Chương 46
Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục

Chương 46: Vợ ngốc

***

 

Chương 46: Vợ ngốc 

 

“Tôi không đi.” Phó Vinh Khanh không có ý định để Thương Vân Tú ở lại một mình, càng không dẫn y theo cùng vào lúc này. Cha hắn tính toán cái gì không cần nghĩ cũng biết, hắn không muốn để Tú Tú vô duyên vô cớ phải chịu ấm ức.

 

Vốn đi vào Tứ Lâm Công quán là ý định nhất thời, nói một cách khác, nếu muốn tìm thằng nhóc Triệu Nguyên Tự thì cũng không nhất thiết phải ở đây. Nhị gia bực bội nói: "Đi thôi, tiệc sinh nhật quái gì, không tham gia nữa.”

 

Thương Vân Tú bị hắn kéo đi mấy bước, y dừng lại, lo lắng vỗ bàn tay trên eo mình: "Sao Nhị gia giống như con nít thế.”

 

Y đưa tay vuốt phẳng nếp nhăn trên cổ áo của Phó Vinh Khanh, nơi này có nhiều người lui tới nhưng Tú Tú vẫn cẩn thận tỉ mỉ như cũ, còn ngẩng đầu hôn lên má hắn: “Cha mẹ anh biết anh đã đến, anh không qua đó họ sẽ mất mặt lắm. Em biết anh lo lắng cho em, tấm lòng này em nhận, nhưng đi thì vẫn phải đi.”

 

"Em dỗ dành như thế, tôi biết làm sao bây giờ?” Phó Vinh Khanh thành thật nói: "Cha tôi dẫn Lâm Uyển Quân đến sợ là muốn giới thiệu người con dâu này với bên ngoài. Tôi đến đó không phải là như ý của ông ấy sao?” Hắn tiến không được mà lùi chẳng xong, dứt khoát ôm Tú Tú đến nơi ít người hôn hôn một phen. Hai tay hắn ôm lấy người kéo vào lòng mình, cơ thể của y lạnh, ôm vào không thấy chút thịt nào, sao có thể để nhóc đáng thương này chịu chút ấm ức nào được chứ!

 

Nhị gia nói: "Tôi đề nghị em đi cùng tôi, đây chỉ là đề nghị. Nếu Tú Tú thấy khó xử thì chúng ta sẽ ra ngoài, em muốn gặp Triệu Nguyên Tự, Nhị gia sẽ nghĩ cách cho em.”

 

"Đi cùng nhau?”

 

"Đi cùng tôi mang ý nghĩa thế nào chính em rõ hơn tôi, chuyện của hai ta sẽ truyền ra ngoài, em sẽ khó mà ăn nói với Hồng Cẩm Văn.”

 

Chuyện quán rượu Nguyệt Mãn bị cháy năm đó Phó Vinh Khanh vẫn chưa nắm rõ, hắn không thể bóc vết sẹo của người ta, cũng không thể mở miệng hỏi thẳng Tú Tú. Nhưng bây giờ hắn đã có chút manh mối, ít nhất là biết cái chết của cha mẹ Thương Vân Tú chắc chắn có liên quan tới Hồng Cẩm Văn.

 

Thương Vân Tú đã rất cố gắng để giành được sự tin tưởng từ Hồng Cẩm Văn. Hai nhà Phó - Hồng đáng ngấm ngầm lẫn công khai đấu đá với nhau, bọn họ công khai ở bên nhau thật sự không ổn…

 

"Ôm em thế này, em còn tưởng anh muốn nói xin lỗi với em chứ.” Thương Vân Tú nhẹ giọng nói, bên môi thấp thoáng ý cười: "Phó Vinh Khanh là người thế nào, sao lúc này lại lo trước lo sau thế? Chắc chắn em sẽ không đi cùng anh, chưa bàn đến cha anh không mong muốn, Lâm Uyển Quân là một cô gái, Nhị gia bảo cô ấy phải làm sao bây giờ?” 

 

"Tôi thấy cũng lạ, rốt cuộc cô ta muốn gì, muốn chọc giận tôi hay chọc giận em?” Phó Vinh Khanh nói cho y biết suy nghĩ của mình: "Em cẩn thận nghĩ lại xem, cha mẹ tôi đều là người khiêm tốn, trước đó lúc khuyên cô ta đến Tam Cảnh viên cũng là hỏi ý kiến của cô ta. Cô ta thì sao? Vừa khóc vừa gào nói không bằng lòng, làm bung bét đến mức khiến chuyện bí mật đều bị người ta biết hết, cô ta có âm mưu gì đây?”

 

"Nhị gia còn nói người khác, anh đăng báo làm cả thành đều biết đấy thôi.”

 

“Đúng là tôi đã làm sai, bây giờ nói thật em có tin tôi không?” Phó Vinh Khanh buông người ta, bốn mắt nhìn nhau, chờ Tú Tú gật đầu hắn mới nói tiếp: “Lâm Uyển Quân là người bày ra chuyện này trước, cô ta là ca sĩ khá nổi tiếng, chuyện lung tung rối loạn của cô ta một truyền mười, mười truyền trăm. Cha mẹ tôi lại thành người ghét nghèo yêu giàu, tôi có thể làm gì nữa đây? Chẳng phải chỉ có thể đội cái nồi này sao?”

 

"Lâm Uyển Quân không ti tiện như anh nói đâu.”

 

"Em lại nói đỡ cho cô ta. Tôi thấy em đây là người tình trong mắt hóa Tây Thi.” Phó Vinh Khanh không giận, mạch suy nghĩ vẫn rõ ràng: "Em đừng tin cô ta. Cha mẹ cô ta có mối quan hệ phức tạp với nhà họ Phó, người dân ở Bình Dương đã quên sạch từ lâu, chính cô ta lôi ra giả làm nạn nhân. Mẹ tôi mời cô ta tới Tam Cảnh viên, cô ta kiêu ngạo không đi, tôi đoán cô ta không ngờ mẹ tôi lại nghe theo lời cô ta. Cô ta luống cuống, lúc này mới cách không bao lâu đã đòi vào ở đấy!”

 

"Thật ư? Em không để ý…” Trong ấn tượng của Thương Vân Tú chỉ có Lâm Uyển Quân không lên sân khấu, khóc lóc nói rằng Phó Vinh Khanh ép hôn, còn lại không nhớ rõ lắm.

 

"Một cô gái, tâm tư kín đáo đến mức này…” Phó Vinh Khanh đột nhiên cảm thấy buồn cười: "Trên tay cô ta đeo vòng phỉ thúy, là vật gia truyền của con dâu nhà họ Phó. Chỉ sợ là cô ta muốn đeo cho em xem, nào biết vợ ngốc của tôi lại không biết thứ này.”

 

"Hả?” Thương Vân Tú nhíu mày: "Vì sao lại đeo cho em xem?”

 

"Em hỏi cô ta đi.”

 

Phía sau truyền đến vài tiếng ho khan, Bạch Tri Thu sợ hai người không nghe thấy nên ho đến mức đau cả họng. Bà đứng tại chỗ nói: "Mẹ muốn đi qua.”

 

"Mẹ đi thì đi, chúng con có làm gì đâu.” Phó Vinh Khanh quay đầu thì thấy mẹ mình đến một mình, thật là đúng lúc. Hắn hỏi một chút chuyện hôm nay là thế nào.

 

Bạch Tri Thu nói: "Cha con uống một chút rượu, đang tìm con đấy.” Bà nhìn Thương Vân Tú, hơi vươn tay ra. Lần trước hơi vội vàng, lần này phải nhìn thật kỹ, Bạch Tri Thu nhớ những lời con trai đã nói lúc trước, càng cảm thấy đứa trẻ này có duyên. Bà dịu giọng nói: “Tú Tú, dù nghe Vinh Khanh gọi như vậy nên cô gọi theo nhé? Ừm, sức khỏe của con đã ổn hơn chưa? Vinh Khanh nói con bị bệnh một thời gian rồi.”

 

"Đã khỏe ạ, cảm ơn bà Phó đã quan tâm.” Thương Vân Tú ngượng ngùng, bà Phó càng dịu dàng lại càng khiến y không biết phải làm thế nào.

 

"Mẹ, Lâm Uyển Quân là do mẹ mời về à?” Phó Vinh Khanh dựa vào cây cột, nhướng mày tỏ vẻ không vui.

 

"Mẹ đã làm đâu? Chính nó tìm cha con nói đồng ý kết hôn, đến lúc chuyển vào mẹ mới biết.” Bạch Tri Thu muốn nói lại thôi, bà quay đầu đẩy Phó Vinh Khanh một cái: “Hay là con đi lấy cho mẹ ly nước nóng đi, mẹ khát. Mẹ và Tú Tú ở đó chờ con nhé?” Bà chỉ vào cái đình đang sáng đèn đằng trước.

 

Phó Vinh Khanh không nhúc nhích: "Mẹ muốn làm gì?”

 

"Mẹ muốn nói vài lời với Tú Tú.” Bạch Tri Thu hết sạch kiên nhẫn, giục hắn đi nhanh đi.

 

Con đường đến đình nghỉ mát lát đá cuội, Thương Vân Tú nói với người hầu muốn lấy lại cái dù vừa nãy, bung ra rồi mời Bạch Tri Thu đi cùng, ý không cần nói cũng biết. Phó Vinh Khanh thỏa hiệp, đi tìm nước nóng cho mẹ mình.

 

Trong đình có gió, Thương Vân Tú gập dù lại, im lặng ngồi đối diện với Bạch Tri Thu, cố gắng cản lại một chút, sau đó lễ phép nói: "Chiều hôm qua cháu đã cảm thấy phu nhân có lời muốn nói với cháu, hẳn là cháu nên chủ động tìm ngài nhưng vẫn chưa tìm được cơ hội thích hợp.”

 

"Không sao, cô cũng không có việc gì lớn.” Bạch Tri Thu cũng căng thẳng, vừa căng thẳng là quên mất mình muốn nói gì, chỉ ngồi cứng đờ ở đó.

 

Thương Vân Tú nói: "Là chuyện của Vinh Khanh sao? Là cha mẹ, chắc chắn không chấp được được chuyện con mình thích đàn ông, chuyện phu nhân muốn nói cháu cũng biết đại khái và có thể hiểu được. Đúng là cháu chưa nói với Vinh Khanh nhưng nếu như hai vị không thể chấp nhận, chút tình cảm này có thể kết thúc bất kỳ lúc nào, cứ để cháu làm người xấu.”

 

"Con có thể nghĩ cho cô chú như thế cô rất vui mừng, nhưng hôm nay cô thật sự không đến vì việc này.” Bạch Tri Thu thở dài một hơi: "Không gạt gì con, cô khá thiên vị đứa con trai út này, nó có vẻ không đáng tin cậy nhưng thật ra là có tình có nghĩa nhất. Mấy năm trước nhà họ Phó còn chưa có được vinh quang thế này, cô nhớ lúc ấy vốn kinh doanh có vấn đề, Tam Cảnh viên phải mang đi thế chấp. Con út của cô nói dễ nghe là ra nước ngoài học y nhưng thật ra là làm con tin, đưa nó ra ngoài để đổi lấy một trăm vạn đồng đại dương để quay vòng vốn, lúc này sóng gió mới qua đi.”

 

Đây là nguyên nhân khiến Bạch Tri Thu thiên vị Phó Vinh Khanh, hai năm đó bà viết thư hỏi con trai ở bên ngoài có sống tốt không, Phó Vinh Khanh toàn tốt khoe xấu che.

 

Nếu như mãi không trả được một trăm vạn đồng đại dương đó, không biết đến khi nào Phó Vinh Khanh mới có thể trở về Bình Dương.

 

"Vinh Khanh còn trẻ, đầu óc của nó tốt hơn cha nó nhiều. Những năm gần đây nhà họ Phó có thể thuận lợi như thế đều là công lao của nó.” Bạch Tri Thu nói một hồi lại không kìm được nước mắt: “Nó không nói cô cũng biết nó ở ngoài chịu rất nhiều khổ cực, cô luôn cảm thấy có lỗi với nó. Lúc trước nó chủ động sang nước ngoài, cô nên khuyên nó…”

 

Thương Vân Tú không mang theo giấy, thế là dùng tay giúp lau nước mắt.

 

Bạch Tri Thu nín khóc mỉm cười: "Con đừng sợ, cô là người như vậy đấy, nói chút chuyện là rơi nước mắt, không khống chế được.” Bạch Tri Thu sụt sịt mũi, nói: "Tú Tú à, từ trước đến nay con trai cô chưa từng thích ai, ngày đó cô hỏi nó thoải mái nói ra. Lúc ấy đúng là cô chưa chấp nhận được, sau này suy nghĩ kỹ một chút mới thấy trước nay nó toàn sống vì chúng ta, vì sự sống còn của nhà họ Phó, hiếm khi nghĩ đến bản thân. Nó thích nam hay thích nữ thì có gì hay mà so đo.”

 

"Bà Phó…” Thương Vân Tú nhất thời hoảng hốt, nghe không hiểu bà có ý gì.

 

Bạch Tri Thu cúi đầu lấy chiếc hộp gỗ vuông màu nâu đỏ trong túi ra: "Vòng tay trên tay Lâm Uyển Quân là nó lấy từ chỗ bà nội của Vinh Khanh, cô không tiện nói gì. Nhưng mối hôn sự này không thành được đâu, con đừng đau lòng.” Bà mở hộp ra, bên trong là mặt dây chuyền phỉ thúy trong suốt có khắc hoa văn, được xâu bằng một sợi dây chuyền vàng, tinh xảo đẹp đẽ.

 

Bà nói: "Nhà họ Bạch chỉ có một cô con gái là cô, mặt dây phỉ thúy này là mẹ cô cho cô. Giờ cô tặng nó cho con, con nhận lấy đi.”

 

"Bà Phó, cái này…” Thương Vân Tú càng luống cuống, không dám nhận.

 

"Cầm đi, đừng để thằng nhóc kia nhìn thấy, nó lại đắc ý quên trời quên đất mất.”

 

Tác giả có lời muốn nói:

 

Phó Vinh Khanh trông thấy cảnh này: Chẳng lẽ mẹ mình định dùng tiền đuổi Tú Tú đi!

 

Thương Vân Tú: Bà Phó, cháu không thể nhận…

 

Phó Vinh Khanh chen ngang: Không được nhận! Tuyệt đối không được nhận!

 

Bạch Tri Thu trợn mắt: Nghịch tử!

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (85)
Chương 1: Chương 1: Có một không hai Chương 2: Chương 2: Nhị gia là người rất chu đáo Chương 3: Chương 3: Tú Tú Chương 4: Chương 4: Không giống nói dối Chương 5: Chương 5: Mặt đỏ như máu Chương 6: Chương 6: Đoạn tử tuyệt tôn Chương 7: Chương 7: Cô ấy là vợ chưa cưới của tôi Chương 8: Chương 8: Nhị gia đừng nói đùa Chương 9: Chương 9: Nào nỡ bỏ Chương 10: Chương 10: Hắn là người tốt bụng Chương 11: Chương 11: Không sợ em thì tránh làm gì? Chương 12: Chương 12: Hắn đang theo đuổi cậu à? Chương 13: Chương 13: Kém một bậc Chương 14: Chương 14: Nó không dám Chương 15: Chương 15: Tú Tú, em có giận không? Chương 16: Chương 16: Em thích đàn ông Chương 17: Chương 17: Trải đời Chương 18: Chương 18: Nhị gia có phúc lớn Chương 19: Chương 19: Tôi không rảnh Chương 20: Chương 20: Hôm nay em có nhớ tôi không? Chương 21: Chương 21: Sao phải ức hiếp người ta như thế? Chương 22: Chương 22: Thương Vân Tú đi rồi? Chương 23: Chương 23: Nhớ ra chưa? Chương 24: Chương 24: Rất nhiều ấm ức Chương 25: Chương 25: Nhị gia chửi hay lắm Chương 26: Chương 26: Vừa rồi tôi đánh có đau không? Chương 27: Chương 27: Hùng hổ dọa người Chương 28: Chương 28: Tôi không thể sống thiếu em Chương 29: Chương 29: Là Nhị gia đang giúp tôi sao? Chương 30: Chương 30: Hôn thêm chút nữa Chương 31: Chương 31: Em xem tôi là gì? Chương 32: Chương 32: Chịu thua Chương 33: Chương 33: Hắn sẽ có người mình thật sự thích Chương 34: Chương 34: Em dám bước một bước thử xem Chương 35: Chương 35: Mày đã hiểu chưa? Chương 36: Chương 36: Gọi Nhị gia cũng vô dụng Chương 37: Chương 37: Em muốn tôi làm sao? Chương 38: Chương 38: Y là vợ tương lai của con Chương 39: Chương 39: Chỉ sợ hơi khó... Chương 40: Chương 40: Có qua có lại Chương 41: Chương 41: Em cũng muốn đúng không? Chương 42: Chương 42: Địa điểm tùy anh chọn Chương 43: Chương 43: Để tôi xem em có khóc không nào Chương 44: Chương 44: Nhóc câm Chương 45: Chương 45: Sao tôi thấy em không vui lắm? Chương 46: Chương 46: Vợ ngốc Chương 47: Chương 47: Không nhìn không nhìn Chương 48: Chương 48: Một nỗi chua xót xộc lên não Chương 49: Chương 49: Có mắt nhìn Chương 50: Chương 50: Ở lại cũng không có ý nghĩa Chương 51: Chương 51: Không hề cố kỵ mới có thể nói thẳng Chương 52: Chương 52: Thật ra tôi là như vậy Chương 53: Chương 53: Em còn muốn ở lại sao? Chương 54: Chương 54: Tôi mới muốn em khóc cho đã đời đấy Chương 55: Chương 55: Nhị gia là ngôi sao may mắn của em Chương 56: Chương 56: Có thể thấy người là được Chương 57: Chương 57: Phó Vinh Khanh bị cản lại Chương 58: Chương 58: Tôi và hắn không hợp Chương 59: Chương 59: Thương Vân Tú, chúng ta chưa xong đâu Chương 60: Chương 60: Thời gian chuộc tội Chương 61: Chương 61: Y lại làm gì nữa? Chương 62: Chương 62: Tôi và anh ta... Không có gì khác nhau? Chương 63: Chương 63: Quả hồng giả Chương 64: Chương 64: Em nhớ tôi, đúng không? Chương 65: Chương 65: Ở cùng em một đêm Chương 66: Chương 66: Y yêu Phó Vinh Khanh Chương 67: Chương 67: Phó Vinh Khanh nhất định sẽ tới Chương 68: Chương 68: Bỏ súng xuống Chương 69: Chương 69: Y không còn nữa Chương 70: Chương 70: Thương Vân Tú vẫn lắc đầu từ chối Chương 71: Chương 71: Cả người hắn đều kháng cự Chương 72: Chương 72: Gửi người thân yêu của tôi Chương 73: Chương 73: Cậu chủ nhà họ Phó kết hôn rồi ư? Chương 74: Chương 74: Cậu út nhà họ Tiền Chương 75: Chương 75: Tú Tú? Chương 76: Chương 76: Tôi quỵt tiền của cậu à? Chương 77: Chương 77: Tôi chỉ hát cho Nhị gia nghe Chương 78: Chương 78: Tôi sắp phát điên rồi Chương 79: Chương 79: Cắn đau... Chương 80: Chương 80: Phó Vinh Khanh cúi đầu hôn một cái Chương 81: Chương 81: Vậy em muốn ngủ Chương 82: Chương 82: Hắn nói như bản thân rất ấm ức Chương 83: Chương 83: Nhị gia, nghe em giải thích Chương 84: Chương 84: Vinh Khanh, em ôm được mặt trăng rồi Chương 85: Chương 85: Ngoại truyện: Sách nát