Chương 45
Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 45: 045: Xát muối

Lạc Bồi Nhân nhắc:

– Thứ Hai bảo tàng mỹ thuật đóng cửa mà.

– Nhưng ngày lễ là ngoại lệ. Ngày kia là Tết Dương lịch cơ mà!

Nếu là người khác, hẳn Triệu Việt đã buông lời trêu cợt rằng sướng quá nên quên cả ngày tháng rồi hay gì, sao đến cả chuyện ngày kia là ngày đầu tiên của thập niên chín mươi mà cũng quên bẵng thế. Nhưng vì đối phương là Lạc Bồi Nhân, anh ta không dám giỡn cợt tùy tiện, đành nuốt ngược lời trêu vào bụng.

Thấy Lạc Bồi Nhân hôm nay có vẻ không vui, Triệu Việt bèn chuyển sang hỏi chuyện Tiêu Già:

– Có năm trăm tệ mà cũng khó trả thế à? Tặng một món quà là xong chứ gì. Cậu cứ ra trung tâm thương mại mua đại cái đồng hồ là dư sức rồi. Hai người cũng thanh cao gớm, Tết Dương lịch còn rủ nhau đi bảo tàng. Mai người ta đi lấy hàng, cậu không đi cùng để hai đứa tiễn năm cũ rồi đón năm 1990 cùng nhau à?

Lạc Bồi Nhân ném lon Coca trên bảng điều khiển cho Triệu Việt, hỏi có phần cộc cằn:

– Nói lắm thế, không khát à?

Triệu Việt vui vẻ đón lấy, không quên nói lời cảm ơn.

Tiêu Già nào có để tâm đến những lời của Triệu Việt, đầu óc cậu chỉ luẩn quẩn nỗi bận tâm của riêng mình: “Đi tàu lúc tờ mờ sáng chắc không có gì nguy hiểm đâu nhỉ?”. Cậu không biết giờ này Cốc Kiều đã đến ga tàu chưa. Cô có nói là đi cùng người khác, nhưng cậu lại quên không hỏi là ai. Giờ nghĩ lại, cậu không khỏi lo lắng, chẳng biết người đồng hành cùng cô có đáng tin hay không.

Tiếng bật nắp lon nước vang lên khô khốc, lớp bọt trắng thi nhau trào ra.

Lạc Bồi Nhân đột ngột hỏi:

– Cô ấy đi tàu lúc rạng sáng à? Cụ thể là mấy giờ?

Tiêu Già chỉ biết mang máng là rạng sáng chứ không rõ giờ giấc chính xác.

Chiếc xe đột ngột rồ ga rồi phanh két một tiếng, đỗ kịt lại trước một bốt điện thoại. Triệu Việt đang uống dở thì suýt phun cả ra ngoài, thầm chê tay lái của thằng bạn hôm nay còn tệ hơn cả mình.

Lạc Bồi Nhân xuống xe đi vào bốt điện thoại. Triệu Việt liếc đồng hồ những năm lần mà vẫn chưa thấy anh trở ra.

Tám phút sau, Lạc Bồi Nhân mới bước ra khỏi đó, nói với Triệu Việt:

– Cậu đưa Tiêu Già về đi.

Triệu Việt hỏi:

– Thế còn cậu? Có chuyện gì à?

– Không có chuyện gì to tát đâu, đừng lo.

Triệu Việt càng nghĩ càng thấy Lạc Bồi Nhân tối nay cứ là lạ. Một ý nghĩ chợt lóe lên, anh ta liền quay sang hỏi Tiêu Già:

– Cô bé đó tên gì thế?

– Anh hỏi làm gì?

– Có gì đâu mà phải giấu giếm? Chẳng phải cậu định giới thiệu mối làm ăn cho cô ấy sao? Lỡ hôm nào anh tìm được việc, người ta hỏi tên mà lại ớ ra không biết thì ngại chết.

– Cốc Kiều. Cốc trong ngũ cốc, Kiều ghép từ chữ Nghiêu và chữ Vũ.

Triệu Việt sửng sốt hỏi:

– Cốc Kiều? Cậu nói cô bé đó tên là Cốc Kiều à? Trông cô ấy thế nào?

Thấy Triệu Việt phản ứng có phần thái quá, Tiêu Già cho rằng anh ta quen một người trùng tên bèn miêu tả vài nét về Cốc Kiều.

– Trời đất! Cô bé đó là em họ của anh Lạc nhà cậu đấy!

Tiêu Già ngỡ ngàng hỏi lại:

– Em họ của anh Lạc á?

Em họ của anh Lạc mà lại túng thiếu đến nỗi phải đi vay tiền mình ư?

– Không phải em họ ruột.

Phải chi là em họ ruột thì tốt rồi. Triệu Việt chân thành khuyên Tiêu Già:

– Nếu bây giờ cậu chưa có tình ý gì với người ta thì tốt nhất là bỏ luôn ý định đó đi. Sau này có tự rước khổ vào thân thì đừng trách anh đây không nhắc trước.

Máy nhắn tin của Cốc Kiều bỗng rung bần bật. Cô đang ngồi trên chuyến xe buýt đêm nên không thể gọi lại ngay, hơn nữa số máy này cũng lạ hoắc.

Lẽ nào là ông chủ Trạch? Chẳng lẽ ông ta đổi ý không lấy hàng nữa?

Xe buýt vừa tới trạm, Cốc Kiều đã vội vàng nhảy xuống. Mặt đường đóng một lớp băng mỏng khiến cô suýt trượt ngã, nhưng cô chẳng mảy may bận tâm, ba chân bốn cẳng chạy ngay đến bốt điện thoại gần nhất. Trong đêm đông buốt giá, mỗi lần thở ra, hơi thở của cô lại hóa thành những làn khói trắng. Cô đứng trong bốt điện thoại, liên tục giậm chân cho đỡ cóng, đến cái thứ năm mươi thì ông chủ Trạch cũng gọi lại.

Mải lo chuyện làm ăn, giờ này ông chủ Trạch vẫn trằn trọc chưa ngủ. Thấy Cốc Kiều gọi đến vào giờ này, lòng ông ta không khỏi bồn chồn lo lắng, vội hỏi:

– Cô đừng nói với tôi là hàng họ có vấn đề gì đấy nhé? Tôi đã đặt hết lòng tin vào cô rồi đấy, cô mà dám chơi tôi thì…

– Cháu đảm bảo sẽ giao hàng đúng hẹn! Cháu chỉ gọi để xác nhận lại lần nữa, ngày mai chú không được đổi ý đâu đấy.

– Chỉ cần cô giao hàng đúng hẹn là tôi lấy ngay!

Cốc Kiều cúp máy rồi một mình đi về phía nhà ga, lòng vẫn băn khoăn không biết ai đã gọi cho mình. Giờ này, quảng trường trước sân ga vắng tanh không một bóng người. Lớp băng mỏng trên mặt đường vừa được dọn sạch đã vội kết một tầng mới. Cô nhìn chằm chằm xuống đất, khoanh tay bước về phía trước. Để phòng bất trắc, cô đã chia tiền giấu ở nhiều nơi, một phần còn nhét vào trong tất rồi buộc chặt quanh eo.

Siết chặt lấy cô không chỉ có nỗi âu lo mà còn là ngọn gió bấc hun hút và màn đêm bủa vây từ bốn phía. Cái lạnh lẽo của màn đêm và những cơn gió buốt có thể khiến người quen với nỗi cô độc nhất cũng phải khao khát hơi ấm từ kẻ khác. Giá như có ai đó ở đây, có lẽ sẽ tốt hơn một chút. Cốc Kiều bất giác nghĩ đến Lạc Bồi Nhân và bàn tay anh từng khoác lên vai mình. Khi hai bờ vai kề sát, hơi ấm dường như lan tỏa, hòa quyện vào nhau, khiến người ta tạm quên đi cái giá buốt.

Vừa nghĩ đến đó, Cốc Kiều liền tự mắng mình vô dụng. Cứ vẩn vơ thế này thì chỉ có nước xong đời! Tiền còn chưa kiếm được bao nhiêu mà đã thèm thuồng sự ấm áp, đã yếu lòng rồi sao? Ngay cả đế vương mải mê chăn êm nệm ấm còn có ngày xong đời, huống hồ là cô? Nếu không phải vì trời rét, làm sao cô có cơ hội bán găng tay để kiếm được hũ vàng đầu tiên? Cốc Kiều tự kiểm điểm một phen rồi dặn lòng không được sợ hãi, phải trấn tĩnh lại. Chỉ cần giữ đầu óc tỉnh táo mọi lúc mọi nơi thì sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra. Trời càng lạnh, cơ hội của cô càng lớn.

Cốc Kiều ngồi co ro trên băng ghế lạnh lẽo trong phòng chờ, thầm nhẩm lại lịch trình trong ngày. Cô mải suy nghĩ đến mức vừa bị vỗ vai đã giật nảy mình, bật phắt dậy khỏi ghế, hai tay ôm chặt lấy áo bông, hoảng hốt thét lên:

– Anh làm gì đấy!

Nhưng tiếng thét hoảng sợ lập tức biến thành tiếng reo ngạc nhiên xen lẫn vui mừng:

– Anh họ!

Lạc Bồi Nhân hỏi:

– Máy nhắn tin của em không nhận được thông báo anh gọi à?

– Anh họ, là anh gọi em ạ?

– Chứ em tưởng ai?

– Là…

Cốc Kiều có nói thì anh cũng chẳng biết. Cô không kìm được mà hỏi:

– Anh họ, sao anh biết em ở đây?

– Em quên mình đã kể chuyện này với ai rồi à?

Lạc Bồi Nhân chăm chú quan sát nét mặt Cốc Kiều, đoạn thẳng thắn thừa nhận:

– Anh và Tiêu Già quen nhau.

Cốc Kiều khẽ à một tiếng. Nhưng cô chợt nhớ ra, mới vài tiếng trước Tiêu Già còn không biết quan hệ giữa cô và Lạc Bồi Nhân, vậy sao anh lại nghe được tin tức của cô từ cậu? Dù thắc mắc, Cốc Kiều vẫn giấu nhẹm trong lòng, không hỏi anh điều gì. Cô chờ Lạc Bồi Nhân trách mắng mình vì đã không báo cho anh chuyện đi lấy hàng, lại còn lãng phí thời gian của anh.

Nhưng anh không hề quở trách cô, chỉ hỏi:

– Em định mua vé về lúc mấy giờ?

– Em mua rồi anh họ ơi.

Lạc Bồi Nhân liếc qua tấm vé của Cốc Kiều, dặn cô ngồi yên đợi anh rồi đi mua vé cho mình.

Anh chợt nghĩ, có lẽ mình đã quá coi trọng hai tiếng “anh họ” này còn Cốc Kiều lại chẳng hề để tâm đến nó. Cô gọi anh nhiệt tình như vậy, có lẽ không phải vì muốn vin vào quan hệ họ hàng để được lợi lộc gì, mà đơn thuần chỉ thấy gọi thế lịch sự hơn gọi thẳng tên, giống như người ta vẫn gọi người lạ là anh hay chị khi hỏi đường.

Nhưng nếu đã quyết định đi cùng cô chuyến này, anh vẫn sẽ làm tròn trách nhiệm của một người anh họ.

Họ tới ga lúc gần bốn giờ sáng, sau đó chỉ biết ngồi trong phòng chờ đến hừng đông. Chuyến tàu tuy vất vả khôn kể, nhưng ít ra đứng giữa đám đông chen chúc cũng không thấy lạnh. Ngược lại, phòng chờ ở đây vắng hoe, không có chút hơi người nào, lạnh đến buốt cả xương. Chiếc áo bông Cốc Kiều đang mặc là đồ mới tậu. Lúc mua không để ý, giờ mới biết là áo độn bông kém chất lượng. Cô vừa bực mình vừa thầm thấy may là mình mới chỉ mua một cái. Ngồi trên băng ghế lạnh cóng, Cốc Kiều ôm chặt lấy mình, rúc sâu đầu vào cổ áo.

Lạc Bồi Nhân kéo cao cổ áo len che kín tai, đoạn cởi phắt chiếc áo khoác dày sụ đang mặc ra, khoác lên người Cốc Kiều.

– Anh họ, anh mặc đi ạ. Em có lạnh đâu.

Nhưng anh vẫn kiên quyết choàng áo cho cô. Tuy Cốc Kiều biết rõ chiếc áo vừa vặn với vóc người cao lớn Lạc Bồi Nhân sẽ rộng thùng thình nếu khoác lên người cô, nhưng mặc vào thật lại là chuyện khác. Nó thậm chí còn to hơn cả chiếc áo bông dày cộp cô đang mặc. 

Khoác trên người chiếc áo còn vương hơi ấm của Lạc Bồi Nhân, Cốc Kiều bất giác cảm thấy như đang được anh ôm trọn vào lòng. Thế rồi, cô chợt thấy xấu hổ vì phép so sánh trời ơi đất hỡi của mình.

– Anh họ, anh không lạnh ạ?

Cô không nhận được câu trả lời. Lạc Bồi Nhân lặng lẽ hướng mắt ra khoảng sân ga mờ tối, nơi bình minh còn chưa ló rạng.

Cứ thế, hai người đã cùng nhau đón những tia sáng của ngày cuối năm ngay tại nhà ga.

– Mai là năm 1990 rồi!

Cốc Kiều nghe tháy rõ mồn một niềm hân hoan và náo nức trong giọng nói của mình. Cô luôn khao khát sự đổi thay, bởi lẽ điều đó đồng nghĩa với việc mọi chuyện đều có thể trở nên tốt đẹp hơn.

– Anh họ, chúc anh năm mới sẽ ngày càng tốt hơn!

Cô thấy Lạc Bồi Nhân của hiện tại đã rất ổn, nhưng vẫn mong anh ngày một tốt hơn nữa.

– Em cũng sẽ ngày càng tốt hơn.

– Chắc chắn là thế ạ!

Rạng đông ló dạng cũng là lúc các quán ăn sáng bên ngoài nhà ga lục tục mở cửa. Bánh bao ở đây khó nuốt kinh khủng, phải dở hơn bánh bao trong căng tin cả chục lần. Cốc Kiều đang định rủ Lạc Bồi Nhân sang hàng khác thì đã thấy anh điềm nhiên ăn hết một cái bánh bao lớn.

Đúng như Cốc Kiều dự liệu, một quầy hàng không thể nào có đủ số lượng găng tay cô cần, phải đi gom mấy nơi mới đủ. Mớ găng tay này theo chân họ lên xe buýt, vào kho hành lý ký gửi của tàu hỏa, rồi cuối cùng cũng đến được tay ông chủ Trạch.

Ông ta là người giữ chữ tín, lập tức trả tiền cho Cốc Kiều đúng với giá đã thỏa thuận. Cô cẩn thận kiểm tra từng tờ tiền, phòng khi có lẫn tiền giả.

Ông chủ Trạch hỏi:

– Chẳng lẽ tôi lại đi lừa cô à?

Cốc Kiều cười đáp:

– Chú thì đời nào lại lừa cháu, nhưng biết đâu trước đó có người lừa chú thì sao? Cháu phải kiểm tra kỹ, nhỡ gặp phải kẻ lừa đảo thì còn báo để chú biết đường mà tránh chứ ạ.

Ông chủ Trạch bật cười:

– Cô nhóc này lanh miệng thật.

Cốc Kiều cẩn thận cất cọc tiền đã đếm kỹ vào túi đeo hông, cười nói:

– Cháu cảm ơn chú đã giữ hộ cháu chiếc đồng hồ cả ngày trời, bây giờ chú gửi lại để cháu tự giữ đi ạ.

Bấy giờ ông chủ Trạch mới sực nhớ ra chiếc đồng hồ của Cốc Kiều, cô mà không nhắc thì suýt nữa ông ta cũng quên bẵng mất.

– Chiếc đồng hồ này của cô mua ở đâu thế? Thằng con trai tôi cũng đang đòi một cái.

– Dạ, cái này có người tặng nên cháu cũng không rõ ạ.

Ông chủ Trạch liếc mắt sang chàng trai bên cạnh Cốc Kiều, thầm đoán chắc là do anh tặng. Giữa mùa đông giá rét mà ăn mặc phong phanh thế này, hẳn chiếc áo khoác của anh phải ấm áp lắm.

– Cậu trai trẻ, đồng hồ này mua ở đâu vậy? Sắp Tết rồi, tôi cũng muốn mua một chiếc cho con trai.

– Xin lỗi chú, cháu cũng không rõ.

Ông chủ Trạch thoáng nghi ngờ. Dân buôn quần áo hỏi mua cái áo khoác ở đâu không nói thì còn hiểu được, chứ đồng hồ thì có gì mà phải giấu giếm? Hay đây là hàng rởm mua ở chợ đầu mối rồi lừa người ta là hàng hiệu trong trung tâm thương mại? Chắc chắn là vậy rồi. Có lẽ cô nhóc này vẫn chưa hay biết, nếu không lúc cầm cố đã chẳng tiếc hùi hụi. Lần sau có ai đến cầm đồ, ông ta phải xem xét cho thật kỹ mới được.

Sải bước trên đường, Cốc Kiều cảm thấy đôi giày bông nặng trịch bỗng nhẹ bẫng, tựa như những bông tuyết. Cô nhất định phải mời Lạc Bồi Nhân ăn gì đó mới được, bởi anh đã vì cô mà tất bật từ sáng sớm tinh mơ đến giờ.

Đi được một đoạn, cô chợt trông thấy tấm biển hiệu quán Mì bò California nước Mỹ. Cô từng nghe Trần Tinh kể đây là một quán ăn nhanh đã mở được vài năm, ra đời gần như cùng thời với KFC. Một tô mì ở đây có giá hơn ba tệ, trong khi các quán khác bán mì bò thông thường chưa tới một tệ.

Cốc Kiều muốn vào đây ăn không phải vì thèm mì bò, mà chính là cái tên “California nước Mỹ”. Cô nghe dì họ nói, sang năm Lạc Bồi Nhân sẽ sang Mỹ du học, và nơi anh tới dường như chính là California ghi trên tấm biển hiệu kia. Biết đâu chừng, tô mì bò này lại là khoảng cách gần nhất giữa cô và California cũng nên.

Cốc Kiều quyết định chơi sang một phen, nhưng Lạc Bồi Nhân lại từ chối.

Đoán anh muốn tiết kiệm giúp mình, cô quả quyết nói:

– Em còn chưa biết mì bò Mỹ có vị ra làm sao, mình vào thử đi anh.

– Yên tâm, vị cũng như mì em hay ăn thôi. Mấy quán mì bò ở California cũng toàn ở phố người Hoa cả.

Cốc Kiều gượng cười đáp:

– Dạ.

Chẳng hiểu sao, mấy đồng bạc này không tiêu được lại khiến cô thấy buồn hơn cả khi phải tiêu chúng.

Cuối cùng, hai người đến một quán mì kéo Tây Bắc. Lạc Bồi Nhân bảo, mì kéo phải do người Tây Bắc nấu mới chuẩn vị. Ở đây, một tô mì chỉ có giá tám hào, Cốc Kiều còn chu đáo gọi thêm cho anh hai lạng thịt bò.

Trong lúc chờ mì, Cốc Kiều lấy trong túi ra một đôi găng tay đưa cho Lạc Bồi Nhân:

– Anh họ, lần này là găng tay da cừu thật đấy, anh đeo thử xem.

Cô vẫn canh cánh trong lòng chuyện lần trước đã tặng anh một đôi găng tay giả da. Lần này đi lấy hàng, trong lúc nhập số lượng lớn găng tay da heo, cô đã mua thêm mấy đôi da cừu.

Thấy Lạc Bồi Nhân còn do dự, Cốc Kiều vội nói thêm:

– Em mua cho cả nhà mà anh họ. Đây là quà năm mới em tặng mọi người ạ.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (159)
Chương 1: Chương 1: Quyển 1: Lòng hiếu kỳ – 001: Mở khoá tài khoản dân tộc bị đóng băng Chương 2: Chương 2: 002: Cậu thiếu niên và những quả táo tàu Chương 3: Chương 3: 003: Vị khách không được chào đón Chương 4: Chương 4: 004: Ôi thế ạ, không ngờ anh cũng họ Lạc Chương 5: Chương 5: 005: Dì họ Chương 6: Chương 6: 006: Ở nhà họ Lạc Chương 7: Chương 7: 007: Anh họ Chương 8: Chương 8: 008: Cho em ạ? Chương 9: Chương 9: 009: Thư cảm ơn gửi người công dân nhiệt tình Lạc Bồi Nhân Chương 10: Chương 10: 010: Khi người công dân nhiệt tình trông thấy thư cảm ơn Chương 11: Chương 11: 011: Em họ Chương 12: Chương 12: 012: Người tốt bụng Chương 13: Chương 13: 013: Em có phải người chị thích nhất trong nhà này không? Chương 14: Chương 14: 014: Mai đến lượt em rửa Chương 15: Chương 15: 015: Tôi là anh rể của Cốc Tĩnh Tuệ Chương 16: Chương 16: 016: Tắm nắng Chương 17: Chương 17: 017: Tiền gửi đi đâu mất rồi? Chương 18: Chương 18: 018: Lẽ nào ở quê Cốc Kiều, đạp xe cũng được gọi là “lái xe”? Chương 19: Chương 19: 019: Hiếm khi Chương 20: Chương 20: 020: Đi làm thôi! Chương 21: Chương 21: 021: Mời bạn Lạc Bồi Nhân sau khi nghe thông báo… Chương 22: Chương 22: 022: Cháu chào chú Châu ạ! Chương 23: Chương 23: 023: Hoa quế Chương 24: Chương 24: 024: Tàm tạm Chương 25: Chương 25: 025: Người tốt thực sự Chương 26: Chương 26: 026: Bịt mắt Chương 27: Chương 27: 027: Bày sạp Chương 28: Chương 28: 028: Anh mặc đi Chương 29: Chương 29: 029: Mai trả nhé Chương 30: Chương 30: 030: Đẩy tới đẩy lui Chương 31: Chương 31: 031: Thư của Lâu Đức Dụ Chương 32: Chương 32: 032: Lấy hàng Chương 33: Chương 33: 033: Găng tay Chương 34: Chương 34: 034: Quở trách Chương 35: Chương 35: 035: Găng tay Chương 36: Chương 36: 036: Ngũ hành khuyết Thổ Chương 37: Chương 37: 037: Câu lạc bộ tiếng Anh Chương 38: Chương 38: 038: Đứng Chương 39: Chương 39: 039: Khoảng cách an toàn Chương 40: Chương 40: 040: Đừng lo, có anh ở đây rồi Chương 41: Chương 41: 041: Đừng hiểu lầm (Chương thêm) Chương 42: Chương 42: 042: Một người tốt Chương 43: Chương 43: 043: Giải Nhất Chương 44: Chương 44: Vay tiền (Chương thêm) Chương 45: Chương 45: 045: Xát muối Chương 46: Chương 46: 046: Chào mừng bước sang năm 1990 Chương 47: Chương 47: 047: Bạn sẵn sàng từ bỏ điều gì vì tình yêu? Chương 48: Chương 48: 048: Ngày càng tốt hơn! Chương 49: Chương 49: Quyển 2: Nhà giàu mới nổi – 049: Chiếc van vàng Chương 50: Chương 50: 050: Khẩu vị Chương 51: Chương 51: 051: Anh họ Chương 52: Chương 52: 052: Anh chỉ thích mấy thứ phèn như này thôi Chương 53: Chương 53: 053: Quay thưởng lần hai (Chương thêm 28.10) Chương 54: Chương 54: 054: Sao cái đầu nhỏ của em chỉ toàn nghĩ đến chuyện ăn uống thôi vậy? Chương 55: Chương 55: 055: Anh họ, cháo sắp nguội rồi Chương 56: Chương 56: 056: Châu Toản Chương 57: Chương 57: 057: Sách lậu Chương 58: Chương 58: 058: Có tiền thì ngon lắm à! Chương 59: Chương 59: 059: Phí phạm tài năng Chương 60: Chương 60: 060: Khi được ở bên em Chương 61: Chương 61: 061: Bài học đầu tiên Chương 62: Chương 62: 062: Lửa Chương 63: Chương 63: 063: Năm giờ gặp Chương 64: Chương 64: 064: Nụ hôn đầu Chương 65: Chương 65: 065: Em sẽ không để anh phải chịu khổ cùng em đâu Chương 66: Chương 66: 066: Quá trớn Chương 67: Chương 67: 067: Bài học thứ hai Chương 68: Chương 68: 068: Anh họ từ xa đến Chương 69: Chương 69: 069: Trải nghiệm cuộc sống Chương 70: Chương 70: 070: Cái cây Chương 71: Chương 71: 071: Thú nhận Chương 72: Chương 72: 072: Ngắn ngủi Chương 73: Chương 73: 073: Chàng trai họ Lạc Chương 74: Chương 74: 074: Bloody Mary Chương 75: Chương 75: 075: Vị cay Chương 76: Chương 76: 076: Ráng sáng Chương 77: Chương 77: 077: Khoản tiền cọc Chương 78: Chương 78: 078: Anh hết nhận ra tôi rồi hay gì! Chương 79: Chương 79: 079: Erenhot Chương 80: Chương 80: 080: Không sao Chương 81: Chương 81: 081: Gội đầu Chương 82: Chương 82: 082: Anh trông bố em cho Chương 83: Chương 83: 083: Nước sôi Chương 84: Chương 84: 084: Hơi ngắn Chương 85: Chương 85: 085: Ngại ngùng Chương 86: Chương 86: 086: Chúc em sinh nhật vui vẻ! Chương 87: Chương 87: 087: Xin phép Chương 88: Chương 88: 088: Thân phận mới Chương 89: Chương 89: 089: Vấn đề về đạo đức Chương 90: Chương 90: 090: Lối thoát Chương 91: Chương 91: 091: Người mẫu Chương 92: Chương 92: 092: Bình yên Chương 93: Chương 93: 093: Cố nhân Chương 94: Chương 94: 094: Bố Chương 95: Chương 95: 095: Nhà giàu mới phất Chương 96: Chương 96: 096: Anh có cầu hôn thành công không? Chương 97: Chương 97: 097: Chúc cô có một chuyến đi vui vẻ Chương 98: Chương 98: 098: Còn cách hạnh phúc bao xa Chương 99: Chương 99: 099: Mì bò California Chương 100: Chương 100: 100: Vui lên nào! Chương 101: Chương 101: Quyển 3 – 101: Năm 1993 Chương 102: Chương 102: 102: Có người giống anh Chương 103: Chương 103: 103: Chị có quen anh Lạc Bồi Nhân không ạ? Chương 104: Chương 104: 104: Anh họ Chương 105: Chương 105: 105: Danh thiếp Chương 106: Chương 106: 106: Ám riệt như ma Chương 107: Chương 107: 107: Bữa sáng miễn phí Chương 108: Chương 108: 108: Bạn gái Chương 109: Chương 109: 109: Mời cơm ai? Chương 110: Chương 110: 110: Hạ sốt Chương 111: Chương 111: 111: Sốt nhẹ Chương 112: Chương 112: 112: Anh nghĩ em giàu dữ vậy sao? Chương 113: Chương 113: 113: Không hối tiếc Chương 114: Chương 114: 114: Xem thực đơn từ trái sang phải Chương 115: Chương 115: 115: Chia tay rồi Chương 116: Chương 116: 116: Thứ n Chương 117: Chương 117: 117: Ưu điểm Chương 118: Chương 118: 118: Muôn màu muôn vẻ Chương 119: Chương 119: 119: Mập mờ Chương 120: Chương 120: 120: Một người rất khoẻ Chương 121: Chương 121: 121: Thử một lần Chương 122: Chương 122: 122: Thử Chương 123: Chương 123: 123: Chung tình Chương 124: Chương 124: 124: Người cũ Chương 125: Chương 125: 125: 1995 Chương 126: Chương 126: 126: Buổi ra mắt game Chương 127: Chương 127: 127: Sao lại là anh ấy? Chương 128: Chương 128: 128: Dựa dẫm Chương 129: Chương 129: 129: Hối hận Chương 130: Chương 130: 130: Nếm thử Chương 131: Chương 131: 131: Nhớ về Chương 132: Chương 132: 132: Người ngoài cuộc Chương 133: Chương 133: 133: Chu cấp Chương 134: Chương 134: 134: Hai phiên bản Chương 135: Chương 135: 135: Giảm giá Chương 136: Chương 136: 136: Kiệt tác biến mất Chương 137: Chương 137: 137: Đánh giá thấp Chương 138: Chương 138: 138: Mẩn ngứa Chương 139: Chương 139: Món quà lớn Chương 140: Chương 140: 140: Dài lâu Chương 141: Chương 141: 141: Thằng ăn bám Chương 142: Chương 142: 142: Tính sổ Chương 143: Chương 143: 143: Anh họ Chương 144: Chương 144: 144: Chiếc nhẫn Chương 145: Chương 145: 145: Ngũ hành khuyết Thổ Chương 146: Chương 146: 146: Biện minh Chương 147: Chương 147: 147: Rốt cuộc là ai Chương 148: Chương 148: 148: Bữa cơm tất niên Chương 149: Chương 149: 149: Chưa muộn (Hoàn chính văn) Chương 150: Chương 150: Ngoại truyện giả định: Hình như hồi bé mình từng gặp người anh họ này rồi – 150: Thời thơ ấu (1) – Nếu hai ta g� Chương 151: Chương 151: Thời thơ ấu (2) – Em là em họ của anh Chương 152: Chương 152: Thời thơ ấu (3) – Tuổi thơ của bố mẹ: Bánh ngô và kẹo lạc Chương 153: Chương 153: Thời thơ ấu (4) – Đám cưới Chương 154: Chương 154: Thời niên thiếu (1) – Mười sáu tuổi và mười tám tuổi Chương 155: Chương 155: Thời niên thiếu (2) – Anh họ? Là anh ạ? Chương 156: Chương 156: Thời niên thiếu (3) – Cổ hủ Chương 157: Chương 157: Kỳ thi Đại học – Cảm ơn anh! Nhưng mà… Chương 158: Chương 158: Cuộc sống đại học – Người anh họ trong truyền thuyết Chương 159: Chương 159: Ngoại truyện cuối – 159: Đám cưới – Chị dâu và anh rể họ