Chương 49
Li Hôn Đi, Em Không Muốn Làm Thế Thân Nữa

Chương 49: Giúp anh

Dung Yên vừa luống cuống tìm điện thoại, vừa hỏi Giang Ngự Hàn:
 
“Anh thấy khó chịu ở đâu? Em sẽ gọi ngay cho Tiểu Bạch, bảo cậu ấy qua đây.”
 
Mặt mày anh u ám, giọng lạnh lẽo như băng đáp lại:
 
“Cậu ta qua đây cũng vô ích. Hơn nữa cậu ta sẽ biết là em khiến anh khó chịu thế này.”
 
Dung Yên vừa cầm được điện thoại, nghe xong câu nói này thì lập tức quăng luôn điện thoại lên ghế sô-pha.
 
Cô tiến tới trước mặt Giang Ngự Hàn, giọng nói run rẩy:
 
“Là em khiến anh khó chịu sao?”
 
“Ừm.”
 
Biểu cảm trên gương mặt Dung Yên trở nên phức tạp, cô bỗng nghẹn lời, chỉ muốn quay người chạy trốn.
 
Dưới ánh mắt sắc bén như muốn xuyên thấu của Giang Ngự Hàn, Dung Yên phải rất vất vả mới tìm lại được giọng nói khàn khàn của mình:
 
“Anh Giang à, nếu em dùng nước lạnh lau người cho anh, liệu có thể khiến anh đỡ hơn không?"
 
Anh khẽ nhếch môi, giọng điệu lạnh lùng:
 
“Dung Yên, em định chịu trách nhiệm với anh chỉ bằng cách đó thôi sao?”
 
Dung Yên dậm chân, hai tay nắm chặt thành nắm đấm, giọng nói vừa tức giận vừa ấm ức:
 
“Bây giờ em chỉ có thể chịu trách nhiệm theo cách này! Chu Mại sắp quay về rồi, nếu anh còn tiếp tục tranh cãi với em, có khi người dùng nước lạnh lau cho anh sẽ là cậu ấy đấy!”
 
Giang Ngự Hàn nhướn mày nhìn cô:
 
“Em đang uy h**p anh sao?”
 
Không cần suy nghĩ, Dung Yên lập tức lắc đầu:
 
“Em không uy h**p anh, em đang giải quyết vấn đề. Thái độ của em chẳng phải rất tốt sao?”
 
Dứt lời, cô còn nở một nụ cười dịu dàng với anh.
 
Hành động đó khiến Giang Ngự Hàn càng thêm khó chịu. Anh chậm rãi nói, từng chữ rõ ràng:
 
“Dùng cách khác, giúp anh.”
 
Sau khi nghĩ đến “cách khác” mà anh ám chỉ, gương mặt Dung Yên lập tức đỏ bừng, giọng nói trở nên bực bội:
 
“Em đã nói hồi tối qua rồi, những cách khác em không biết!”
 
Giang Ngự Hàn: “...”
 
Không biết mà nói ra lại hùng hồn như vậy, đúng là quá đáng bị chỉnh đốn.
 
Dung Yên quay người, bước nhanh vào nhà vệ sinh.
 
Chẳng mấy chốc, cô quay lại với một chậu nước lạnh.
 
Nhúng chiếc khăn vào nước, cô vắt nhẹ rồi cầm lấy, giọng nói kiên quyết:
 
“Dùng nước lạnh giải quyết đi. Nếu không, đợi Chu Mại về, anh có thể sẽ phải ngâm toàn thân trong nước lạnh đấy.”
 
Giang Ngự Hàn: “...”
 
Cô chắc chắn là vợ anh chứ không phải kẻ thù?
 
Khi chiếc khăn ướt sắp chạm vào mặt Giang Ngự Hàn, giọng anh đột ngột cao lên, chỉ thốt ra một từ:
 
“Cút!”
 
Dung Yên nhúng lại chiếc khăn vào chậu, cười dịu dàng như thể không có chuyện gì xảy ra, hỏi anh:
 
“Giờ anh còn thấy khó chịu không?”
 
Giang Ngự Hàn không trả lời câu hỏi, chỉ lạnh lùng buông một câu:
 
“Em sẽ hối hận.”
 
Dung Yên thẳng lưng, vẻ ngoài tỏ ra bình thản nhưng trong lòng đầy sợ hãi.
 
Dù đã bốn năm trôi qua, cô vẫn nhớ rõ khả năng “đáng sợ” của Giang Ngự Hàn ở khía cạnh nào đó.
 
Cô cố gắng cong môi lên, nở một nụ cười rạng rỡ:
 
“Anh Giang à, có phải anh định nói ‘tương lai còn dài’ không?”
 
“Ừm.”
 
Dung Yên chớp nhẹ mắt, khẽ nói:
 
“Em nghĩ, tương lai xảy ra chuyện gì thì ai cũng không biết trước. Vì thế, nắm bắt hiện tại vẫn quan trọng hơn.”
 
Nhìn gương mặt tuyệt mỹ của Giang Ngự Hàn, Dung Yên không thấy anh tức giận nhưng ánh mắt anh như muốn ăn tươi nuốt sống cô.
 
Chu Mại bước vào, nhìn chậu nước liền hỏi cô một câu:
 
“Chị Yên, chị đã giúp Tam Thiếu rửa mặt chưa?”
 
“Rồi.”
 
Nếu Giang Ngự Hàn không muốn dùng nước lạnh, cô dĩ nhiên tôn trọng ý kiến của anh.
 
Chu Mại xách chậu nước vào nhà vệ sinh đổ, Dung Yên dịu dàng nói với Giang Ngự Hàn:
 
“Hôm nay anh phải ngủ bù nhiều một chút nhé. Quầng thâm mắt nghiêm trọng lắm rồi. Nếu anh muốn tôi hối hận, thì phải hợp tác tốt với Chu Mại và Tiểu Bạch để sớm khỏe lại.”
 
Mặt anh không cảm xúc đáp:
 
“Anh sẽ không làm em thất vọng.”
 
“Vậy em đi làm đây. Tối gặp lại.”
 
Dung Yên vội vã rời khỏi phòng, bàn tay đặt lên ngực trái, cảm nhận trái tim mình đang đập loạn nhịp.
 
Dung Yên không ngừng nghĩ đến viễn cảnh đáng sợ: Nếu Giang Ngự Hàn khỏe lại, cô chắc chắn tiêu đời.
 
Dương Đại Quất cố ý mang đến cho cô một chiếc bánh trứng rán với hai quả trứng nhưng Dung Yên lại cảm thấy như ông trời đang ngầm ám chỉ rằng cô sắp tiêu rồi!
 
Tất nhiên, cô vẫn hy vọng Giang Ngự Hàn mau chóng trở lại trạng thái bình thường của một con người.
 
Ngồi ở ghế lái chính, Dương Đại Quất đã thắt dây an toàn, quay sang thấy Dung Yên không chỉ không thắt dây mà còn ngẩn ngơ nhìn chiếc bánh trứng rán.
 
“Chị Yên, chị không muốn ăn bánh trứng à?”
 
Không cần suy nghĩ, Dung Yên gật đầu ngay:
 
“Chị muốn ăn bánh không trứng.”
 
Dương Đại Quất lập tức kích động:
 
“Chị, chẳng lẽ là vì chị mang thai lần hai nên không thể ăn trứng sao?”
 
Dung Yên: “...”
 
Thắt dây an toàn xong, Dung Yên bắt đầu ăn bánh trứng trước mặt Dương Đại Quất.
 
Phải công nhận rằng, bánh trứng rán hai quả trứng thật sự ngon hơn một quả nhiều.
 
Dương Đại Quất nghiêm túc nói:
 
“Chị không cần giấu đâu, em sẽ giữ bí mật cho chị.”
 
Ăn xong, Dung Yên lau miệng bằng khăn giấy rồi đáp lại:
 
“Nếu lát nữa đi qua tiệm thuốc, em dừng lại mua giúp chị que thử thai nhé.”
 
“Dạ được, chị!”
 
Dương Đại Quất trong lòng thầm nghĩ: Có lẽ chị ấy còn chưa biết mình mang thai lần hai!
 
Xe dừng an toàn trước cửa hiệu thuốc, Dương Đại Quất mở cửa xe, hớn hở bước vào.
 
Người ngoài nhìn vào còn tưởng anh sắp lên chức ba nên mới phấn khích như vậy.
 
Dung Yên ngồi trong xe, biểu cảm phức tạp. Cô đương nhiên biết mình không mang thai nhưng dù cô giải thích thế nào thì Dương Đại Quất cũng không tin nên cô chỉ có thể dùng kết quả làm bằng chứng.
 
Tuy nhiên, khi bước vào nhà vệ sinh để kiểm tra, trái tim cô vẫn không kìm được mà đập nhanh hơn.
 
Lỡ đâu thật sự xuất hiện hai vạch, thì chắc chỉ có hai khả năng: Một là que thử bị hỏng, hai là chuyện kỳ bí xảy ra!
 
Trong lúc thử, trong đầu cô bất giác hiện lên những hình ảnh của cô và Giang Ngự Hàn.
 
Lắc mạnh đầu, Dung Yên thầm mắng Giang Ngự Hàn một trận.
 
Đều tại ảnh sáng sớm đã nói khó chịu, bắt cô phải giúp, mới khiến cô nghĩ ngợi lung tung.
 
Mặt Dung Yên đỏ bừng, đưa kết quả cho Dương Đại Quất xem, cố tình làm ra vẻ tức giận:
 
“Nhìn cho rõ nhé, chị không mang thai lần hai. Đừng nghi thần nghi quỷ nữa!”
 
Dương Đại Quất xác nhận kỹ càng kết quả một vạch, trên mặt lộ rõ vẻ thất vọng:
 
“Chị Yên, chị không mang thai lần hai, liệu chồng chị có thất vọng không?”
 
“Tất nhiên là không.”
 
Dung Yên thầm nghĩ: Nếu cô thực sự mang thai lần hai, Giang Ngự Hàn chẳng những không thất vọng mà còn có khả năng khiến cô lên bản tin xã hội!
 
Hạ Vân Đoá bước vào, vừa chỉnh tóc trước gương vừa nói:
 
“Cô ta làm sao mà mang thai lần hai được? Dương Đại Quất, chẳng lẽ cậu không biết chồng cô ta là người thực vật sao?”
 
“Trời ơi! Nếu thật sự mang thai lần hai, thì chẳng phải cô ấy ngoại tình trong hôn nhân à?”
 
Dương Đại Quất sững sờ nhìn Dung Yên. Cô không ngờ rằng chồng Dung Yên là một người thực vật.
 
Lấy lại tinh thần, Dương Đại Quất áy náy nói với cô:
 
“Chị, đều tại em sơ suất. Sau này nếu chị cần gì giúp đỡ, đừng ngại bảo em nhé. Dọn dẹp, nấu cơm, giặt đồ, chăm con, em đều làm được hết!”
 
Hạ Vân Đoá: “...”
 
Dung Yên vỗ nhẹ vai Dương Đại Quất, cười nói:
 
“Yên tâm, chị khách sáo với ai cũng được nhưng sẽ không khách sáo với em đâu.”
 
Dương Đại Quất coi Hạ Vân Đoá như không tồn tại, thân thiết khoác tay Dung Yên rời khỏi nhà vệ sinh.
 
Xui xẻo thay, hôm nay Dung Yên và Hạ Vân Đoá lại có khá nhiều cảnh quay chung.
 
Hạ Vân Đoá liên tục kiếm chuyện, đáng lẽ Dung Yên có thể xong việc vào ban ngày nhưng vì thế mà bị kéo dài đến tận hơn tám giờ tối mới được nghỉ.
 
“Yên Yên, sao giờ chị mới đến? Cái người họ Diệp đó…”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (127)
Chương 1: Chương 1: Li hôn đi, em không muốn làm thế thân nữa Chương 2: Chương 2: Anh điên rồi Chương 3: Chương 3: Tối nay anh muốn thế nào cũng được Chương 4: Chương 4: Cô mang thai rồi Chương 5: Chương 5: Muốn? Chương 6: Chương 6: Anh nhất định làm em hài lòng Chương 7: Chương 7: Giang Thiếu rất tức giận Chương 8: Chương 8: Giang phu nhân đang xót anh sao? Chương 9: Chương 9: Giang Ngự Hàn hơn anh cả trăm lần Chương 10: Chương 10: Tại sao phải giấu anh Chương 11: Chương 11: Có làm em đau không? Chương 12: Chương 12: Kỷ niệm một năm ngày cưới Chương 13: Chương 13: Vạn vạn sủng ái Chương 14: Chương 14: Bé con đừng sợ Chương 15: Chương 15: Anh giúp em gội đầu được không Chương 16: Chương 16: Mẹ ơi, mau trở về Chương 17: Chương 17: Em là vợ anh sao? Chương 18: Chương 18: Rất đau Chương 19: Chương 19: Xấu hổ Chương 20: Chương 20: Mất trí nhớ Chương 21: Chương 21: Ngoại tình Chương 22: Chương 22: Vợ ơi, muốn ngắm em Chương 23: Chương 23: Bá khí bảo vệ chồng Chương 24: Chương 24: Vợ không hôn anh, anh không ngủ được Chương 25: Chương 25: Bảo bối Chương 26: Chương 26: Anh sẽ từ từ dạy em Chương 27: Chương 27: Mang thai đứa thứ hai Chương 28: Chương 28: Anh hợp tác một chút được không Chương 29: Chương 29: Thật là quá đáng Chương 30: Chương 30: Em không được phép giở trò lưu manh Chương 31: Chương 31: Vợ à, em thật dịu dàng Chương 32: Chương 32: Kiểm hàng Chương 33: Chương 33: Ngoại tình Chương 34: Chương 34: Thật thô lỗ Chương 35: Chương 35: Màu hồng Chương 36: Chương 36: Đã tìm được rồi Chương 37: Chương 37: Tôi không thể kiểm soát chính mình Chương 38: Chương 38: Tắm chung Chương 39: Chương 39: Dỗ dành Chương 40: Chương 40: Bất ngờ Chương 41: Chương 41: Lấy thân báo đáp Chương 42: Chương 42: Sao tư tưởng của em lại không trong sáng như vậy Chương 43: Chương 43: Anh không cử động được, em giúp anh tắm đi Chương 44: Chương 44: Em chậm thôi Chương 45: Chương 45: Yêu cầu của anh quá đáng lắm Chương 46: Chương 46: Vợ ơi, em phải chịu trách nhiệm Chương 47: Chương 47: Có phải anh làm em đau không Chương 48: Chương 48: Vợ à, anh khó chịu Chương 49: Chương 49: Giúp anh Chương 50: Chương 50: Ba sắp bị thịt rồi Chương 51: Chương 51: Khẩu vị quá nặng Chương 52: Chương 52: Con đã nhìn thấy gì Chương 53: Chương 53: Vợ anh là nhất Chương 54: Chương 54: Em chê anh rồi, cảm thấy anh không sạch sẽ Chương 55: Chương 55: Anh muốn ôm em ngủ Chương 56: Chương 56: Bàn tay anh đặt trên eo thon của cô, khẽ động Chương 57: Chương 57: Đã cởi ra rồi Chương 58: Chương 58: Đến lượt em chủ động rồi Chương 59: Chương 59: Đàn ông đều suy nghĩ bằng nửa thân dưới Chương 60: Chương 60: Thật sự khiến người ta quá xấu hổ Chương 61: Chương 61: Ngày càng dịu dàng Chương 62: Chương 62: Thật non nớt Chương 63: Chương 63: Máu tươi đỏ thẫm Chương 64: Chương 64: Bê bối Chương 65: Chương 65: Ông ta đã chạm vào em ở đâu Chương 66: Chương 66: Giữa ban ngày, chú ý một chút Chương 67: Chương 67: Chủ động hôn anh Chương 68: Chương 68: Vì Ngưỡng Mộ Anh Chương 69: Chương 69: Đàn ông không hư, phụ nữ không yêu Chương 70: Chương 70: Mặc cho chồng cậu xem Chương 71: Chương 71: Giang Thiếu có chướng ngại tâm lý Chương 72: Chương 72: Khoa nam Chương 73: Chương 73: Đừng ngại Chương 74: Chương 74: Không cần em lo Chương 75: Chương 75: Vừa nhìn, vừa sỉ nhục tôi Chương 76: Chương 76: Quy tắc ngầm Chương 77: Chương 77: Nửa đêm làm chuyện xấu Chương 78: Chương 78: Gối lên đùi anh, gọi một tiếng “anh ơi” Chương 79: Chương 79: Dính bẩn rồi Chương 80: Chương 80: Ngủ ở đây Chương 81: Chương 81: Cú xoa đầu đầy cưng chiều Chương 82: Chương 82: Em có phải là đàn ông không? Chương 83: Chương 83: Tối nay chín giờ, đến phòng tôi Chương 84: Chương 84: Tối nay, chín giờ Chương 85: Chương 85: Như thế này, tôi đã mãn nguyện rồi Chương 86: Chương 86: Ôm ôm nhấc cao cao Chương 87: Chương 87: Đau cả miệng Chương 88: Chương 88: Quá đỗi kinh ngạc Chương 89: Chương 89: Đừng mơ quyến rũ tổng tài của chúng tôi Chương 90: Chương 90: Chụp lén Chương 91: Chương 91: Bí ẩn Chương 92: Chương 92: Không ngủ được thì làm chuyện khác Chương 93: Chương 93: Em đang hỏi chân nào? Chương 94: Chương 94: Mềm không được thì dùng cứng Chương 95: Chương 95: Dụ dỗ anh Chương 96: Chương 96: Ôm lấy vòng eo mảnh mai của em, không để em rời đi Chương 97: Chương 97: Cuộc sống vợ chồng Chương 98: Chương 98: Chị dâu, chuyện này gấp gáp lắm sao? Chương 99: Chương 99: Dấu hôn trên cổ Chương 100: Chương 100: Muốn giữ lại đến đêm tân hôn Chương 101: Chương 101: Cuộc vui cuối cùng Chương 102: Chương 102: Không, tớ không đợi! Chương 103: Chương 103: Trong thang máy, anh đừng như vậy Chương 104: Chương 104: Không nói gì thì anh sẽ hôn em Chương 105: Chương 105: Sao lại mềm mại đến thế? Chương 106: Chương 106: Vợ ơi, để anh chạm vào được không? Chương 107: Chương 107: Bán thân Chương 108: Chương 108: Trái tim như tan chảy Chương 109: Chương 109: Không cần, sẽ đau đấy Chương 110: Chương 110: Nụ hôn sâu trong xe Chương 111: Chương 111: Ngứa quá Chương 112: Chương 112: Cầu xin anh, giúp tôi Chương 113: Chương 113: Ở bên tôi một đêm Chương 114: Chương 114: Người chồng chu đáo Chương 115: Chương 115: Thú vui nhỏ giữa vợ chồng Chương 116: Chương 116: Nóng quá, nóng quá Chương 117: Chương 117: Em đang quyến rũ anh sao? Chương 118: Chương 118: Anh được hay không? Chương 119: Chương 119: Năm hộp dùng rất lâu đấy Chương 120: Chương 120: Em đeo vào giúp anh Chương 121: Chương 121: Tiểu biệt thắng tân hôn Chương 122: Chương 122: Vợ ơi, đừng lớn tiếng như vậy mà Chương 123: Chương 123: Ngủ chung Chương 124: Chương 124: Chống lưng của cô ấy là tôi Chương 125: Chương 125: Cuối cùng cũng biết được tên của cô ấy Chương 126: Chương 126: Làm điều mình muốn Chương 127: Chương 127: Đại kết cục