Chương 45
Quỷ Bí Chi Chủ - Q6: Người Theo Đuổi Ánh Sáng

Chương 45: Cấp "0"

Trong khu vực bị che giấu, "Thánh Giả Bí Mật" Botis hơi nheo mắt lại, đã nhận ra "Bút Ký Lữ Hành Leymano".

Điều này khiến ông ta không hề nghi ngờ gì về tin tức mà "Thánh Giả U Ám" Kisma kia cung cấp.

Ông ta biết bản bút ký này, biết đây là một món vật phẩm thần kỳ mà gia tộc Abraham cực kỳ xem trọng, thuộc loại mạnh nhất dưới danh sách cao, hơn nữa ảnh hưởng xấu ít đến mức có thể coi như không có.

"Hừ, lúc mình còn ở danh sách trung, đã khao khát quyển bút ký này đến nhường nào, kết quả đám Abraham đề phòng, hoàn toàn không để ý đến yêu cầu của mình... Giờ nhận được bài học rồi? Cô gái này hẳn không phải là hậu duệ của gia tộc Abraham, nếu không thì sẽ không đi tìm kiếm vật nguyền rủa của oán linh cổ xưa khắp nơi như thế..." Botis thầm nói vài câu trong lòng, vẻ mặt dần trở nên nghiêm túc, nhưng lại mang theo phần tàn nhẫn và nóng nảy.

Quan sát thêm một hồi, ông ta cẩn thận thò tay vào trong túi áo choàng đen.

Trong chiếc túi ngầm dường như cất giấu một khoảng không gian lớn, "Thánh Giả Bí Mật" Botis lại từ bên trong lôi ra một chiếc hộp trang sức ba tầng.

Hộp trang sức này có kiểu dáng không nhỏ, dùng một tay cầm có chút khó khăn, màu sắc đen bạc, bên ngoài khắc hoa văn trang trí tinh xảo, khảm hồng ngọc, ngọc lục bảo, ngọc bích và kim cương, trông vừa đẹp đẽ vừa sang trọng.

Lúc cầm "hộp trang sức" này trong tay, vẻ mặt Botis hiện ra vài phần hoảng sợ, giống như đang đối diện với "Vực Sâu", hoặc lắng nghe lời vô nghĩa của Tà Thần.

...

Buổi tụ hội được tiến hành bình thường, Fors cất "Bút Ký Lữ Hành Leymano" đi, tập trung tâm tư lắng nghe những người tham dự khác nói, dường như đang tìm kiếm đáp án nào đó.

Trong quá trình này, thỉnh thoảng cô sẽ đưa ra câu hỏi, dùng đồng bảng vàng, tài liệu linh tính làm thù lao, nhưng vẫn chưa nhận được câu trả lời hữu ích.

Dần dần buổi tụ hội phi phàm này tiến đến phần kết thúc, người triệu tập bắt đầu sắp xếp cho những người tham gia rời khỏi từ những nơi khác nhau.

Chẳng mấy chốc trong căn phòng thông nhau này chỉ còn lại Fors và số ít người phi phàm.

Sau khi người triệu tập ra hiệu, Fors đứng dậy, nhịn không vươn vai, cất bước về phía cửa ngách.

Đúng lúc này, cô phát hiện người mình hơi cứng lại, đầu chỉ có thể gắng gượng chuyển động, hệt như một món đồ chơi bằng dây cót.

Khóe mắt cô nhìn thấy, vách tường xám trắng chợt biến thành màu đen bạc, giăng kín những hạt tròn, giống như được đúc bằng kim loại, mà những người tham gia tụ hội cùng người triệu tập kia, trên làn da họ mất đi màu sắc sáng bóng của con người, ánh mắt dại ra, động tác cứng nhắc, giống như con rối cỡ lớn.

Trong khu vực bị che giấu, "Thánh Giả Bí Mật" Botis không biết đã mở tầng trên cùng của "hộp trang sức" kia ra từ khi nào, bên trong là cảnh của một căn phòng tuy không đủ tinh xảo nhưng chắc chắn rất giống.

Trong phòng kê lộn xộn những chiếc bàn dài và ghế dựa, những con rối cỡ bằng bàn tay hoặc ngồi hoặc đứng, giống như đang mô phỏng lại tình huống trong hiện thực.

Trong những con rối này, cô gái đứng thẳng đội mũ của áo choàng, có khuôn cằm tuyệt đẹp, đôi môi hơi dày đỏ thắm kia chính là Fors.

Cô và những người phi phàm còn lại cùng người triệu tập cùng toàn bộ căn phòng lặng lẽ biến thành những món đồ chơi, bị nhốt vào tầng trên cùng của "hộp trang sức"!

Mà trong căn phòng nối liền bên ngoài kia, chỉ còn lại vách tường xám trắng, tất cả đã biến mất.

"Thánh Giả Bí Mật" Botis dần cong khóe miệng, tay phải dùng sức đóng nắp "hộp trang sức" lại.

Chỉ vài nhịp thở, ông ta đã khống chế được mục tiêu một cách dễ dàng!

Chiếc "hộp trang sức" ba tầng màu đen bạc này chính là món vật phong ấn cấp "0" mà ông ta cướp được từ gia tộc Abraham.

Bởi vì nó chưa bao giờ rơi vào tay giáo hội chính thần, hoặc là được tìm hiểu sâu xa, nên không được đánh số tương ứng.

Theo Botis biết, chiếc "hộp trang sức" này vốn thuộc về một Thiên sứ từ kỷ thứ tư của gia tộc Abraham, người này thích ngao du trong bầu trời sao, đi đến những nơi khác nhau trong vũ trụ mênh mông, nhưng có một lần, ngài ấy quay về gia tộc nghỉ ngơi hồi sức, đã lặng lẽ chết trong cung điện của mình, vẻ mặt đầy sợ hãi vặn vẹo, dường như đã nhìn thấy chuyện gì cực kỳ đáng sợ.

Một sinh vật thần thoại chân chính, có thể xưng là tòng thần ở kỷ thứ hai, nhưng lại cứ thế ngã xuống một cách kỳ dị, không hề gây ra động tĩnh nào.

Đặc tính phi phàm mà ngài ấy lưu lại kết hợp với thi hài, hình thành một "hộp trang sức" không khác biệt lắm với vật phong ấn, mà lúc đó Ngài "Cửa" Bethel Abraham không những không thử đập nát nó, cho nó quay lại thành đặc tính phi phàm thuần túy, mà còn đặt cho nó một cái tên kỳ quặc:

"Hộp Cựu Nhật".

Tầng thứ nhất của "Hộp Cựu Nhật" này có thể khiến địa điểm mục tiêu biến thành món đồ chơi, đổi vị trí không gian bên trong, "Thánh Giả Bí Mật" Botis lợi dụng năng lực này, mới dễ dàng đạt được mục đích.

Tầng thứ hai của "Hộp Cựu Nhật" ghi lại các địa điểm khác nhau, một khi mở ra, thì người nắm giữ và sinh linh trong phạm vi ảnh hưởng có thể trực tiếp đi đến khu vực tương ứng, giống với Thiên sứ gia tộc Abraham đi ngao du bầu trời sao, thăm dò vũ trụ.

Về phần tầng thứ ba của "Hộp Cựu Nhật" có gì, thì "Thánh Giả Bí Mật" Botis biết nhưng không dám nghĩ, giống như bình thường căn bản không dám tiếp xúc với vật phong ấn cấp "0" vậy.

Cạch, "Hộp Cựu Nhật" đóng lại, Botis giơ tay phải nắm vào hư không, thu chiếc gương được khảm vào trong cơn lốc xoáy trong suốt giữa không trung lại.

Một khi khu vực bị che giấu đi, "Pháp Sư Bí Mật" muốn từ bên trong ra ngoài cũng phải thông qua "cánh cửa" tương ứng, hoặc là trực tiếp giải trừ "che giấu".

Botis lựa chọn cách thứ hai, vừa tiện nhất cũng nhanh nhất.

Bóng đen chuyển động, khu vực biến mất quay về thế giới hiện thực, căn phòng rốt cuộc trở nên đầy đủ.

Botis không chần chừ ở lại, không cần liếc mắt nhìn xung quanh, lập tức để thân thể trong suốt.

Ông ta nâng "Hộp Cựu Nhật" màu đen bạc, được khảm "đá quý" kia lên, để những màu sắc nồng đậm đan xen chồng lên nhau, "xuyên qua" Linh giới khắp nơi đều là sinh vật kỳ dị, đi đến địa điểm đã định. Chỉ mất vài giây ông ta đã bước ra từ hư không, định thông qua "vực sâu" phân tách biển lớn kia, tiến vào di tích thần chiến.

Đúng lúc này, Botis chợt đi chậm lại, dừng lại giữa không trung.

Ông ta hơi nheo mắt, con ngươi trở nên tối tăm, điểm xuyết vô số đốm sáng lấp lánh.

Giống như một mảng trời sao phản chiếu vào đôi mắt ông ta.

"Cát mịn" do những ngôi sao tạo thành nhanh chóng chuyển động, khiến khe hở không đáy cắt ngang đại dương kia hoá hư ảo, những gì Botis đang nhìn thấy đều chợt thu nhỏ lại, ngưng tụ vào một luồng lửa cam chập chờn.

Ngọn lửa này "mọc" lên trên đầu một que diêm, sắp sửa tắt ngúm.

"Thánh Giả Bí Mật" Botis giải trừ "Che giấu không gian", giống như tất cả những gì vừa trải qua đều là ảo giác, ông ta vẫn đứng yên ở chỗ này!

Mà nơi bắt nguồn của ảo giác này chính là que diêm kia.

Que diêm này được một bàn tay trắng nõn nắm lấy, chủ nhân của bàn tay lại là một cô gái mặc áo choàng đen hoa văn tím, đội mũ trùm, cô đang ngồi trên một chiếc xe ngựa nửa xuyên qua vách tường, do một quả bí ngô khổng lồ tạo thành.

Kéo xe là một đám chuột màu xám.

Đây chính là "Thượng Tướng Ánh Sao" Cattleya, nhưng dung mạo, hình tượng và khí chất của cô đều đã thay đổi.

Đây là do phép thuật "Cô bé lọ lem" mang lại cho cô!

Năng lực phi phàm trọng tâm nhất của "Nhà Thần Bí Học" danh sách 4 con đường "Kẻ Dòm Ngó Bí Ẩn" là "Thần bí tái hiện", thể hiện đầy đủ câu nói "Tri thức là sức mạnh".

Nói một cách đơn giản, một "Nhà Thần Bí Học" có thể hấp thụ sức mạnh từ những tri thức thần bí học khác nhau mà mình nắm giữ, sáng tạo ra đủ loại phép thuật và ma thuật, mà "tri thức thần bí học" càng ít người biết, càng ít lưu truyền thì loại phép thuật này càng mạnh mẽ.

Năng lực này cũng có thể thiết lập ngược lại, tri thức nào đó được truyền bá rộng rãi, không còn thần bí, thì phép thuật hoặc ma thuật hấp thụ năng lực của nó cũng sẽ gần mất đi hiệu lực.

Cattleya không biết vì sao nữ vương có thể sáng tạo ra đủ loại phép thuật kỳ diệu, huyền ảo từ trong những câu chuyện cổ tích mà Đại đế Roselle kể riêng cho cô nghe, nhưng việc này không cản trở cô học theo và ứng dụng, dù sao cô cũng từng nghe được câu chuyện cổ tích này từ chỗ "Nữ Vương Thần Bí" rồi.

Phép thuật mà cô dùng để tạm thời biến thân, ngụy trang bản thân có tên là "Cô bé lọ lem", phép thuật khiến "Thánh Giả Bí Mật" Botis rơi vào ảo giác là "Cô bé bán diêm", dùng nó để cản trở đối phương "lữ hành" rời đi, tạo ra cơ hội cho trận chiến kế tiếp.

Đúng lúc Botis vừa thoát khỏi ảo giác, thì "Cô bé lọ lem" ngồi trên xe ngựa bí đỏ đặt chân xuống đất, mở rộng hai tay, để sau lưng hiện ra một giá chữ thập rất lớn.

Mà Cattleya giống như đang đeo vật hư ảo này trên lưng.

Trong căn phòng trống trải, từng ngọn nến lóe lên, chiếu sáng một chiếc bàn dài đặt đầy máu thịt.

Xung quanh bàn dài, có ba bóng người cực kỳ mơ hồ đang cầm lấy chỗ máu thịt kia, không ngừng cắn nuốt.

Dường như nhận ra điều gì, ba bóng người này đồng thời quay đầu, nhìn về phía Botis, cái nhìn khiến nhịp tim "Thánh Giả Bí Mật" đột nhiên tăng vọt, cảm thấy một nỗi lạnh lẽo từ sâu trong linh hồn đang lan ra khắp người.

Ông ta lập tức nghe thấy tiếng cắn nuốt, tiếng nhai gặm, và tiếng tiêu hóa hư ảo, cảm nhận sự đói khát và ác ý không hề che giấu.

Botis nheo mắt, vội vàng cúi thấp đầu, chuyển ánh mắt về phía "Hộp Cựu Nhật" trong tay.

Chiếc hộp thần bí màu đen bạc kia không biết đã mở ra từ lúc nào!

Phép thuật mà Cattleya vừa dùng có tên là "Bữa tiệc phản bội", bắt nguồn từ tri thức thần bí học về Thần Mặt Trời Cổ Đại mà cô biết được trên hội Tarot, tác dụng là tạm thời đánh thức hoặc ban linh trí cho vật phẩm trong tay mục tiêu, để chúng tự "phản bội"!

Không cần nghi ngờ, phép thuật này gặp phải vật phong ấn mang nhiều ác ý đối với người nắm giữ, hiệu quả sẽ vô cùng lớn.

Nhưng nếu không phải mỗi lần theo dõi buổi tụ hội đều có Ngài "Kẻ Khờ" phù hộ, Cattleya cũng không dám sử dụng phép thuật này.

Một khi bị ba nhân vật chính trong "Bữa tiệc phản bội" cảm nhận được, cô chắc chắn sẽ chết bất đắc kỳ tử, chết một cách không rõ ràng, không có sức kháng cự, một cái chết vô cùng kinh hoàng.

Cho nên, "Nhà Thần Bí Học" chắc chắn là đám người cực kỳ nguy hiểm, sức mạnh của họ đến từ việc đi lại bên bờ "Vực sâu", đến từ những thứ không nên biết, không nên nhìn, không nên nghe.

Để so sánh, "Nữ Vương Thần Bí" Bernadette có thể sáng tạo ra phép thuật từ trong những câu chuyện cổ tích riêng của cha mình, có thể nói là an toàn hơn nhiều so với đồng loại trong giai đoạn "Nhà Thần Bí Học".

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (116)
Chương 1: Chương 1: Lừa gạt Chương 2: Chương 2: Lỗi Chương 3: Chương 3: Lối đi hoàng hôn Chương 4: Chương 4: Cho anh một cơ hội Chương 5: Chương 5: Đi trong bóng đêm Chương 6: Chương 6: Suy tư Chương 7: Chương 7: Phong cách Chương 8: Chương 8: Giác ngộ Chương 9: Chương 9: Chứng thực Chương 10: Chương 10: Có tiến bộ Chương 11: Chương 11: Đếm ngược thời gian Chương 12: Chương 12: Lời tiên đoán Chương 13: Chương 13: Tiếp cận Chương 14: Chương 14: "Ăn gian" Chương 15: Chương 15: Đội hình hoành tráng Chương 16: Chương 16: Tên của nó Chương 17: Chương 17: Khi những ngôi sao trở về vị trí cũ  Chương 18: Chương 18: Mỏ neo của ta Chương 19: Chương 19: Dự định của Klein Chương 20: Chương 20: Nghi thức Chương 21: Chương 21: Kẻ thứ ba Chương 22: Chương 22: "Thản nhiên" Chương 23: Chương 23: Đề nghị Chương 24: Chương 24: Kết hợp hành động Chương 25: Chương 25: Ý tưởng rất quan trọng Chương 26: Chương 26: Âm mưu ngoài sáng Chương 27: Chương 27: Hỏi thay Chương 28: Chương 28: Ta có một bề tôi Chương 29: Chương 29: Hai tay chuẩn bị Chương 30: Chương 30: Hiệu quả khác biệt Chương 31: Chương 31: Cổ thành Nois Chương 32: Chương 32: Thánh ngôn Chương 33: Chương 33: Ưu thế của Klein Chương 34: Chương 34: "Ghi lại" Chương 35: Chương 35: Tái hiện Chương 36: Chương 36: Cơ hội và mạo hiểm cùng tồn tại  Chương 37: Chương 37: Thay đổi Chương 38: Chương 38: Mặt dày Chương 39: Chương 39: Ngày lễ mùa đông  Chương 40: Chương 40: Cộng hưởng Chương 41: Chương 41: Nắm chắc tâm lý  Chương 42: Chương 42: Mỗi người nắm chắc nhiệm vụ của mình Chương 43: Chương 43: Hướng Đông Chương 44: Chương 44: Sư tử vồ thỏ Chương 45: Chương 45: Cấp "0" Chương 46: Chương 46: "Vịt con xấu xí" Chương 47: Chương 47: Gió bão tâm linh Chương 48: Chương 48: "Cuồng loạn" Chương 49: Chương 49: Chiếc hộp xui xẻo Chương 50: Chương 50: Tính ngẫu nhiên Chương 51: Chương 51: Chuyên nghiệp Chương 52: Chương 52: Hội Tarot Chương 53: Chương 53: Thu hoạch Chương 54: Chương 54: Bất kể sống chết Chương 55: Chương 55: Cái bẫy dài tận 1000 năm Chương 56: Chương 56: Đều là cáo già  Chương 57: Chương 57: Dorian quyết đoán Chương 58: Chương 58: Sự yên tĩnh rất lâu không thấy  Chương 59: Chương 59: Hai lựa chọn Chương 60: Chương 60: Thành Mặt Trăng Chương 61: Chương 61: Tưởng tượng không ra Chương 62: Chương 62: Truyền bá hào quang Chương 63: Chương 63: Sương mù vĩnh hằng bất biến  Chương 64: Chương 64: Âm thanh Chương 65: Chương 65: Thời gian chưa tới Chương 66: Chương 66: Kiên trì cuối cùng cũng có hồi đáp Chương 67: Chương 67: Nấm Chương 68: Chương 68: Manh mối Chương 69: Chương 69: Đổi một mục tiêu Chương 70: Chương 70: Một bức "màn nhung" Chương 71: Chương 71: Lời nhắn Chương 72: Chương 72: Cơ sở nghiên cứu Chương 73: Chương 73: Cấp bậc đó Chương 74: Chương 74: Suy đoán về tận thế Chương 75: Chương 75: Khuyên giải Chương 76: Chương 76: Phát nấm Chương 77: Chương 77: Nghi thức triệu hồi Chương 78: Chương 78: Mong ước Chương 79: Chương 79: Trưng cầu ý kiến Chương 80: Chương 80: Tạm biệt Chương 81: Chương 81: "Đến thăm" khắp nơi Chương 82: Chương 82: Thí nghiệm đối lập  Chương 83: Chương 83: Hai nơi Chương 84: Chương 84: Hình chiếu "giáng trần" Chương 85: Chương 85: Phụ trợ tốt nhất Chương 86: Chương 86: Cùng hành động Chương 87: Chương 87: Phân chia Chương 88: Chương 88: Phỏng đoán Chương 89: Chương 89: Truyền thụ và kế thừa Chương 90: Chương 90: "Thuỷ triều" Chương 91: Chương 91: Thần Đèn Chương 92: Chương 92: Hành vi mê hoặc của nhân loại  Chương 93: Chương 93: Bận nhưng không cuống Chương 94: Chương 94: Nguyện vọng Chương 95: Chương 95: Không cần triệu hồi cũng có thể giúp đỡ  Chương 96: Chương 96: Nghe theo tâm nguyện  Chương 97: Chương 97: Cuối cùng Chương 98: Chương 98: Chờ đợi 1000 năm Chương 99: Chương 99: Thể hiện uy lực Chương 100: Chương 100: Phía sau cửa Chương 101: Chương 101: Biến hóa Chương 102: Chương 102: Ngài Tên Hề Chương 103: Chương 103: Chúc bình an Chương 104: Chương 104: Làm màu Chương 105: Chương 105: Châm biếm bản thân  Chương 106: Chương 106: Ta có, ngươi không có Chương 107: Chương 107: Quá yếu Chương 108: Chương 108: Thiên biến Chương 109: Chương 109: Vùng đất ngủ say  Chương 110: Chương 110: Toàn trí Chương 111: Chương 111: Không có ai là ngoại lệ  Chương 112: Chương 112: Bản chất của kẻ địch  Chương 113: Chương 113: Thủ hộ cuối cùng  Chương 114: Chương 114: Kế tục Chương 115: Chương 115: Chiến sĩ Chương 116: Chương 116: Ánh sáng