Chương 493: Lại Có Nhà Mới
Vì khiến con gái an tâm ở cữ, mẹ Tôn an ủi một lát.
Sau đó Mạnh Huyên gửi đồ từ thủ đô tới, hai túi to, mẹ Tôn mở ra xem lập tức kinh hãi mức độ hào phóng của Mạnh Huyên.Chuẩn bị cho Kiều Kiều hai bộ quần áo mới.
Một đôi vòng vàng, 300 tệ còn có một ít phiếu vật tư hiếm.
Ngoài ra còn có một bọc nhỏ ở bên trong, là hai bộ quần áo trẻ em, giày, cũng có một đôi vòng vàng do Cố Thanh Thanh chuẩn bị.Nhìn mấy thứ mẹ anh ta gửi tới, khóe miệng anh ta giật giật.
Cuối cùng anh ta cũng hiểu rõ, vì sao cha và em ba thích mua đồ cho vợ mình như thế.
Chiêu tiêu tiền này, quả thực dùng rất tốt!
EQ của mẹ chồng cô cao, chắc chắn có thể xử lý tốt.Từ sau khi điều nhiệm, hiện giờ Lục Hướng Dương có nhiều thời gian về nhà hơn.Buổi tối hôm nay anh mới tắm xong đi ra khỏi phòng tắm, dùng khăn lông lau tóc, để đầu đinh lau một lát là khô.Lục Nhị Hùng là ai chứ!Người khác đều khen cậu bé đáng yêu, có phúc khí, hoạt bát thông minh hiếu động, chỉ có bà cụ kia mặt sưng mày xỉa với cậu bé, còn bắt bẻ mẹ của cậu bé, cha vừa về cậu bé lập tức đi tố cáo.
Cố Thanh Thanh bật cười nói:
“Tên nhóc thối này, thường ngày nhìn thằng bé có vẻ không để tâm lắm, thực ra lại là người sẽ không chịu thiệt.”
Lục Hướng Dương vô cùng kiêu ngạo:Là vì thời đại khác biệt, hay là tầng khác biệt, đời trước cô gặp được phần lớn đều là đàn ông có hiếu ở mặt ngoài.
Dừng, dừng!
Cố Thanh Thanh nhanh chóng ném ý nghĩ trong đầu ra, trong đại viện không phải không có người ăn chơi trác táng, cô ở đây lâu như vậy, tuy ít tiếp xúc với mọi người nhưng vẫn quen biết một số người, cũng biết một chút.
Xung quanh đều là người có gia thế xuất chúng, những người đó trẻ tuổi, cả ngày theo đuổi cô gái xinh đẹp, uống rượu đánh bài trêu gái là việc thường ngày, trong nhà sắp xếp đối tượng môn đăng hộ đối kết hôn, ở trong nhà làm đại gia, ước gì coi vợ như nha hoàn sai bảo cũng không ít.Sắp xếp nhân viên này là đãi ngộ của ông Lục và cha Lục, người khác không có.
Lục Hướng Dương không cảm thấy có gì, tài nguyên của Lục gia, anh dùng yên tâm thoải mái.
“Đứa bé là con cháu của Lục gia, cũng là cháu trai cháu gái của bọn họ, phụ một chút là chuyện đương nhiên.”
Cố Thanh Thanh đang viết dừng bút, loại lời nói này nghe được từ miệng một người đàn ông, đúng là hiếm lạ!Cố Thanh Thanh ngẩng đầu nhìn người đàn ông bên cạnh, thân cao chân dài, vai rộng eo hẹp, dáng người và gương mặt hoàn mỹ, cho dù mặc đồ ngủ cũng không ngăn được cơ thể rắn chắc kia tản ra mị lực, đây là người đàn ông lúc trước khi cô ở bệnh viện tỉnh dậy là coi trọng!
Kết hôn nhiều năm như thế, mỗi lần nhìn thấy vẫn sẽ động lòng.
Lục Hướng Dương đã lau khô tóc, ném khăn lông sang một bên cũng không phát hiện vợ mình đang dùng ánh mắt si mê nhìn anh.
“Có hai tin tức tốt, chia sẻ một chút với em.”“Khá tốt, nuôi con phải nuôi đứa bé thành sói con, nếu là cừu con, chỉ biết nén giận không biết phản kháng, chúng ta làm cha mẹ mới phát sầu!”
Cố Thanh Thanh ừm một tiếng:
“Chuyện này em không để trong lòng, hiện giờ anh hai chưa kết hôn, anh cả chị dâu vẫn luôn ở Giang Ninh, theo em dẫn con về ở bên này, năm đứa bé ăn ngon uống tốt, người ngoài nhìn không phải đều là cha mẹ chồng giúp nuôi con sao?”
“Đúng là bọn họ giúp đỡ nuôi, nếu không ở nơi này, chúng ta kiếm đâu ra nhiều giúp việc siêng năng như vậy? Một mình em không có biện pháp nuôi đám trẻ cẩn thận như thế.”Không liên quan tới tầng này, có liên quan rất lớn tới gia giáo.
Hay là chỉ số thông minh?
Người đàn ông có quyền lên tiếng, tự tin là đương nhiên!
Lục Hướng Dương sẽ vì trong nhà kiếm tài nguyên, khi anh sử dụng tài nguyên cũng sẽ đúng lý hợp tình.Tay Cố Thanh Thanh nâng má, nhìn anh: “Tin gì thế?”