Chương 5
Ý Xuân Chẳng Muộn - Huyền Cửu Chu

Chương 5

Đêm càng lúc càng sâu, bên ngoài đình viện, dưới mái hiên đã treo những chiếc lồng đèn trắng, ánh trăng chẳng biết từ lúc nào đã bị mây đen che khuất, khiến ánh đèn trong chính đường càng thêm mờ ảo, lay động. Gió đêm lướt qua, cuốn những dải lụa trắng và trướng rủ trong linh đường bay lất phất, lay động ngọn nến vàng vọt trên bàn thờ.

Trong linh đường, trên bàn cúng đã bày biện đầy đủ tam sinh cùng đồ cúng, lư hương và nến, đèn trường minh cháy liên tục, từng luồng khói hương lượn lờ. Linh cữu đặt ở chính giữa an tĩnh lạ thường, hệt như vẻ đoan trang, dịu dàng của con người bà khi còn sống. Trên linh vị khắc năm chữ lớn “Tiên mẫu Lâm Vãn Ý”, trông thật tĩnh mịch và cô độc.

Ngô Cẩm Họa mặc áo tang, quỳ trên bồ đoàn trước linh cữu mẫu thân, đốt tiền giấy, nỗi bi thương không cách nào tả xiết. Những ngày qua, nỗi đau xé lòng cứ chồng chất lên nhau, dần dà trở nên tê dại, nhưng lại không có chỗ để phát tiết.

Nàng giữ thẳng sống lưng, ánh mắt kiên định như đuốc cháy, mẫu thân, con sắp vào kinh rồi. Con muốn điều tra rõ nguyên nhân cái chết của người, điều tra rõ rốt cuộc mọi chuyện xảy ra là bởi vì sao?

Mẫu thân, người cứ nương theo ánh sáng của đèn trường minh mà đi, đừng ngoảnh lại. Đợi khi con điều tra rõ ngọn ngành, con sẽ đốt giấy báo cho người biết. Khi ấy, người hãy nhập mộng tìm con.

Ánh đèn dầu canh ba, chiếu rọi sự đen tối và dơ bẩn tận sâu trong lòng người.

Ngô ma ma bưng một chén trà nóng bước vào linh đường. “Cô nương, đêm đã khuya, sương xuống nặng, người hãy uống một chén trà nóng làm ấm cơ thể đi.”

Ngô Cẩm Họa vịn đầu gối khó nhọc đứng dậy khỏi bồ đoàn. Ngô ma ma đỡ nàng loạng choạng ngồi xuống chiếc ghế dựa bên cạnh, dâng chén trà nóng.

Ngô Cẩm Họa hai tay đón lấy, ôm chén trà nóng hổi vừa uống vừa sưởi ấm.

Ngô ma ma có chút lo lắng nhìn cô nương nhà mình, thấy khuôn mặt nhỏ nhắn vốn kiều diễm như hoa của nàng nay lại càng thêm tái nhợt. Ngô ma ma vội vàng khoác lên cho nàng một chiếc áo choàng cổ đứng cài vạt, viền lông cáo, với hoa văn chìm màu trắng bạc.

Chất liệu của chiếc áo choàng này mịn màng nhẹ nhàng tựa làn khói, bởi vậy mà có tên là “gấm La Yên”. Tuy nó mỏng manh nhưng lại vô cùng ấm áp, nên cực kỳ quý giá, có thể nói là “một thước La Yên mười lạng vàng”, không phải gia đình quan lại bình thường nào cũng có thể dùng được. Đây là một trong số những bộ quần áo mà Thái phu nhân phủ Anh Quốc Công Ngô thị – tức là cô tổ mẫu ruột của cô nương – đã sai người đưa tới.

Ngô Cẩm Họa khẽ nâng mắt, nhẹ nhàng giữ lấy tay Ngô ma ma: “Ma ma, việc vào kinh và hành lý đã sửa soạn xong xuôi cả chưa?”

“Bẩm cô nương, đã chuẩn bị thỏa đáng rồi, nhưng mà cô nương,” Ngô ma ma do dự một lát rồi vẫn hỏi ra, “Cô nương, vào thời điểm then chốt này, vị Thái phu nhân phủ Anh Quốc Công lại đột nhiên sai người triệu người vào kinh, không biết có mục đích gì, chỉ sợ bà ta đến không có ý tốt!”

Huống hồ, cái tên súc sinh Ngô Triết kia chính vì phủ Anh Quốc Công mà được thả ra khỏi lao ngục. Mặc dù hiện tại đã bị lão thái gia Ngô gia giam vào từ đường sám hối, nhưng rốt cuộc cũng không thể giam ông ta cả đời. Khó mà đảm bảo ông ta ra ngoài sẽ không lại làm hại cô nương! Còn bức thư gửi về Lâm gia ở kinh thành mười ngày trước đến giờ vẫn chưa có hồi âm. Tình cảnh hiện tại, đối với cô nương mà nói thực sự là nguy hiểm trùng trùng, khó khăn chồng chất.

Nhưng dù thế nào đi nữa, bà ấy cũng sẽ liều cả mạng để bảo vệ giọt máu duy nhất của phu nhân, như vậy mới không phụ ân tình của phu nhân đối với bà ấy.

Nàng đương nhiên biết, lúc này vị Thái phu nhân kia lại triệu nàng vào kinh, ắt hẳn có mục đích của bà ta. Nhưng cho dù vậy, Ngô Cẩm Họa vẫn chưa biết nguyên nhân vì sao vị Thái phu nhân kia nhất định bắt nàng vào kinh, nhưng không sao, nàng cũng có mục đích của riêng nàng muốn đạt được.

Dù sao nàng nhất định phải làm rõ, vì sao phủ Anh Quốc Công lại muốn can thiệp vào vụ án này, hay nói cách khác, phủ Anh Quốc Công mới chính là kẻ thao túng đứng sau tất cả? Vậy nên, cho dù không có lời triệu kiến của Thái phu nhân, nàng cũng sẽ vào kinh, đến phủ Anh Quốc Công điều tra một phen.

Nàng còn cần trở về Lâm phủ, mẫu gia của mẫu thân, gặp được ngoại tổ phụ và ngoại tổ mẫu, báo cáo rõ ngọn ngành sự việc để hai vị trưởng bối ấy đòi lại công bằng cho mẫu thân!

Ngô Cẩm Họa tháo bông hoa trắng trên đầu xuống, nàng biết, từ khoảnh khắc này trở đi, vận mệnh của nàng sẽ hoàn toàn thay đổi.

Vài ngày sau, Ngô Cẩm Họa cùng đám bà tử nha hoàn mang theo hành lý hòm xiểng, đi theo Cố quản sự của phủ Quốc Công, ngồi thuyền lên đường. Đường thủy là nhanh chóng, tiện lợi và ổn định nhất, vì vậy chỉ mất hơn mười ngày, thuyền đã đến bến Trương Gia bên ngoài kinh đô.

Cố quản sự dẫn theo gã sai vặt sắp xếp hành lý lớn nhỏ từ trên thuyền xuống, đặt lên chiếc xe ngựa mui đen sơn bóng cuối cùng. Một nhóm người, hai ba cỗ xe ngựa đông đúc rầm rập tiến về phía trước, nhưng càng đi, xe ngựa lại càng tiến sâu vào rừng núi hoang vu.

Ngô Cẩm Họa ngồi thẳng trên tấm đệm mềm mại của xe ngựa, Ngô ma ma và hai nha hoàn của phủ Quốc Công ngồi nghiêng sang một bên.

“Cô nương…” Ngay cả Ngô ma ma chậm chạp đến mấy cũng cảm thấy lúc này có điều gì đó không ổn, bà ấy có chút lo lắng nhìn Ngô Cẩm Họa.

Nhưng Ngô Cẩm Họa chỉ dùng một ánh mắt ngăn lại lời Ngô ma ma định nói, cố ý ngây thơ hỏi: “Ma ma, nhìn cảnh sắc bên ngoài, thì tại sao chúng ta càng đi lại càng vào sâu trong núi vậy?”

Ngô ma ma nhìn ra bên ngoài, hóa ra xe ngựa đã đi nửa canh giờ, đã rời khỏi quan đạo, chậm rãi lên dốc theo một con đường núi, xuyên qua những bụi cây thấp, tiến sâu vào rừng tùng bách cổ thụ rậm rạp.

Nha hoàn bên cạnh vội vàng đáp: “Bẩm cô nương, vì trong thành đến canh giờ là sẽ đóng cổng thành, nên Cố quản sự sợ chuyến này không kịp, liền tự ý quyết định tối nay tạm trú một đêm tại gia miếu của phủ Quốc Công là Diệu Nhân Tự, sáng mai lại tiếp tục lên đường.”

Ngô ma ma có chút tức giận: “Vậy chẳng phải Cố quản sự kia nên báo trước cho cô nương, rồi mới quyết định nên làm gì hay sao? Sao giờ lại tự tiện làm chủ việc của cô nương vậy?”

Các nha hoàn đều không dám nói gì nữa, chỉ im lặng.

“Thôi được rồi, ma ma. Không sao đâu.”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (170)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170: Hoàn