ đêm Chương 17: Chương 17: Chạy bền Chương 18: Chương 18: Cà phê Chương 19: Chương 19: Bị đánh Chương 20: Chương 20: Tâm sự đêm khuya Chương 21: Chương 21: Bị thương Chương 22: Chương 22: Học hành Chương 23: Chương 23: Hòa giải Chương 24: Chương 24: Làm văn Chương 25: Chương 25: Gây sự Chương 26: Chương 26: Thăm bệnh Chương 27: Chương 27: Trả đũa Chương 28: Chương 28: Hiểu lầm Chương 29: Chương 29: Ban đầu Chương 30: Chương 30: Cuối kỳ Chương 31: Chương 31: Chặn xe Chương 32: Chương 32: Bảo vệ Chương 33: Chương 33: Cha mẹ Chương 34: Chương 34: Chuyện cũ Chương 35: Chương 35: Năm mới Chương 36: Chương 36: Ban công Chương 37: Chương 37: Chu Bân Chương 38: Chương 38: Bắt đầu lại Chương 39: Chương 39: Tranh cãi Chương 40: Chương 40: Đêm tuyết Chương 41: Chương 41: Tâm sự Chương 42: Chương 42: Rung động Chương 43: Chương 43: Bà nội Chương 44: Chương 44: Có ánh sáng Chương 45: Chương 45: Tin đồn Chương 46: Chương 46: Trốn tránh Chương 47: Chương 47: Nhận rõ Chương 48: Chương 48: Đã từng Chương 49: Chương 49: Chơi bóng rổ Chương 50: Chương 50: Mẹ Chương 51: Chương 51: Làm lành Chương 52: Chương 52: Dần từng bước một Chương 53: Chương 53: Ly biệt Chương 54: Chương 54: Thi tỉnh Chương 55: Chương 55: Đường về Chương 56: Chương 56: Chia sẻ Chương 57: Chương 57: Sinh nhật Chương 58: Chương 58: Phân ban Chương 59: Chương 59: Đăng ký Chương 60: Chương 60: Tranh tài Chương 61: Chương 61: Tự hào Chương 62: Chương 62: Có thù Chương 63: Chương 63: Chiếc váy Chương 64: Chương 64: Hợp xướng Chương 65: Chương 65: Vì nghĩa Chương 66: Chương 66: Quên mình Chương 67: Chương 67: Nụ hôn Chương 68: Chương 68: Báo thù Chương 69: Chương 69: Biến cố Chương 70: Chương 70: Vận rủi Chương 71: Chương 71: Khép kín Chương 72: Chương 72: Tỉnh lại Chương 73: Chương 73: Trở về Chương 74: Chương 74: Phát hiện Chương 75: Chương 75: Định mệnh Chương 76: Chương 76: Trưởng thành Chương 77: Chương 77: Câu chuyện Chương 78: Chương 78: Người quen Chương 79: Chương 79: Đi sân bay đón người Chương 80: Chương 80: Bất ngờ Chương 81: Chương 81: Couple Chương 82: Chương 82: Em họ Chương 83: Chương 83: Muốn gặp Chương 84: Chương 84: Trò chuyện Chương 85: Chương 85: Dạy dỗ Chương 86: Chương 86: Show giải trí Chương 87: Chương 87: Khai máy Chương 88: Chương 88: Trùng điệp Chương 89: Chương 89: Nửa đêm Chương 90: Chương 90: Mơ đẹp Chương 91: Chương 91: Lựa chọn Chương 92: Chương 92: Hẹn hò Chương 93: Chương 93: Oan gia Chương 94: Chương 94: Sóng ngầm Chương 95: Chương 95: Suối phun Chương 96: Chương 96: Quá khứ Chương 97: Chương 97: Trạm cuối Chương 98: Chương 98: Hoán đổi Chương 99: Chương 99: Nhân sinh Chương 100: Chương 100: Những lá thư Chương 101: Chương 101: Yêu thương đong đầy Chương 102: Chương 102: Ánh sáng (Hoàn chính truyện)