Chương 488: Lừa Ai Chứ?
Nếu bà Tôn đắc tội mình, khiến mẹ chồng gây khó dễ cho con dâu, hay là nói càng thêm thiên vị Cố Thanh Thanh, đối phương sẽ không có chút biện pháp nào.Bà ta còn tưởng đến đây là kết thúc.Lão đại ở bên cạnh thì không ăn hung mãnh như Nhị Hùng, nhưng lượng cơm cũng không nhỏ, còn rất thích ăn thịt.Ba đứa nhỏ khác ăn ít hơn nhiều, cơm trộn canh trứng ăn nhiều một chút, mỗi người ăn một bát canh gà.Thực ra mấy món trên bàn là đặc biệt chuẩn bị cho đám trẻ, người thời đại này nuôi con rất qua quýt, còn không có khái niệm ăn bữa phụ, nhưng Cố Thanh Thanh nuôi đứa bé rất cẩn thận!Lục Đại Bảo và Lục Nhị Hùng là ăn cơm bình thường, nhưng ba đứa bé vẫn còn uống ít sữa bột, kèm theo đồ ăn là mỗi thứ một nửa.Bà Tôn không chịu nổi, nhìn năm đứa nhóc thổ phỉ này bà ta đau lòng đến rỉ máu.Tiền lương của Lục Hướng Dương tuyệt đối không nuôi sống nổi mấy thùng cơm này, ít nhất tuyệt đối không thể khiến bọn họ có cuộc sống hơn người như thế.Nghĩ tới cháu gái Tôn Ngọc Lan ở tận Giang Ninh, bà Tôn không chịu đựng nổi.
“Các người… Các người nuôi đứa bé như vậy sao? Ăn tốt như vậy, còn ăn nhiều như thế, mỗi ngày sẽ tốn bao nhiêu tiền cho mấy đứa bé này ăn?”Người Lục gia sửng sốt, nhìn năm đứa bé nhà mình.Dù sao nhà bọn họ đủ tiền tiêu.
Hiện giờ cô làm quần áo kiếm được tiền, trong nhà cũng biết một chút, trong tình huống như vậy người nào còn để ý tới tiền?Ở đây chỉ có Cố Thanh Thanh và Mạnh Huyên biết những lời bà Tôn nói ở phòng khách, ông Lục và bà Lục còn có Lục Minh lúc ấy không có mặt.Hiện giờ Mạnh Huyên nhanh chóng nói tiếp, cười nói:Tiền lương hơn một trăm tệ, đủ tiêu sao?Sắc mặt mọi người thay đổi, nhưng không thể hiện rõ trên mặt.
Mạnh Huyên đã có chút bực bội, nếu không phải nể mặt bà ta là trưởng bối, là bà cô của con dâu cả, Mạnh Huyên thật sự không muốn để ý tới bà ta.Bà ấy lạnh mặt nói:
“Thím à, thím là trưởng bối cháu cho thím mặt mũi, hi vọng thím đừng nói lung tung đổ oan cho cháu, cháu trai cháu gái của Lục gia cháu có người nào bị đói? Nếu Tôn Ngọc Lan có ý kiến với cháu, thím bảo con bé tới tìm cháu, đừng nói sau lưng như vậy, bảo bà cô của mình tới giáo huấn cháu. Cháu làm việc thế nào, còn đến lượt con bé đồng ý ư.”Sắc mặt bà Tôn thay đổi:
“Không phải, không phải Ngọc Lan bảo thím tới, thím chỉ là… Chỉ là quá giật mình, cuộc sống của mấy đứa bé này quá tốt, so sánh ra cùng là đứa bé của Lục gia, Kiều Kiều ở Giang Ninh còn kém xa. Trong bụng của mẹ con bé còn mang thai cháu trai trưởng của Lục gia, chênh lệch này quá lớn rồi, thím chỉ đau lòng hai đứa nhỏ mà thôi, không liên quan tới Ngọc Lan.”Váy trên người Cố Thanh Thanh phải hơn 100 tệ đấy.
Bà Tôn tức tới mức tay phát run:Đây là mẹ chồng của Tôn Ngọc Lan, bà Tôn ngu ngốc tới mấy cũng biết không thể để Tôn Ngọc Lan đắc tội Mạnh Huyên.
Lục Nhị Hùng chớp mắt nói:“Mạnh Huyên, cháu quá bất công, Lục gia không chỉ có năm đứa bé này, bên Giang Ninh còn có cháu gái của cháu nữa. Trong bụng của Ngọc Lan còn có cháu trai trưởng của nhà này, cháu không thể suy nghĩ cho đứa bé khác sao?”
Mấy người Lục gia nghe hiểu ý của bà ta, đều là người thông minh, không cần nói rõ cũng có thể hiểu được hàm ý trong đó.“Cháu trai trưởng? Cháu trai trưởng không phải là anh trai sao? Đứa bé trong bụng bác gái cả hẳn là em trai hay em gái mới đúng!”
“Ồ!”
Không mặn không nhạt một tiếng, Lục Nhị Hùng tiếp tục cúi đầu ăn cơm.Mạnh Huyên lật mặt, bà Tôn không dám nói quá nhiều lo lắng đắc tội Mạnh Huyên sẽ càng thêm bất công Cố Thanh Thanh, như vậy Tôn Ngọc Lan càng thiệt.…
Sau khi nói xong trừng mẹ Tôn ở bên cạnh một cái:“Cháu làm mẹ cũng không biết suy xét thay con gái mình, tốt xấu gì cũng nên sắp xếp cho con bé chứ.”
Hơn nữa con gái ở bên bà ta lâu, bà ta cũng rất vui.Con gái gả chồng, cuộc sống ở nhà chồng đâu tốt bằng sống bên nhà mẹ đẻ?Mấy năm nay tuy con gái kết hôn nhưng cách nhà mẹ đẻ không xa, bà ta cảm thấy khá tốt.Nhưng mà nghĩ tới mấy đứa bé của con dâu khác Lục gia, trong lòng mẹ Tôn cũng cảm thấy hơi nguy hiểm.