Chương 44
Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc

Chương 44: Nghiện

Lạc Cẩm Hi lần đầu tiên nhìn Hạ Ngạn Hoài từ góc độ này. Khi anh không nói chuyện, cũng chẳng có biểu cảm gì, trông thực sự như cách biệt muôn trùng, khó mà tiếp cận nổi. Ánh mắt anh nhìn xuống, mang theo một chút khó hiểu, nhưng cũng dịu dàng hơn.

“Sao lại ngồi dưới đất?”

Đôi mắt của Lạc Cẩm Hi rất đẹp, khi tập trung nhìn một người, rất khó có ai có thể cưỡng lại được. Người ta nói đôi mắt là cầu nối giao tiếp tâm hồn.

Lạc Cẩm Hi hơi chống người lên, cứ thế nhìn anh, nghiêm túc nói: “Em thấy anh rất đẹp trai, nhìn từ góc này cũng rất đẹp.”

Sau khi yêu nhau, Lạc Cẩm Hi không chỉ một lần khen ngợi ngoại hình của Hạ Ngạn Hoài. Kiểu khen ngợi này trước đây hiếm khi được nghe chính miệng cô nói, Hạ Ngạn Hoài cũng từng hỏi cô, bắt đầu từ khi nào cô thấy anh đẹp trai.

Lạc Cẩm Hi nói: “Anh đẹp trai là một sự thật khách quan, nhưng sau khi yêu anh, em lại thấy anh ngày càng đẹp hơn.”

Nhìn cái đầu tựa trên đầu gối mình, Hạ Ngạn Hoài vẫn không nhịn được xoa xoa. Ngay sau đó lại nghe Lạc Cẩm Hi nói: “Bảo bối, anh có thể cố gắng duy trì vóc dáng này thêm vài năm nữa không? Em sợ sau này anh không còn đẹp như bây giờ nữa, nhưng em vẫn yêu anh như vậy.”

Điều này đủ để chứng minh tình yêu sẽ khiến người ta mù quáng.

Đầu óc vốn nhạy bén của Hạ Ngạn Hoài cũng khựng lại một hồi lâu mới nhận ra mình vừa nghe thấy những gì.

“Em thích người đẹp trai đến thế à?”

Thế là anh bị hỏi ngược lại: “Anh không thích người đẹp sao?”

“Anh…”

Anh còn chưa kịp đáp lại đã nghe cô tiếp lời: “Hay là anh thấy em không đẹp?”

Đây đột nhiên trở thành một câu hỏi chết người.

“Vẻ ngoài vốn là một phần tạo nên con người em, nếu anh không thích vẻ ngoài của em, thì làm sao có thể nói là thích em được?” Lạc Cẩm Hi từ từ nói, “Thời gian vốn dĩ sẽ để lại dấu vết trên mỗi người chúng ta, sự khác biệt có thể là sau này ai sẽ già đi nhanh hơn mà thôi.”

“Em sẽ lo anh thay lòng, không còn thích em nữa, em cũng sẽ lo chính bản thân mình thay lòng.”

Cô rất trân trọng mối quan hệ này, nên đôi khi nảy sinh những lo lắng vu vơ, vô cớ. Cái gọi là lời thề non hẹn biển không thể ràng buộc được lòng người.

Hạ Ngạn Hoài vì lời cô nói mà trở nên im lặng, không biết đang nghĩ gì, một lúc lâu sau, Lạc Cẩm Hi nghe thấy anh nói: “Cẩm Hi, anh có thể đảm bảo với em, sau này dù có chuyện gì xảy ra, anh cũng sẽ tôn trọng lựa chọn của cá nhân em.”

Câu nói này của anh, tương đương với việc trao cho Lạc Cẩm Hi cơ hội dừng lại bất cứ lúc nào, dù cho cả hai vẫn còn yêu nhau tha thiết. 

Chỉ nghĩ đến việc chia tay thôi, Lạc Cẩm Hi đã cảm thấy khó chịu. Nhưng tình yêu cần sự công bằng, cô khẽ nói: “Vậy ngược lại, em cũng sẽ tôn trọng anh…”

Lời chưa dứt, Hạ Ngạn Hoài đã ngắt lời cô: “Không cần, nếu anh thay lòng, chỉ có thể chứng minh anh là một thằng tồi, em không cần tha thứ cho anh.”

“Nhưng như vậy không công bằng.”

“Anh chấp nhận sự không công bằng này.”

Bởi vì yêu, nên anh hy vọng cô có thể mãi mãi sống cuộc đời mà mình mong muốn. Hạ Ngạn Hoài thừa nhận những lời Lạc Cẩm Hi nói đều có thể trở thành tương lai của họ, giống như trước đây anh chưa từng nghĩ mình sẽ yêu cô, trong tương lai, đồng sàng dị mộng là điều có thể xảy ra. Lòng người khó đoán.

Những cuộc trò chuyện thẳng thắn như thế này, thực ra lại khiến tình cảm càng thêm sâu đậm. Lạc Cẩm Hi ngồi thẳng dậy, dịch người, nằm sấp g*** h** ch*n anh. Vị trí này thuận tiện hơn để họ đối diện và trò chuyện.

“Hoài Hoài, mặc dù anh có khả năng trở thành một thằng tồi, nhưng bây giờ em vẫn cảm thấy yêu anh lắm, yêu vô cùng.”

Lời ngon tiếng ngọt của cô nói ra chân thành đến vậy, Hạ Ngạn Hoài khó mà không tin.

“Ừm, anh cũng yêu em.” Hạ Ngạn Hoài đáp lại một lời tỏ tình rất đỗi bình thường.

“Vậy giả sử sau này em trở thành một kẻ tồi, anh vẫn sẽ yêu em chứ?”

Hạ Ngạn Hoài chợt nhớ lại vài chuyện thời thơ ấu. Khi đó Lạc Cẩm Hi từng hỏi anh, nếu một ngày nào đó cô biến thành chuột hoặc gián, anh còn chịu làm bạn với cô không. Nhưng Hạ Ngạn Hoài của cái tuổi đó thực sự không biết cách dỗ dành bạn bè. Anh nhớ mình đã trả lời rằng, cho dù phải kết bạn với loài khác, cũng sẽ không chọn chuột hay gián. Kết quả là, Lạc Cẩm Hi tức giận, nói ghét anh, còn khóc rất lâu. Bởi trong mắt một cô bé bảy tám tuổi, cho dù bạn mình có biến thành chuột hay gián, thì vẫn là sinh vật đáng yêu nhất trên đời. Cô sẽ nuôi bạn của mình, biến nó thành một con chuột nhỏ, con gián nhỏ được ăn sung mặc sướng.

Thời thế đổi thay, câu hỏi này trở lại trước mặt Hạ Ngạn Hoài dưới một hình thức khác.

Câu trả lời của anh là: “Anh của bây giờ muốn yêu em thật lâu, bao gồm cả em của sau này, anh hy vọng chúng ta có thể cùng nhau già đi.”

Đại ý chính là, anh hy vọng hai ta sẽ mãi ở bên nhau.

Lời tình cảm của Hạ Ngạn Hoài chẳng chút vòng vo, thẳng thắn đến mức Lạc Cẩm Hi nhào vào lòng anh, muốn ôm chặt lấy anh. 

Do tư thế của hai người, Hạ Ngạn Hoài phải cúi đầu xuống để hôn cô, bàn tay anh cũng thuận thế chạm vào cổ và sau tai cô, đều là những chỗ vô cùng nhạy cảm. Chỉ là nụ hôn dần dần biến đổi hương vị, Hạ Ngạn Hoài nhận ra điều đó, anh nắm lấy bàn tay nghịch ngợm của Lạc Cẩm Hi, hơi ngẩng người lên nhìn cô.

“Làm gì đấy?”

Khuôn mặt Lạc Cẩm Hi ngây thơ và xinh đẹp, cô nói: “Dỗ anh vui mà.”

Yêu nhau, giúp nhau xử lý một chút cũng là chuyện thường tình, đấy gọi là đồng thuận.

Hạ Ngạn Hoài liền buông tay, để mặc cô coi anh như món đồ chơi mà khám phá. Lạc Cẩm Hi cực kỳ nghiêm túc, như thể muốn một lần nghiên cứu hết những điều mình chưa tìm hiểu kỹ trước đó. Cô còn luôn quan sát nét mặt Hạ Ngạn Hoài, xem anh có thật sự giữ được vẻ bình thản hay không. Hạ Ngạn Hoài luôn cúi mắt nhìn cô, đôi khi hơi cau mày.

Chuyện này, thực ra anh thích nhìn cô từ góc độ ngước lên hơn, vừa gợi cảm vừa cuồng nhiệt. Đây có thể là bệnh chung của đàn ông, thích phụ nữ nhiệt tình trên giường. Nhưng ngược lại cũng vậy, phụ nữ cũng thích đàn ông nhiệt tình trên giường, chứ không phải chỉ chạy đến để giải quyết cơn lửa tình.

Hạ Ngạn Hoài cảm thấy mặt Lạc Cẩm Hi quá gần, anh muốn bảo cô đứng dậy, chưa kịp mở miệng đã thấy má cô đã áp vào, còn ngẩng đầu nhìn anh. Dưới sự k*ch th*ch đồng thời từ thị giác và cơ thể, mí mắt Hạ Ngạn Hoài giật khẽ, vừa thấy động tác tiếp theo của cô liền theo phản xạ đưa tay bóp cằm cô, giọng khàn khàn: “Đủ rồi, đứng dậy đi.”

Cằm Lạc Cẩm Hi bị bóp chặt, nói chuyện cũng có chút khó khăn.

“Em chưa thử bao giờ, muốn biết cảm giác thế nào.”

Hạ Ngạn Hoài: “…Sao cái gì em cũng tò mò thế, cái này có gì hay ho đâu?”

“Anh không thích sao?”

“Không thích.”

“Anh chưa thử sao biết mình không thích?” Lạc Cẩm Hi lại tìm được điểm phản bác, “Em nghe nói đàn ông khác đều thích, hay là anh từng thử với người khác rồi?”

Hạ Ngạn Hoài: “?”

Anh bị chọc tức đến bật cười: “Em đang vu oan cho anh đấy hả, Lạc tiểu Hi?”

“Thì em muốn thử mà, em không tìm anh thử, lẽ nào tìm người khác?”

Trong phòng yên tĩnh, thật ra sớm đã tràn ngập sự ái muội.

Lạc Cẩm Hi vẫn không quên lẩm bẩm về sự phân biệt đối xử của Hạ Ngạn Hoài: “Anh làm được mà sao em thì không?”

Hạ Ngạn Hoài nhìn cô, lòng bàn tay áp vào má cô, một lát sau trả lời: ““Bởi vì cái đó là anh thích, em cũng thích, còn chuyện này thì không giống, không tốt.”

“Thử đi mà.” Lạc Cẩm Hi lay lay chân anh.

Hai người nhìn nhau, cuối cùng Hạ Ngạn Hoài đành lùi một bước. Bởi vì thực ra Lạc Cẩm Hi căn bản không cần anh đồng ý.

Cô tuy vụng về, nhưng đôi mắt hạnh ấy lại chăm chú nhìn anh không chớp. Ngực anh phập phồng theo nhịp thở, tay đặt trên đầu cô, thỉnh thoảng còn xoa xoa, như một lời khích lệ dịu dàng. Nhưng quá trình này là một sự tra tấn, đặc biệt là khi Lạc Cẩm Hi rất nghiêm túc khám phá anh. Cái cảm giác nhớp nháp, ẩm ướt đó lại đến. Anh dường như thật sự trở thành món đồ chơi của cô.

Một khoảnh khắc nào đó, giọng Hạ Ngạn Hoài vang lên: “Bảo bối, đủ rồi.”

Nhưng Lạc Cẩm Hi hoàn toàn không hiểu ý anh, thế là cô do dự vài giây, động tác vẫn tiếp tục. Cô không biết mình đã chạm phải chỗ nào, khiến Hạ Ngạn Hoài bật ra một tiếng rên. Khoảnh khắc tiếp theo, cả hai đều sững lại.Lạc Cẩm Hi vẫn còn ngây ra, cho đến khi Hạ Ngạn Hoài cúi người tới, đưa tay ra trước mặt cô.

Vài phút sau, cả Lạc Cẩm Hi và Hạ Ngạn Hoài đều đứng trước bồn rửa mặt, Hạ Ngạn Hoài đang lấy kem đánh răng cho cô, lúc nãy còn nắm tay cô rửa tay. Kể từ lúc anh không kiềm chế được, sắc mặt anh rất tệ. Không phải nhắm vào Lạc Cẩm Hi, mà là nhắm vào chính anh.

Lạc Cẩm Hi nhìn anh trong gương mấy giây, rồi bất ngờ lên tiếng: “Hoài Hoài, có phải bây giờ anh đang thầm chê em không?”

Hạ Ngạn Hoài vừa lấy xong kem đánh răng, cũng nhìn cô qua gương một cái, đặt bàn chải của cô xuống, rất tự nhiên ấn đầu cô lại và trao một nụ hôn dài kiểu Pháp, vừa sâu nồng nhiệt, kéo dài rất lâu.

Sau khi kết thúc, Hạ Ngạn Hoài nói: “Có gì mà chê?”

Rồi anh cùng Lạc Cẩm Hi đánh răng lần thứ hai trong đêm.

“…”

Trước khi ngủ, cả hai đã nằm trên giường, Lạc Cẩm Hi đột nhiên nhớ ra điều gì đó, quay người nằm sấp lên người anh nói: “Anh vẫn chưa nói thích hay không thích.”

Hạ Ngạn Hoài: “…”

Lạc Cẩm Hi cù lét anh: “Anh ít nhất cũng phải nói cảm nhận đi chứ? Em lúc nào cũng kể cho anh nghe mọi cảm giác của em, anh không được trốn!”

Bàn tay đang nghịch ngợm bị giữ chặt, người bên cạnh nghiêng người ôm lấy cô, vùi đầu vào ngực cô, một lúc lâu mới thốt ra: “Thích. Em làm gì anh cũng thích.”

Đầu óc anh như bị virus xâm nhập, cái cảm giác “thích” ấy ngày càng khắc sâu, giống như nghiện vậy. Nỗi hụt hẫng vì sinh nhật năm ngoái chờ mãi chẳng nghe được cô chúc một câu “sinh nhật vui vẻ”, cuối cùng năm nay cũng hoàn toàn được xoa dịu. Đã nếm qua hương vị của tình yêu và khát khao cùng Lạc Cẩm Hi, anh không thể dứt ra được nữa. Trong giấc mơ của anh, toàn bộ là tương lai có cô.

Ông Hạ bà Giang vốn định năm nay sẽ tổ chức cho con trai một buổi tiệc sinh nhật linh đình. Kết quả, con trai lại nói phải sang Anh công tác, thế là đơn giản hóa mọi chuyện. Bà Giang không tránh khỏi chút lăn tăn: “Dù gì nó cũng tính là cấp quản lý trong công ty, sao lại gấp gáp đi công tác đúng mấy ngày này chứ?”

Nhưng câu hỏi này không ai trả lời được.

Ông Lạc rộng lượng: “Nó tự biết trong lòng là được rồi, con cái cũng lớn rồi, chẳng lẽ ngày nào cũng phải hỏi lịch trình của nó sao?”

Cũng đúng. Con cháu tự có phúc phận của con cháu.

Học kỳ hai ở London của Lạc Cẩm Hi cũng đã kết thúc. Lúc rảnh rỗi, giáo sư giới thiệu cho cô một công việc thực tập, không tốn nhiều thời gian, Lạc Cẩm Hi đã đi làm hai tháng. Đối với cô, đó chỉ là dành thêm chút thời gian trong những việc phải làm hàng ngày để đi làm, kiếm thêm ít tiền. Số tiền bảng Anh kiếm được bằng chính công sức của mình thực sự mang lại cảm giác nặng trĩu, có lẽ đây chính là thành quả lao động mà người ta vẫn thường hay nói.

Một năm này của Lạc Cẩm Hi dĩ nhiên cũng chẳng hề trôi qua uổng phí. Cô đã quen biết thêm được nhiều người, còn lập mấy tài khoản, đăng cùng một nội dung lên các mạng xã hội khác nhau, phản hồi nhận lại cũng có sự khác biệt. Thi thoảng ra ngoài, cô còn có thể tình cờ chạm mặt người hâm mộ của mình trên mạng, cứ như thể cô đã trở thành một “hot blogger” nho nhỏ vậy. Đủ may mắn, nhưng cô cũng đã bỏ ra rất nhiều thời gian và tâm sức vì điều đó.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (69)
Chương 1: Chương 1: Tấm thẻ người tốt Chương 2: Chương 2: Thanh mai trúc mã Chương 3: Chương 3: Cứu giá đúng lúc Chương 4: Chương 4: Miệng 36°C sao lại thốt ra những lời lạnh lùng như thế? Chương 5: Chương 5: Cứng đầu Chương 6: Chương 6: Xem náo nhiệt vui lắm phải không? Chương 7: Chương 7: Của nợ Chương 8: Chương 8: Ký sự “phá phòng” của Tiểu Lạc khi đi làm Chương 9: Chương 9: Khó khăn khi chọn quà tặng Chương 10: Chương 10: Hoài Hoài khoan thai đến muộn Chương 11: Chương 11: Quà sinh nhật Chương 12: Chương 12: Cậu không tin thì tôi cũng không tin Chương 13: Chương 13: Tôi bế cậu nhé? Chương 14: Chương 14: Con thỏ không ăn cỏ gần hang Chương 15: Chương 15: Đến trước đến sau? Chương 16: Chương 16: Xa cách Chương 17: Chương 17: Thông báo vào VIP Chương 18: Chương 18: Tôi thích cậu Chương 19: Chương 19: Không thể yêu nhau, cũng chẳng thể làm bạn bè Chương 20: Chương 20: Tôi định đi du học Chương 21: Chương 21: Lại không thích cô Chương 22: Chương 22: Dòng thời gian Chương 23: Chương 23: Xót xa Chương 24: Chương 24: Lạc Cẩm Hi hẹn hò rồi? Chương 25: Chương 25: Cậu có vấn đề tình cảm sao? Chương 26: Chương 26: Cô đã buông bỏ Chương 27: Chương 27: Phiền não Chương 28: Chương 28: Có cần gọi cậu một tiếng “bố” luôn không? Chương 29: Chương 29: Đừng nhìn nữa Chương 30: Chương 30: Vụng về Chương 31: Chương 31: Mập mờ Chương 32: Chương 32: Thương nhớ đêm ngày Chương 33: Chương 33: Yêu đương Chương 34: Chương 34: Giáng sinh Chương 35: Chương 35: Chung chăn chung gối Chương 36: Chương 36: Không có nếu như Chương 37: Chương 37: Làm sao bây giờ? Chương 38: Chương 38: Căn phòng ngập tràn ấm áp Chương 39: Chương 39: Bất ngờ Chương 40: Chương 40: Cảm giác người chồng Chương 41: Chương 41: Tự kiềm chế Chương 42: Chương 42: Cô cố ý Chương 43: Chương 43: Sắc đẹp của đàn ông, vinh quang của phụ nữ Chương 44: Chương 44: Nghiện Chương 45: Chương 45: Về nước Chương 46: Chương 46: Ảo giác Chương 47: Chương 47: Chia cho anh một nửa vận may Chương 48: Chương 48: Nhận việc Chương 49: Chương 49: Ra oai Chương 50: Chương 50: Muốn hôn anh Chương 51: Chương 51: Giở trò Chương 52: Chương 52: Bất an Chương 53: Chương 53: Phát sốt Chương 54: Chương 54: Bố mẹ anh đến rồi Chương 55: Chương 55: Ra mắt gia đình Chương 56: Chương 56: Lật ngược tình thế Chương 57: Chương 57: Nụ hôn đón năm mới Chương 58: Chương 58: Nhẫn cầu hôn Chương 59: Chương 59: Danh tiếng bị hủy hoại Chương 60: Chương 60: Công ty thật sự là nhà cô Chương 61: Chương 61: Diệt trừ sâu bọ Chương 62: Chương 62: Lựa chọn Chương 63: Chương 63: Đêm nay trăng đẹp thật Chương 64: Chương 64: Ngoại truyện 1: Tân hôn Chương 65: Chương 65: Ngoại truyện 2: Tuần trăng mật Chương 66: Chương 66: Ngoại truyện 3: Sau khi kết hôn Chương 67: Chương 67: Ngoại truyện 4: Mang thai Chương 68: Chương 68: Ngoại truyện 5: Chính là đứa này! Chương 69: Chương 69: Ngoại truyện 6: Thế là họ yêu nhau