Chương 456: Một Nhà Vui Vẻ
“Tên nhóc Quý gia kia, hiện giờ lăn lộn rất tốt sao?”
Vương Vũ biết ông nội động lòng, cười nói:“Đó là đương nhiên, cậu ấy còn trẻ đã không tệ, đã thăng chức từ lâu, bị bác cả của cậu ấy đè nặng còn có thể lăn lộn không tệ, nếu ông ra tay che chở một chút chắc chắn tốt hơn hiện giờ.”
Cuối cùng ông Vương nhìn Vương Vũ, nhếch miệng: “Một năm cháu chỉ cho ông 5000 à?”
Vương Vũ: “…”
Anh ta sắp khóc: “Ông nội, cháu… Cháu… 5000 còn ít sao? Có khả năng 1 năm cháu không kiếm được nhiều như thế.”
Ông Vương cười xua tay:
“Sao có thể? Cháu là sinh viên mà! Học thêm chút ngoại ngữ, tương lai làm phiên dịch. Cháu xem vợ của Lục lão đại ấy, năm đó vì ngoại ngữ mà kiếm lời được nhiều tiền, cháu cũng có thể!”…
Vương Vũ không nghĩ tới mình đào hố, suýt nữa chôn luôn mình.
Anh ta cười nói:
“Ông nội, cháu đảm bảo chăm chỉ học tập ở trường chăm chỉ kiếm tiền, sẽ không khiến ông thất vọng. Đợi tương lai cháu có tiền, ông còn lo lắng không cho ông tiền tiêu ư! Cháu là đứa bé nghe lời nhất nhà chúng ta, ông nói gì mà cháu không nghe không?”
Vương Vũ cười ngồi trên ghế, ngồi bên cạnh vợ mình:
“Đã xong, ông nội đã đuổi hết mọi người đi, bà nội được đưa tới viện dưỡng lão, bác gái cả cũng được đưa qua đó chăm sóc bà nội. Sau này chúng ta cứ an tâm ở đây, khi nghỉ ngơi dẫn theo đám nhỏ trở về nhà là được.”
Cuối cùng Quý Minh Nguyệt cũng thở phào nhẹ nhõm:
“Ai da, tốt quá, cuối cùng em cũng yên tâm. Phía trước phía sau lăn lộn lâu như vậy, cuối cùng cũng định ra.”Thẩm Nhược Hoa ở bên cạnh nghe thấy thế cũng thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy cả người khoan khoái, áp lực ở trong lòng lập tức biến mất.
“Mẹ thật sự không nghĩ tới đời này có thể ra ngoài ở riêng, hiện giờ không cần cả ngày đối mặt với cả nhà, cuộc sống quá nhẹ nhàng.”
Quý Minh Nguyệt cười nói: “Mẹ, mỗi ngày mẹ trông ba đứa bé giúp bọn con, còn nhẹ nhàng à!”
Thẩm Nhược Hoa tiếp tục đào đất: “Trông cháu trai cháu gái của mình, mẹ vui!”
Hai đứa đã đi được lao tới, Vương Vũ vui vẻ ôm đứa bé vào trong lòng.
Trong sân Quý Minh Nguyệt đang chơi cùng đứa bé, mẹ Vương Thẩm Nhược Hoa ở bên cạnh bận rộn trồng rau!
Trong sân làm một khu đất nhỏ, hiện giờ thời tiết dần ấm áp có thể trồng ít rau.
“Trong nhà thế nào?” Quý Minh Nguyệt hỏi.
Ông Vương: “…”
Mọi chuyện cứ quyết định như vậy, 5000 tệ là cực hạn, Vương Vũ đạt được mục đích, vui vẻ đi báo cáo với vợ mình.
Trong nhà nhỏ của Vương Vũ lúc này tràn ngập tiếng nói cười, Vương Vũ vừa vào cửa đám nhỏ vui sướng kêu lên:
“Cha…”Vương Vũ thấy mọi người đều vui sướng như vậy, anh ta cũng rất vui vẻ, chẳng qua vẫn nói mọi chuyện cho Quý Minh Nguyệt:
“Anh chăm chỉ làm việc, anh kiếm tiền nuôi mọi người. Trước mắt em tốt nghiệp còn cần mấy năm, tạm thời bảo ông giúp Minh Thành trước. Đều là người một nhà cả, tương lai thu lợi còn không phải là con chúng ta? Có người cậu lợi hại, tương lai cục cưng của chúng ta có thể có thêm một phần trợ lực.”
Thực ra về Quý Minh Thành, Vương Vũ càng muốn anh ta đi theo Lục Hướng Dương, như vậy càng có tiền đồ.Nhưng mà trước mắt mình đều dựa vào Lục Hướng Dương đề bạt, anh ta xấu hổ mở miệng.Vậy mà có người đàn ông nguyện ý tranh thủ tài nguyên trong nhà bồi dưỡng vợ mình mà không phải mình?Ở trên tài nguyên quyền thế, càng nhiều là thiên về con trai, chuyện này gần như là phổ biến.
Cho nên Quý Minh Nguyệt thật sự không nghĩ tới, Vương Vũ sẽ làm như vậy.“Anh… Anh nói thật ư?”
Vương Vũ cười, vẻ mặt thản nhiên: “Thật, hôm nay anh đã nói với ông nội, ông cũng đã đồng ý.”
Vì sao ánh mắt ông Vương vẫn luôn nhìn con trai cả cháu trai cả?
Thực ra chuyện này có thể lý giải, đây là quan niệm từ trong tận xương tủy.
“Minh Nguyệt, anh biết em thông minh hơn anh, em và em trai em đơn thuần là bị chậm trễ, ông nội của anh cũng chỉ có nhiều tài nguyên như vậy, đừng nói không cần. Anh không có hứng thú đối với con đường này, cũng không thông minh như em, cho nên anh suy nghĩ rất lâu cảm thấy vẫn nên để em đi con đường này thích hợp hơn. Đợi thêm mấy năm em trai em trưởng thành hơn, hai chị em có thể giúp đỡ lẫn nhau.”