Chương 50
Ngôn Ngữ C Tu Tiên

Chương 50: Copy 1

Ôm lấy Con Trỏ Chuột, hắn nhận video — dù sao Con Trỏ Chuột mới là mục đích chủ yếu để bọn họ gọi video, mặc dù mấy ngày qua, nó đều chỉ hơi lộ mặt, meo meo gọi vài tiếng với Đông Quân, sau đó Lâm Tầm và Đông Quân bắt đầu ngượng ngùng trò chuyện.
— nói là trò chuyện, thật ra c*̃ng không tính là ngượng ngùng, nếu nói tới vấn đề chuyên nghiệp, bất tri bất giác cũng có thể trò chuyện nửa ngày.
Nhưng hôm nay không được, hôm nay có chuyện xảy ra.
Video kết nối, hôm nay Đông Quân mặc áo sơ mi màu bạc, kiểu dáng hơi hoa lệ, một cái nút cài áo sáng long lanh, không nhìn ra chất liệu, có loại ưu nhã cổ điển.
Lâm Tầm nắm chặt lấy móng vuốt của Con Trỏ Chuột, quơ quơ với anh.
Đông Quân nở nụ cười cực nhẹ.
Dường như anh nhìn xuyên qua camera thấy bố trí trong phòng: “Ra ngoài?”
“Ừm.” Lâm Tầm hơi nghiêng người, để Đông Quân có thể trông thấy đồ đạc của Con Trỏ Chuột được bày biện cẩn thận chỉnh tề trong góc phòng.
Hắn giải thích: “Nhà tôi ở khi còn bé… Ừm, đối diện là máy tính trước kia dùng, bây giờ không có tác dụng lắm.”
Đông Quân có vẻ chăm chú: “Rất đẹp.”
Lâm Tầm: “Khi còn bé ông nội tôi chính tay dạy tôi lập trình trên máy tính này, dùng C.”
Hắn cười rồi tiếp tục nói: “Nhưng mà khi đó tôi thích toán học nhiều hơn một chút.

Chị tôi hoàn toàn không thích loại vật này, cuối cùng thật ra ai cũng không thể giống như ông nội, ông ấy là một kỹ sư rất lợi hại.”
Đông Quân: “Bây giờ cậu c*̃ng rất lợi hại.”
“Có lẽ là thế.” Lâm Tầm: “Hôm nay các cô gái trên mạng nói tôi chỉ có vẻ bề ngoài.”
Đông Quân: “Nếu như cậu mất hứng, tôi sẽ xóa nó đi.”

Lâm Tầm: “Cho nên đúng là anh có thể tùy ý xóa được.”
Đông Quân không nói gì, chỉ là hơi có chút ý cười.
“Được rồi…” Lâm Tầm ôm lấy Con Trỏ Chuột: “Vậy tôi có thể hiểu thành anh muốn nhờ tôi để gián tiếp bộc lộ không? Anh cảm thấy đám fans vợ đang tạo ra bối rối cho anh?”
Đông Quân chậm rãi đan mười ngón vào nhau, đặt lên trên mặt bàn gỗ: “Nếu như cậu nhất định phải hiểu như vậy…”
Lâm Tầm: “Tôi rất khó có cách lý giải khác.”
Đông Quân: “Vậy có vẻ như cậu đúng là một người bạn nhỏ.”
Lâm Tầm: “…”
Ngược lại là có suy đoán khác, nhưng có cho hắn mười lá gan cũng không dám hỏi, nhỡ may không đoán đúng, hắn có thể sẽ xấu hổ đến mức cả đời này cũng không thể nói chuyện với Đông Quân được.
“Mình là người trưởng thành rồi,” Hắn nghĩ: “Dù sao đương nhiên nam thần sẽ có đạo lý của anh ấy.”
Đông Quân: “Có vẻ như lúc cậu gặp được vấn đề cũng đã có cách đối phó của mình.”
Lâm Tầm né tránh chuyển động mắt mấy lần, hắn cảm thấy mình bị Đông Quân ép sát từng bước.
Nhưng Đông Quân không tiếp tục đề tài này nữa.
Anh thản nhiên nói: “Hành trình có sự thay đổi, chắc tôi sẽ về sớm hơn.”
Lâm Tầm: “Trước thời hạn mấy ngày?”
Đông Quân: “Đại khái vào ngày kia.”
“Vất vả,” Lâm Tầm nói, “Ờm… xế chiều ngày mai và ngày kia, chắc toàn bộ hành trình của tôi đều ở trong nhà, anh có thể tới đón Con Trỏ Chuột, hoặc là tôi đưa Con Trỏ Chuột về.”
Con Trỏ Chuột nghe được tên của mình, vốn đang uể oải nằm trên đùi Lâm Tầm, lúc này liền ngẩng đầu lên, nhìn về phía Lâm Tầm, mềm mại “meo” một tiếng.
Lâm Tầm nhìn vào mắt của nó, cảm thấy rất không nỡ.
Đông Quân: “Hai người ở với nhau rất tốt.”
Lâm Tầm vuốt vuốt đầu Con Trỏ Chuột: “Tính cách của nó là ở với bất kì ai cũng không tệ.”
Đông Quân: “Thật ra không phải.”
Lâm Tầm: “Hửm?”
Đông Quân: “Nó từng cào Nguyễn Chỉ, còn có một số người khác nữa.”
Lâm Tầm có chút kinh ngạc, cúi đầu nhìn con mèo con này.
— mèo con đang toàn tâm toàn ý dẫm chân lên người hắn, không có chút lực công kích nào.
Lâm Tầm: “Vậy tôi rất vinh hạnh?”
Đông Quân cười cười: “Có lẽ về sau còn cần cậu ngẫu nhiên chăm sóc nó.”
Lâm Tầm: “Đương nhiên có thể.”
Chủ đề kết thúc như vậy, sau một cuộc đối thoại không liên quan đến đau khổ bên ngoài, cuộc trò chuyện kết thúc.
Lâm Tầm thở phào nhẹ nhõm, gấp máy tính lại, đặt Con Trỏ Chuột ở trước mặt mình.
Hắn chăm chú nói với Con Trỏ Chuột: “Bảo bối, tao có chút sợ hãi, thật đấy.”
Con Trỏ Chuột “meo” một tiếng, có vẻ như không hiểu.
Lâm Tầm: “Đông Quân nhà mày từng yêu đương chưa?”
Con Trỏ Chuột nghiêng đầu: “Meo?”
Lâm Tầm: “Anh ấy có vẻ nuôi chim hoàng yến rất nhuần nhuyễn.”
Con Trỏ Chuột tiếp tục vô tội gọi meo meo.

“Nhưng mà,” Hắn hơi nhíu mày: “Vì cái gì đây?”
Con Trỏ Chuột: “Meo.”
Lâm Tầm: “…Được rồi, tao không nói chuyện với kẻ lừa gạt.”
Hắn nhốt kẻ lừa gạt trong phòng ngủ, mình thì đến phòng đọc sách bên cạnh.
Trên giá sách có một phần là tập tranh và tác phẩm văn học mà Lâm Đinh yêu thích năm đó, còn đâu phần lớn là mang tính kỹ thuật.
Hắn chọn lấy mấy tác phẩm vĩ đại giảng giải về máy tính ở tầng dưới chót, ôm vào trong ngực, dự định trở về.
Một tờ giấy ghi nhớ ố vàng bay xuống từ bên trong một tài liệu giảng dạy Linux.
Lâm Tầm đặt sách xuống, cúi người nhặt nó lên.
Tờ ghi nhớ dài nhỏ màu trắng, hẳn là để làm kẹp sách hoặc ghi chú nội dung quan trọng.

Phía trên dùng bút màu đen viết một từ đơn giống tên, nhưng lại dùng dấu chấm ngăn cách ở giữa.
Co·Lin
Nét chữ rất uyển chuyển trôi chảy.
Đây là cái gì? Lâm Tầm nhíu mày.
Co là cái gì hắn không biết, nhưng Lin là Lâm — vật cũ của ông nội sao? Nhưng ông lão cũng không thích dùng loại giấy ghi nhớ này, đây là thứ mà học sinh trung học mới thích, mà chữ viết của ông nội cũng không phải thế này.
(*) Lâm trong tiếng trung đọc là “lin”.
Co…
Code?
Lâm mã hiệu?
Lâm Tầm: “?”
Trên thế giới chỉ có Lâm Thuật Toán, Lâm mã hiệu là cái gì?
Hơn nữa, Lâm Tầm xác định mình chưa từng đọc qua quyển sách này.
Hắn thả nó trở về, nhưng ghi nhớ chuyện này ở trong lòng — hắn tự xưng là biết rõ tất cả chi tiết trong căn phòng này, hôm nay lại xuất hiện một cái ngoài ý muốn.
Ôm sách quay về phòng, trấn an Con Trỏ Chuột bởi vì bị nhốt trong phòng mà hơi tức giận, hắn nằm trên giường của mình.
Giường và chăn nệm đều rất mềm, hơn nữa cũng không phải là kích thước của một cái giường đơn.

Mùi nắng và mùi mộc hương nhàn nhạt như quanh quẩn ở xung quanh, giống như y trong trí nhớ tuổi thơ.
Hắn vốn cho là mình sẽ bởi vì tâm sự nặng nề mà khó chìm vào giấc ngủ, trên thực tế lại gần như vừa nhắm mắt liền tiến vào mộng đẹp trong mùi hương quen thuộc khiến người ta yên tâm này.
Trong mơ vẫn là ở căn phòng này, hắn làm đề toán học, bên trên cây lựu dưới tầng có chim tiếng kêu, nhà hàng xóm đối diện truyền đến giai điệu dương cầm du dương.
Hắn giải phương trình vô định nửa ngày, cuối cùng đạt được một kết quả “vô nghiệm”.
Giấc mơ rất ngắn, Lâm Tầm bị tiếng chim hót đánh thức.
Một ngày bình thường lại bắt đầu, hắn ăn đồ ăn sáng do chị mình tự tay nấu, chào hỏi với hàng xóm cũ, cuối cùng tỉa cành cho cây lựu — trong khoảng thời gian này Con Trỏ Chuột biểu diễn leo cây, bị cành cây kẹp lại.
Làm xong mọi việc, bọn họ lái xe trở về thủ đô.
Chỉ mới rời đi một ngày ngắn ngủi, mây đen chồng chất trên bầu trời thành phố lại dày thêm gấp hai.
Lâm Đinh: “Sắp mưa to rồi.”

Lâm Tầm: “Có lẽ vậy.”
Hắn ngẫm nghĩ: “Chị về trường nhanh lên.”
Lâm Đinh: “Cũng không ở được thêm mấy ngày.”
Lâm Tầm: “Vâng.”
Hắn biết tầng mây màu đen cũng không phải là mây đen bình thường, mà là ma khí.
Bên trong nhóm chat “Người một nhà tương thân tương ái” mỗi ngày đều tập hợp tình huống xuất hiện ma vật hôm nay, tình thế càng ngày càng nghiêm trọng, càng ngày càng nhiều đệ tử tu tiên rời khỏi môn phái, đi đến thủ đô trợ giúp — căn cứ vào sự thổi phồng của các tiền bối trong nhóm tối hôm qua, chỉ là sư phụ lão Hoắc chém giết ma vật thôi mà đã có trên trăm con rồi.
Một đường không nói chuyện, Jetta nhỏ chậm rãi chạy đến dưới tầng khu nhà.
Trước cửa tòa nhà có bà lão mặc áo bông, dắt theo một cậu bé khoảng bảy tám tuổi, đang nhìn vào trong hành lang.
Lâm Tầm vừa xuống xe, liền bị mấy người đó bắt được.
“Cậu nhóc,” Bà lão gọi to, nói: “Cháu có biết lão Hoắc trung y ở đây không?”
Lão Hoắc trung y?
Lâm Tầm rất biết.
Hắn: “Bà tìm ông ấy?”
Bà lão: “Còn không phải thế sao! Bà nghe các chị em nói gần đây khu nhà Triều Dương mới có một lão Hoắc trung y, trị chứng động kinh, còn chữa rất giỏi nữa!”
Lâm Tầm: “…”
Lão Hoắc trung y chữa chứng động kinh?
Không, ông ấy sẽ chỉ đánh vật lý cho bất tỉnh, sau đó nói dối là đã chữa xong bệnh thần kinh thôi.
Lâm Tầm: “Lão Hoắc trung y không chữa chứng động kinh, nếu bà muốn xem đầu óc, cháu đề nghị nên đến bệnh viện Thiên Đàn.”
“Đến đó phải giải phẫu! Theo bà, vẫn là trung y —” Bà lão nói, chỉ cậu bé đang dắt trong tay cho Lâm Tầm nhìn: “Một đứa trẻ đang tốt lành, bây giờ đêm nào cũng phát run, nói mê sảng, ban ngày cũng không có tinh thần, bà phải tìm Hoắc trung y nhìn xem.”
“Cái này phải dùng dụng cụ y học kiểm tra, bà à, bà phải tin tưởng khoa…”
Lâm Tầm đang nói, trong đầu bỗng nhiên vang lên âm thanh máy móc.
“Phát động nhiệm vụ chi nhánh “Nửa đêm nói nhỏ”.

Miêu tả nhiệm vụ: Mười hai giờ khuya, trong đầu của hắn sẽ có một người khác.

Phần thưởng nhiệm vụ: Linh lực 20, bảo rương hỗn độn x1.”
Lâm Tầm im lặng, không còn khuyên bà lão tin tưởng khoa học nữa.
Thật xin lỗi, tôi quên mất, đây chính là thế giới không khoa học.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (145)
Chương 1: Chương 1: Vòng Lặp Vô Hạn 1 Chương 2: Chương 2: Vòng Lặp Vô Hạn 2 Chương 3: Chương 3: Debug 3 Chương 4: Chương 4: Vòng Lặp Vô Hạn 4 Chương 5: Chương 5: Vòng Lặp Vô Hạn 5 Chương 6: Chương 6: Vòng Lặp Vô Hạn 6 Chương 7: Chương 7: Trình Thu Thập 1 Chương 8: Chương 8: Trình Thu Thập 2 Chương 9: Chương 9: Trình Thu Thập 3 Chương 10: Chương 10: Trình Thu Thập 4 Chương 11: Chương 11: Tường Lửa 1 Chương 12: Chương 12: Tường Lửa 2 Chương 13: Chương 13: Tường Lửa 3 Chương 14: Chương 14: Tường Lửa 4 Chương 15: Chương 15: Tràn Ra 1 Chương 16: Chương 16: Tràn Ra 2 Chương 17: Chương 17: Tràn Ra 3 Chương 18: Chương 18: Tràn Ra 4 Chương 19: Chương 19: Ddos 1 Chương 20: Chương 20: Ddos 2 Chương 21: Chương 21: Ddos 3 Chương 22: Chương 22: Ddos 4 Chương 23: Chương 23: Ngắt Mạng 1 Chương 24: Chương 24: Ngắt Mạng 2 Chương 25: Chương 25: Lập Trình Hướng Đối Tượng 1 Chương 26: Chương 26: Lập Trình Hướng Đối Tượng 2 Chương 27: Chương 27: Lập Trình Hướng Đối Tượng 3 Chương 28: Chương 28: Lập Trình Hướng Đối Tượng 4 Chương 29: Chương 29: Debug 1 Chương 30: Chương 30: Debug 2 Chương 31: Chương 31: Debug 3 Chương 32: Chương 32: Debug 4 Chương 33: Chương 33: Debug 5 Chương 34: Chương 34: Con Trỏ Chuột 1 Chương 35: Chương 35: Con Trỏ Chuột 2 Chương 36: Chương 36: Con Trỏ Chuột 3 Chương 37: Chương 37: Con Trỏ Chuột 4 Chương 38: Chương 38: Con Trỏ Chuột 5 Chương 39: Chương 39: Con Trỏ Chuột 6 Chương 40: Chương 40: Con Trỏ Chuột 7 Chương 41: Chương 41: Khe Hở 1 Chương 42: Chương 42: Khe Hở 2 Chương 43: Chương 43: Khe Hở 3 Chương 44: Chương 44: Khe Hở 4 Chương 45: Chương 45: Khe Hở 5 Chương 46: Chương 46: Khe Hở 6 Chương 47: Chương 47: Khe Hở 7 Chương 48: Chương 48: Khe Hở 8 Chương 49: Chương 49: Khe Hở 9 Chương 50: Chương 50: Copy 1 Chương 51: Chương 51: Copy 2 Chương 52: Chương 52: Copy 3 Chương 53: Chương 53: Copy 4 Chương 54: Chương 54: Copy 5 Chương 55: Chương 55: Copy 6 Chương 56: Chương 56: Copy 7 Chương 57: Chương 57: Copy 8 Chương 58: Chương 58: Copy 9 Chương 59: Chương 59: Copy 10 Chương 60: Chương 60: Duyệt Cây 1 Chương 61: Chương 61: Duyệt Cây 2 Chương 62: Chương 62: Duyệt Cây 3 Chương 63: Chương 63: Duyệt Cây 4 Chương 64: Chương 64: Duyệt Cây 5 Chương 65: Chương 65: Thiểu Năng Nhân Tạo 1 Chương 66: Chương 66: Thiểu Năng Nhân Tạo 2 Chương 67: Chương 67: Thiểu Năng Nhân Tạo 3 Chương 68: Chương 68: Thiểu Năng Nhân Tạo 4 Chương 69: Chương 69: Thiểu Năng Nhân Tạo 5 Chương 70: Chương 70: Thiểu Năng Nhân Tạo 6 Chương 71: Chương 71: Thiểu Năng Nhân Tạo 7 Chương 72: Chương 72: Thiểu Năng Nhân Tạo 8 Chương 73: Chương 73: Thiểu Năng Nhân Tạo 9 Chương 74: Chương 74: Nén Dữ Liệu 1 Chương 75: Chương 75: Nén Dữ Liệu 2 Chương 76: Chương 76: Nén Dữ Liệu 3 Chương 77: Chương 77: Nén Dữ Liệu 4 Chương 78: Chương 78: Nén Dữ Liệu 5 Chương 79: Chương 79: Nén Dữ Liệu 6 Chương 80: Chương 80: Nén Dữ Liệu 7 Chương 81: Chương 81: Nén Dữ Liệu 8 Chương 82: Chương 82: Nén Dữ Liệu 9 Chương 83: Chương 83: Luận Văn 1 Chương 84: Chương 84: Luận Văn 2 Chương 85: Chương 85: Luận Văn 3 Chương 86: Chương 86: Đường Ngắn Nhất 1 Chương 87: Chương 87: Đường Ngắn Nhất 2 Chương 88: Chương 88: Đường Ngắn Nhất 3 Chương 89: Chương 89: Đường Ngắn Nhất 4 Chương 90: Chương 90: Đường Ngắn Nhất 5 Chương 91: Chương 91: Đường Ngắn Nhất 6 Chương 92: Chương 92: Đường Ngắn Nhất 7 Chương 93: Chương 93: Đường Ngắn Nhất 8 Chương 94: Chương 94: Đường Ngắn Nhất 9 Chương 95: Chương 95: D-l 1 Chương 96: Chương 96: D-l 2 Chương 97: Chương 97: D-l 3 Chương 98: Chương 98: D-l 4 Chương 99: Chương 99: D-l 5 Chương 100: Chương 100: Os 1 Chương 101: Chương 101: Os 2 Chương 102: Chương 102: Os 3 Chương 103: Chương 103: Os 4 Chương 104: Chương 104: Os 5 Chương 105: Chương 105: Os 6 Chương 106: Chương 106: Os 7 Chương 107: Chương 107: Os 8 Chương 108: Chương 108: Os 9 Chương 109: Chương 109: Os 10 Chương 110: Chương 110: Mây 1 Chương 111: Chương 111: Mây 2 Chương 112: Chương 112: Mây 3 Chương 113: Chương 113: Mây 4 Chương 114: Chương 114: Mây 5 Chương 115: Chương 115: Mây 6 Chương 116: Chương 116: Mây 7 Chương 117: Chương 117: Mây 8 Chương 118: Chương 118: Mật Mã 1 Chương 119: Chương 119: Mật Mã 2 Chương 120: Chương 120: Mật Mã 3 Chương 121: Chương 121: Mật Mã 4 Chương 122: Chương 122: Mật Mã 5 Chương 123: Chương 123: Mật Mã 6 Chương 124: Chương 124: Mật Mã 7 Chương 125: Chương 125: Mật Mã 8 Chương 126: Chương 126: Mật Mã 9 Chương 127: Chương 127: Mật Mã 10 Chương 128: Chương 128: Root 1 Chương 129: Chương 129: Root 2 Chương 130: Chương 130: Root 3 Chương 131: Chương 131: Root 4 Chương 132: Chương 132: Root 5 Chương 133: Chương 133: Root 6 Chương 134: Chương 134: Root 7 Chương 135: Chương 135: Root 8 Chương 136: Chương 136: Hũ Mật 1 Chương 137: Chương 137: Hũ Mật 2 Chương 138: Chương 138: Hũ Mật 3 Chương 139: Chương 139: Hũ Mật 4 Chương 140: Chương 140: Hỗn Độn 1 Chương 141: Chương 141: Hỗn Độn 2 Chương 142: Chương 142: Hỗn Độn – Cuối Cùng Chương 143: Chương 143: Phiên Ngoại 1 Vở Kịch Luân Lý Chương 144: Chương 144: Phiên Ngoại 2 Hello World Chương 145: Chương 145: Phiên Ngoại 3 Thành Thật Trả Lời