Chương 478: Bạn Nhỏ
25 tấn các loại lương thực, 1.5 tấn mỡ lợn, ngoài ra còn có một ít thịt khô, lạp xưởng, trứng gà, hột vịt muối, kẹo, trái cây, bình giữ ấm, xe đạp, khăn lông, xà phòng thơm…
Có rất nhiều vật phẩm khan hiếm, là chuyên chuẩn bị cho đám người có tiền, mà lương thực thì không quá giống nhau.
Lấy ra xong đợi chưa đến nửa tiếng, Mạnh Phồn tới đây.Bên cạnh anh ta còn có người, trong đó có một người Cố Thanh Thanh từng gặp, chính là người dáng người không cao nhưng vẻ mặt khôn khéo.
Nhìn thấy nhiều vật tư như vậy, đôi mắt mọi người sáng rực lên.
Mạnh Phồn bảo khỉ ốm đi sắp xếp người vận chuyển vào xe, mình thì đứng trước mặt Lục Hướng Dương.
Lục Hướng Dương nói với anh ta:“Được, vậy cháu đi về trước đi, cậu sẽ nhanh chóng dẫn người rời đi.”
Hiện giờ đã hơn 1 giờ sáng, Lục Hướng Dương gật đầu rời đi trước.
Bên Mạnh Phồn cũng khuân hết lên xe xong, thì dẫn đoàn xe rời khỏi thủ đô.
Khi Lục Hướng Dương trở về Lục gia đã hơn 2 giờ sáng, khi anh tiến vào phòng Cố Thanh Thanh đã nghe được động tĩnh đang ở trong phòng đợi anh.Thấy anh tiến vào, lập tức dẫn anh tiến vào không gian.
Trong không gian ấm áp như xuân, thời gian còn nhiều, trong khoảng thời gian này buổi tối hai người đều ở bên trong.
Nhìn hoàn cảnh quen thuộc, Cố Thanh Thanh vô cùng vui sướng: “Nhị Hùng, còn nhớ nơi này không?”Lục Nhị Hùng vô cùng kích động nói: “Nhớ rõ ạ, nơi này là nhà con, oa ngựa gỗ của con!”Trong một góc, ngựa gỗ mà Lục Hướng Dương từng làm cho cậu bé vẫn còn ở đó, sau khi Nhị Hùng nhìn thấy thì kích động tiến lên, ngồi lên trên nó.Ngồi xe khiến cô vô cùng mệt mỏi, lần nào đi đường dài cũng phải nghỉ ngơi rất lâu mới ổn định được.Trong nhà vốn có nhiều đứa bé, lúc này đứa bé càng nhiều.
Nhưng mà Cố Thanh Thanh không thể không cho con trai kết bạn, cũng may con trai cả cấp lực, hiểu được trấn áp đám trẻ này thế nào.Trở về ngày thứ ba, Lục Hướng Dương khôi phục đi làm, Cố Thanh Thanh cũng đã sớm có tinh thần, dẫn theo đứa bé bắt đầu cuộc sống đơn giản.
Đồng bọn nhỏ của Nhị Hùng thật sự quá nhiều, cậu bé đi lâu như vậy đột nhiên trở về, các bạn nhỏ đều tới tìm cậu bé chơi.Hơn nữa Cố Thanh Thanh sẽ cho ít đồ ăn vặt, đám trẻ này vẫn tính tương đối thành thật.
Nhưng thời gian dài, dần dần không quá thích hợp.Đối mặt với gương mặt lạnh như băng của anh trai, Lục Nhị Hùng rụt cổ, hơi sợ ồ một tiếng, không dám nói gì nữa.
Huyết mạch áp chết chính là mạnh mẽ như vậy.Nhị Hùng trở về nhà, đã muốn đi tìm đồng bọn cũ.
Lục Đại Bảo trừng mắt với cậu bé: “Mẹ chính là bị em làm ầm ĩ, mẹ mệt muốn chết, cần nghỉ ngơi.”
“Đến trong phòng nghỉ ngơi một lát đi, để anh trông con cho.”
“Mẹ làm sao vậy? Dẫn con đi tìm mập mạp chơi có được không?”
Cô phát hiện trong đám nhóc chơi với Nhị Hùng, có mấy đứa bé gần như mỗi ngày đều tới, mỗi ngày đúng giờ tới nhà bọn họ.Cho dù ở nơi nào phát triển cũng cần thời gian, cho nên bình thường chức vị của người trẻ tuổi đều không cao bằng người lớn tuổi, chuyện này rất bình thường.Người hơn 30 tuổi này họ Lý, hôm nay dẫn theo ba đứa con tới, một trai hai gái.Vào cửa ngồi xuống, cô ta nhìn thấy đồ đạc trong phòng Cố Thanh Thanh thì vẻ mặt hâm mộ.
Chị dâu Lý sửng sốt, ngay sau đó cười nói tiếp:“Đứa bé đâu dễ trông? Đều rất nghịch ngợm, đặc biệt là nhà cô còn có năm đứa bé, ba đứa bé này còn nhỏ như vậy, nhỡ đâu bị va chạm chỗ nào, vậy làm mẹ quá thất trách?”
“Cô đó, còn trẻ, không hiểu được khó xử của phụ nữ khi sống ở nhà chồng, kế tiếp lão Lục nhà cô sẽ thăng chức, có bao nhiêu người nhìn chằm chằm cậu ấy đấy chứ. Cô phải cẩn thận một chút, nếu đứa bé trong nhà không trông cẩn thận, mẹ chồng cô sẽ nói cô thế nào chứ!”
Sao có cảm giác kỳ lạ như vậy?Đặc biệt là chị dâu Lý, cô ta cẩn thận nhìn mặt Cố Thanh Thanh, cảm thấy Cố Thanh Thanh nói chuyện rất lạ, nhưng câu trả lời không có gì không đúng, chẳng qua là nghe hơi lạ.Hoàn toàn không dựa theo phản ứng mà cô ta tưởng tượng.