Chương 47
Núi Tiểu Đàm Không Có Đài Thiên Văn

Chương 47: Bãi đỗ xe giữa không gian.

Thẩm Tông Niên và lão quỷ La đàm phán xong thì đã gần 12 giờ đêm.

Những năm đầu Triệu Thanh Các còn làm việc ở phố tài chính, anh ta từng thắng một vụ kiện chống độc quyền, từ đó nắm trong tay một khoản nợ khổng lồ của nhà họ La, giờ có thể chuyển nhượng khoản nợ ấy cho Thẩm Tông Niên.

Nhà họ La luôn là một thế lực đặc biệt ở Hải Thị.

Nếu nói đảo chính Hải Thị là thiên hạ của Minh Long, Hoàn Đồ và Bình Hải, thì các quần đảo rải rác ở phía tây và nam vẫn nằm trong tay họ La.

Lão quỷ La khoảng năm mươi tuổi, nét mặt trông dữ dằn.

“Cậu Thẩm, đợi lâu rồi.”

“Không lâu, tôi vừa mới tới.” Thẩm Tông Niên ra hiệu mời ông ta ngồi.

“Điều kiện của tôi chắc cậu Triệu đã nói với cậu rồi chứ?”

Điều kiện của lão quỷ La là muốn tham gia vào dự án công nghệ gen sinh học của một tổ chức y tế thuộc Hoàn Đồ, đây là dự án độc quyền hợp tác với Viện nghiên cứu chính thức.

Nhớ tới những tin đồn bên ngoài, Thẩm Tông Niên nhìn thẳng vào ông ta, cất lời thẳng thắn cũng như một lời nhắc nhở: “Hoàn Đồ không làm ăn phi pháp.”

Lão quỷ La: “Nhà họ La cũng vậy, cậu Thẩm không tin tôi thì cũng nên tin cậu Triệu chứ.”

Thẩm Tông Niên không phí thời gian nói vòng vo, hai người thương lượng về lịch trình và thủ tục giao dịch. Lão quỷ La đúng là một con cáo già, thương lượng hơn một tiếng vẫn chưa chốt được chi tiết.

Thẩm Tông Niên kiên nhẫn nhưng thái độ cứng rắn: “Nếu muốn miễn trừ lãi suất…”

“Cậu Thẩm đợi một chút.” Lão quỷ La không hề né tránh hắn, cầm điện thoại lên, “Tôi nghe điện thoại một lát.”

Thẩm Tông Niên dựa vào lưng ghế, ngẩng đầu lên mời ông ta cứ tự nhiên.

Không biết đầu dây bên kia nói gì, giọng lão quỷ La có vẻ gấp gáp.

Thẩm Tông Niên không thích tọc mạch, nhưng hắn cũng từng nghe nói vợ cả của lão quỷ La mắc căn bệnh hiếm gặp, vì cứu vợ mà ông ta không ít lần làm những chuyện khiến dư luận chỉ trích, đó cũng là lý do trước đây hắn từ chối để nhà họ La động vào dự án công nghệ gen.

Nhưng Triệu Thanh Các dám giới thiệu cho hắn, nghĩa là những tin đồn kia không đáng tin.

Lão quỷ La cúp điện thoại, xin lỗi vì có chuyện gia đình gấp cần quay về, cũng lập tức nhượng bộ điều kiện của Thẩm Tông Niên.

Thẩm Tông Niên chớp lấy cơ hội đứng dật bắt tay, nói sẽ cho trợ lý sớm liên hệ về dự án công nghệ gen.

Sau khi lão quỷ La rời đi, Thẩm Tông Niên không gọi quản gia mà tự mình bước vào thang máy, đi thẳng xuống bãi đỗ xe.

Buổi biểu diễn dưới tầng hầm đã kết thúc từ lâu, nhiều chỗ đỗ xe đã trống, duy chỉ chiếc Cayenne do chính hắn chọn vẫn còn nằm đó.

Vô cùng nổi bật giữa hàng loạt biển số đẹp.

Thẩm Tông Niên chỉ liếc qua một cái rồi mở cửa chiếc Bentley. Hắn ngồi vào trong nhưng không khởi động xe, trong khoang xe tối đen như mực, tĩnh lặng như chết, không biết hắn đang nghĩ hay đang chờ đợi điều gì.

Thực ra hắn không có tư cách, cũng chẳng có lập trường nào để ở lại, chỉ là không đành lòng rời đi, muốn tận mắt xác nhận.

Bãi đỗ xe lúc nửa đêm trống trải, tĩnh mịch như khoảng không vũ trụ, ánh đèn xe rải rác tựa những hành tinh quay quanh quỹ đạo, lại giống như những con tàu vũ trụ đang bay. Thẩm Tông Niên ngồi trong khoang tàu kín bưng, mở to mắt nhìn nhìn từng con tàu rời khỏi quỹ đạo của nó.

1 giờ 26 phút, chiếc Audi ở hàng đầu tiên rời đi.

3 giờ 12 phút, chiếc Louis phía trước bên trái rời đi.

3 giờ 5 phút, chiếc Rolls-Royce Spectre bên phải cũng rời đi.

Mỗi một con tàu rời khỏi bãi như lấy đi thêm một phần hy vọng, bãi đỗ xe ngày càng vắng lặng, cuối cùng chỉ còn chiếc Bentley và Cayenne nhìn nhau từ xa trên quỹ đạo riêng của chúng.

3 giờ 40 phút… Thẩm Tông Niên biết, chiếc Cayenne sẽ không đi nữa.

Chiếc Bentley cũng như bị bỏ quên trong khoảng không vũ trụ. Thẩm Tông Niên không đếm nữa, chỉ lặng lẽ ngồi suốt cả đêm.

6 giờ 10 phút, đèn đêm trong bãi đỗ xe lần lượt tắt, báo hiệu một ngày mới đã đến.

Thẩm Tông Niên như vừa choàng tỉnh giấc mộng, bật đèn xe, lùi lại, rẽ phải, chiếc Bentley chạy ra khỏi cổng lớn.

6 tiếng 56 phút trôi qua trong không gian vũ trụ của bãi đỗ xe bị bỏ lại phía sau, đón chờ hắn là bình minh xám xịt, không ánh mặt trời.
*

Đàm Hựu Minh tỉnh dậy trên ghế sô pha, đồng hồ treo tường vừa nhích qua 7 giờ. Anh đá những chai rượu nằm ngổn ngang dưới chân sang một bên, dù cơn say vẫn còn đè nặng, phản xạ đầu tiên của anh là gọi điện thoại nội bộ.

Quản gia chào buổi sáng: “Cậu Đàm, cậu tỉnh rồi.”

“Thẩm…” Đàm Hựu Minh vừa bật tiếng thì ho sặc sụa, giọng cũng khản đặc.

“Cậu Đàm, cậu có ổn không ạ? Chúng tôi đã gọi cho cậu đúng sáu giờ sáng để báo, hệ thống định vị cho thấy xe của cậu Thẩm đã rời khỏi câu lạc bộ rồi.”

Từ lúc Thẩm Tông Niên bước vào phòng suite mà không gọi quản gia nữa, họ không được phép chủ động quấy rầy, vì vậy chỉ có thể dựa vào thông tin xe ra vào để xác nhận thời điểm khách rời đi.

“Lúc cậu ấy đi chắc cậu vẫn chưa tỉnh, hai cuộc gọi nội bộ đều không có người nhấc máy nên chúng tôi không làm phiền nữa.”

Đầu Đàm Hựu Minh ong ong, không phản ứng kịp, cổ họng như bị nghẹn một nắm cát: “Lúc nào, anh nói lại đi.”

Quản gia sửng sốt: “Sáu giờ sáng nay…”

Ống nghe rơi rầm xuống đất, Đàm Hựu Minh chạy vào phòng vệ sinh, nôn thốc nôn tháo xuống sàn, rượu giải sầu và nước axit chua trong bụng tuôn ra ào ạt, trong đầu anh lặp đi lặp lại một ý nghĩ duy nhất.

Thẩm Tông Niên thật sự đã qua đêm tại Ưng Trì, sao hắn lại trở nên như thế này.

“Cậu Đàm! Cậu Đàm!” Giọng quản gia lo lắng truyền đến từ đầu dây bên kia.

Đàm Hựu Minh không kịp trả lời, nôn thêm một đợt nữa, cho đến khi bụng không còn chút nước nào mới ngẩng đầu lên. Khuôn mặt trong gương méo mó đến mức chẳng biết là người hay quỷ, kinh ngạc xen lẫn giận dữ, ghen ghét bao bọc không cam lòng.

Anh thở hổn hển, thấy thở cũng khó khăn.

Điện thoại nội bộ trong phòng khách vẫn chưa bị cúp thì điện thoại di động lại rung lên.

Đàm Hựu Minh tưởng là Dương Thi Nghiên gọi vì anh không đi làm, nào ngờ lại là Trang Duy, giọng anh ta đầy phấn khích: “Cậu Đàm! Vụ của Quang Tấn có tiến triển rồi!”

“Đại diện phía anh Thẩm sáng nay đã chính thức đồng ý mức định giá cao gấp ba lần!!”

“Nếu giao dịch thành công, đây sẽ là một huyền thoại mới của Đại lộ Trung Tâm!” Trang Duy tự tin nắm chắc phần thắng, “Chắc họ đã huy động được một khoản tiền mặt cực lớn rồi, nếu cậu có ý định tăng thêm…”

“Trang Duy.” Đàm Hựu Minh ngắt lời, giọng vẫn khản đặc nhưng đã lấy lại lý trí, “Đã ký hợp đồng sơ bộ chưa?”

“Chưa, nhưng cậu Đàm, tôi tin là…”

“Vậy không cần ký nữa.” Đàm Hựu Minh thấy phiền chán lẫn mệt mỏi, “Bán cho họ theo giá trị thị trường bình thường đi.”

Trang Duy kinh ngạc, không cam lòng từ bỏ miếng mồi ngon đã đến miệng, cố gắng tranh thủ thuyết phục: “Cậu Đàm, tôi có thể hỏi lý do được không? Cơ hội này vô cùng hiếm có!”

Chưa từng có người mua nào như thế, không ai liên tục nhượng bộ vô điều kiện, càng không ai cầm sẵn trong tay một khoản tiền mặt khổng lồ đến vậy. Điều kiện Đàm Hựu Minh đưa ra khắc nghiệt đến mức chính anh ta cũng từng nghĩ đây là một thương vụ không thể thành công.

“Nếu giao dịch thành công, tài sản và tầm ảnh hưởng của cậu sẽ bước lên một tầm cao mới!”

“Lý do cá nhân thôi, Trang Duy, cảm ơn gợi ý của cậu,” Đàm Hựu Minh đặt điện thoại lên bồn rửa mặt, vốc nước lạnh tạt vào mặt, “Tôi biết mình đang làm gì. Nhân tiện, anh nhanh tay giúp tôi tách toàn bộ tài sản ra khỏi các khoản đầu tư chung, hợp tác, góp vốn với Thẩm Tông Niên. Cứ bán theo giá gốc, Thẩm Tông Niên không mua thì bán cho người khác.”

Trò chơi kết thúc rồi.

Anh không còn muốn hơn thua nữa.

Lần này là thật.

Thẩm Tông Niên vì muốn rời đi mà tạo ra huyền thoại mới của Đại lộ Trung Tâm, đủ thấy hắn quyết tâm đến mức nào.

Anh thả Thẩm Tông Niên đi.

“Càng nhanh càng tốt.”
*

Đàm Hựu Minh cúp máy, nhanh chóng tắm rửa, gọi quản gia mang lên bộ vest mới rồi đi thẳng đến Bình Hải. Cả ngày họp hành liên miên đến tận chiều với chất giọng khàn đặc, nhưng chẳng nhìn ra chút dấu vết nào của cơn say tối qua.

Chỉ là cổ họng anh khô rát như cháy, lúc tan họp tiện đường ghé qua phòng thư ký tìm người xin trà thảo mộc, Dương Thi Nghiên đang cùng cấp tổ chức tiệc trà chiều.

“Sếp,” Dương Thi Nghiên giơ một miếng bánh ngọt đã bị cắn gần hết, hỏi, “Anh ăn không?”

Đàm Hựu Minh dựa vào cửa, uể oải hỏi: “Lại là Ngự Tâm Cư à?”

“Là Sheraton ạ.”

“Các cô cứ ăn đi.” Đàm Hựu Minh xoa xoa cổ họng, “Pha cho tôi một ly trà, cảm ơn.”

Dương Thi Nghiên nghe giọng là biết ngay anh đã uống rượu quá đà. Cô dùng quả la hán để nhuận họng, bàng đại hải để lợi yết, cộng thêm nửa thìa cao lê để trị ho. Đàm Hựu Minh uống gần hết nửa ly, người như có sức sống trở lại.

Dương Thi Nghiên thấy sắc mặt anh vẫn kém, bèn quan tâm hỏi: “Sếp, có cần tôi đặt lịch khám bác sĩ không?”

“Không cần đâu,” Cổ họng Đàm Hựu Minh dịu đi đôi chút, lập tức biến thành người cuồng công việc, “Mang biên bản cuộc họp cho tôi.”

Dương Thi Nghiên đưa tập tài liệu, chợt nhớ gần đây Quang Tấn đang bàn giao với Trang Duy, đoán chừng quan hệ giữa sếp mình và Thẩm Tông Niên đang có vấn đề, bèn dè dặt nói thêm: “Sếp, tiệc trà chiều này là bên Hoàn Đồ đặt đó…”

“Không sao, họ đặt thì các cô cứ ăn.”

Tình riêng là tình riêng, việc công là việc công. Chuyện của anh và Thẩm Tông Niên thế nào cũng không ảnh hưởng đến Hoàn Đồ và Bình Hải, không thể làm tổn hại đến quan hệ giữa hai doanh nghiệp và tình hữu nghị giữa nhân viên hai bên. Anh dặn dò: “Nhớ tìm dịp đáp lễ đàng hoàng.”

Dương Thi Nghiên yên tâm, lại rút ra một bản nghị trình cuộc họp để anh xem: “Sáng ngày mốt có buổi họp xúc tiến dự án ở Giám Tâm, cả Hoàn Đồ và Bình Hải đều tham gia. Anh đi hay ủy quyền ạ?”

Đàm Hựu Minh rõ ràng công tư phân minh, ký tên vào ô người tham dự: “Tôi đi.”

Cùng một bản nghị trình cuộc họp đó được Chung Mạn Thanh đặt trước mặt Thẩm Tông Niên, Thẩm Tông Niên trả lời: “Ủy quyền.”

Ngày mai hắn phải đi khảo sát Tây Bán Đảo, khu làng chài nhỏ mà 16 năm trước hắn đã từng đến thăm trẻ em làng chài nghèo khó.

Sau khi Thẩm Tông Niên nắm quyền, Hoàn Đồ đã xây một bến tàu nhỏ ở đó, đảm bảo các dịch vụ bưu chính cơ bản, do dân số tăng lên, dự án mở rộng là điều không thể tránh khỏi.

Nơi này có ý nghĩa đặc biệt, năm xưa khi cải tạo bến cũ đã xảy ra tai nạn, lần này hắn muốn tự mình đi một chuyến.
*

Sáng hôm sau, chín giờ mười phút, tài xế đưa Đàm Hựu Minh đến Giám Tâm.

Anh cố tình đến sớm hai mươi phút, trò chuyện với CMO (giám đốc tiếp thị) một lúc, còn năm, sáu phút nữa mới bắt đầu, mọi người lần lượt ngồi vào chỗ.

Kiều Duệ hiếm khi đặt chân đến Giám Tâm, suýt nữa đi nhầm phòng họp.

“Cậu Đàm.” Anh ta cười chào hỏi, ngồi xuống ghế phó chủ tọa.

“Cậu Kiều.” Đàm Hựu Minh không lấy làm lạ. Nếu Thẩm Tông Niên rời đi, vị trí COO (giám đốc điều hành) của trụ sở chính đổi người, vậy bên Giám Tâm gần như chắc chắn sẽ làm việc với Kiều Duệ.

Kiều Duệ nhìn anh nói: “Hôm nay cậu Thẩm có việc, tôi thay mặt tham dự.”

Đàm Hựu Minh cười thoải mái: “Quen việc sớm ngày nào tốt ngày đó.”

Anh ngồi vào ghế chủ trì, quản lý kỹ thuật bắt đầu khởi động cuộc họp, Đàm Hựu Minh vẫn để mọi người phát biểu tự do trước. Bầu không khí khá thư giãn, sau hai vòng thảo luận sôi nổi, anh mới bắt đầu phát biểu.

Kiều Duệ chăm chú nhìn anh, ánh mắt vô tình dừng lại ở chiếc cà vạt lụa họa tiết chìm trên cổ Đàm Hựu Minh. Anh ta từng thấy một chiếc cùng dòng nhưng khác mẫu trong văn phòng của Thẩm Tông Niên.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (78)
Chương 1: Chương 1: Câu lạc bộ đua ngựa. Chương 2: Chương 2: Cây lì xì. Chương 3: Chương 3: Sóng gió hội trường. Chương 4: Chương 4: Hai gương mặt đại diện. Chương 5: Chương 5: Trái tim trong lõi quả. Chương 6: Chương 6: Tây dương tử kinh. Chương 7: Chương 7: Robot thiên văn. Chương 8: Chương 8: Tinh vân không tên. Chương 9: Chương 9: Chúa trời yêu thương thế gian. Chương 10: Chương 10: Chó chăn cừu. Chương 11: Chương 11: Mẫu đơn pháp lam. Chương 12: Chương 12: Tuyết trời Manchester. Chương 13: Chương 13: Tình anh em. Chương 14: Chương 14: Đâu thể oán trách mặt trời. Chương 15: Chương 15: Ải núi tuyết. Chương 16: Chương 16: Cầu phúc tại miếu tổ. Chương 17: Chương 17: Bồ đề lá nhỏ. Chương 18: Chương 18: Khu vực đếm ngược. Chương 19: Chương 19: Tết trên đảo. Chương 20: Chương 20: Mùng 5 Tết. Chương 21: Chương 21: Trái tim của mặt trời. Chương 22: Chương 22: Sương mù trời đông và rêu phong. Chương 23: Chương 23: Cặp bài trùng Xứ Cảng. Chương 24: Chương 24: Êm ấm thuận hòa. Chương 25: Chương 25: Chuông cảnh báo từ địa ngục. Chương 26: Chương 26: Cành lẻ chim côi. Chương 27: Chương 27: Chim sợ cành cong. Chương 28: Chương 28: Sóng điện dưới lòng biển. Chương 29: Chương 29: Đàm phán tại Thủ đô. Chương 30: Chương 30: Bay vào hoàng hôn. Chương 31: Chương 31: Chuyến bay lúc nửa đêm. Chương 32: Chương 32: Lương duyên thật giả. Chương 33: Chương 33: Lỡ hẹn ở Vịnh Xích. Chương 34: Chương 34: Trận bão đầu tiên. Chương 35: Chương 35: Tạm biệt đường Berlin. Chương 36: Chương 36: Oan gia ngõ hẹp. Chương 37: Chương 37: Phúc lộc đầy nhà. Chương 38: Chương 38: 1824 cùng bình minh. Chương 39: Chương 39: Bức tường sắp sụp. Chương 40: Chương 40: Thuận buồm xuôi gió. Chương 41: Chương 41: Đối chọi gay gắt. Chương 42: Chương 42: Đổi ngược quỹ đạo. Chương 43: Chương 43: Kỵ thay đổi. Chương 44: Chương 44: Vì yêu sinh hận. Chương 45: Chương 45: Tính cả đường dài. Chương 46: Chương 46: Ưng Trì ánh trôi. Chương 47: Chương 47: Bãi đỗ xe giữa không gian. Chương 48: Chương 48: Đau đớn tận cùng. Chương 49: Chương 49: Khớp mộng khuyết thiếu. Chương 50: Chương 50: Hệt như xương sườn. Chương 51: Chương 51: Ngôi nhà nhiều niềm vui. Chương 52: Chương 52: Nào biết đủ. Chương 53: Chương 53: Đường Lâm Tiên Lạc. Chương 54: Chương 54: Quả ngọt năm tháng. Chương 55: Chương 55: Chuyến tham quan kiến tập mùa thu. Chương 56: Chương 56: Thách thức luật lệ. Chương 57: Chương 57: Kết đồng tâm hồn. Chương 58: Chương 58: Đập nồi dìm thuyền. Chương 59: Chương 59: Lễ Trung Nguyên. Chương 60: Chương 60: Đèn hoa tỏ mờ. Chương 61: Chương 61: Tình thế biến chuyển. Chương 62: Chương 62: Đường cùng Vịnh Xích. Chương 63: Chương 63: Cái giá của động lòng. Chương 64: Chương 64: Từ biệt cánh bướm. Chương 65: Chương 65: Mùa lũ xám. Chương 66: Chương 66: Hội chợ Thương mại Hàng hải. Chương 67: Chương 67: Lá cành chung cội. Chương 68: Chương 68: Họa tiết bướm đôi. Chương 69: Chương 69: Đảo khu 11. Chương 70: Chương 70: Tôi thích cậu. Chương 71: Chương 71: Nương tựa kết cành. Chương 72: Chương 72: Chim mỏi về tổ. Chương 73: Chương 73: Nhân vật Pixel. Chương 74: Chương 74: Hơn cả tiệc cưới. Chương 75: Chương 75: Một cặp ngốc nghếch. Chương 76: Chương 76: Mầm xanh hy vọng. Chương 77: Chương 77: Đông Chí lại đến. Chương 78: Chương 78: Đài thiên văn lấp lánh.