Chương 48
Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều

Chương 48: Trang Viên Của Kỳ Gia

 Nghe xong câu chuyện của Lập Đông, trong lòng Thẩm Đường lại càng thêm vài phần khâm phục Phùng Khê.Chỉ tiếc còn chưa kịp hỏi chuyện nuôi cóc thế nào thì Kỳ Hoài Cảnh đã đưa tay về phía nàng: “Muốn cưỡi ngựa không?”“Muốn!”Thẩm Đường đứng dậy chuẩn bị xuống xe không ngờ Kỳ Hoài Cảnh nắm lấy tay nàng, khom người nhấc bổng, trực tiếp ôm nàng từ trên xe đặt luôn lên lưng ngựa phía trước mình.Thẩm Đường nhất thời chưa kịp phòng bị, chỉ cảm thấy cả người bỗng lơ lửng giữa không trung không kìm được mà khẽ kêu lên một tiếng. Đợi bình tĩnh lại mới phát hiện mình đã ngồi trên lưng ngựa còn đang âm ấm. Gió thu thổi phần phật, lưng ngựa bấp bênh khiến nàng hơi run giọng cảm thán: “Cao... cao quá... Lớn từng này rồi, đây vẫn là lần đầu tiên ta cưỡi ngựa đấy.”Kỳ Hoài Cảnh bật cười, siết chặt eo nàng nhưng lại nhận ra nàng hơi co người lại.“Sao thế? Sợ à?”Thẩm Đường biết tính hắn hay lải nhải, sợ để hắn nghe thấy chữ “sợ” thì lại không cho mình cưỡi nữa, bèn cắn răng cứng miệng: “Có gì đáng sợ chứ, chàng cũng coi thường người ta quá rồi.”Dù vậy, Kỳ Hoài Cảnh vẫn buông lỏng dây cương, giảm tốc độ đi chậm lại.Thẩm Đường dần ngồi vững hơn, lại không nhịn được giục hắn: “Biểu ca, sao chàng đi chậm thế? Ngay cả Lập Đông cũng vượt lên trước rồi. Đường còn xa thế kia, cứ lề mề thế này, bao giờ mới tới nơi được?”Kỳ Hoài Cảnh không ngờ lại bị nàng nói chậm, bật cười khe khẽ: “Ra là Đường Đường sốt ruột vậy sao. Được, ngồi cho chắc nhé.”Vừa dứt lời, hắn quất roi ngựa, con tuấn mã lập tức tung vó phi nhanh chẳng mấy chốc đã bỏ lại mọi người phía sau.Ngựa phi nhanh xóc nảy dữ dội, Thẩm Đường không ngờ hắn lại bất ngờ đi nhanh đến vậy chỉ nghe gió bên tai vù vù nhìn hàng cây thu bên đường vụt lùi về sau, tim đập rộn ràng, miệng khô lưỡi đắng.Kỳ Hoài Cảnh thấy nàng nắm chặt đai lưng mình, cố ý ghé sát tai nàng hỏi: “Phu nhân, còn muốn nhanh hơn nữa không?”Thẩm Đường không chịu thua dễ, vẫn cứng miệng: “Còn... còn muốn nhanh hơn nữa!”Kỳ Hoài Cảnh cười, càng ôm chặt lấy eo nàng tiếp tục giục ngựa phi nước đại.Chạy liền bảy, tám dặm, Thẩm Đường cuối cùng cũng chịu hết nổi với những cú xóc nảy, tim đập loạn, chân tay rã rời đành dịu giọng xuống: “Chậm... chậm lại đi! Cho ta nghỉ chút đã.” “Ồ? Không phải nàng bảo muốn nhanh hơn nữa sao?”“…Cũng… cũng nhanh quá rồi đấy! Đâu có ai như chàng, chẳng thèm để ý gì cả làm hồn ta cũng bay mất tiêu…”Kỳ Hoài Cảnh bật cười khẽ, thật sự giảm bớt tốc độ, nhìn đôi tai đỏ ửng đáng yêu của nàng còn cố tình ghé lại cắn nhẹ một cái.“Câu này nghe quen quá nhỉ.”Thẩm Đường thoáng ngẩn ra, rồi lập tức nhận ra ý trêu đùa không đứng đắn trong lời hắn, bèn quay mặt sang chỗ khác không thèm để ý, chỉ có tai là càng đỏ hơn.Lúc ấy đang độ cuối thu, suốt dọc đường cảnh sắc mênh mang, cây cối um tùm; đoàn người vừa đi vừa ngắm cảnh mãi tới xế chiều mới tới trang trại của Kỳ gia. Sớm đã có người quản sự nhận được tin, ra đón từ xa dẫn họ vào khu nhà chính của chủ nhà.Trang trại này là gia sản tổ truyền của Kỳ gia, đã có nhiều năm tuổi. Cấu trúc là ba sân nhỏ nối tiếp nhau, tường gạch xanh ngói đỏ, lối đi trải đá, trồng đào liễu rợp bóng. Gian chính ở sân sau cũng được bày biện ngăn nắp, nào màn gấm rủ vàng, bàn ghế gỗ mun, gương hoa văn, tranh treo, lư hương… tất cả đều sạch sẽ gọn gàng.Kỳ Hoài Cảnh cũng là lần đầu tiên đến đây. Vừa ở được hai ngày, hắn nhận ra chỗ này tuy chẳng đến mức hoang vu đáng sợ như Việt phu nhân từng nói nhưng thực sự… hơi hoang dã quá.Chỉ nói riêng chuyện này, ngay ngày đầu tiên, hai phu thê vốn nghĩ không cần dậy sớm thỉnh an nên nấn ná đùa vui đến tận nửa đêm mới chịu ngủ.Không ngờ vừa qua canh tư, trời còn tối om mà trong thôn đã vang lên tiếng gà gáy râm ran nối tiếp, càng gáy càng lớn.Hai người đều bị đ-ánh thức, dậy cũng không xong ngủ cũng chẳng được, đành thay nhau bịt tai cho nhau để cầu lấy chút yên tĩnh.Sáng hôm sau, Kỳ Hoài Cảnh gọi Lập Đông tới, đưa tiền bảo hắn đi mua hết lũ gà trống của mấy nhà xung quanh. Tiền trả tại chỗ, mua xong thì gi-ết luôn để lại xá-c cho chủ nhà đem nấu canh. Dân quê nào gặp được chuyện tốt thế bao giờ, gà trống vốn không đẻ trứng nay bán đi lại được một món tiền lớn ai nấy đều vui vẻ bán ngay.Quả nhiên, tới ngày thứ ba, tiếng gà gáy ít hẳn chỉ còn mỗi một nhà vẫn gáy vang dội làm người ta khó ngủ.Lập Đông bẩm lại, đó là trường học trong trang, không phải nông hộ của Kỳ gia. Ông thầy đồ kia tự nuôi cả đàn gà, dẫu có ra giá cao đến mấy cũng nhất quyết không bán chỉ nói phải giữ lại để gà gáy nhắc mình chăm học, dậy sớm, trả bao nhiêu cũng không chịu.Kỳ Hoài Cảnh rất ít khi gặp phải chuyện dù có bỏ ra bạc trắng cũng không giải quyết nổi, đâ-m ra cũng thấy đau đầu.Đang ăn sáng, hắn gọi Lập Đông đến rồi bàn tính để Lập Đông nhân lúc đêm tối gió cao, thần không hay quỷ không biết, lẻn vào chuồng gi-ết gà rồi phi tang.Lập Đông chẳng nói hai lời, lập tức gật đầu nhận lệnh.Thẩm Đường ngồi bên nghe hai người mưu tính như mấy đứa trẻ con, rốt cuộc nhịn không được bật cười khúc khích.“Nếu ta nói, hai người nên sớm bỏ cái ý xấu ấy đi thì hơn. Chuyện này tuy nhỏ, nhưng gà trên trang thì quý như vàng mà miệng lưỡi kẻ đọc sách lại sắc bén. Nếu để họ thêm mắm dặm muối đồn ra ngoài, mình ở đây dăm ba ngày rồi cũng đi nhưng tiếng xấu thì e phải để lại ba năm năm năm.”“Sáng nay chẳng phải có quản sự trên trang mời chàng đi xem ruộng sao? Cứ đi lo chuyện ấy đi, chuyện này để ta lo.”Sau bữa sáng, Thẩm Đường hỏi Lập Đông đường tới trường học kia rồi dẫn Hoạ Bình ra ngoài.Chưa tới giờ ăn trưa, Hoạ Bình đã quay về nhắn tin, bảo Lập Đông dẫn theo bọn tiểu đồng đến trường bắt gà.Kỳ Hoài Cảnh nghe thì thấy lạ, gà mà bạc thật mua còn chẳng được sao nàng chỉ nói vài câu miệng mà lại xong?Hoạ Bình vừa nói vừa ra hiệu, kể lại ngọn ngành.“Phải nói là, vị tiên sinh dạy học kia khí khái lớn lắm, nghe nói muốn mua gà báu của ông ấy, suýt nữa còn chẳng thèm mở cửa. Sau lại nghe tiểu thư nhà ta là ái nữ của Thẩm đại nhân ở Học Chính Viện thì lập tức kính trọng hẳn, không những mở cửa mà còn mời ngồi, dâng trà, miệng gọi rối rít ‘nữ công tử’ ấy chứ!” Kỳ Hoài Cảnh nghe vậy liền khựng lại, trong lòng thoáng động, hắn vốn không ngờ cô phụ bên nhà nhạc mẫu làm chức quan nhỏ vậy mà thanh danh lại vang xa đến thế.Danh tiếng tốt này, xem ra còn lợi hại hơn cả bạc nhà mình.Thẩm Đường cầm tách trà, cũng khẽ cười: “Cũng là tình cờ thôi, ta nhìn trên bàn tiên sinh ấy có một bộ 《Ngũ Kinh Tân Nghĩa》 bản cũ, bị lật tới nát cả gáy. Ta nhớ bộ này đã có bản khắc mới, trong đó có một quyển chính phụ thân ta làm chủ bút. Vị tiên sinh ấy ở thôn quê lâu ngày, còn chưa biết chuyện ấy, nên ta liền hứa sẽ gửi tặng một bộ sách mới….”Hoạ Bình nói tiếp: “Vị tiên sinh ấy nghe xong, mừng đến mức không biết để đâu cho hết, miệng nói lời cảm tạ rối rít. Đừng nói mấy con gà, e là bảo đưa cả con dê đầu nam nhân ấy cũng sẵn lòng! Trước khi đi, nô tỳ còn cố ý hỏi một câu, ‘Tiên sinh, nếu mất mấy con gà gáy sáng, không sợ lỡ giờ đọc sách sao?’”Hoạ Bình bắt chước dáng vẻ của bị tiên sinh ấy, hạ giọng, vội vàng xua tay: “Không sao, không sao! Nếu có thể được đọc bộ sách quý do Thẩm công chủ biên, e rằng đến cơm cũng quên ăn, còn đâu mà ngủ nướng nữa!”Một câu nói khiến mọi người đều bật cười.Kỳ Hoài Cảnh cũng cười nhưng nụ cười ấy lại có phần gượng gạo, chẳng thoải mái mấy.Đợi mọi người tản đi, hắn lén gọi Lập Đông lại, hỏi nhỏ: “Vị tiên sinh dạy học ấy bao nhiêu tuổi? Tính tình thế nào?”’ Lập Đông trả lời thật thà: “Còn trẻ, đọc nhiều sách, ăn nói cũng khéo đang chuẩn bị thi cử.”Nghĩ một lát, hắn lại bổ sung thêm một câu: “Dáng dấp cũng khôi ngô nữa.”Kỳ Hoài Cảnh nghiến chặt răng, giận đến mức chỉ nói được: “Được rồi, đừng nói nữa, cút mau!” 

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (117)
Chương 1: Chương 1: Gả Cho Biểu Ca Chương 2: Chương 2: Xoa Eo Giúp Ta Với Chương 3: Chương 3: Bộ Y Phục Này...Cứ Như Là Không Mặc Gì Vậy! Chương 4: Chương 4: Thành Phu Thê Chương 5: Chương 5: Đêm Động Phòng, Nến Đỏ Đêm Qua Đã Tắt Chương 6: Chương 6: Việt Phu Nhân Ngang Ngược Chương 7: Chương 7: Ra Oai Khi Dâng Trà Chương 8: Chương 8: Vậy Thì Mẫu Thân Ăn Đi, Đừng Khách Sáo Chương 9: Chương 9: Hắn Thực Sự Đói Rồi Chương 10: Chương 10: Vị Phu Quân Khó Tìm Nhất Thế Gian Chương 11: Chương 11: Tần Khương Vân Chương 12: Chương 12: Trên Đời Này, Phần Lớn Nam Nhân Đều Bạc Bẽo Chương 13: Chương 13: Chổ Nào Mà Chưa Từng Thấy Qua! Chương 14: Chương 14: Chuyện Này…Thật Khó Mà Nghiêm Túc Cho Được Chương 15: Chương 15: Đầu Thai Cũng Là Một Bản Lĩnh Lớn Chương 16: Chương 16: Việc Mạo Phạm Nhất Trên Đời Này Chương 17: Chương 17: Vì Để Yêu Ta Chương 18: Chương 18: Ta Để Ý Nàng…Đã Rất Lâu Rồi Chương 19: Chương 19: Ai Cũng Thích Được Gả Cho Biểu Ca Chương 20: Chương 20: Đường Đường Chính Chính Rút Kiếm Chương 21: Chương 21: Ma Vương Gây Rối Chương 22: Chương 22: Tam Gia Kiêu Ngạo Chương 23: Chương 23: Bánh Ngọt Quế Hoa Hạt Dẻ Chương 24: Chương 24: Nàng Là Người Của Ta Chương 25: Chương 25: Quạ Chê Lợn Rừng Đen Chương 26: Chương 26: Bàn Bạc Chuyện Trung Thu Chương 27: Chương 27: Đời Người Chớ Nên Mang Thân Nữ Nhân Chương 28: Chương 28: Thịt Nai Nướng Chương 29: Chương 29: Ánh Trăng Của Thời Niên Thiếu Chương 30: Chương 30: Kẻ Vô Liêm Sỉ Chương 31: Chương 31: Thuốc A-n Tha-i Chương 32: Chương 32: Nuông Chiều Người Trong Lòng Mình Yêu Thương Nhất Chương 33: Chương 33: Đẹp Mắt Mà Vô Dụng Chương 34: Chương 34: Dạ Yến Trung Thu Chương 35: Chương 35: Xách Đao Xông Lên Xé Người Chương 36: Chương 36: Rơi Xuống Nước Cứu Người Chương 37: Chương 37: Nàng Đúng Là Oan Nghiệt Kiếp Trước Của Ta Mà Chương 38: Chương 38: Đi Một Nước Cờ Hiểm Chương 39: Chương 39: Tây Viện Chẳng Có Kẻ Nào Tử Tế Chương 40: Chương 40: Đợi Kiếp Sau Ta Đền Làm Hiền Tế Nhà Nàng Chương 41: Chương 41: Thẩm Vấn Kẻ Phản Bội Trong Đêm Chương 42: Chương 42: Khiêng Người Ra Ngoài Chương 43: Chương 43: Tây Viện Có Tin Vui Chương 44: Chương 44: Từ Đâu Lại Lồi Ra Tên Vô Lại Này Vậy?! Chương 45: Chương 45: Phùng Khê Chương 46: Chương 46: Thoải Mái Buông Thả Một Chút Chương 47: Chương 47: Không Phụ Sứ Mệnh Chương 48: Chương 48: Trang Viên Của Kỳ Gia Chương 49: Chương 49: Sao Lại Tiếc Chứ?! Chương 50: Chương 50: Nàng Là Biểu Đệ Của Ta Chương 51: Chương 51: Tặng Sách Chương 52: Chương 52: Giấu Diếm Tài Sản Riêng Chương 53: Chương 53: Đ-ánh Cờ Trên Xe Ngựa Chương 54: Chương 54: Vị Hiền Tế Ở Rể Phủ Phùng Gia Chương 55: Chương 55: Một Ao Nước Đục Chương 56: Chương 56: Xót Xa Cho Phu Quân Mình Chương 57: Chương 57: Món Quà Tuyệt Vời Của Phùng Khê Chương 58: Chương 58: Thưởng Cho Ngươi Bữa Tối Chương 59: Chương 59: Trong Phòng Có Ma Chương 60: Chương 60: Chúng Ta Nhỏ Tiếng Thôi Nhé! Chương 61: Chương 61: Tuyết Đầu Mùa, Tỉa Cành Mai Chương 62: Chương 62: Che Chở Người Mình Thương Chương 63: Chương 63: Lạnh Lùng Xem Kịch Chương 64: Chương 64: Tác Phong Của Việt Phu Nhân Chương 65: Chương 65: Vì Sao Đặt Tên Này? Chương 66: Chương 66: Tuyệt Kỹ Của Thẩm Đường Chương 67: Chương 67: Ba Tầng Rưỡi Tháp Phù Đồ Chương 68: Chương 68: Tỳ Vị Bất Hòa Chương 69: Chương 69: Tính Nết Nhu Nhược Chẳng Ra Gì Chương 70: Chương 70: Hai Người Mai Về Nghỉ Sớm Đi Chương 71: Chương 71: Hai Người Mai Về Nghỉ Sớm Đi Chương 72: Chương 72: Tự Sinh Một Đứa Đi Chương 73: Chương 73: Người Đệ Đệ Vô Dụng Chương 74: Chương 74: E Là Khó Có Con Chương 75: Chương 75: Ai Mà Có Phúc Phận Tốt Đến Vậy Chương 76: Chương 76: Ta Đã Là Tiểu Tức Phụ Rồi Chương 77: Chương 77: Nhất Định Phải Cùng Chàng Ngủ Một Đêm Chương 78: Chương 78: Ngẩng Đầu Ba Thước Có Thần Minh Chương 79: Chương 79: Hai Người Họ…Đang Ngủ Cùng Nhau Sao? Chương 80: Chương 80: Khi Nào Thì Lên Kinh Thành? Chương 81: Chương 81: Danh Tiếng Của Kỳ Nhị gia Chương 82: Chương 82: Cắn Rách Khóe Môi Chương 83: Chương 83: Tôn Nhi Tức, Mau Đứng Lên Chương 84: Chương 84: Biểu Thiếu Gia Đã Trở Về Chương 85: Chương 85: A Ly Có Ở Nhà Không? Chương 86: Chương 86: Gã Này Có Nhiều Biểu Muội Thật Ghê Ấy Chương 87: Chương 87: Không Phải Oan Gia Thì Không Chạm Mặt Chương 88: Chương 88: …Muốn Không? Chương 89: Chương 89: Khóc To Lên Một Chút Chương 90: Chương 90: Tiểu Biểu Muội Việt Gia Chương 91: Chương 91: Ta Thấy Ngươi Buồn Cười Nhất Chương 92: Chương 92: Vẫn Là Tôn Nữ Tế Việt Gia Chương 93: Chương 93: Có Hơi Quá Đê Tiện Rồi Chương 94: Chương 94: Ngươi Đang Giở Trò Gian Lận Chương 95: Chương 95: Giấc Mộng Vương Vấn Dư Hương Chương 96: Chương 96: Về Quê Mổ Heo Chương 97: Chương 97: Kế Phá Cục Chương 98: Chương 98: Tiểu Tử Này Là Gian Thương Chương 99: Chương 99: Ngầm Hãm Hại Chủ Tử? Chương 100: Chương 100: Thu[ố]c Này Của Ngươi Có Hiệu Quả Không? Chương 101: Chương 101: Là Nàng Ta Quyến Rũ Ta Trước Chương 102: Chương 102: Quả Thực Là Chấn Động Kinh Người Chương 103: Chương 103: Không Phải Sinh Ra Đã Phú Quý Chương 104: Chương 104: Tạ Đại Nhân Ở Quảng Lăng Thành Chương 105: Chương 105: Cô Nương Chèo Thuyền Nhỏ Chương 106: Chương 106: Chỉ Nguyện Lòng Chàng Như Lòng Ta Chương 107: Chương 107: Nhị Lang, Dậy Uống Thu[ố]c Nào Chương 108: Chương 108: Lựu Đỏ Tháng Năm Chương 109: Chương 109: Thì Ra Là Đứa Nhỏ Chương 110: Chương 110: Mặc Nàng Muốn Làm Gì Thì Làm Chương 111: Chương 111: Trên Đời Này, Không Ai Yêu Nàng Hơn Ta Chương 112: Chương 112: Đứa Trẻ Ấm Áp Như Hơi Thở Chương 113: Chương 113: Giống Hệt Như Chàng Chương 114: Chương 114: Cũng Đến Lượt Ta Tận Hưởng Một Chút Rồi Chương 115: Chương 115: Mọi Chuyện Trôi Theo Dòng Nước Chương 116: Chương 116: Còn Hơn Cả Gió Xuân Chương 117: Chương 117: Nhân Gian Như Ý [Hoàn]