Chương 48
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát

Chương 48

Mạnh Đường quả thực có suy nghĩ này, cô không cảm thấy cứ có chút hảo cảm là nhất định phải theo đuổi người ta.

Sự im lặng của cô khiến lồng ngực Ngụy Xuyên nghẹn lại.

Chỉ ăn với Lý Hàn Tân một bữa cơm mà ngay cả Hứa Hạc Thanh cũng từ bỏ.

Tình cảm mười mấy năm trước kia của hai người bọn họ giống như một cái bóng, Mạnh Đường không thoát ra được.

Sự bốc đồng chiếm thế thượng phong, Ngụy Xuyên chua loét hỏi: “Anh ta thật sự chỉ là sư huynh của cậu?”

Tim Mạnh Đường giật thót: “Cậu có ý gì?”

Ngụy Xuyên ngập ngừng nói: “Cậu đối với anh ta…”

Mạnh Đường cảm thấy hoang đường, Lý Hàn Tân và Ngụy Xuyên vậy mà lại nghi ngờ lẫn nhau việc cô có tư tình với đối phương.

Mạnh Đường sa sầm mặt mày, quay người bỏ đi.

Ngụy Xuyên sải bước đuổi theo: “Mạnh Đường.”

Lần này Mạnh Đường thực sự tức giận rồi, mặc cho Ngụy Xuyên đuổi tới tận cửa ký túc xá cũng không đáp lại cậu một câu.

Ngụy Xuyên hồn bay phách lạc trở về phòng ký túc.

“Anh Xuyên.” Điền Duật thấy cậu, ân cần gọi một tiếng, “Anh giải quyết xong việc rồi à?”

Ngụy Xuyên “ừ” một tiếng lấy lệ, cũng chẳng quan tâm sao Điền Duật lại ở đây.

Cậu ném điện thoại lên bàn, cầm cái thẻ kẹp sách hình cá chép lật qua lật lại xem.

“Cậu giải quyết xong rồi sao còn không vui?” Hứa Hạc Thanh từ ngoài ban công đi vào, vòng ra sau lưng Ngụy Xuyên.

Ngụy Xuyên thấy cậu ta còn đang nâng niu mấy cái cây hoa lá cành của mình, cạn lời một hồi, cảm thấy mình đúng là “hoàng đế không vội thái giám đã gấp”.

Nhưng sự rút lui của Mạnh Đường lại để lại trong đáy lòng cậu một niềm vui sướng không thể đưa ra ánh sáng, khiến cậu hoàn toàn không dám nghĩ sâu.

Ngụy Xuyên liếc nhìn cậu ta một cái đầy u ám: “Cậu không hiểu đâu.”

Hứa Hạc Thanh: “… Cậu không nói với tôi thì sao tôi hiểu được?”

Ngụy Xuyên nhìn chằm chằm Hứa Hạc Thanh, dần dần thẳng lưng lên, cậu và Mạnh Đường cãi nhau chẳng phải cũng là vì Hứa Hạc Thanh sao.

Hứa Hạc Thanh lùi lại một bước: “Cậu nhìn tôi như thế làm gì? Trông sợ chết đi được.”

Ngụy Xuyên bỗng nhiên đứng dậy, một tay kẹp cổ Hứa Hạc Thanh: “Hai ta ra ban công nói chuyện.”

Hứa Hạc Thanh giãy giụa: “Trong phòng bật điều hòa không nói, ra ngoài hóng gió làm gì?”

Ngụy Xuyên cậy chiều cao, cưỡng ép lôi người ra ban công, quay đầu dứt khoát đóng cửa lại.

 

Giấu đi chuyện Mạnh Đường thầm mến Hứa Hạc Thanh, Ngụy Xuyên kể lại sự việc một lượt.

Hứa Hạc Thanh liếc mắt nhìn cậu cười đầy ẩn ý.

“Đệt,” Ngụy Xuyên xoa xoa da gà, “Cậu cười cái gì?”

“Có phải cậu thấy khó chịu vì Mạnh Đường cãi nhau với cậu không?” Hứa Hạc Thanh ra vẻ người từng trải.

“Đương nhiên không phải.” Ngụy Xuyên kích động phản bác, “Cô ấy… cũng đâu là gì của tôi, cãi nhau thì cãi nhau thôi, tôi là cảm thấy cái tên Lý Hàn Tân kia không phải người tốt.”

“Thế thì cậu hơi võ đoán rồi, người ta là sư huynh muội, tình cảm mười mấy năm đâu phải nói cắt đứt là cắt đứt được.”

(Võ đoán là một tính từ dùng để chỉ hành động khẳng định, phán xét hoặc đưa ra kết luận một cách chủ quan, áp đặt, hoàn toàn dựa vào suy diễn của cá nhân mà không có căn cứ, bằng chứng xác thực nào.)

“Mạnh Đường không có quan hệ gì với anh ta cả.” Ngụy Xuyên sợ Hứa Hạc Thanh hiểu lầm, “Cô ấy giận là vì tôi nói những lời gần giống với cậu đấy.”

Hứa Hạc Thanh cảm thấy Ngụy Xuyên thật ngốc, Mạnh Đường rõ ràng thích cậu, bị cậu đoán già đoán non là có tư tình với Lý Hàn Tân, tức giận chẳng phải là bình thường sao?

Hứa Hạc Thanh thúc cùi chỏ vào Ngụy Xuyên: “Tôi bảo này, có phải cậu chơi bóng nhiều quá nên ngốc rồi không?”

Vẻ mặt Ngụy Xuyên mờ mịt: “Ý gì?”

“Ý tôi là nếu cậu còn muốn cô ấy làm bạn gái… à bạn là nữ giới của cậu,” Xét thấy cái mỏ cứng của Ngụy Xuyên, Hứa Hạc Thanh đột ngột bẻ lái, “Thì cậu phải học cách xin lỗi, dỗ dành người ta trước đã.”

“Dỗ thế nào?”

“Hai hôm trước Tạ Linh Âm say rượu, Mạnh Đường bị tôi làm tổn thương, cậu chẳng dỗ ngon dỗ ngọt còn gì.”

“Ai… ai dỗ chứ?” Ngụy Xuyên cứng cổ, “Nhưng quả thực tôi không nên nói như vậy, chẳng phải chỉ là xin lỗi thôi sao, tôi xin lỗi là được chứ gì.”

“Ái chà, trẻ nhỏ dễ dạy.”

Tâm trạng Ngụy Xuyên bỗng chốc sáng sủa hẳn, quay đầu cầm điện thoại nhắn tin cho Mạnh Đường hỏi cô đã ngủ chưa.

Vừa qua mười giờ, theo lý mà nói sinh viên đại học giờ này chưa ai ngủ cả.

Nhưng Mạnh Đường thì đúng là không chắc.

Ngụy Xuyên vò đầu bứt tai muốn giải quyết chuyện này ngay trong đêm nay nhưng lại sợ Mạnh Đường ngủ thật rồi, làm phiền cô nghỉ ngơi.

Cứ thế cầm điện thoại cả đêm, ngày hôm sau cũng không có ai trả lời.

Mạnh Đường nhìn lướt qua liền để điện thoại chế độ im lặng rồi ném vào trong túi, buổi trưa đi ăn cơm cũng không lấy ra.

Từ phòng thí nghiệm phục chế đi ra, cô nhận được điện thoại của Trần Tuân Lễ.

Nói Lý Hàn Tân biết cô đang phục chế điêu khắc gỗ nên muốn tới quan sát, Trần Tuân Lễ cũng đã thông báo với chủ nhiệm rồi.

Cúp điện thoại, Mạnh Đường ngồi xuống bậc thềm trước phòng thí nghiệm phục chế.

Năm xưa cô và Lý Hàn Tân, trong cuộc sống thì giúp đỡ lẫn nhau, trong kỹ nghệ thì cùng nhau rèn luyện.

Rõ ràng học muộn hơn cô vài năm vậy mà lại ngang tài ngang sức với cô, còn được ông nội khen ngợi, nếu học sớm vài năm chỉ sợ còn lợi hại hơn cô gấp mấy lần.

Mạnh Đường biết mình là con gái, lực cổ tay không đủ nên từ nhỏ đã khổ luyện.

Tuy tính cách cô như gỗ nhưng cũng từng canh cánh trong lòng vì câu nói này của ông nội.

Cho đến tận bây giờ cô cũng tò mò, nếu Lý Hàn Tân không rời khỏi nhà họ Mạnh, kỹ nghệ hiện giờ sẽ đạt đến đỉnh cao nào?

Mạnh Đường không tự chủ được lấy điện thoại ra gọi cho Lý Hàn Tân.

Cô cũng muốn xem xem thời gian bốn năm anh ta có lợi hại hơn cô gấp mấy lần không.

Đi căng tin ăn cơm xong, Mạnh Đường đứng ngay cửa phòng phục chế đợi Lý Hàn Tân.

Vào bên trong, ánh mắt Lý Hàn Tân sáng lên.

Bức tượng gỗ cỡ vừa này đã được tu sửa xong, bất luận là từ tỷ lệ hay thần thái, chi tiết hay kỹ thuật, đều là tác phẩm xuất sắc hàng đầu.

Anh ta quay đầu nói đùa: “Nếu không đoạt giải vàng, gọi điện cho sư huynh, anh nhất định sẽ đập biển hiệu của ban tổ chức.”

Mạnh Đường: “… Bốn năm không gặp, anh lại theo chủ nghĩa bạo lực rồi à?”

Lý Hàn Tân cười khẽ: “Đùa chút thôi.”

Mạnh Đường hơi tránh người nhường chỗ cho anh ta: “Xem đi.”

Lý Hàn Tân dừng chân, một lát sau nói: “Bức tượng gỗ này của em là kích thước đẹp nhất để ngắm trên án thư, vị sư mù ngồi xếp bằng ba phần trước thác nước, trông như đang tọa thiền, thực ra là đang nghe đàn.”

“Nhìn thân chính cành tùng này được chạm rỗng, có chừa lại phần mở rộng, là biết em đã nắm rõ độ dẻo dai của khúc gỗ này.”

“Nếp gấp y phục nhân vật nương theo gió mà động, lại dùng năm chỗ khắc lông tơ để thể hiện đặc điểm nhẹ nhàng linh động của y phục trong tình cảnh này.”

“…”

Lý Hàn Tân bình phẩm tác phẩm của Mạnh Đường từ đầu đến cuối.

Không sai chỗ nào, Mạnh Đường mím môi, bảo anh ta nói tiếp về chi tiết phục chế.

Lý Hàn Tân từ kỹ thuật sửa chữa vết xước, vết gãy đến bù trừ quang học, rồi đến việc làm giả vân gỗ… nói hoàn toàn trùng khớp với những gì cô đã tu sửa.

Mạnh Đường nhìn Lý Hàn Tân, ánh mắt vô cùng phức tạp.

Trước đây cô coi anh ta là anh trai, là người nhà, nhưng nhiều hơn cả vẫn là một đối thủ đáng kính.

Sự thật chứng minh, ông nội không nhìn lầm, Lý Hàn Tân quả thực thiên phú dị bẩm.

Ra khỏi cửa phòng phục chế, Mạnh Đường từ chối lời mời của Lý Hàn Tân, một mình đi tới cửa hàng tiền lợi, nhưng lại đứng thẫn thờ trước kệ hàng hồi lâu.

Cô không cam tâm, nhưng tâm phục khẩu phục.

Bên cạnh có người hỏi cô có mua đồ không, cuối cùng Mạnh Đường cũng hoàn hồn, lấy bừa một hộp khoai tây chiên trên kệ, nhưng lúc quay đầu đi thanh toán ánh mắt lại rơi vào mấy lon bia.

Ma xui quỷ khiến thế nào cô lại cầm một lon.

Cô bán hàng nghi hoặc nhìn Mạnh Đường một cái: “Cháu có cầm nhầm không đấy?”

“Dạ?” Mạnh Đường theo bản năng định quay lại đổi thì bị một bàn tay to lớn giữ lại.

“Không nhầm đâu ạ.”

Mạnh Đường quay đầu, một khuôn mặt tuấn tú tươi cười đập vào mắt.

“Hóa ra là mua cho bạn trai, tổng cộng 12 tệ, cháu quét mã đi.”

“Cậu ấy không phải—”

“Để tôi trả.” Ngụy Xuyên nhanh chóng quét mã.

Phía sau còn có sinh viên xếp hàng chờ thanh toán, Ngụy Xuyên nhét điện thoại vào túi rồi túm lấy cổ tay Mạnh Đường kéo chạy ra ngoài.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (266)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227 Chương 228: Chương 228 Chương 229: Chương 229 Chương 230: Chương 230 Chương 231: Chương 231 Chương 232: Chương 232 Chương 233: Chương 233 Chương 234: Chương 234 Chương 235: Chương 235 Chương 236: Chương 236 Chương 237: Chương 237 Chương 238: Chương 238 Chương 239: Chương 239 Chương 240: Chương 240 Chương 241: Chương 241 Chương 242: Chương 242 Chương 243: Chương 243 Chương 244: Chương 244 Chương 245: Chương 245 Chương 246: Chương 246 Chương 247: Chương 247 Chương 248: Chương 248 Chương 249: Chương 249 Chương 250: Chương 250 Chương 251: Chương 251 Chương 252: Chương 252 Chương 253: Chương 253 Chương 254: Chương 254 Chương 255: Chương 255 Chương 256: Chương 256 Chương 257: Chương 257 Chương 258: Chương 258 Chương 259: Chương 259 Chương 260: Chương 260 Chương 261: Chương 261 Chương 262: Chương 262 Chương 263: Chương 263 Chương 264: Chương 264 Chương 265: Chương 265 Chương 266: Chương 266: Hoàn