Chương 5
Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời

Chương 5: Than phiền về anh cả

Uống ngụm nước sơn tra chua ngọt, Cố Minh Nguyệt cảm thấy người đàn ông này cũng không lạnh lùng như vẻ bề ngoài.

Uống xong cốc nước, cô nằm xuống giường và cơn buồn ngủ dần ập đến.

Khi tỉnh dậy lần nữa thì trời bên ngoài đã nhá nhem tối, chẳng biết cô đã ngủ bao lâu rồi.

Chiếc vali mây mang từ nhà vẫn còn vứt trong góc. Lúc đi, cô đã thu hết đồ đạc có giá trị vào không gian, trong vali chỉ còn lại vài bộ quần áo cũ nát.

Để trông gọn gàng, Cố Minh Nguyệt vẫn lấy đồ ra xếp vào tủ quần áo.

Dọn dẹp xong xuôi, Cố Minh Nguyệt bước ra ngoài thì thấy phòng khách không một bóng người, cửa lớn đóng kín, trong nhà dường như chẳng có ai.

Trong nhà hơi tối, Cố Minh Nguyệt dò dẫm bước về phía trước.

“Công tắc đèn ở bên tay phải cô.”

Một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau, là Lục Lẫm.

Theo hướng dẫn của anh, Cố Minh Nguyệt lần mò trên tường và rất nhanh tìm thấy công tắc.

Đèn bật sáng, không gian trước mắt lập tức trở nên rõ ràng.

“Thím Lưu nấu cơm xong đã về rồi, ông bà nội đi tản bộ chưa về.”

Đây là lời giải thích cho việc tại sao trong nhà vắng tanh.

Cố Minh Nguyệt “à” một tiếng, ánh mắt lướt qua đôi chân của anh.

Trước khi ngủ cô mơ màng nghĩ, nếu linh tuyền có thể chữa lành vết thương thì việc chữa khỏi đôi chân cho anh cũng không phải là chuyện không thể.

Lục Lẫm nhận ra ánh nhìn của cô, lạnh nhạt hỏi: “Nhìn đủ chưa?”

Cố Minh Nguyệt đỏ mặt, vội giải thích: “Tôi không có ý gì khác đâu, trước đây tôi có học qua chút về mát-xa, nếu anh thấy khó chịu thì tôi có thể xoa bóp giúp anh.”

Mượn cơ hội mát-xa, không chỉ có thể tiếp xúc nhiều hơn để bồi đắp tình cảm mà còn có thể nhân cơ hội sử dụng linh tuyền.

“Không cần đâu, cảm ơn.”

Lục Lẫm dùng hai tay đẩy mạnh bánh xe lăn định rời đi.

Cố Minh Nguyệt nhanh tay lẹ mắt chặn lại.

Lục Lẫm dùng sức đẩy mà thấy xe lăn vẫn đứng yên tại chỗ, quay đầu lại mới phát hiện bị Cố Minh Nguyệt giữ chặt.

Anh nhìn sang, bắt gặp đôi mắt vô tội của cô.

Cố Minh Nguyệt chớp chớp mắt, nhìn cô làm gì, tay nhanh hơn não mà, cô cũng đâu có muốn thế.

Lục Lẫm nhíu mày: “Tôi nói lại lần nữa, buông tay.”

Vừa nói anh vừa dùng sức kéo xe lăn.

Trong lòng Cố Minh Nguyệt thầm lẩm bẩm, người này sao mà nóng tính thế.

Thôi bỏ đi, nể tình anh là ân nhân cứu mạng nên không chấp nhặt với anh nữa.

“Tôi buông tay là được chứ gì, anh cẩn thận đấy.”

Gần như ngay giây sau khi Cố Minh Nguyệt buông tay, cả người Lục Lẫm mất đà ngã nhào xuống đất.

“Cẩn thận!”

Vài giây sau, giọng nói lạnh lùng của Lục Lẫm vang lên: “Giữa ban ngày ban mặt, đồng chí Cố bắt nạt một bệnh nhân như tôi e là không hay lắm đâu nhỉ?”

Hai người đang nằm chồng lên nhau trong một tư thế cực kỳ xấu hổ. Khoảnh khắc thấy Lục Lẫm ngã xuống, Cố Minh Nguyệt định đưa tay ra đỡ, ai ngờ vấp chân ngã nhào.

Không những không giúp được gì mà còn đè nghiến Lục Lẫm xuống dưới thân.

Chóp mũi Lục Lẫm thoang thoảng một mùi hương dịu nhẹ cứ len lỏi vào khứu giác, cái đầu nhỏ đầy tóc cọ cọ vào ngực anh.

Trong mắt Lục Lẫm thoáng qua một tia hoảng loạn, giọng nói càng thêm gấp gáp: “Còn không mau đứng dậy.”

“Tôi cũng đâu có cố ý.”

Cố Minh Nguyệt tủi thân vô cùng, cô cũng đâu muốn xảy ra tình cảnh trớ trêu này.

Chết tiệt hơn là tóc cô lại bị mắc vào khuy áo của Lục Lẫm, gỡ mãi không ra.

“Làm sao bây giờ?”

Cố Minh Nguyệt cuống lên, lát nữa người nhà về mà thấy cảnh tượng này thì đúng là không còn mặt mũi nào mà nhìn người ta nữa.

Trên sống mũi Lục Lẫm lấm tấm mồ hôi, anh cũng đang muốn biết phải làm sao đây.

Mái tóc đen nhánh mượt mà trước mắt rõ ràng được chăm sóc rất kỹ lưỡng, nếu cắt đi chắc cô sẽ khóc mất nhỉ?

Nhưng đó là cách tốt nhất lúc này rồi, cùng lắm đợi thoát thân xong anh sẽ tạ lỗi với cô sau.

Lục Lẫm đưa mắt nhìn quanh tìm kiếm dụng cụ nhưng chẳng thấy gì. Nếu là trước đây thì cần gì phải lo lắng mấy chuyện cỏn con này.

Khổ nỗi từ khi bị thương, mọi vật sắc nhọn trên người anh đều bị tháo bỏ hết, dụng cụ gần nhất cũng cách họ ba mét.

Với tư thế hiện tại của hai người thì việc với tới đó là điều không thể.

“Anh đừng lo để tôi thử từ từ gỡ ra xem.”

Ngón tay Cố Minh Nguyệt không ngừng hoạt động, kéo qua kéo lại lọn tóc nhưng mấy sợi tóc bướng bỉnh cứ như trêu ngươi cô, không những không gỡ được mà còn rối thêm.

Lục Lẫm: “...”

“Thôi, cứ nghỉ một lát đã, chắc bố mẹ với em gái sắp đi làm về rồi.”

Lục Lẫm buông xuôi nằm vật ra sàn, cả người dang tay chân hình chữ đại.

Bố mẹ chồng và em chồng tương lai sắp về rồi?

Tay Cố Minh Nguyệt hoạt động càng nhanh hơn, lần đầu gặp mặt tuyệt đối không thể trong hoàn cảnh này được.

Càng sợ cái gì thì cái đó càng đến.

Tiếng bước chân vang lên, trong đầu Cố Minh Nguyệt chỉ còn một ý nghĩ duy nhất: Toang rồi!

“Ông bà nội, cháu về rồi... Á!”

Lục Uyển Uyển nhìn thấy cảnh tượng trước mắt liền hét lên kinh hãi: “Anh cả, anh không sao chứ?”

Anh trai nhà mình bị đè dưới đất, bên trên còn có một người phụ nữ không rõ mặt mũi đang nằm sấp, nhìn thế nào cũng thấy quỷ dị.

“Uyển Uyển, đi tìm cái kéo lại đây.”

Cuối cùng cũng chờ được cứu viện, Lục Lẫm thở phào nhẹ nhõm.

“Xin lỗi đồng chí Cố, tóc của cô có lẽ phải hy sinh một ít rồi.”

Vì phép lịch sự, Lục Lẫm vẫn báo trước với Cố Minh Nguyệt một tiếng, trong lòng thầm cầu mong cô đừng khóc.

“Không sao đâu, miễn anh không bị thương là được, mất bao nhiêu tóc cũng không quan trọng.”

Cố Minh Nguyệt cảm thấy mình đen đủi hết chỗ nói, đã không giúp được gì thì chớ lại còn hại Lục Lẫm ngã sõng soài. Đừng nói đến chuyện làm vợ Lục Lẫm, khéo cô sắp thành kẻ thù của anh đến nơi rồi.

Lục Uyển Uyển nhanh chóng tìm được cây kéo đến giải cứu cho hai người.

Cố Minh Nguyệt đứng dậy vội vàng cùng Lục Uyển Uyển đỡ Lục Lẫm ngồi lên ghế sô pha, sau đó dựng xe lăn lên kiểm tra.

May quá, chiếc xe lăn không bị hư hại gì.

Lục Uyển Uyển tò mò nhìn chằm chằm Cố Minh Nguyệt.

Đây là ai thế nhỉ?

Cố Minh Nguyệt vuốt lại mái tóc rối để lộ khuôn mặt nhỏ nhắn trắng ngần.

Lục Uyển Uyển sáng rực cả mắt, ở đâu ra một đại mỹ nhân thế này!

“Đồng chí Lục, anh không sao chứ? Có cần đến bệnh viện kiểm tra không?”

Cố Minh Nguyệt thực sự lo lắng mình đè người ta bị thương.

Trong lòng cô, Lục Lẫm giờ mong manh như búp bê sứ, chỉ cần chạm nhẹ là vỡ.

Lục Lẫm lắc đầu, giữa hai hàng lông mày lộ vẻ mệt mỏi: “Tôi không sao, lần sau cô chú ý một chút, đừng có hấp tấp như thế.”

Anh cảm thấy từ khi Cố Minh Nguyệt xuất hiện, những ngày tháng sau này có lẽ sẽ có rất nhiều biến số.

Lục Uyển Uyển đứng hóng chuyện nãy giờ, cuối cùng cũng tìm được cơ hội xen vào.

“Anh cả, chị này là ai thế ạ?”

“Cô ấy, cô ấy là người thân của nhà mình...”

“Chào Uyển Uyển, chị là vợ chưa cưới của anh trai em.”

Lục Lẫm: “... họ hàng.”

Hai giọng nói cùng lúc vang lên.

Lục Uyển Uyển trố mắt nhìn, nhìn anh trai rồi lại nhìn chị gái xinh đẹp.

Nghe thấy lời Cố Minh Nguyệt, Lục Lẫm ho sù sụ hai tiếng: “Đừng nghe cô ấy nói linh tinh, anh chưa đồng ý đâu.”

Cố Minh Nguyệt khoanh tay trước ngực: “Bà nội nói rồi, ý kiến của anh không quan trọng.”

Cô bày ra bộ dạng “tôi có người chống lưng nên chẳng sợ gì sất” khiến Lục Lẫm càng thêm đau đầu.

Bà nội làm sao thế không biết? Rõ ràng đã nói là nghe theo ý anh cơ mà, sao lại đổi ý rồi.

Ánh mắt Lục Uyển Uyển bừng lên tia vui sướng, cô bé bước tới nắm lấy tay Cố Minh Nguyệt không buông, thân thiết gọi:

“Chị dâu!”

Lục Lẫm vừa hớp một ngụm trà liền phun hết ra ngoài, ho sặc sụa đến đỏ mặt tía tai.

“Khụ khụ khụ!”

Cố Minh Nguyệt lấy chiếc khăn tay mang theo bên người giúp anh lau chỗ nước bị ướt.

“Anh cả thật là cứ như trẻ con ấy, hở tí là bị sặc.”

Lục Uyển Uyển than phiền về ông anh trai nhà mình không chút nể nang nào.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (154)
Chương 1: Chương 1: Xuyên thành đại tiểu thư Thượng Hải Chương 2: Chương 2: Dọn sạch gia sản Chương 3: Chương 3: Tìm đến nơi có hôn ước Chương 4: Chương 4: Chỉ muốn gả cho anh Chương 5: Chương 5: Than phiền về anh cả Chương 6: Chương 6: Thay đổi bản thân Chương 7: Chương 7: Cải tạo Lục Uyển Uyển Chương 8: Chương 8: Giá treo quần áo di động Chương 9: Chương 9: Khá biết dọa người Chương 10: Chương 10: Đối đầu với chị em họ Chu Chương 11: Chương 11: Cơ hội cứu vãn Chương 12: Chương 12: Có chút không tin Chương 13: Chương 13: Yểu điệu thục nữ Chương 14: Chương 14: Chưa có chuyện gì xảy ra Chương 15: Chương 15: Tình hình chuyển biến tốt Chương 16: Chương 16: Mắng thẳng mặt Chương 17: Chương 17: Dự cảm chẳng lành Chương 18: Chương 18: Cơ hội khác Chương 19: Chương 19: Giải cứu thành công Chương 20: Chương 20: Điều trị Chương 21: Chương 21: Ca phẫu thuật kết thúc Chương 22: Chương 22: Nghe lén Chương 23: Chương 23: Kẻ đầu sỏ gây chuyện Chương 24: Chương 24: Cẩm nang học tập Chương 25: Chương 25: Cảm giác nguy cơ Chương 26: Chương 26: Trí tưởng tượng phong phú Chương 27: Chương 27: Bày tỏ tấm lòng Chương 28: Chương 28: Hữu duyên vô phận Chương 29: Chương 29: Đánh người Chương 30: Chương 30: Chơi không đẹp Chương 31: Chương 31: Xát muối vào tim Chương 32: Chương 32: Người có cá tính Chương 33: Chương 33: Lấy lùi làm tiến Chương 34: Chương 34: Quỳ bàn giặt Chương 35: Chương 35: Gả cho anh không thiệt Chương 36: Chương 36: Tặng quà Chương 37: Chương 37: Bước vào cửa đều là khách Chương 38: Chương 38: Sát thủ nhà bếp Chương 39: Chương 39: Tìm kiếm sự hợp tác Chương 40: Chương 40: Hiệu quả kém Chương 41: Chương 41: Ký hợp đồng Chương 42: Chương 42: Gặp cướp Chương 43: Chương 43: Tình cờ gặp gỡ ở bệnh viện Chương 44: Chương 44: Tuyên bố chủ quyền Chương 45: Chương 45: Yên tâm dưỡng thương Chương 46: Chương 46: Tại sao lại hỏi thế? Chương 47: Chương 47: Thư nặc danh Chương 48: Chương 48: Kết hôn Chương 49: Chương 49: Tổ chức hôn lễ Chương 50: Chương 50: Bảo vật gia truyền Chương 51: Chương 51: Mong đợi đã lâu Chương 52: Chương 52: Một lòng son sắt Chương 53: Chương 53: Chuẩn bị lên đường Chương 54: Chương 54: Giải cứu trên tàu hỏa Chương 55: Chương 55: Đến hải đảo Chương 56: Chương 56: Nhà mới Chương 57: Chương 57: Hàng xóm đến chơi Chương 58: Chương 58: Gọi điện về bắc kinh Chương 59: Chương 59: Nơi nào có cô ấy, nơi đó là nhà Chương 60: Chương 60: Hạnh phúc giản đơn Chương 61: Chương 61: Mua sắm ở huyện Chương 62: Chương 62: Cuộc sống điền viên Chương 63: Chương 63: Dọn dẹp sân nhỏ Chương 64: Chương 64: Sắm sửa bàn học Chương 65: Chương 65: Dọn dẹp thư phòng Chương 66: Chương 66: Thành viên mới Chương 67: Chương 67: Nhiệm vụ khẩn cấp Chương 68: Chương 68: Cứu sống cây lan Chương 69: Chương 69: Bão đổ bộ Chương 70: Chương 70: Mưa qua trời tạnh Chương 71: Chương 71: Chỉnh trang vườn hoa Chương 72: Chương 72: Mua quạt điện Chương 73: Chương 73: Ăn vạ Chương 74: Chương 74: Đến hội phụ nữ tìm việc Chương 75: Chương 75: Tặng quà Chương 76: Chương 76: Địch ý Chương 77: Chương 77: May đồ bơi Chương 78: Chương 78: Xin kinh nghiệm Chương 79: Chương 79: Tham gia tiệc liên hoan Chương 80: Chương 80: Giúp đỡ lo liệu Chương 81: Chương 81: Chiếu bóng Chương 82: Chương 82: Đến nơi Chương 83: Chương 83: An ủi Chương 84: Chương 84: Quà tặng Chương 85: Chương 85: Gọi điện thoại Chương 86: Chương 86: Đi biển bắt hải sản Chương 87: Chương 87: Lên núi Chương 88: Chương 88: Hốt hoảng Chương 89: Chương 89: Tiếp xúc Chương 90: Chương 90: Cùng nhau ăn cơm Chương 91: Chương 91: Đại hội Chương 92: Chương 92: May quần áo Chương 93: Chương 93: Rời đi Chương 94: Chương 94: Hàng xóm Chương 95: Chương 95: Cùng nhau vui đùa Chương 96: Chương 96: Cứu người Chương 97: Chương 97: Có thai Chương 98: Chương 98: Chờ đợi Chương 99: Chương 99: Trở về Chương 100: Chương 100: Đi dạo thong thả Chương 101: Chương 101: Đến nhà cảm ơn Chương 102: Chương 102: Mời cơm khách Chương 103: Chương 103: Đưa cơm Chương 104: Chương 104: Làm bánh trung thu Chương 105: Chương 105: Đi khám lại Chương 106: Chương 106: Cãi vã Chương 107: Chương 107: Tiễn khách Chương 108: Chương 108: Yên tĩnh hơn hẳn Chương 109: Chương 109: Tham gia cuộc thi Chương 110: Chương 110: Thất vọng Chương 111: Chương 111: Thi lại Chương 112: Chương 112: Bỏ phiếu Chương 113: Chương 113: Tố cáo Chương 114: Chương 114: Chia hoa hồng Chương 115: Chương 115: Chia hoa hồng -2 Chương 116: Chương 116: Đến nơi Chương 117: Chương 117: Nấu cơm Chương 118: Chương 118: Nhà mới Chương 119: Chương 119: Dọn dẹp xong xuôi Chương 120: Chương 120: Xin lỗi Chương 121: Chương 121: Cắt giấy dán cửa sổ Chương 122: Chương 122: Tráng bánh chiên rán (bánh tráng) Chương 123: Chương 123: Bất ngờ Chương 124: Chương 124: Đến nơi Chương 125: Chương 125: Nỗi nhớ Chương 126: Chương 126: Làm khách Chương 127: Chương 127: Ăn tết Chương 128: Chương 128: Biểu diễn văn nghệ Chương 129: Chương 129: Bơi mùa đông Chương 130: Chương 130: Hương vị mùa xuân Chương 131: Chương 131: Trách nhiệm Chương 132: Chương 132: Sinh nở Chương 133: Chương 133: Em bé Chương 134: Chương 134: Ấm áp Chương 135: Chương 135: Niềm vui Chương 136: Chương 136: Về nhà Chương 137: Chương 137: Kẹo hỷ Chương 138: Chương 138: Làm bố Chương 139: Chương 139: Gội đầu Chương 140: Chương 140: Đầy tháng Chương 141: Chương 141: Đi dạo Chương 142: Chương 142: Giúp chụp ảnh Chương 143: Chương 143: Hợp tác Chương 144: Chương 144: Tình cờ gặp gỡ Chương 145: Chương 145: Hôn sự Chương 146: Chương 146: Mẹ Chương 147: Chương 147: Học tập Chương 148: Chương 148: Kỳ thi Chương 149: Chương 149: Kết thúc Chương 150: Chương 150: Về đến nhà Chương 151: Chương 151: Giấy báo nhập học Chương 152: Chương 152: Khai giảng Chương 153: Chương 153: Mua nhà Chương 154: Chương 154: Đại kết cục