Chương 472: Cha Đúng Là Quá Lợi Hại
Hai người dùng tốc độ nhanh nhất kiếm tiền, mãi đến khi thế giới bên ngoài hửng đông, lúc này mới đi ra ngoài.Nói muốn dẫn đám trẻ đi chơi, Lục Hướng Dương nói được thì làm được.Làm cha không thể vắng mặt trong thời gian trưởng thành của đứa bé quá lâu, nếu không đứa bé sẽ không có cảm giác an toàn, bé trai sẽ không giống nam tử hán.Nhưng mà cho dù hiếu động tới mấy, liên tục chơi mấy ngày cũng hoàn toàn héo rũ!Đám nhỏ đều ngoan, Lục Hướng Dương dẫn theo Cố Thanh Thanh ra cửa, lúc này mang theo quà đến thăm tộc nhân của Lục gia.
Ông Lục và Lục Minh đều bận rộn, hơn nữa địa vị của bọn họ cao hành động dễ hấp dẫn sự chú ý, Lục Hướng Dương và vãn bối đi tiện hơn.
Quà đã sớm chuẩn bị, sau đó Lục Hướng Dương còn lấy một ít từ trong không gian ra, lúc này mới lái xe đưa Cố Thanh Thanh qua đó.Hai con trai tràn ngập tinh lực đều bị Lục Hướng Dương làm cho nằm sấp xuống, thành thật ở nhà nghỉ ngơi ba ngày, không đi đâu.
Cả Lục gia bao gồm giúp việc nấu cơm cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi, có cảm giác thoải mái như mình được nghỉ dài hạn.
Đứa bé trong nhà thật nhiều, quá mệt!Lục Hướng Dương thật sự không mệt, không chỉ không mệt, mấy ngày nay còn dẫn đứa bé dỗ vợ làm việc đều không phí sức.
Có không gian của vợ ở đây, anh có nhiều thời gian, ban ngày lăn lộn con trai, buổi tối lăn lộn vợ, nhàn rỗi thì đi làm việc, anh đúng là quá hạnh phúc.
Nhưng mà những lời này không thể nói trước mặt con trai, Lục Hướng Dương cười dỗ con trai:“Cha, con không chạy nổi nữa!”
Lục Nhị Hùng dựa vào sô pha, cúi đầu héo rũ, không còn nhảy nhót tung tăng như trước.
Lục Hướng Dương cười nói: “Mệt à? Không muốn đi ra ngoài chơi nữa sao?”
“Cha là cha con, lúc này mới chơi bao lâu chứ? Cho dù chơi với con thêm mấy tháng, cha cũng không mệt.”
Lục Nhị Hùng lập tức lộ vẻ sùng bái: “Cha, cha đúng là quá lợi hại!”
Khiến người làm cha như Lục Hướng Dương lập tức vô cùng kiêu ngạo.Đứa bé tràn ngập tinh lực, trước đây cả ngày muốn đi ra ngoài, lần nào cũng có thể dẫn theo đám nhóc khác lăn lộn đến suy sụp.
Lúc này thì hay rồi, được Lục Hướng Dương dẫn đi chơi mấy ngày, hoàn toàn nằm sấp.
Lục Nhị Hùng ngẩng đầu nhìn về phía cha, nghi ngờ hỏi: “Cha, cha không mệt sao?”
Năm đó ông Lục có ba anh em, ông ta đứng hàng hai, anh cả và em út đã qua đời.Người này xem như là con trai cả của đại phòng Lục gia, là người đầu tiên Lục Hướng Dương thăm hỏi.Bên Lục Uy rõ ràng cũng biết hôm nay Lục Hướng Dương tới, người trong nhà đều đầy đủ hết, có thể tới đều tới.Một phòng người, lớn thì 5-60 tuổi, nhỏ thì mới đi đường, đứa bé choai choai có mười mấy, quan hệ với nhau có tốt hay không thì không biết, nhưng ít nhất ăn mặc đều không tệ.
“Bác cả, bác gái cả!”
Cố Thanh Thanh chào mọi người theo Lục Hướng Dương.Bác cả Lục Uy trông có mấy phần tương tự Lục minh, bắt đầu giới thiệu mấy người cùng thế hệ với Cố Thanh Thanh cho Lục Hướng Dương, sau đó gọi đám tiểu bối tới chào hỏi.Người đúng là nhiều!
Bác gái cả này vóc dáng không cao lắm, dáng người hơi mập, nhưng làn da rất trắng, mập mạp mặt rất có phúc, cười cũng hiền từ.Lần này Lục Hướng Dương tới chủ yếu là thương lượng với bọn họ về phát triển của Lục gia trong tương lai.Thay vì nói là thương lượng, chi bằng nói sắp xếp.
“Lục gia và Mạnh gia đều ở bộ đội, con đường nhân mạch ở đây cũng nhiều nhất, nếu con trai cảm thấy có hứng thú, có thiên phú thì đi theo phương diện này. Con gái trong nhà đều có thể học y, con gái có hứng thú thì bồi dưỡng phương diện này. Theo ý của ông nội là tham khảo ý kiến của đám nhỏ, dù sao tương lai xã hội phát triển, cơ hội sẽ có nhiều. Nếu thật sự không thích cũng không ép buộc, cơ hội có nhiều.”
Quả nhiên Lục Hướng Dương nói xong, sắc mặt mọi người ở đây khác nhau.