Chương 47
Li Hôn Đi, Em Không Muốn Làm Thế Thân Nữa

Chương 47: Có phải anh làm em đau không

Dung Yên khẽ xoa xoa mắt, một dì và một chị gái ư? Ai lại đến vào giờ này nhỉ?
 
Cô nhìn về phía Giang Ngự Hàn, lập tức đôi mắt mở to, tròn xoe vì kinh ngạc.
 
Quầng thâm dưới mắt anh rất rõ, gương mặt điển trai lại càng thêm u ám, đáng sợ.
 
Hoàn hồn lại, Dung Yên cẩn thận hỏi anh: 
 
“Có phải anh không thoải mái ở đâu không?”
 
Anh lạnh lùng trả lời ba chữ: 
 
“Em nghĩ sao?”
 
Dung Yên nhớ lại chuyện xảy ra tối qua. Không chỉ không chịu trách nhiệm, cô còn để An An ngủ chung với Giang Ngự Hàn.
 
Nhưng rõ ràng An An đã đắp chăn riêng, không chung chăn với anh mà!
 
Sau một hồi cắn môi tự vấn, cô rụt rè hỏi nhỏ: 
 
“Không lẽ tối qua anh ngủ không được sao?” 
 
“Ừm, nhưng không sao, thời gian còn nhiều mà.”
 
Dung Yên: “...”
 
“Mami, mami mau ra mở cửa đi, dì và chị gái vẫn đang bấm chuông đó.”
 
Dung Yên bất lực liếc Giang Ngự Hàn một cái, cô bèn dẫn An An ra mở cửa.
 
Từ màn hình, cô nhìn thấy dì mà An An nói chính là mẹ kế của Giang Ngự Hàn.
 
Còn chị gái kia thì chính là thanh mai trúc mã của anh - Cố Tuyết Ca.
 
Hai người này cùng nhau tới, trông chẳng có vẻ gì là ý tốt!
 
Dung Yên mở cửa, chủ động lên tiếng:
 
“Phiền hai người ngồi đợi một chút, chúng tôi còn chưa rửa mặt.”
 
Cố Tuyết Ca dịu dàng đáp: 
 
“Không sao, là do em và bác gái đến sớm quá.”
 
Hơn tám giờ sáng đã đến, đúng là hơi sớm thật.
 
“An An, rót nước cho dì và chị đi con.”
 
“Dạ vâng, mami.”
 
An An nhỏ bé dậy sớm, đã rửa mặt sạch sẽ, ngoan ngoãn làm theo.
 
Quay lại phòng Giang Ngự Hàn, Dung Yên nhanh chóng rửa mặt rồi giúp anh làm vệ sinh cá nhân một cách nhanh nhất có thể.
 
Nhìn quầng thâm dưới mắt anh, Dung Yên không khỏi cau mày. Cái này mà để người ta thấy, chắc chắn sẽ nghĩ cô ngược đãi anh mất!
 
Như đang cố tình dỗi, Giang Ngự Hàn chẳng thèm hỏi ai tới.
 
Nghĩ một chút, Dung Yên vẫn chủ động nói với anh: 
 
“Một người là mẹ kế của anh, một người là Cố Tuyết Ca.”
 
Cô hơi tò mò, liệu một Giang Ngự Hàn mất trí nhớ có còn cảm giác gì với cô thanh mai này không.
 
Anh không thèm đáp lại, rõ ràng vẫn còn tức giận chuyện tối qua.
 
“Rửa mặt xong rồi, em để họ vào nhé?”
 
Giang Ngự Hàn vẫn im lặng, Dung Yên đành coi sự im lặng ấy là đồng ý.
 
Ra phòng khách, cô đúng lúc nghe Cố Tuyết Ca hỏi An An: “Bé con có học đàn piano không?”
 
An An lắc đầu, giọng lanh lảnh trả lời: 
 
“Chị ơi, em thích học vẽ hơn.”
 
Cố Tuyết Ca mỉm cười: “Học vẽ cũng rất tốt.”
 
Dung Yên đặt tay lên vai nhỏ của An An, cô mỉm cười nhẹ nhàng, nói với Cố Tuyết Ca và Phùng Vũ Di: 
 
“Hai người đến là để gặp A Hàn đúng không? Mời vào phòng.”
 
Khi thấy họ đứng dậy, Dung Yên nắm tay An An, dẫn họ vào phòng Giang Ngự Hàn.
 
Trong phòng, khuôn mặt đẹp đến kinh diễm của anh vẫn lạnh lùng, u ám.
 
Thậm chí, Giang Ngự Hàn không có ý định mở lời trước.
 
Cố Tuyết Ca đến gần anh, đôi mắt đỏ hoe, giọng nói khàn đặc.
 
“Anh A Hàn ơi, anh còn nhớ em không?”
 
Giang Ngự Hàn liếc cô một cái, giọng nhàn nhạt: 
 
“Không nhớ.”
 
Cố Tuyết Ca kích động nói: 
 
“Nhưng anh đã hứa với em, anh sẽ đến nghe buổi biểu diễn piano của em mà.”
 
Giang Ngự Hàn thản nhiên đáp ba chữ: 
 
“Không hứng thú.”
 
Cố Tuyết Ca ngồi xuống mép giường, nắm lấy tay Giang Ngự Hàn, ánh mắt chan chứa tình cảm: 
 
“Anh A Hàn, em biết là do bây giờ anh mới tỉnh lại nên chưa có hứng thú với nhiều chuyện. Đợi khi anh khỏe lại, em sẽ để dành cho anh chỗ ngồi tốt nhất.”
 
Ánh mắt của Giang Ngự Hàn khi nhìn Cố Tuyết Ca lạnh lẽo như lưỡi dao nhuốm máu.
 
“Buông tay.”
 
Câu nói lạnh lùng ấy khiến Cố Tuyết Ca sợ hãi, vội vàng rút tay lại, lúng túng nói: 
 
“Xin lỗi anh A Hàn, có phải em làm anh đau không?”
 
Đúng Yên đứng bên cạnh, cô cảm thấy trong lòng ngổn ngang cảm xúc.
 
Bây giờ tay của Giang Ngự Hàn chắc chắn không còn cảm giác, Cố Tuyết Ca chỉ nắm nhẹ, làm sao mà có thể làm anh đau được?
 
“Biến.”
 
Giọng nói ngắn gọn nhưng sắc lạnh, Giang Ngự Hàn quay mặt đi, không thèm nhìn Cố Tuyết Ca và Phùng Vũ Di nữa.
 
Một lúc sau, khi Cố Tuyết Ca vẫn chưa kịp phản ứng lại với thái độ cay nghiệt của Giang Ngự Hàn, Phùng Vũ Di nhìn sang Dung Yên, giọng điệu gay gắt:
 
“Môi trường ở đây làm sao có thể so sánh với nhà họ Giang? Ngày trước, tôi đã hết lời khuyên cô đừng đưa A Hàn rời khỏi đó, vậy mà cô không cảm kích, còn nói những lời chói tai.”
 
“Bây giờ thì tốt rồi! Sống ở nơi điều kiện tệ thế này, làm sao có lợi cho việc hồi phục của A Hàn chứ?”
 
Dung Yên giao An An cho Chu Mại rồi mới nhìn thẳng vào Phùng Vũ Di, giọng điềm tĩnh:
 
“Bác gái, tại sao con đưa A Hàn ra khỏi đó, trong lòng bác không tự biết sao?”
 
Ánh mắt Phùng Vũ Di thoáng liếc qua Giang Ngự Hàn, sau đó quay lại, giọng gắt gỏng với Dung Yên:
 
“Đừng có nói mỉa! Ngày trước ở nhà họ Giang, tôi đã đặc biệt tăng lương cho người giúp việc để họ chăm sóc A Hàn thật tốt.”
 
Dung Yên khẽ cau mày, trong lòng cô không khỏi bật cười lạnh. Phùng Vũ Di nói cứ như thể cô cố tình đưa Giang Ngự Hàn ra đây để anh chịu khổ vậy.
 
Đối diện với ánh mắt của Giang Ngự Hàn, Dung Yên vẫn không hề né tránh, bình thản nhìn anh.
 
Cô không làm sai nên chẳng có gì phải sợ.
 
Khóe môi Dung Yên khẽ nhếch lên, cô đáp trả Phùng Vũ Di bằng giọng điệu không kiêu ngạo, không khúm núm:
 
“Bác gái, đúng là bác có tăng lương cho người giúp việc nhưng không phải để họ chăm sóc A Hàn, mà là để họ phá hủy cơ thể của anh ấy.”
 
“Cây kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra. Nếu báo cảnh sát, con tin rằng họ chắc chắn sẽ điều tra ra ngọn ngành.”
 
Phùng Vũ Di trừng mắt chỉ vào Dung Yên, ánh mắt đầy căm tức:
 
“Đừng có nói bậy! Tôi sao có thể làm chuyện như thế? Hôm nay tôi đến đây là để khuyên A Hàn trở về nhà họ Giang.”
 
Dung Yên chẳng tin Phùng Vũ Di có ý tốt như vậy. Chắc chắn bà ta phát hiện ra việc Giang Ngự Nhiên lên làm tổng giám đốc Giang thị có thể gây bất lợi cho mình nên mới muốn đẩy Giang Ngự Hàn về, để hai anh em họ đấu đá đến cả hai cùng tổn thương.
 
Như vậy, bà ta mới ngư ông đắc lợi.
 
Chỉ tiếc rằng, Giang Ngự Bạch chỉ thích nghiên cứu y học, không hề muốn làm tổng tài.
 
Đang mải xem kịch vui, Giang Ngự Hàn lạnh lùng lên tiếng:
 
“Bà không đủ tư cách khuyên tôi. Còn nữa, cẩn thận đấy, tôi là người thù rất dai.”
 
Phùng Vũ Di vô thức lùi lại một bước. Trước đây, khi Giang Ngự Hàn chưa thành người thực vật, bà ta đã luôn phải chịu đựng sự áp chế của anh.
 
Bây giờ, ngay cả khi Giang Ngự Hàn chỉ nằm trên giường, đầu là bộ phận duy nhất có thể cử động, bà vẫn phải nhẫn nhịn.
 
Nếu không vì đại cục, có lẽ bà ta đã sớm muốn thủ tiêu anh rồi.
 
Nặn ra một nụ cười cứng đờ, Phùng Vũ Di dịu giọng:
 
“A Hàn, đừng nói những lời làm mẹ đau lòng. Mau trở về nhà họ Giang đi. Ba con đã nói, chỉ cần con về, vị trí tổng giám đốc vẫn sẽ là của con.”
 
“Trong mắt bố con, dù A Nhiên cũng không tệ nhưng ông ấy vẫn tin tưởng con xử lý mọi việc chu toàn hơn.”
 
Giang Ngự Hàn chậm rãi hỏi: “Nói xong chưa?”
 
Phùng Vũ Di ngơ ngác một lát, sau đó gật đầu.
 
“Biến, sau này đừng đến tìm tôi nữa.”
 
“Không biết điều!” 
 
Phùng Vũ Di giậm chân, tức giận rời khỏi phòng.
 
Cố Tuyết Ca kéo chăn đắp lên người Giang Ngự Hàn, dịu dàng nói:
 
“Anh A Hàn ơi, thay đổi môi trường, tâm trạng của anh có lẽ sẽ tốt hơn. Anh cũng có thể nghe em chơi piano mà.”
 
Vẫn là sự lạnh lùng bực bội, Giang Ngự Hàn đáp:
 
“Cô cũng cút đi.”
 
“Anh À Hàn, em hiểu anh đang bức bối, tiếc là ở đây không có đàn piano. Nếu có, em đã có thể đàn trực tiếp cho anh nghe rồi.”
 
Không nể mặt chút nào, Giang Ngự Hàn lập tức nhắm mắt lại.
 
Sau khi Phùng Vũ Di rời đi, lúc tiễn Cố Tuyết Ca ra cửa, cô ta lấy từ túi xách ra một…

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (127)
Chương 1: Chương 1: Li hôn đi, em không muốn làm thế thân nữa Chương 2: Chương 2: Anh điên rồi Chương 3: Chương 3: Tối nay anh muốn thế nào cũng được Chương 4: Chương 4: Cô mang thai rồi Chương 5: Chương 5: Muốn? Chương 6: Chương 6: Anh nhất định làm em hài lòng Chương 7: Chương 7: Giang Thiếu rất tức giận Chương 8: Chương 8: Giang phu nhân đang xót anh sao? Chương 9: Chương 9: Giang Ngự Hàn hơn anh cả trăm lần Chương 10: Chương 10: Tại sao phải giấu anh Chương 11: Chương 11: Có làm em đau không? Chương 12: Chương 12: Kỷ niệm một năm ngày cưới Chương 13: Chương 13: Vạn vạn sủng ái Chương 14: Chương 14: Bé con đừng sợ Chương 15: Chương 15: Anh giúp em gội đầu được không Chương 16: Chương 16: Mẹ ơi, mau trở về Chương 17: Chương 17: Em là vợ anh sao? Chương 18: Chương 18: Rất đau Chương 19: Chương 19: Xấu hổ Chương 20: Chương 20: Mất trí nhớ Chương 21: Chương 21: Ngoại tình Chương 22: Chương 22: Vợ ơi, muốn ngắm em Chương 23: Chương 23: Bá khí bảo vệ chồng Chương 24: Chương 24: Vợ không hôn anh, anh không ngủ được Chương 25: Chương 25: Bảo bối Chương 26: Chương 26: Anh sẽ từ từ dạy em Chương 27: Chương 27: Mang thai đứa thứ hai Chương 28: Chương 28: Anh hợp tác một chút được không Chương 29: Chương 29: Thật là quá đáng Chương 30: Chương 30: Em không được phép giở trò lưu manh Chương 31: Chương 31: Vợ à, em thật dịu dàng Chương 32: Chương 32: Kiểm hàng Chương 33: Chương 33: Ngoại tình Chương 34: Chương 34: Thật thô lỗ Chương 35: Chương 35: Màu hồng Chương 36: Chương 36: Đã tìm được rồi Chương 37: Chương 37: Tôi không thể kiểm soát chính mình Chương 38: Chương 38: Tắm chung Chương 39: Chương 39: Dỗ dành Chương 40: Chương 40: Bất ngờ Chương 41: Chương 41: Lấy thân báo đáp Chương 42: Chương 42: Sao tư tưởng của em lại không trong sáng như vậy Chương 43: Chương 43: Anh không cử động được, em giúp anh tắm đi Chương 44: Chương 44: Em chậm thôi Chương 45: Chương 45: Yêu cầu của anh quá đáng lắm Chương 46: Chương 46: Vợ ơi, em phải chịu trách nhiệm Chương 47: Chương 47: Có phải anh làm em đau không Chương 48: Chương 48: Vợ à, anh khó chịu Chương 49: Chương 49: Giúp anh Chương 50: Chương 50: Ba sắp bị thịt rồi Chương 51: Chương 51: Khẩu vị quá nặng Chương 52: Chương 52: Con đã nhìn thấy gì Chương 53: Chương 53: Vợ anh là nhất Chương 54: Chương 54: Em chê anh rồi, cảm thấy anh không sạch sẽ Chương 55: Chương 55: Anh muốn ôm em ngủ Chương 56: Chương 56: Bàn tay anh đặt trên eo thon của cô, khẽ động Chương 57: Chương 57: Đã cởi ra rồi Chương 58: Chương 58: Đến lượt em chủ động rồi Chương 59: Chương 59: Đàn ông đều suy nghĩ bằng nửa thân dưới Chương 60: Chương 60: Thật sự khiến người ta quá xấu hổ Chương 61: Chương 61: Ngày càng dịu dàng Chương 62: Chương 62: Thật non nớt Chương 63: Chương 63: Máu tươi đỏ thẫm Chương 64: Chương 64: Bê bối Chương 65: Chương 65: Ông ta đã chạm vào em ở đâu Chương 66: Chương 66: Giữa ban ngày, chú ý một chút Chương 67: Chương 67: Chủ động hôn anh Chương 68: Chương 68: Vì Ngưỡng Mộ Anh Chương 69: Chương 69: Đàn ông không hư, phụ nữ không yêu Chương 70: Chương 70: Mặc cho chồng cậu xem Chương 71: Chương 71: Giang Thiếu có chướng ngại tâm lý Chương 72: Chương 72: Khoa nam Chương 73: Chương 73: Đừng ngại Chương 74: Chương 74: Không cần em lo Chương 75: Chương 75: Vừa nhìn, vừa sỉ nhục tôi Chương 76: Chương 76: Quy tắc ngầm Chương 77: Chương 77: Nửa đêm làm chuyện xấu Chương 78: Chương 78: Gối lên đùi anh, gọi một tiếng “anh ơi” Chương 79: Chương 79: Dính bẩn rồi Chương 80: Chương 80: Ngủ ở đây Chương 81: Chương 81: Cú xoa đầu đầy cưng chiều Chương 82: Chương 82: Em có phải là đàn ông không? Chương 83: Chương 83: Tối nay chín giờ, đến phòng tôi Chương 84: Chương 84: Tối nay, chín giờ Chương 85: Chương 85: Như thế này, tôi đã mãn nguyện rồi Chương 86: Chương 86: Ôm ôm nhấc cao cao Chương 87: Chương 87: Đau cả miệng Chương 88: Chương 88: Quá đỗi kinh ngạc Chương 89: Chương 89: Đừng mơ quyến rũ tổng tài của chúng tôi Chương 90: Chương 90: Chụp lén Chương 91: Chương 91: Bí ẩn Chương 92: Chương 92: Không ngủ được thì làm chuyện khác Chương 93: Chương 93: Em đang hỏi chân nào? Chương 94: Chương 94: Mềm không được thì dùng cứng Chương 95: Chương 95: Dụ dỗ anh Chương 96: Chương 96: Ôm lấy vòng eo mảnh mai của em, không để em rời đi Chương 97: Chương 97: Cuộc sống vợ chồng Chương 98: Chương 98: Chị dâu, chuyện này gấp gáp lắm sao? Chương 99: Chương 99: Dấu hôn trên cổ Chương 100: Chương 100: Muốn giữ lại đến đêm tân hôn Chương 101: Chương 101: Cuộc vui cuối cùng Chương 102: Chương 102: Không, tớ không đợi! Chương 103: Chương 103: Trong thang máy, anh đừng như vậy Chương 104: Chương 104: Không nói gì thì anh sẽ hôn em Chương 105: Chương 105: Sao lại mềm mại đến thế? Chương 106: Chương 106: Vợ ơi, để anh chạm vào được không? Chương 107: Chương 107: Bán thân Chương 108: Chương 108: Trái tim như tan chảy Chương 109: Chương 109: Không cần, sẽ đau đấy Chương 110: Chương 110: Nụ hôn sâu trong xe Chương 111: Chương 111: Ngứa quá Chương 112: Chương 112: Cầu xin anh, giúp tôi Chương 113: Chương 113: Ở bên tôi một đêm Chương 114: Chương 114: Người chồng chu đáo Chương 115: Chương 115: Thú vui nhỏ giữa vợ chồng Chương 116: Chương 116: Nóng quá, nóng quá Chương 117: Chương 117: Em đang quyến rũ anh sao? Chương 118: Chương 118: Anh được hay không? Chương 119: Chương 119: Năm hộp dùng rất lâu đấy Chương 120: Chương 120: Em đeo vào giúp anh Chương 121: Chương 121: Tiểu biệt thắng tân hôn Chương 122: Chương 122: Vợ ơi, đừng lớn tiếng như vậy mà Chương 123: Chương 123: Ngủ chung Chương 124: Chương 124: Chống lưng của cô ấy là tôi Chương 125: Chương 125: Cuối cùng cũng biết được tên của cô ấy Chương 126: Chương 126: Làm điều mình muốn Chương 127: Chương 127: Đại kết cục