Chương 47
Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục

Chương 47: Không nhìn không nhìn

***

 

Chương 47: Không nhìn không nhìn

 

Mặt dây chuyền phỉ thúy hình tròn, khi đặt trong lòng bàn tay y còn lưu lại hơi ấm từ tay của Bạch Tri Thu. Thương Vân Tú cẩn thận dùng đầu ngón tay lướt qua mặt ngoài, cảm nhận được sự bóng loáng và tinh tế hệt như vẻ ngoài của nó. Y ngẩng đầu nhìn Bạch Tri Thu với vẻ không chắc chắn, đối phương chỉ cười, nụ cười ấm áp ấy giống như người mẹ nhìn đứa con của mình.

 

Thương Vân Tú lại trở nên căng thẳng, y không quen kiểu nhìn chăm chú này. Vậy nên biểu cảm và hành động của y đều lộ ra vẻ lạnh nhạt, tim đập bình bịch làm mặt y đỏ bừng lên, cũng may gió lớn đã kịp thời thổi tan chút nóng bức đó, để y duy trì được vẻ ngoài bình tĩnh.

 

Không thể nói mãi về chuyện tình cảm, Bạch Tri Thu hỏi Thương Vân Tú gần đây đang uống thuốc gì, bà nghe Phó Vinh Khanh mô tả chi tiết tình hình của Thương Vân Tú. Nghe xong Bạch Tri Thu biết đây không phải nhất thời đổ bệnh. Khi còn bé mắc bệnh nhưng không quan tâm đến, đến khi trưởng thành sẽ yếu ớt hơn người bình thường một chút.

 

"Cô biết một vị trung y lớn tuổi, ông ấy cho thuốc rất chuẩn. Con không bị bệnh gì cụ thể, chỉ là do sức khỏe không tốt, uống Đông y điều chỉnh từ từ là tốt nhất." Bạch Tri Thu vốn là bác sĩ. Bà vô thức nhìn mặt của Thương Vân Tú, nhìn sắc mặt và màu môi để đưa ra chẩn đoán đại khái, bà nói: "Bình thường cô rảnh rỗi, cô sẽ nhờ người nấu thuốc rồi đưa tới biệt thự Dương Lâm cho con, cô sẽ trông chừng con uống."

 

"Bà Phó, không cần phiền phức như vậy."

 

"Không phiền chút nào. Cha của Vinh Khanh sắp bị cô thuyết phục rồi nhưng ông ấy cảm thấy áy náy với con gái nhà họ Lâm. Tình hình hiện tại cũng rất khó khăn, con đừng trách ông ấy. Cái tính mạnh miệng mềm lòng của Vinh Khanh giống ông ấy, đều không phải người xấu."

 

"Cháu hiểu." Thương Vân Tú rất ngại. Y cũng muốn làm gì đó cho bà, có qua có lại, hoặc là tặng món đồ gì đó để bù vào nhưng rồi y lại nghĩ nhà họ Phó không thiếu tiền, có gì mà chưa từng thấy...

 

Bạch Tri Thu im lặng nhìn ra được chút gì đó, bà nói bóng nói gió nhắc nhở: "Bình thường cô rảnh rỗi, chỉ có thể đánh mạt chược tâm sự với hội chị em hoặc ở trong nhà làm vườn. Con không biết đâu, những cây hoa cô trồng đẹp lắm đấy. Tú Tú, con có rảnh thì đến Tam Cảnh viên xem một chút nhé."

 

Đôi mắt của Thương Vân Tú đột nhiên sáng lên, chậm rãi gật đầu: "Rảnh rỗi cháu sẽ đến."

 

"Được, cô phải sang đó rồi, lát nữa cha nó uống say cô lại không giữ được." Bạch Tri Thu rất hài lòng. Bà cầm lấy túi rồi đứng dậy, thấy y cũng muốn theo cùng nên dẫn y tới chỗ bên dưới đình nghỉ mát, sau đó bà vỗ vỗ tay y: "Tối về phải ngâm nước nóng. Nếu cảm thấy mệt quá không muốn động đậy thì ít nhất cũng phải ngâm chân, dưỡng sinh."

 

Nhị gia dựa vào cây cột, trà trong tay đã nguội ngắt. Mẹ hắn vừa đi, Tú Tú lại sờ sờ thứ gì đó trước ngực, Nhị gia đặt ấm trà lên lan can, ngón tay gõ lên cột còn huýt sáo một tiếng. Thương Vân Tú nghe thấy âm thanh, y quay lại nhìn người đứng cách đó ba bốn mét, bước qua: "Về rồi à?"

 

"Chỗ này đang giấu thứ tốt gì thế?" Phó Vinh Khanh liếc mắt một cái rồi lại nhìn khuôn mặt Tú Tú.

 

"Không có." Thương Vân Tú sợ hắn giành mất nên quay lưng lại đưa tay giữ chặt.

 

"Không nhìn không nhìn, nhóc hẹp hòi." Phó Vinh Khanh lấy kẹo sữa trong túi ra, bóc một viên rồi đút vào miệng y. Giấy gói kẹo bị hắn vo thành hình tròn nhét vào túi, áp sát bên tai y nói: "Tôi cũng muốn nếm thử."

 

"Trong túi của anh vẫn còn."

 

"Không, tôi muốn viên trong miệng của em."

 

"Thói quen gì vậy, lại thích nếm đồ trong miệng người khác." Thương Vân Tú ngậm kẹo không cho hắn thử, nghiêng mặt sang chỗ khác để tránh.

 

Nhị gia nói muốn thử là nhất định sẽ không bỏ qua, hắn ôm lấy khuôn mặt y hôn hôn, hôn đủ rồi còn cướp luôn viên kẹo trong miệng Thương Vân Tú, nhai nát nuốt vào bụng.

 

Thương Vân Tú nhíu mày, xin hắn bóc thêm một viên nữa, Nhị gia không chịu, thấy y đưa tay định thò vào túi quần mình thì vội vàng bắt lấy cái tay kia: "Ăn cướp trắng trợn à?"

 

"Mấy viên bên trong là do em bỏ vào."

 

"Em để chỗ tôi là của tôi." Phó Vinh Khanh không thèm nói lý, bóc một viên ngay trước mặt y rồi bỏ vào miệng mình, hắn cởi áo ra phủ thêm cho y, kéo kín lại nói: "Quả nhiên mục đích của Triệu Nguyên Tự không trong sáng, Tống Linh Duật đứng trên sân khấu hát hí khúc còn hắn ta ngồi hàng đầu trò chuyện với cô Tiền, cười vui vẻ hết sức."

 

"Em cũng không biết Triệu Nguyên Tự là người phe nào, là một mình một cõi hay tìm đội ngũ thương nhân nước ngoài nương tựa. Hiện nay, muốn nổi bật, chỉ có đầu óc thôi là không đủ, cách nhanh nhất là làm việc cho người phương Tây." Thương Vân Tú muốn ăn kẹo, trong miệng có chút vị ngọt nhưng không đủ, y l**m môi nhìn Phó Vinh Khanh.

 

Phó Vinh Khanh nào chịu được, hắn ôm y lên lan can cao ngang eo, môi chạm môi đút kẹo cho y. Hắn không muốn bắt nạt Tú Tú, chống hai tay lên lan can, nhìn y và hỏi: "Nếu như theo lời em nói, thật ra Triệu Nguyên Tự chỉ cần giải quyết được cô Tiền là không cần lo chuyện nhà họ Tiền nữa?"

 

Thương Vân Tú trầm ngâm gật đầu: "Đây cũng là đường tắt."

 

"Vậy có khi nào Lâm Uyển Quân đã tìm chỗ dựa là Hồng Cẩm Văn không?" Phó Vinh Khanh to gan suy đoán: "Cô ta trông không giống như sẽ thích tôi nhưng nếu sự khác thường này của cô ta có mục đích riêng thì có thể thông suốt rồi."

 

"Có mục đích riêng?" Thương Vân Tú không tiện phán đoán, dù là giải thích kiểu gì thì cũng khác một trời một vực với ấn tượng của y về Lâm Uyển Quân trước đó.

 

Nhưng theo cách nói của hắn, đột nhiên Thương Vân Tú cũng có suy đoán.

 

"Trước đó Nhị gia nói người phương Tây muốn lũng đoạn thương nghiệp. Nếu như mục tiêu của Triệu Nguyên Tư là nhà họ Tiền, Lâm Uyển Quân là nhà họ Phó, mà phía sau họ cùng một người thúc đẩy. Nếu như thật sự làm được, hai nhà đứng đầu đều nắm trong tay, vậy có gì mà không làm được?"

 

"Chính là như thế." Phó Vinh Khanh hoàn toàn đồng ý. Hắn cúi đầu ngửi chiếc áo khoác còn vương mùi khói thuốc mà mình đã khoác cho Tú Tú, nó dính vào khi hắn dạo một vòng lúc này, sợ là không hết ngay được. Phó Vinh Khanh hỏi: "Mùi kia có khó chịu không, vừa nãy em nên nói với tôi."

 

"Không khó ngửi, em chỉ ngửi được mùi kẹo." Thương Vân Tú mượn lực đỡ từ Phó Vinh Khanh và nhảy xuống khỏi lan can: "Nhị gia, đi xem một chút đi, nghe thử Triệu Nguyên Tự và cô Tiền nói gì."

 

Phó Vinh Khanh nói trên sân khấu đang diễn vở kịch Dương Môn Nữ Tướng, hai người đứng nhìn từ xa chứ không bước vào, cái bàn ở hàng trước trống không, Triệu Nguyên Tự và chủ tiệc đã biến mất. Phó Vinh Khanh trông thấy ông cụ Tiền và cha mình, hắn nhanh tay lẹ mắt dẫn Tú Tú rời khỏi: "Người không ở đây."

 

"Ở đó." Thương Vân Tú bước tới trước hai bước, thấy sắp mất dấu thì bước xuống bậc thang theo sau. Từ bậc thang bên ngoài đuổi theo lên lần hai, y dừng lại ở chỗ ngoặt không nhúc nhích, bên trên là hành lang, nếu tiếp tục đi theo sẽ bị phát hiện. Thế là hai người nghe tiếng bước chân, phán đoán vị trí họ dừng lại.

 

Phó Vinh Khanh thong thả đi tới, véo mặt Tú Tú. Nghe thấy tiếng vang trong hành lang, Triệu Nguyên Tự hỏi cô Tiền bình thường ngoài đọc sách còn thích làm gì nữa.

 

Giọng của cô Tiền khá nhỏ, nghe không rõ câu trả lời. Tiếp đó là tiếng đóng cửa, Thương Vân Tú rảo bước lên hành lang, tổng cộng cũng không có nhiều phòng, không có ánh sáng lọt ra từ khe cửa nào. Nếu như không cẩn thận lắng nghe từng phòng thì thật sự không biết hai người kia ở đâu.

 

Lắng nghe kỹ hai cánh cửa, đột nhiên có tiếng thủy tinh va chạm nho nhỏ và trầm thấp vang lên trong không khí, Thương Vân Tú nhạy cảm nghe ra, y tìm tới một phòng ở bên trái, rón rén đi qua, hít một hơi rồi dán tai lên nghe.

 

Phó Vinh Khanh cảm thấy tư thế của y buồn cười, đứng cách ba bốn mét và quan sát. Thấy y nghe mà nhíu mày, hắn bước tới nhỏ giọng hỏi, Thương Vân Tú không hiểu lắm nên tránh ra cho Phó Vinh Khanh tự nghe.

 

Phó Vinh Khanh nghe mấy giây nhưng lại nhíu mày, biểu cảm lộ vẻ phức tạp, chỉ đứng thẳng dậy không lên tiếng. Thương Vân Tú nhỏ giọng hỏi: "Có phải vì tiếng ồn nên không nghe rõ tiếng nói chuyện không?"

 

"Em không nghe thấy tiếng gì khác à?"

 

Thương Vân Tú: "Tiếng bàn lắc lư?"

 

"Còn gì nữa?"

 

"Thỉnh thoảng có tiếng nói chuyện đứt quãng."

 

"Chẳng lẽ em không nghe thấy tiếng rên sung sướng đó sao?" Phó Vinh Khanh cảm thấy không thú vị, hắn dẫn Thương Vân Tú quay lại: "Người ta đang làm này làm kia, cái này mà em cũng không hiểu, là do thiếu kinh nghiệm chuyện kia rồi. Tôi cũng có một phần trách nhiệm."

 

Thương Vân Tú: "..."

 

Hơi nhanh nhỉ? Mới quen đã củi khô lửa bốc, quá nhanh... Thương Vân Tú liếc nhìn hắn một cái: "Kinh nghiệm của Nhị gia ở đâu ra?"

 

"Kiến thức rộng rãi."

 

"Ngài Tống, hay là đi khám bác sĩ đi, xem thử chỗ bị ngã có sao không?"

 

Có người vừa nói vừa đi lên, phản ứng đầu tiên của hai người là tìm chỗ trốn, liếc nhìn lại không thấy có nơi nào ổn, thế là họ đánh nấp vào chỗ ngoặt trên cầu thang tầng ba.

 

Tống Linh Duật mặc trang phục hóa trang bước ra, trán bị chảy máu, vừa khoát tay vừa nói: "Không sao, tôi sơ sẩy bước hụt thôi, chút vết thương ấy lau qua là ổn."

 

"Ngài Tống, máu còn đang chảy kìa. Ngài đừng cậy mạnh nữa, đến bệnh viện một chuyến đi." Quản gia sợ mình sắp xếp không chu toàn sau đó sẽ bị ông Tiền trách tội, giấy trên tay cũng dính máu, cố gắng khuyên người kia.

 

"Ngài Tống?"

 

Lại thêm một người đến nữa.

 

Lần này Thương Vân Tú nhận ra, là ông cụ bán bánh rán hành ở ngõ Tứ Long.

 

"Ngài Tống, tôi đã sai người lái xe tới đây." Ông cụ Tiền rất lo lắng, mắng qua gia đang đứng yên: "Mau lên, mau dìu ngài Tống."

 

"Tôi không sao."

 

"Không sao à? Cái bục đó cao gần hai mét, ngã xuống từ đó không phải chuyện đùa đâu." Ông cụ Tiền chê quản gia tay chân vụng về, tự mình đỡ anh ta.

 

"Ông Tiền, tôi thật sự không sao mà." Tống Linh Duật đưa tay che trán, lau máu xuống xem thử, anh ta bất ngờ nhìn thấy bàn tay toàn chất lỏng đỏ tươi, sửng sốt vài giây rồi nói: "Thôi vậy, đến bệnh viện thì hơn."

 

Dòng máu kia như chảy mãi không hết, rơi tí tách trên sàn nhà, Thương Vân Tú bị cảnh này hù dọa, quay đầu nhìn Phó Vinh Khanh, người ở hành lang vừa rời khỏi là họ vội vàng đi xuống lầu. Không may thay, cánh cửa bọn họ vừa nghe lén mở ra, Triệu Nguyên Tự quần áo xốc xếch đi ra, mấy người đối diện nhau, không ai lên tiếng.

 

Tác giả có lời muốn nói:

 

Phó Vinh Khanh: Trò hay!

 

Thương Vân Tú: Đừng nhìn tôi, tôi không nghe thấy gì cả...

 

Triệu Nguyên Tự: ?
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (85)
Chương 1: Chương 1: Có một không hai Chương 2: Chương 2: Nhị gia là người rất chu đáo Chương 3: Chương 3: Tú Tú Chương 4: Chương 4: Không giống nói dối Chương 5: Chương 5: Mặt đỏ như máu Chương 6: Chương 6: Đoạn tử tuyệt tôn Chương 7: Chương 7: Cô ấy là vợ chưa cưới của tôi Chương 8: Chương 8: Nhị gia đừng nói đùa Chương 9: Chương 9: Nào nỡ bỏ Chương 10: Chương 10: Hắn là người tốt bụng Chương 11: Chương 11: Không sợ em thì tránh làm gì? Chương 12: Chương 12: Hắn đang theo đuổi cậu à? Chương 13: Chương 13: Kém một bậc Chương 14: Chương 14: Nó không dám Chương 15: Chương 15: Tú Tú, em có giận không? Chương 16: Chương 16: Em thích đàn ông Chương 17: Chương 17: Trải đời Chương 18: Chương 18: Nhị gia có phúc lớn Chương 19: Chương 19: Tôi không rảnh Chương 20: Chương 20: Hôm nay em có nhớ tôi không? Chương 21: Chương 21: Sao phải ức hiếp người ta như thế? Chương 22: Chương 22: Thương Vân Tú đi rồi? Chương 23: Chương 23: Nhớ ra chưa? Chương 24: Chương 24: Rất nhiều ấm ức Chương 25: Chương 25: Nhị gia chửi hay lắm Chương 26: Chương 26: Vừa rồi tôi đánh có đau không? Chương 27: Chương 27: Hùng hổ dọa người Chương 28: Chương 28: Tôi không thể sống thiếu em Chương 29: Chương 29: Là Nhị gia đang giúp tôi sao? Chương 30: Chương 30: Hôn thêm chút nữa Chương 31: Chương 31: Em xem tôi là gì? Chương 32: Chương 32: Chịu thua Chương 33: Chương 33: Hắn sẽ có người mình thật sự thích Chương 34: Chương 34: Em dám bước một bước thử xem Chương 35: Chương 35: Mày đã hiểu chưa? Chương 36: Chương 36: Gọi Nhị gia cũng vô dụng Chương 37: Chương 37: Em muốn tôi làm sao? Chương 38: Chương 38: Y là vợ tương lai của con Chương 39: Chương 39: Chỉ sợ hơi khó... Chương 40: Chương 40: Có qua có lại Chương 41: Chương 41: Em cũng muốn đúng không? Chương 42: Chương 42: Địa điểm tùy anh chọn Chương 43: Chương 43: Để tôi xem em có khóc không nào Chương 44: Chương 44: Nhóc câm Chương 45: Chương 45: Sao tôi thấy em không vui lắm? Chương 46: Chương 46: Vợ ngốc Chương 47: Chương 47: Không nhìn không nhìn Chương 48: Chương 48: Một nỗi chua xót xộc lên não Chương 49: Chương 49: Có mắt nhìn Chương 50: Chương 50: Ở lại cũng không có ý nghĩa Chương 51: Chương 51: Không hề cố kỵ mới có thể nói thẳng Chương 52: Chương 52: Thật ra tôi là như vậy Chương 53: Chương 53: Em còn muốn ở lại sao? Chương 54: Chương 54: Tôi mới muốn em khóc cho đã đời đấy Chương 55: Chương 55: Nhị gia là ngôi sao may mắn của em Chương 56: Chương 56: Có thể thấy người là được Chương 57: Chương 57: Phó Vinh Khanh bị cản lại Chương 58: Chương 58: Tôi và hắn không hợp Chương 59: Chương 59: Thương Vân Tú, chúng ta chưa xong đâu Chương 60: Chương 60: Thời gian chuộc tội Chương 61: Chương 61: Y lại làm gì nữa? Chương 62: Chương 62: Tôi và anh ta... Không có gì khác nhau? Chương 63: Chương 63: Quả hồng giả Chương 64: Chương 64: Em nhớ tôi, đúng không? Chương 65: Chương 65: Ở cùng em một đêm Chương 66: Chương 66: Y yêu Phó Vinh Khanh Chương 67: Chương 67: Phó Vinh Khanh nhất định sẽ tới Chương 68: Chương 68: Bỏ súng xuống Chương 69: Chương 69: Y không còn nữa Chương 70: Chương 70: Thương Vân Tú vẫn lắc đầu từ chối Chương 71: Chương 71: Cả người hắn đều kháng cự Chương 72: Chương 72: Gửi người thân yêu của tôi Chương 73: Chương 73: Cậu chủ nhà họ Phó kết hôn rồi ư? Chương 74: Chương 74: Cậu út nhà họ Tiền Chương 75: Chương 75: Tú Tú? Chương 76: Chương 76: Tôi quỵt tiền của cậu à? Chương 77: Chương 77: Tôi chỉ hát cho Nhị gia nghe Chương 78: Chương 78: Tôi sắp phát điên rồi Chương 79: Chương 79: Cắn đau... Chương 80: Chương 80: Phó Vinh Khanh cúi đầu hôn một cái Chương 81: Chương 81: Vậy em muốn ngủ Chương 82: Chương 82: Hắn nói như bản thân rất ấm ức Chương 83: Chương 83: Nhị gia, nghe em giải thích Chương 84: Chương 84: Vinh Khanh, em ôm được mặt trăng rồi Chương 85: Chương 85: Ngoại truyện: Sách nát