Chương 45
Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục

Chương 45: Sao tôi thấy em không vui lắm?

***

 

Chương 45: Sao tôi thấy em không vui lắm?

 

Ngài Tống chột dạ thật, nghe thấy mùi thuốc súng mà muốn tránh đi thật nhanh. Trùng hợp thay, quản lý của Lê viên đi vào bàn giao công việc với anh ta, dù không phải chuyện quá quan trọng nhưng anh ta nghe xong vẫn vội vã chạy ra ngoài.

 

Lúc bước đi chiếc tua rua vàng nhạt trên trang phục hí lắc lư qua lại, không hề có vẻ lộn xộn, giống như cảm giác gọn gàng mà Tống Linh Duật thể hiện ra ngoài.

 

Mặc dù anh ta hát hí khúc nhưng lại là một người khiến người ta có cảm giác yên bình.

 

Thương Vân Tú nhìn bọn họ, trong lòng nổi lên cảm giác ghen tị.

 

Tống Linh Duật và Phó Vinh Khanh quen biết bảy tám năm, con người có bao nhiêu lần bảy tám năm chứ. Từ đầu đến cuối y đều cảm lấy sự quan tâm của Phó Vinh Khanh với ngài Tống ở lầu Phù Dung lần trước không phải giả, ngài Tống xứng đáng.

 

Phó Vinh Khanh say mê hí khúc, sao lại không thể vì hí mà thích ngài Tống chứ.

 

Những hạt châu trên chiếc màn cửa màu xanh thẫm va vào nhau vang lên tiếng lách cách, Thương Vân Tú hoàn hồn, giật mình hít một hơi khí lạnh, cổ họng y bỗng ngứa ran phải che miệng ho khan, ho mới vài lần mà mặt đã đỏ bừng.

 

Phó Nhị gia đưa tay sờ mặt và trán bị gió thổi lạnh buốt của y, sau đó lại nghe thấy y đổi giọng nói: "Nhóc yếu ớt bị cảm lạnh rồi."

 

Tú Tú đi ra ngoài đã mặc khá dày. Lúc giao mùa nóng lạnh thất thường, Lê viên là một nơi rộng lớn như vậy, không thể không có thuốc. Phó Vinh Khanh đi ra ngoài vài phút, lúc quay lại đã cầm theo một ấm nước sôi.

 

"Có khó chịu không?" Hắn rót một ly nước rồi cầm trong tay thổi cho nguội: "Uống chút nước nóng để làm ấm cổ họng đi, lát về nhà tôi sẽ xem kỹ cho em."

 

"Không sao, chỉ bị gió thổi ngạt thôi." Thương Vân Tú nói. Nhận ra nơi này không phải ai cũng có thể ra vào bèn đi dậy đi tới chen chúc cùng một cái ghế với Phó Vinh Khanh, gần như núp hẳn trong lòng hắn, im lặng ôm hắn.

 

"Này là sao đấy?" Phó Vinh Khanh thả ly nước xuống, cúi đầu nhìn y, đưa tay n*ng m*ng y để y ngồi trên chân mình: "Nếu không khỏe thì giờ chúng ta về nhà, lúc đầu em không nên chạy loạn." Hắn áp mặt vào trán của Thương Vân Tú, cảm giác hơi nóng, nóng hơn lúc ra ngoài vào buổi chiều.

 

"Không thấy khó chịu, em muốn dựa vào anh." Thương Vân Tú hơi ngước mắt, nhìn thấy cây quế trong Lê viên thông qua cửa sổ thủy tinh. Những bông hoa nhỏ bị mưa quật rơi xuống đất, nước mưa hòa vẫn mùi hoa quế rồi tan vào không khí, ngửi vào rất dễ chịu.

 

Nhị gia hỏi: "Sao tôi thấy em không vui lắm?"

 

"Không có mà."

 

"Em nghĩ tôi không nhìn ra à?" Phó Vinh Khanh xoa cằm y, nâng gương mặt rõ ràng là cô đơn này lên áp sát vào mình: "Thương Vân Tú à Thương Vân Tú, Nhị gia sợ nhất là thấy em ấm ức. Vừa rồi khi em nhìn Tống Linh Duật ra ngoài là tôi đã thấy là lạ, em không tin tôi, là tôi đáng chết. Ngay từ đầu tôi đã không nên làm loạn, dùng thủ đoạn hèn hạ này để lừa gạt em."

 

"Nhị gia..." Lòng Thương Vân Tú siết chặt.

 

Suy nghĩ bị Phó Vinh Khanh phân tích rõ ràng nhưng cũng không hoàn toàn đúng, thế là y lắc đầu không đồng ý.

 

"Tôi làm em bị bệnh. Trái tim của người bệnh thường mong manh hơn bình thường, bên ngoài lại mưa, khó mà không suy nghĩ lung tung." Phó Vinh Khanh ôm chặt người trong lòng: "Chỉ một lát thôi nhé, sau này không được như thế nữa."

 

Thương Vân Tú đồng ý với hắn, chút phiền muộn bất chợt kia dần rời khỏi y sau từng nhịp thở, cuối cùng cơ thể cũng dần ấm lên.

 

Điều kiện có hạn, Nhị gia sai người nấu thuốc Đông y xua lạnh, bây giờ thuốc đã nấu xong. Nghe thấy tiếng bước chân, Thương Vân Tú chui ra khỏi lồng ngực của Phó Vinh Khanh, thản nhiên ngồi xuống chỗ của mình.

 

Phó Vinh Khanh đổ thuốc ra, thổi thổi rồi tự nếm một ngụm, đắng đến mức nhíu mày, hắn hỏi quản lý xem có kẹo không, hoặc mứt hoa quả cũng được.

 

"Có, chiều nay vừa mua kẹo sữa." Quản lý khom người ra ngoài lấy.

 

Thương Vân Tú thấy thế thì im lặng cười, y cảm thấy Phó Vinh Khanh như nuôi một đứa trẻ. Chỉ sợ người bình thường cũng chẳng chăm sóc cẩn thận được như hắn. Nhớ ngày đó khi thấy hắn giỡn với trẻ con ở lầu Vạn Bảo, nói không chừng hắn thật sự thích.

 

Phó Vinh Khanh ngẩng đầu nhìn lên, đúng lúc nhìn thấy nụ cười này, thế là hắn liên tục hỏi lý do. Thương Vân Tú không nói, chỉ mỉm cười.

 

Trong đại viện cũng có một đứa trẻ, Thương Vân Tú không có cha mẹ, thím Giang xem như là cha mẹ nuôi của y. Nếu dẫn Phó Vinh Khanh về đại viện là có thể gặp mặt một lần.

 

Y tính toán trong lòng, Nhị gia lại không có lòng dạ nào để suy nghĩ, hắn ngửi mùi thuốc Đông y nồng nặc là thấy buồn nôn, khi còn bé bị mẹ cho uống đến sợ rồi.

 

Phó Vinh Khanh nói: "Thuốc Đông y đắng hơn thuốc Tây nhưng lại nhẹ hơn, Tú Tú nhắm mắt lại uống là xong rồi." Hắn thổi nguội rồi đưa tới bên môi y.

 

Thương Vân Tú chưa nói là không uống mà hắn đã dùng cách ngọt ngào dỗ dành, khiến Thương Vân Tú phải nuốt hết mấy lời từ chối xuống bụng, nhận lấy bát uống một lần hết sạch. Phó Vinh Khanh vỗ tay, xoa bụng y một hồi: "Tú Tú nhà tôi giỏi thật đấy, uống một lần hết sạch luôn."

 

Khi còn bé Nhị gia không chịu uống, mẹ của hắn sẽ khen như thế, lần sau đưa gì là uống nấy.

 

Thương Vân Tú liếc hắn một cái, tiếp tục uống nước Phó Vinh Khanh đã rót để làm trôi vị đắng.

 

Nhị gia lại gần, ngửi mùi hương rồi hôn một cái, hôn đủ rồi mới dừng lại, cau mày nói: "Đắng như vậy mà Tú Tú không nhăn mày chút nào, đúng là bảo bối mà."

 

"Phó Vinh Khanh, anh trẻ con quá..."

 

"Trẻ con chỗ nào?" Phó Vinh Khanh nắm lấy tay y cùng xoa bụng.

 

Quản lý đã đến từ lâu nhưng mãi không tìm được cơ hội đi vào, chờ khi hai người nói chuyện xong mới mang kẹo sữa đến, thuận miệng nói: "Cậu Phó, đêm nay ngài nghỉ ngơi ở đây sao? Để tôi cho người dọn dẹp một chút."

 

"Không, ông cứ làm việc của ông đi."

 

Quản lý đưa một cái túi nhỏ, Phó Vinh Khanh lấy một viên kẹo cúi đầu bóc vỏ, đột nhiên hắn nhớ tới một vấn đề bèn hỏi: "Tú Tú thích ăn ngọt à?" Hắn đút kẹo vào miệng Tú Tú, hỏi tiếp: "Nhìn em thế này, không giống người thích đồ ngọt."

 

Thương Vân Tú ngậm viên kẹo ngọt lịm, cảm thấy ăn rất ngon, y lấy túi cầm lấy viên nhét vào trong túi của Phó Vinh Khanh, hỏi: "Em thế này thì sẽ thích ăn gì?"

 

"Không thích gì cả, nhạt nhẽo không thú vị." Phó Vinh Khanh vừa nói vừa cười, nhét cái túi kia vào túi của mình: "Tôi có mắt không tròng, lợn rừng không biết vị cám ngon. Bây giờ tôi đã biết rồi, Tú Tú rất thú vị, ai nếm rồi mới hiểu."

 

"Đúng vậy, anh nói gì cũng có lý."

 

Thương Vân Tú gác cằm lên vai của Phó Vinh Khanh, nghiêng mặt nhìn hắn, quay lại chuyện chính: "Vinh Khanh, hay là chúng ta cứ theo ngài Tống đến Tứ Lâm Công quán đi?"

 

"Sao thế?"

 

Thương Vân Tú suy nghĩ một lát, nghi ngờ nói: "Trước đó Triệu Nguyên Tự không tìm ngài Tống lại chờ đến lúc có buổi diễn mới tìm, mà lúc này còn không thấy đâu, nhất định là muốn theo vào Tứ Lâm Công quán. Vào đó cần có thiệp mời, hắn ta không có nên chỉ có thể đi theo."

 

"Hắn ta vào Tứ Lâm Công quán làm gì?" Phó Vinh Khanh nghịch ngón tay của Tú Tú, hỏi ngược lại: "Thiệp mời của em bị tôi vứt mất rồi."

 

"Nhị gia có cách." Thương Vân Tú nói: "Cho dù không có chúng ta cũng có thể vào được, ngài Liêu..."

 

"Tôi có, tôi có thiệp mời." Phó Vinh Khanh ghen tuông không cho phép y nói ra, kín đáo nói: "Tôi có một tấm, em đi cùng tôi, như thế là người khác sẽ biết ngay chúng ta là một đôi."

 

"Có phải cha mẹ anh cũng đi không?" Thương Vân Tú hơi do dự: "Anh lại muốn dẫn em đi chọc giận họ..."

 

"Họ có đi không thì tôi không biết nhưng giấc mộng tìm cháu rể của ông cụ Tiền đã tan tành rồi."

 

Tứ Lâm Công quán tổ chức tiệc nhưng thời tiết không tốt, cứ mưa mãi, đến tối cũng không thấy ngừng. Mưa phùn không dứt, mặt đất ẩm ướt, hai người tới muộn hơn nhóm ngài Tống năm phút.

 

Xe vừa dừng hẳn, Thương Vân Tú dựa vào cửa sổ xe nhìn ra, chỉ vào một người bên ngoài sương mù: "Người mặc đồ trắng kia là Triệu Nguyên Tự à?"

 

Người kia mặc vest trắng, đeo kính trông khá nhã nhặn, động tác giơ tay nhấc chân không giống người đã học hí mười năm. Mấu chốt là hắn ta rút thiệp mời ra, hành động này ngoài dự đoán của Thương Vân Tú.

 

Nghe nói Triệu Nguyên Tự mới về Bình Dương chưa được bao lâu. Chẳng lẽ y đã nghĩ sai rồi, Triệu Nguyên Tự chỉ tiện đường đến thăm hỏi ngài Tống, việc tham gia tiệc sinh nhật mới là mục đích chính?

 

"Ui chao, thằng nhóc này cao lớn thật." Lúc này Phó Vinh Khanh không chắc chắn lắm nhưng khi Triệu Nguyên Tự quay người lại hắn mới thấy quen mắt. Trước kia khi Tống Linh Duật nhận cậu học trò này hắn có gặp một lần, lúc đó hắn ta vừa gầy vừa nhỏ con, xem ra hiện tại đã thay da đổi thịt rồi.

 

Thương Vân Tú không nhúc nhích, chờ người ở ngoài cổng vào rồi mới xuống xe, cầm dù chờ Nhị gia xuống xe cùng. Phó Vinh Khanh bước xuống ôm eo Tú Tú, cầm lấy dù.

 

Đường Dật đưa thiệp mời sang, nhắc nhở: "Gia, lão gia và phu nhân đã vào rồi, còn có cả cô Lâm kia nữa."

 

"Lâm Uyển Quân?" Phó Vinh Khanh lộ vẻ không vui. Bây giờ cứ nghe tới cái tên này là tâm trạng lại dậy sóng, từ khi Lâm Uyển Quân đến Tam Cảnh viên là hắn không về đó nữa, tình hình thế nào cũng không rõ lắm: "Cô ta đến đây làm gì?"

 

"Không biết, lão gia nói dẫn cô ta tới làm quen với vài người, phu nhân vốn không muốn đi, nghe nói thế thì cũng đi theo."

 

"Ừm." Phó Vinh Khanh cầm lấy thiệp mời, nghiêng đầu nhìn Thương Vân Tú nãy giờ không nói gì. Hôm nay y vẫn mặc kiểu áo màu hồng nhạt có viền bên ngoài, khác hẳn với khí chất của ông chủ Thương, như một cậu ấm xinh đẹp cao quý.

 

Nhị gia đưa thiệp mồ cho Tú Tú, rảnh tay là lại ôm eo y: "Lâm Uyển Quân tới đúng lúc lắm, để tôi hỏi xem cô ta có ý gì."

 

"Anh..." Thương Vân Tú nói: "Hay là để em hỏi, anh mà lên tiếng mà lại muốn hù dọa người ta."

 

"Không, tôi không cho em hỏi." Phó Vinh Khanh nói: "Cô ta thích em, em quên rồi sao?"

 

"Bây giờ cô ấy là vợ chưa cưới của anh." Thương Vân Tú không muốn nhắc đến chuyện này lắm, y luôn cảm thấy mình là người sai nhất trong mối quan hệ phức tạp này. Y quá tập trung vào niềm vui trước mắt, thậm chí còn không nghĩ tới sau này nên làm gì với Phó Vinh Khanh.

 

"Không phải, tôi với cô ta không có quan hệ gì cả." Phó Vinh Khanh đưa thiệp mời rồi dẫn người đi vào, còn nói: "Chúng ta không đi nữa, cô ta muốn thì tự tới tìm."

 

Nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến ngay.

 

Lâm Uyển Quân mặc bộ váy màu vàng nhạt, mái tóc được chải chuốt kỹ lưỡng, một nửa xõa ra thành từng lọn nhỏ, còn xinh đẹp hơn vài phần so với hồi còn ở Tường Nhạc Hối. Trên tay cô cầm chiếc túi xách màu đen, lẳng lặng liếc nhìn Thương Vân Tú, cười gọi: "Cậu Phó, chú Phó và dì đang nói chuyện với chú Tiền ở đằng trước, tôi dẫn ngài qua đó nhé?"

 

"Không cần."

 

Phó Vinh Khanh nhìn lướt qua mặt cô, cuối cùng rơi trên túi xách trên tay cô, hắn nhìn thấy chiếc vòng tay ngọc bích màu xanh khói, cái này vốn là đồ của bà nội hắn, vậy mà giờ đã đeo trên tay Lâm Uyển Quân.

 

Đó là vòng tay được truyền cho con dâu của nhà họ Phó, không đáng tiền nhưng có ngụ ý tốt. Năm đó Bạch Tri Thu không muốn, bác sĩ vốn không cần đeo những thứ này nên mới giữ ở chỗ bà nội.

 

Dường như Lâm Uyển Quân đã nhận ra ánh mắt mang chút dò xét này, cô rụt tay lại, dùng túi xách che vòng tay, giải thích: "Bà nội bảo tôi đeo nên..."

 

"Bà ấy bảo cô đeo thì cô cứ thoải mái mà đeo, sao lại nhăn nhó thế này, tôi còn tưởng là trộm nên không muốn người ta thấy." Phó Vinh Khanh đi lên hành lang, đưa dù cho người hầu của Tứ Lâm Công quán.

 

Lâm Uyển Quân dịch chuyển chiếc túi xách, thoải mái để lộ chiếc vòng tay, đuổi theo lên bậc thang, muốn nói lại thôi nhưng cuối cùng vẫn lên tiếng: "Ông chủ Thương, lúc rời khỏi Tường Nhạc Hối cũng khá vội vàng, mấy ngày nay ngài lại không có ở đó, không có cơ hội nói một tiếng..." Cô mở túi xách ra, lấy bức thư màu nâu đậm bên trong ra: "Đây là tiền lúc trước ngài đã giúp tôi."

 

Ban đầu y vốn cho luôn số tiền này, cũng không phải cho mượn. Thương Vân Tú đang muốn uyển chuyển từ chối thì Phó Nhị gia lại nhận trước khi y lên tiếng, nhét vào trong túi mình: "Tôi cất giúp Tú Tú, tiền của chúng ta vốn không phải tự nhiên mà có, thêm chút nào hay chút nấy."

 

Thương Vân Tú: "..."

 

Lâm Uyển Quân gật đầu, hỏi: "Ông chủ Thương đi từ Tường Nhạc Hối tới sao? Thời gian này tôi không có cơ hội quay về xem thử, không biết Lộ Oánh và Phương Tuệ thế nào rồi."

 

"Mọi chuyện đều ổn." Thương Vân Tú không có gì để hỏi, cũng không thể hỏi người ta ở Tam Cảnh viên có tốt không, thế này vừa kỳ quái vừa vô nghĩa.

 

"Vậy là tốt rồi, tôi đi trước nhé." Lâm Uyển Quân quay người chưa đi được mấy bước, như nhớ ra điều gì đó, cô ấy nói: "Cậu Phó, chú Phó biết ngài đã đến nên mới bảo tôi đến đón ngài, nói là đến chào chú Tiền." Cô cũng không có ý chờ Phó Vinh Khanh trả lời, sau khi thông báo thì lịch sự gật đầu rồi đi qua trước.

 

Thương Vân Tú quay đầu nhìn hắn: "Anh đi đi, phép lịch sự là phải có."

 

Phó Vinh Khanh đứng im không nhúc nhích. Hắn biết ngay mà, nơi rách nát như Tứ Lâm Công quán này là điềm xấu, người nào cũng muốn hắn gặp xui xẻo.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (85)
Chương 1: Chương 1: Có một không hai Chương 2: Chương 2: Nhị gia là người rất chu đáo Chương 3: Chương 3: Tú Tú Chương 4: Chương 4: Không giống nói dối Chương 5: Chương 5: Mặt đỏ như máu Chương 6: Chương 6: Đoạn tử tuyệt tôn Chương 7: Chương 7: Cô ấy là vợ chưa cưới của tôi Chương 8: Chương 8: Nhị gia đừng nói đùa Chương 9: Chương 9: Nào nỡ bỏ Chương 10: Chương 10: Hắn là người tốt bụng Chương 11: Chương 11: Không sợ em thì tránh làm gì? Chương 12: Chương 12: Hắn đang theo đuổi cậu à? Chương 13: Chương 13: Kém một bậc Chương 14: Chương 14: Nó không dám Chương 15: Chương 15: Tú Tú, em có giận không? Chương 16: Chương 16: Em thích đàn ông Chương 17: Chương 17: Trải đời Chương 18: Chương 18: Nhị gia có phúc lớn Chương 19: Chương 19: Tôi không rảnh Chương 20: Chương 20: Hôm nay em có nhớ tôi không? Chương 21: Chương 21: Sao phải ức hiếp người ta như thế? Chương 22: Chương 22: Thương Vân Tú đi rồi? Chương 23: Chương 23: Nhớ ra chưa? Chương 24: Chương 24: Rất nhiều ấm ức Chương 25: Chương 25: Nhị gia chửi hay lắm Chương 26: Chương 26: Vừa rồi tôi đánh có đau không? Chương 27: Chương 27: Hùng hổ dọa người Chương 28: Chương 28: Tôi không thể sống thiếu em Chương 29: Chương 29: Là Nhị gia đang giúp tôi sao? Chương 30: Chương 30: Hôn thêm chút nữa Chương 31: Chương 31: Em xem tôi là gì? Chương 32: Chương 32: Chịu thua Chương 33: Chương 33: Hắn sẽ có người mình thật sự thích Chương 34: Chương 34: Em dám bước một bước thử xem Chương 35: Chương 35: Mày đã hiểu chưa? Chương 36: Chương 36: Gọi Nhị gia cũng vô dụng Chương 37: Chương 37: Em muốn tôi làm sao? Chương 38: Chương 38: Y là vợ tương lai của con Chương 39: Chương 39: Chỉ sợ hơi khó... Chương 40: Chương 40: Có qua có lại Chương 41: Chương 41: Em cũng muốn đúng không? Chương 42: Chương 42: Địa điểm tùy anh chọn Chương 43: Chương 43: Để tôi xem em có khóc không nào Chương 44: Chương 44: Nhóc câm Chương 45: Chương 45: Sao tôi thấy em không vui lắm? Chương 46: Chương 46: Vợ ngốc Chương 47: Chương 47: Không nhìn không nhìn Chương 48: Chương 48: Một nỗi chua xót xộc lên não Chương 49: Chương 49: Có mắt nhìn Chương 50: Chương 50: Ở lại cũng không có ý nghĩa Chương 51: Chương 51: Không hề cố kỵ mới có thể nói thẳng Chương 52: Chương 52: Thật ra tôi là như vậy Chương 53: Chương 53: Em còn muốn ở lại sao? Chương 54: Chương 54: Tôi mới muốn em khóc cho đã đời đấy Chương 55: Chương 55: Nhị gia là ngôi sao may mắn của em Chương 56: Chương 56: Có thể thấy người là được Chương 57: Chương 57: Phó Vinh Khanh bị cản lại Chương 58: Chương 58: Tôi và hắn không hợp Chương 59: Chương 59: Thương Vân Tú, chúng ta chưa xong đâu Chương 60: Chương 60: Thời gian chuộc tội Chương 61: Chương 61: Y lại làm gì nữa? Chương 62: Chương 62: Tôi và anh ta... Không có gì khác nhau? Chương 63: Chương 63: Quả hồng giả Chương 64: Chương 64: Em nhớ tôi, đúng không? Chương 65: Chương 65: Ở cùng em một đêm Chương 66: Chương 66: Y yêu Phó Vinh Khanh Chương 67: Chương 67: Phó Vinh Khanh nhất định sẽ tới Chương 68: Chương 68: Bỏ súng xuống Chương 69: Chương 69: Y không còn nữa Chương 70: Chương 70: Thương Vân Tú vẫn lắc đầu từ chối Chương 71: Chương 71: Cả người hắn đều kháng cự Chương 72: Chương 72: Gửi người thân yêu của tôi Chương 73: Chương 73: Cậu chủ nhà họ Phó kết hôn rồi ư? Chương 74: Chương 74: Cậu út nhà họ Tiền Chương 75: Chương 75: Tú Tú? Chương 76: Chương 76: Tôi quỵt tiền của cậu à? Chương 77: Chương 77: Tôi chỉ hát cho Nhị gia nghe Chương 78: Chương 78: Tôi sắp phát điên rồi Chương 79: Chương 79: Cắn đau... Chương 80: Chương 80: Phó Vinh Khanh cúi đầu hôn một cái Chương 81: Chương 81: Vậy em muốn ngủ Chương 82: Chương 82: Hắn nói như bản thân rất ấm ức Chương 83: Chương 83: Nhị gia, nghe em giải thích Chương 84: Chương 84: Vinh Khanh, em ôm được mặt trăng rồi Chương 85: Chương 85: Ngoại truyện: Sách nát