Chương 45
Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi!

Chương 45

Do dự hồi lâu, Hà Sấu Ngọc mới chạm ngón trỏ vào lòng bàn tay Khương Yếm.

Cô ấy viết từng nét:

"Cảm ơn nhưng đừng điều tra thêm nữa."

Viết xong dấu chấm, Hà Sấu Ngọc nở nụ cười, một nụ cười cay đắng. Cô ấy còn muốn viết thêm gì đó, mấp máy môi mấy lần, cuối cùng vẫn không viết gì.

Cô ấy quay người nhìn về phía cửa sổ. Hôm nay trời nắng, cách đó không xa có trồng một cây lê. Mùi hoa lê rất nhẹ, từ từ bay vào phòng, hòa lẫn với mùi cá tanh trong nhà tập thể, tạo cho người ta cảm giác như thể cảnh đẹp bị phá huỷ.

Hà Sấu Ngọc tựa người lên cửa sổ, khe khẽ thở dài.

Lúc căn phòng tràn ngập ánh nắng, Hà Sấu Ngọc hoàn toàn biến mất, những dấu tay màu đỏ cũng không còn dấu vết.

"Cốc cốc cốc!"

Bên ngoài vang lên tiếng đập cửa của Trình Quang.

Khả năng chữa lành linh hồn của đan Ngưng Linh hơn hẳn đan dược thông thường, Trình Quang nghỉ ngơi ba tiếng đồng hồ đã khoẻ như vâm, cậu vừa gõ cửa vừa kêu la ầm ĩ, muốn mời cả hai một bữa thịnh soạn.

Thế là ba người thu dọn đồ đạc rồi đi ra ngoài.

Đã nửa buổi, trời không sáng sủa cũng không bức bối, không ấm cũng không lạnh, cả ba đi bộ đến quầy hàng, chọn cái bàn thấp cũ kĩ nhưng sạch sẽ.

Ở đây không bán nhiều đồ vào buổi sáng, cuối cùng Trình Quang gọi mười hai xửng sủi cảo hấp, bày đầy cả bàn. Đồ ăn được phục vụ rất nhanh, những cái sủi cảo hấp vừa ra lò trông nhỏ nhắn, tinh tế, thịt tôm tươi ngon, mọng nước được bao bọc bởi lớp vỏ trong suốt, óng ánh, chấm với nước tương đặc biệt vô cùng hấp dẫn.

Thẩm Tiếu Tiếu há miệng nhét một lúc ba cái sủi cảo vào, miệng em phồng lên như con rái cá biển đang dự trữ thức ăn trong miệng, em vừa cố gắng nhai hết vừa nhìn chằm chằm vào góc bàn bằng ánh mắt oán hận.

Trình Quang đang định bàn về manh mối với hai người, trông thấy vẻ mặt giận dỗi của Thẩm Tiếu Tiếu thì rất khó hiểu.

"Mới dậy nên gắt gỏng à?"

"Chắc là ăn nhiều quá." Khương Yếm liếc Thẩm Tiếu Tiếu: "Mỏi cơ cắn rồi."

Thẩm Tiếu Tiếu cuống cuồng muốn phản bác, có điều trong miệng đang ngậm đầy thức ăn, em ú ớ cả buổi cũng chẳng thốt ra được chữ nào, đành phải cố gắng nhai thật nhanh, cuối cùng cũng nuốt hết thức ăn…

Nhưng, năm phút sau.

Đã chẳng có ai quan tâm tại sao lúc nãy em lại tức giận.

Thẩm Tiếu Tiếu cố gắng khơi lại chuyện: "Không phải đâu."

Trình Quang đang hỏi Khương Yếm chuyện tối qua, nghe thấy thì bối rối nhìn em: "Không phải cái gì?"

Thẩm Tiếu Tiếu nắm chặt tay: "Không phải lúc nãy anh hỏi tại sao tôi lại tức giận sao? Sao mà quên nhanh thế, tôi tức giận là vì chị Khương Yếm! Chị ấy để tôi ôm đầu Hà Sấu Ngọc cả đêm, cái đầu cứ rên ư ử suốt, chị ấy thì ngon giấc còn tôi lại chẳng chợp mắt được giây nào, ghen tị quá đi mất!" 

Trình Quang cau mày.

Thẩm Tiếu Tiếu đợi một lúc lâu, thấy cả hai đều không dỗ dành thì em lại tủi thân vùi mặt vào bát cháo kê húp mấy ngụm, khi ngẩng lên, vẻ tủi thân đã hoá thành căm giận. 

Khương Yếm: "Sao thế?"

Thẩm Tiếu Tiếu bĩu đôi môi bóng loáng: "Cơ cắn bị mỏi rồi."

"…"

Trình Quang đã suy nghĩ xong, có đánh chết cậu cũng không tin Khương Yếm lại làm ra chuyện bắt nạt đồng đội như thế. Trước kia cậu bị sách vở che mắt, hiểu nhầm Khương Yếm, bây giờ cô là ân nhân cứu mạng cậu, cậu không cho phép bất cứ ai vu oan cho cô!

Cậu nói chắc như đinh đóng cột: "Cô trách oan sư tỷ của tôi rồi."

"Chắc chắn là chị ấy muốn giúp cô rèn dũng khí, với cái gan của cô, nếu không rèn thì sau này phải chịu khổ nhiều đấy… Vả lại, lúc đó cái đầu Hà Sấu Ngọc cũng chẳng gây ra nguy hiểm gì, có đúng không?"

Thẩm Tiếu Tiếu: "À…"

Trình Quang nghĩ thầm quả nhiên là thế.

Cậu nói như thuyết phục(*): "Sư tỷ của tôi làm việc tốt không để tên, rất dễ khiến người ta hiểu nhầm! Cô nghĩ đi, nếu chỉ việc này cô cũng sợ, thế sau này gặp chuyện nguy hiểm hơn thì biết phải làm sao? Sau tối hôm qua, cô lời được nhiều thứ lắm đấy!"

(*) 循循善诱: thành ngữ, ý nói khuyên bảo, dạy dỗ khéo léo.

Thẩm Tiếu Tiếu khó hiểu: "Lời được gì cơ?"

"Cô nói xem, nếu lần sau lại phải ôm đầu đi ngủ, cô có dám không?"

Thẩm Tiếu Tiếu nghĩ ngợi một lúc rồi gật đầu: "Chắc là có."

"Vậy còn chưa đủ ư?"

Trình Quang khích lệ Thẩm Tiếu Tiếu: "Vậy nếu sau này gặp phải tình huống như thế, có phải cô sẽ chủ động ôm cái đầu, cho sư tỷ thấy cô đã trưởng thành, không phụ lòng đàn chị dụng tâm lương khổ(*) không?"

(*) 良苦用心: muốn tốt cho người khác mà người khác không biết.

Thẩm Tiếu Tiếu ưỡn ngực ngẩng đầu: "Chắc chắn rồi!"

"Trẻ nhỏ dễ dạy." Trình Quang hài lòng vỗ vai Thẩm Tiếu Tiếu, cúi đầu tiếp tục ăn sủi cảo hấp.

Nghe hết câu chuyện, Khương Yếm đặt cái xửng không xuống, vui vẻ lau tay.

Cô đã nói cứu Trình Quang hời được nhiều thứ lắm mà.

Nếu lần sau gặp phải cái đầu từ trên trời rơi xuống như thế nữa, cô có thể ngủ ngon được rồi.

Hôm này Thẩm Hoan Hoan và Triệu Sùng sẽ đi thăm hỏi nhà tập thể, vậy nên ba người ăn cơm xong thì quay về chỗ ở luôn.

Lúc trước cảnh sát thành phố An Bình đã đến thăm dò một lần, nếu lần này không thể tìm được bằng chứng của vụ giết người, cái chết của Hà Sấu Ngọc sẽ được kết luận là "vụ chó dại tấn công người" và bị kết án.

Nhưng vì Hà Sấu Ngọc tự sát, dù phía cảnh sát kết luận cô ấy bị chó dại cắn chết hay phát hiện bằng chứng cho thấy cô ấy tự sát thì cái chết của Hà Sấu Ngọc sẽ không được tiếp tục điều tra nữa.

Vậy nên phải tận dụng chuyến thăm hỏi hôm nay thật tốt.

Khi ba người quay lại nhà tập thể, đám Thẩm Hoan Hoan vẫn chưa tới. Có mấy đứa trẻ đeo cặp sách đi về phía họ, có bảy, tám tuổi, cũng có mười hai, mười ba tuổi. Hai cô bé trạc tuổi đang khoác tay nhau, logo trường trên ngực áo in "Trường Trung học cơ sở An Bình".

Hai cô bé chụm đầu vào nhau, không biết nói chuyện gì mà cười toe toét, trên mặt là nụ cười tươi sáng của tuổi trẻ, không hề để ý đằng trước có người. 

Khương Yếm nghiêng người nhường đường.

"Cảm ơn chị ạ!" Cô bé đeo vòng da màu hồng bất ngờ ngoái đầu lại, mỉm cười cảm ơn Khương Yếm.

Thẩm Tiếu Tiếu đưa mắt nhìn theo: "Hai cô bé này trông cũng không tệ!"

Trình Quang: "Sao lại nói thế?"

Thẩm Tiếu Tiếu: "Không hề oán trách vì sống trong nhà tập thể kiểu cũ này."

"Chuyện này có gì mà phải oán trách." Trình Quang trợn mắt: "Biệt thự bốn tầng như nhà cô mấy ai ở được!" 

Thẩm Tiếu Tiếu ngẩn người.

Nhưng sau đó em lại nhếch môi cười, quay phắt người sang nhìn Trình Quang, tinh nghịch bảo: "Hâm mộ à? Vậy kiếp này anh làm nhiều chuyện tốt chút, kiếp sau anh sẽ được ở trong biệt thự!"

Cả hai bắt đầu khịa qua khịa lại, Khương Yếm nhìn về phía trước, cách đó ba mét có một cậu bé đang cúi đầu, đầu đội chiếc mũ lưỡi trai cỡ lớn che mất nửa khuôn mặt, đeo khẩu trang màu đen.

Hiện giờ ba người đang đứng ngoài cổng sắt, chắn gần hết lối đi, cậu bé cũng không nói gì, chỉ kéo vành mũ xuống, khom lưng cúi đầu cố gắng lách vào từ bên cạnh.

Khương Yếm hơi nghiêng vai, cậu bé bước nhanh hơn để đi qua khoảng trống ấy. Có điều khoảng trống Khương Yếm nhường cho cậu bé quá nhỏ, lúc cậu bé lách qua được, cái mũ rộng thùng thình bỗng rơi xuống.

Đầu cậu bé trọc lóc một mảng, những vết sẹo lớn màu nâu đỏ lan khắp da đầu, trên tai và má là những mảng da bị hư tổn và sẹo lồi lõm.

Cậu bé vội vàng nhặt mũ lên rồi đội lại, bước đi thật nhanh không ngoảnh lại.

Thẩm Tiếu Tiếu cũng chú ý tới cậu bé, em thì thầm: "Đó là… Bỏng à?"

Khương Yếm lắc đầu.

"Bị bỏng đấy." Tiếng mỉa mai truyền tới từ sau lưng.

Khương Yếm quay người lại.

Lâm Hâm Cửu đeo chiếc headphone đắt đỏ trên cổ, đôi chân dài được bao bọc bởi quần thể thao màu đen, nếu bỏ qua vẻ châm biếm trên mặt và giọng điệu cạnh khoé thì anh ta đúng chuẩn hình tượng nam sinh đẹp trai lưu manh.

"Ít nhất là bỏng cấp độ 2, trông cô cũng khá có năng lực, nhìn thế mà không biết à?" Lâm Hâm Cửu đứng trước mặt Khương Yếm, vẻ châm biếm trên mặt chẳng giấu nổi.

"Không biết chuyện này mất mặt lắm hả?" Khương Yếm hỏi.

"Đương…"

Khương Yếm không để anh ta nói hết câu: "Tôi cho rằng, với tư cách là streamer chuyên nghiệp, thua trận mới mất mặt."

Sắc mặt Lâm Hâm Cửu tối sầm lại.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (267)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227 Chương 228: Chương 228 Chương 229: Chương 229 Chương 230: Chương 230 Chương 231: Chương 231 Chương 232: Chương 232 Chương 233: Chương 233 Chương 234: Chương 234 Chương 235: Chương 235 Chương 236: Chương 236 Chương 237: Chương 237 Chương 238: Chương 238 Chương 239: Chương 239 Chương 240: Chương 240 Chương 241: Chương 241 Chương 242: Chương 242 Chương 243: Chương 243 Chương 244: Chương 244 Chương 245: Chương 245 Chương 246: Chương 246 Chương 247: Chương 247 Chương 248: Chương 248 Chương 249: Chương 249 Chương 250: Chương 250 Chương 251: Chương 251 Chương 252: Chương 252 Chương 253: Chương 253 Chương 254: Chương 254 Chương 255: Chương 255 Chương 256: Chương 256 Chương 257: Chương 257 Chương 258: Chương 258 Chương 259: Chương 259 Chương 260: Chương 260 Chương 261: Chương 261 Chương 262: Chương 262 Chương 263: Chương 263 Chương 264: Chương 264 Chương 265: Chương 265 Chương 266: Chương 266 Chương 267: Chương 267: Hoàn chính văn Chương 268: Chương 268: Ngoại truyện 1 Chương 269: Chương 269: Ngoại truyện 2