Chương 46
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát

Chương 46

Mạnh Đường đỡ Lý Hàn Tân dậy, cẩn thận hỏi: “Anh không sao chứ?”

“Kính của tôi đâu?” Bộ dạng Lý Hàn Tân chật vật, nắm lấy tay Mạnh Đường hỏi.

Ngụy Xuyên thực sự khó chịu khi thấy cái móng vuốt của anh ta đang túm lấy Mạnh Đường, cậu bước tới giật tay anh ta ra, chỉ xuống đất: “Đằng kia.”

Mạnh Đường buông Lý Hàn Tân ra rồi nhặt kính lên.

Ngụy Xuyên chặn ngang giữa đường, giật lấy cái kính rồi nhét vào tay Lý Hàn Tân.

Lý Hàn Tân run rẩy đeo kính lên, lúc này mới nhìn rõ Ngụy Xuyên, anh ta ngửa đầu há miệng, khuôn mặt bầm tím trông có phần nực cười.

Mạnh Đường đẩy Ngụy Xuyên ra, nói với Lý Hàn Tân: “Anh có thể đừng chấp nhặt với cậu ấy được không?”

Nếu Lý Hàn Tân truy cứu, Ngụy Xuyên sẽ bị nhà trường ghi lỗi, kết quả tồi tệ nhất là bị cấm thi đấu.

Đạo lý này cô hiểu, Ngụy Xuyên đương nhiên cũng hiểu.

Nhưng cậu không muốn Mạnh Đường phải hạ mình trước Lý Hàn Tân.

“Tôi không cần cậu xin lỗi thay, tự tôi—”

Nói chưa dứt câu Mạnh Đường đã quay đầu trừng mắt: “Cậu im miệng.”

Ngụy Xuyên sững người, sau đó cười một tiếng “Ồ”.

Mạnh Đường: “…”

Cậu ta điên rồi sao? Bị mắng mà còn vui vẻ như vậy?

Ánh mắt Lý Hàn Tân đảo qua lại giữa hai người, liếc mắt liền nhìn thấu nam sinh tên Ngụy Xuyên này thích Mạnh Đường.

Anh ta “hít” một hơi, nói với Mạnh Đường: “Mặt mũi của em đương nhiên anh coi trọng, nhưng hẹn em một bữa cơm khó thế sao? Dù gì chúng ta cũng bốn năm không gặp, mười mấy năm trước anh đối xử với em thế nào, em hẳn là rõ nhất.”

“Anh, em và sư phụ nương tựa vào nhau mà sống, dù anh đã rời đi nhưng anh vẫn coi mọi người là người thân.”

Ngụy Xuyên coi như đã phát hiện ra rồi, cái tên chuyên gia chó chết này muốn lấy cớ đó để hẹn Mạnh Đường đi ăn cơm.

Cậu cười khẩy một tiếng, nói:

“Việc là do tôi làm, vị chuyên gia này không cần thiết phải lấy đó làm cớ uy h**p Mạnh Đường đi ăn cùng anh. Mặc dù nghe qua thì hai người có quen biết.”

“Đã nương tựa vào nhau mà sống rồi, tình cảm chắc cũng khá khẩm, sao còn phải bán thảm thế này?”

“Anh có thể phản ánh với nhà trường việc tôi đánh anh, nhưng trời tối đen như mực, tôi từ xa thấy anh lôi kéo bạn nữ trường tôi nên nổi máu chính nghĩa thôi.”

“Muốn bồi thường xin lỗi, tôi đều có thể phối hợp, không cần làm khó người khác.”

Lý Hàn Tân cũng cười: “Cậu đánh người là sự thật, tôi lại không hề quấy rối bạn nữ, sự thật là tôi và Mạnh Đường quen biết từ nhỏ, chuyện này mà làm ầm lên cậu nghĩ sẽ không ảnh hưởng đến cậu sao?”

 

Mạnh Đường ngăn Ngụy Xuyên lại, đọc cho Lý Hàn Tân một dãy số: “Đây là số của tôi, hôm nay muộn rồi, để ngày mai nói chuyện được không?”

Lý Hàn Tân khẽ gật đầu: “Được, vậy em nghỉ ngơi sớm đi.”

Sau khi Lý Hàn Tân đi Ngụy Xuyên lầm bầm: “Tại sao cậu lại đưa anh ta đến đây?”

Ngụy Xuyên, người đơn phương cho rằng đây là căn cứ bí mật của hai người, có chút không chấp nhận được.

“Anh ta tự đi theo đấy.” Mạnh Đường nói, “Không ngờ lại gặp cậu.”

“Vậy ngày mai cậu thực sự muốn đi ăn với anh ta?”

“Ngày mai tớ có tiết.”

“Thế thì được, chuyện này là do tôi làm, không cần cậu xin lỗi thay tôi, tôi tự mình giải quyết.”

“Biết rồi.”

Ngụy Xuyên mím môi, giả vờ lơ đãng hỏi: “Anh ta là ai thế?”

Mạnh Đường đáp: “Từng là sư huynh.”

Trong lòng Ngụy Xuyên lộp bộp một tiếng: “Hai người quen nhau từ nhỏ?”

Mạnh Đường “ừ” một tiếng: “Anh ta có thiên phú, năm tôi 7 tuổi anh ta đến nhà tôi, bốn năm trước vì phạm lỗi nên bị ông nội tôi đuổi khỏi sư môn.”

Ngụy Xuyên hăng hái hẳn lên: “Vậy nhân phẩm anh ta chẳng ra gì rồi, người bị đuổi khỏi sư môn không phải khi sư diệt tổ thì cũng là bội tín bội nghĩa, cậu vẫn nên tránh xa anh ta ra một chút, ông già đúng là hỏa nhãn kim tinh.”

“…” Mạnh Đường dừng bước, quay đầu nhìn Ngụy Xuyên.

Ngụy Xuyên chớp mắt: “Tôi nói sai à?”

Mạnh Đường bật cười: “Cậu có vẻ thành kiến với anh ta nhỉ, nhưng sự việc không như cậu nghĩ đâu, anh ta cũng không phải vì khi sư diệt tổ mà bị đuổi đi.”

Sự bảo vệ của Mạnh Đường khiến trong lòng Ngụy Xuyên khó chịu, nhưng cậu quả thực không hiểu rõ quá khứ đó nên không tiện đưa ra kết luận bừa bãi kẻo khiến Mạnh Đường chán ghét.

Sáng hôm sau đúng là Mạnh Đường có tiết, Lý Hàn Tân hẹn cô ăn tối.

Buổi tối ánh sáng không rõ như ban ngày, có thể che bớt vết thương trên mặt.

Mạnh Đường đồng ý.

Ngụy Xuyên ra khỏi nhà thi đấu, Điền Duật đuổi theo hỏi: “Anh Xuyên, đi ăn cơm không?”

Thiệu Nhất Minh cười nói: “Cậu thiếu não à? Anh Xuyên bây giờ phải đi bồi thường xin lỗi người ta, làm gì có rảnh mà ăn cơm với cậu?”

Tối qua cậu đánh Lý Hàn Tân, hôm nay đã nói với huấn luyện viên.

Huấn luyện viên suýt chút nữa thì nuốt sống cậu, còn nói hôm nay không giải quyết xong chuyện này thì sẽ đình chỉ tập luyện của cậu.

Cậu xin được địa chỉ khách sạn và số cá nhân của Lý Hàn Tân từ lãnh đạo viện.

Viện vốn định cử một giáo viên đi cùng cậu giải quyết nhưng Ngụy Xuyên không muốn để người khác nhìn thấy bộ dạng khúm núm xin lỗi của mình nên đã cam đoan bản thân sẽ tự giải quyết ổn thỏa.

Vừa ra khỏi cổng trường, huấn luyện viên không yên tâm nên gọi một cuộc điện thoại tới, bảo Ngụy Xuyên đợi một chút, ông ấy sẽ đi cùng.

“Huấn… huấn… huấn luyện viên,” Giọng Ngụy Xuyên run rẩy, “Thầy cứ đợi tin tốt của em đi.”

Đùa kiểu quốc tế gì vậy, để lão Hạ đi cùng, một lời không hợp lại đánh nhau, cuối cùng cậu từ người đi xin lỗi lại thành người can ngăn mất.

Lão Hạ rốt cuộc có chút tự biết mình nào không vậy?

Ngụy Xuyên than thở chuyện này trong nhóm đội tuyển khiến bọn Thiệu Nhất Minh cười ngặt nghẽo.

Lúc quay lại trang chat, thấy Mạnh Đường đang online Ngụy Xuyên nhắn một tin nhắn: [Hôm nay Lý Hàn Tân có hẹn cậu không?]

Mạnh Đường lấy điện thoại từ trong túi ra, nhìn thấy tin nhắn của Ngụy Xuyên.

Cô khựng lại một chút rồi trả lời: [Không có.]

Mạnh Đường nhìn ba chữ “Vậy thì tốt” cậu trả lời lại, bất lực cười một tiếng.

Ngụy Xuyên hoàn toàn không hiểu Lý Hàn Tân, con người hắn thiên phú cao là thật, mà thù dai cũng là thật.

Hồi nhỏ bị người khác bắt nạt, Lý Hàn Tân gầy yếu đánh không lại nhưng anh ta có đầy chiêu trò.

Mười bốn năm lớn lên không người dạy dỗ, toàn là những chiêu trò nham hiểm.

Ông nội từng nói tính cách anh ta có mặt cực đoan nguy hiểm, là do hoàn cảnh gia đình tạo nên.

Nhưng ông cụ tiếc tài, không nỡ bỏ phí mầm non tốt, liền ân cần dạy bảo anh ta.

Thời gian hai ba năm Lý Hàn Tân thay đổi rất nhiều, đối với người anh ta cho là quan trọng thì cực kỳ bao che.

Nhưng với người khác, Mạnh Đường biết, anh ta chưa bao giờ có cái tâm thiện lương đó.

Ngụy Xuyên đánh Lý Hàn Tân, lại dính dáng chút quan hệ với cô, cô không thể để Ngụy Xuyên bị kỷ luật.

“Hoạt động trải nghiệm điêu khắc gỗ cho thanh thiếu niên ở bảo tàng là em đi đúng không?”

Mạnh Đường sững sờ, quay đầu nhìn Lý Hàn Tân: “Sao anh biết?”

Lý Hàn Tân cười nói: “Người được định ban đầu là anh, thực ra là vì anh biết em học ở đây nên muốn qua thăm em.”

Mạnh Đường: “Thảo nào viện trưởng cứ đuổi theo hỏi tôi có muốn cho phương thức liên lạc không.”

“Em vẫn giống hệt ngày xưa.” Lý Hàn Tân nói.

Mạnh Đường không phải đến để ôn chuyện cũ với anh ta, nhà hàng đã ở ngay trước mắt, cô bước lên bậc thềm, nói với Lý Hàn Tân:

“Anh biết tôi đến đây vì chuyện gì mà.”

Lý Hàn Tân: “Biết, ăn xong bữa cơm này anh tuyệt đối sẽ không làm khó bạn em.”

“Ừ, vào thôi.”

Bóng dáng hai người khuất sau cửa Hòa Hỷ Viện, Ngụy Xuyên đứng sững sờ trọn ba giây mới phản ứng lại được là Mạnh Đường đã lừa cậu.

Cậu khựng lại rồi đi theo vào trong.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (266)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227 Chương 228: Chương 228 Chương 229: Chương 229 Chương 230: Chương 230 Chương 231: Chương 231 Chương 232: Chương 232 Chương 233: Chương 233 Chương 234: Chương 234 Chương 235: Chương 235 Chương 236: Chương 236 Chương 237: Chương 237 Chương 238: Chương 238 Chương 239: Chương 239 Chương 240: Chương 240 Chương 241: Chương 241 Chương 242: Chương 242 Chương 243: Chương 243 Chương 244: Chương 244 Chương 245: Chương 245 Chương 246: Chương 246 Chương 247: Chương 247 Chương 248: Chương 248 Chương 249: Chương 249 Chương 250: Chương 250 Chương 251: Chương 251 Chương 252: Chương 252 Chương 253: Chương 253 Chương 254: Chương 254 Chương 255: Chương 255 Chương 256: Chương 256 Chương 257: Chương 257 Chương 258: Chương 258 Chương 259: Chương 259 Chương 260: Chương 260 Chương 261: Chương 261 Chương 262: Chương 262 Chương 263: Chương 263 Chương 264: Chương 264 Chương 265: Chương 265 Chương 266: Chương 266: Hoàn