Chương 461: Không Gian Bị Lộ
Lục Hướng Dương hiếm khi trở về, mấy đứa bé ngoại trừ Đại Bảo bình tĩnh hơn chút ra, mấy người còn lại đều rất kích động.
Đặc biệt là Nhị Hùng, treo trên người cha gần như không muốn xuống dưới.Cố Thanh Thanh không nghĩ tới sẽ thấy được thứ này trong thời đại này, còn chưa kịp phản ứng Lục Hướng Dương đã giũ quần áo hơi mỏng kia trước mặt cô.
Cố Thanh Thanh: “…”
Cố Thanh Thanh nghiến răng:“Anh chắc chắn lừa gạt em, có phải đời trước anh cưới rất nhiều vợ hay không, nếu không sao thứ này cũng nghĩ tới việc tích trữ hàng?”
Cố Thanh Thanh thở hổn hển: “Trước đây không khoa trương như vậy.”
Ai da vẫn là khi vợ ở bên cạnh cuộc sống thú vị hơn nhiều!Không phải hiện giờ lạc thú tới sao?Lục Hướng Dương dán sát vào cô, nhỏ giọng dỗ:
Lục Hướng Dương vươn tay kéo khăn tắm to rộng của cô ra: “Để anh mặc giúp em.”
“Thanh Thanh, có phải gần đây anh già đi rất nhiều hay không?”
Mới mấy tháng không gặp mà thôi, cô gái nhỏ trong lòng trẻ hơn, gương mặt tỏa sáng, anh thì tang thương hơn nhiều.Cố Thanh Thanh rúc vào trong lòng anh mơ mơ màng màng ừm một tiếng, không biết là đáp lại anh hay trả lời anh.
Nhưng mà lọt vào trong tai Lục Hướng Dương, lại là trả lời anh.Như vậy sao được?
Anh hơn Thanh Thanh 6 tuổi, sau này không ở bên nhau lâu mà nói, chẳng phải là anh sẽ càng ngày càng già à?Sau khi mây mưa một lúc xong, Cố Thanh Thanh mệt đến mức hơi mơ màng sắp ngủ, Lục Hướng Dương vẫn tràn ngập tinh thần.
Nương theo ánh đèn mờ nhạt, anh nhìn người trong lòng, bàn tay v**t v* da thịt trơn mềm đầy con dấu, Lục Hướng Dương sờ mặt mình đột nhiên hỏi:Anh thật sự già rồi sao?
Ngay cả Thanh Thanh cũng cảm thấy anh già rồi ư?Mấy tháng không gặp chỉ nhìn ánh mắt của Lục Hướng Dương cô đã biết là không thể chạy thoát, nhưng dù sao cũng là lần đầu tiên mặc loại quần áo này, vẫn thẹn thùng trốn vào trong lòng anh.
Lục Hướng Dương rất có kiên nhẫn, đã lâu không trêu đùa cô gái nhỏ này, lúc này tâm trạng anh rất tốt.Trong phòng ngủ vẫn luôn bật đèn đầu giường, ánh đèn mờ nhạt ái muội còn ấm áp, lúc này quần áo mặc vào không lâu đã bị xé thành mảnh nhỏ ném xuống đất.
Anh rất hưởng thụ loại cảm giác chiếm hữu cô này, trên da thịt trắng nõn xuất hiện từng chút dấu vết, giống như đắp lên con dấu thuộc riêng về anh, khiến anh cảm thấy vô cùng thỏa mãn đối với d*c v*ng chiếm hữu này.
“Thanh Thanh! Đừng ngủ, cho anh uống chút nước có thể khiến người ta trẻ tuổi của em đi, nhanh lên, cho anh uống nhiều chút.”
Cố Thanh Thanh nằm ở đó, mãi mà không nói chuyện.Trong phòng ngủ vô cùng yên tĩnh, rõ ràng là hai người dựa vào nhau, gương mặt quen thuộc ở ngay trước mắt, Cố Thanh Thanh lại không biết nên nói gì mới tốt.“
Em… Anh… Anh không tức giận sao?”
Cố Thanh Thanh chui vào trong chăn, có chút không dám nhìn anh: “Không phải sao?”
Phản ứng của Lục Hướng Dương nằm ngoài dự đoán của Cố Thanh Thanh, tức giận, bi thương, kinh ngạc mà cô dự đoán chưa từng xuất hiện trên mặt anh.
Trái lại anh cười một lát, rất bình tĩnh nhìn cô:“Có biết vì sao lúc này anh tự mình nói ra, mà không phải tiếp tục đợi em chủ động nói hay không?”
Cố Thanh Thanh lắc đầu, cô thật sự không biết.
Lục Hướng Dương cười nói:“Anh hiểu rất rõ tính cách của em, trong lòng em vẫn luôn thiện lương, cảm giác đạo đức quá nặng. Mấy năm nay anh đối xử với em đủ tốt, phòng tuyến trong lòng em lần lượt bị đột phá, nhưng trong lòng em vẫn sợ hãi. Lý trí nói cho em loại bí mật nên mang vào trong quan tài, trên tình cảm em lại cảm thấy em có lỗi với anh, cho nên có phải trong lòng càng ngày càng rối rắm hay không? Anh đối xử với em càng tốt nên em càng rối rắm.”
Cố Thanh Thanh gật đầu, đúng là như vậy.
Cố Thanh Thanh sửng sốt, cảm thấy hoàn toàn không hiểu logic của Lục Hướng Dương:“Vì sao? Em như vậy… Anh không cảm thấy em giấu giếm anh, em… Không đủ tin tưởng anh sao?”
Lục Hướng Dương nhìn cô, cười nói:“Nếu em nói cho anh, em là muốn chứng minh cái gì? Là muốn chứng minh với anh em rất yêu anh, rất tin tưởng anh, chứng minh em thẳng thắn thành khẩn với nhau sao? Em chứng minh chuyện này làm gì? Em cho rằng em nói những chuyện này anh càng thêm hài lòng về em ư?”