Chương 50
Năm Ấy Không Gả Cho Gió Đông

Chương 50: Bắc Cương

– Cái gì cơ? – Bùi Chiếu hỏi lại.

Hai người đứng dưới mái hiên Ngô Đồng viện, ánh đèn trong phòng sáng choang hắt ra thứ ánh sáng ấm áp. Bên ngoài, tuyết đầu năm bay lất phất.

Sân viện sáng trưng, càng làm nổi bật hình ảnh tuyết trắng rơi trên nền trời đen kịt, tựa như những cánh hoa bay từ hư không xa xôi. Hạ nhân đang đốt pháo trong sân, trẻ con nô đùa vui vẻ, tạo nên một khung cảnh vừa ấm cúng vừa rộn ràng.

Lăng Ba khoác áo hồ cừu, hai tay đặt trong ống tay áo ấm áp, lớp lông xù của áo bị gió thổi nhẹ v**t v* lên gương mặt cô. Thanh niên đứng bên cạnh cô cao to, tuấn tú như thần tiên, xinh đẹp như khổng tước, toát ra hơi ấm từ ánh đèn. Dù Lăng Ba đã sớm thấu tỏ sự đời, cũng không khỏi sinh lòng tiếc nuối.

Lẽ ra không nên hỏi, hỏi rồi sẽ phá hỏng cảnh ấm áp này.

Nhưng dù sao cô cũng là Diệp Lăng Ba.

– Huynh không chịu nỗ lực phấn đấu, là vì chuyện ở sông Minh Sa sao? – Cô bình tĩnh lặp lại câu hỏi.

Khi cần hài hước, cô sẵn lòng để chàng kể mười câu chuyện cười. Nhưng một khi đã muốn hỏi chuyện nghiêm túc, chàng có giở mười ngàn trò khôi hài cũng không thoát được.

Bùi Chiếu im lặng hồi lâu, ánh sáng vẫn chiếu lên gò má chàng. Trước khi gặp chàng, Lăng Ba vẫn luôn cho rằng Thôi Cảnh Dục chính là hình mẫu thanh niên tướng lĩnh tiêu chuẩn, cho đến khi cô gặp Bùi Chiếu.

Dù chàng có làm bộ thờ ơ, hay giở mấy trò khôi hài vớ vẩn, Lăng Ba vẫn biết chàng tinh tế và mẫn cảm hơn Thôi Cảnh Dục rất nhiều. Thôi Cảnh Dục là sói và gấu, còn chàng là một con chim ưng.

Người từng nuôi chim ưng đều biết, loài ác điểu này thật ra rất yếu đuối, chỉ cần vài chiếc lông cánh bị thương là sẽ không thể bay cao được nữa. Vua sói ở bãi săn thì khác, dù nửa thân bị thương máu me be bét, sâu đến tận xương, chúng vẫn có thể tiếp tục đi săn trong bão, há miệng cắn xé con mồi, ngẩng đầu lạnh lẽo nhìn người.

Do đó, Thôi Cảnh Dục có thể phong Hầu, còn chàng thì không. Bùi Chiếu cũng không muốn dự lễ chúc mừng, càng không muốn làm rể quý trong Hoa Tín yến.

Đó là suy đoán của Lăng Ba, nhưng cô không ngờ Bùi Chiếu lại trả lời thật.

Có lẽ vì ánh đèn đêm nay quá ấm áp, chàng đứng trên bậc thềm, bình tĩnh đáp lại Lăng Ba.

– Ta đã từng đắp mộ.

Chàng lặng lẽ nói với Lăng Ba, đôi mắt khi nhìn từ mặt bên của chàng tỏa sáng như ngọc lưu ly.

– Mùa đông ở Bắc Cương, mặt đất đóng băng cứng hơn cả sắt thép, không thể đào nổi. Cả một khúc sông phủ đầy xác chết, bãi sông cũng không kém. Giữ lại sẽ thành thức ăn cho chó sói, kền kền. Người Bắc Nhung gọi đó là ưng táng, nhưng người Hán chúng ta tin rằng sau khi qua đời, nếu thi thể không được toàn vẹn sẽ không thể đầu thai. Vì vậy, ta dẫn theo mười mấy người còn sống sót, gom họ lại một chỗ, dùng đá và tuyết lấp lại. Chúng ta làm việc này mấy ngày liền, ban ngày khuân xác, ban đêm thay nhau canh gác, bởi cách đó ba trượng có một bầy sói đang rình mò. Khi đắp xong, ta chợt nhớ tới Kinh quan (1) được tả trong sách. Khi đó, ta mới hiểu: chiến tranh chính là như vậy. Phong Hầu bái tướng là việc của người sống, còn khi chết rồi, thắng thua cũng chẳng khác gì nhau.

Lẽ ra cô nên véo chàng một cái, vì đây không phải chuyện nên kể vào dịp Tết nhất. Thế nhưng, không hiểu sao Lăng Ba chẳng thể thốt ra một lời nặng nề nào, yết hầu như bị đông cứng lại, khẽ cử động cũng thấy đau.

Bùi Chiếu cũng biết lời này không nên nói ra. Dù Lăng Ba hay tỏ ra trưởng thành, thậm chí còn biết điều khiển đám người hầu trong khu nhà nhỏ của cô như một đội quân, nhưng dù sao cô cũng chỉ là một tiểu thư khuê các, chưa từng chứng kiến cảnh máu me. Chuyện này kể ra sẽ khiến cô sợ hãi.

Nhưng chàng không ngờ, Lăng Ba lại nắm lấy cánh tay mình.

Ngón tay cô mảnh mai tinh tế, một bàn tay vô cùng xinh xắn. Đốt ngón tay mang vệt chai mờ vì thường phải viết chữ tính sổ, da dẻ mỏng manh sắc trắng ngọc. Bàn tay này lẽ ra nên được giấu trong ống tay áo lông ấm áp, chứ không nên để lộ ra trong gió rét.

Thế nhưng, đến lúc bị cô nắm lấy cánh tay, Bùi Chiếu mới nhận ra mình đang run rẩy.

Lăng Ba nhấc mắt nhìn chàng.

Cô thấp hơn Bùi Chiếu một cái đầu, mảnh mai và yếu ớt, tựa như một con vật nhỏ được bọc trong tơ lụa và lông thú, có thể là nai, cũng có thể là thỏ. Thế nhưng, ánh mắt bình tĩnh cô đang nhìn chàng lại khiến chàng yên tâm hơn bất cứ điều gì.

– Năm mẫu thân ta qua đời, Yến Yến mới bảy tuổi. Ta sinh ngày mười tám tháng giêng, qua Tết mới tròn mười ba. Nhưng Thanh Lan phải bôn ba giữa các thế gia ở kinh thành, giao tiếp với các phu nhân, khơi gợi sự thương hại của họ để bảo vệ của hồi môn của mẫu thân, nên ta phải quán xuyến việc nhà. Khi đó, tất cả tiền bạc trong nhà đều được cất trong một chiếc hộp khảm trai, ta kê đầu lên đó mà ngủ. Có lúc Thanh Lan ở lại nhà dì Mạnh, không thể trở về, vú nuôi bị đánh đuổi, ta liền ngủ cùng Yến Yến, buộc hai tay bọn ta vào nhau bằng một sợi dây thừng, vì sợ có người sẽ bắt nó đi lúc ta đang ngủ say.

– Những điều này đều không khó khăn. Ta nhớ nhất đêm giao thừa năm đó, bởi vì Yến Yến ngã bệnh. Trước đây khi mẫu thân còn sống, giao thừa rất long trọng, có thật nhiều đồ ăn ngon. Thế nhưng năm đó, ngay cả đầu bếp cũng không tập hợp đủ, ta đã nghĩ đến chuyện phái Liễu Cát ra ngoài mua điểm tâm. Ta hỏi Yến Yến muốn ăn đồ ở nhà ai, thật ra ta rất sợ nó sẽ nói muốn ăn ở phường Như Ý, nơi có món Bát Đại Kiện nổi tiếng. Nhưng Yến Yến lại cứ đòi đồ của phường Như Ý. Liễu Cát nhận ra ta khó xử, liền hỏi ta có phải không đủ tiền không. Thật ra ta có đủ, chỉ là không dám lấy ra, vì ta không biết ăn một cái Tết sẽ tốn bao nhiêu tiền, cũng không biết cuộc sống thế này sẽ kéo dài bao lâu. Ta sợ trong nhà lại xảy ra biến cố, sợ bệnh của Yến Yến cần thuốc quý, và sợ Thanh Lan không thu được tiền lãi năm nay từ cửa hàng.

Cô khựng lại đôi chút, dường như đang nghẹn ngào. Nhưng Bùi Chiếu chưa kịp an ủi, cô đã bình tĩnh kể tiếp.

– Thế nên ta bảo Liễu Cát mua ở Lan Hoa cư. Đến giờ ta vẫn nhớ, Lan Hoa cư rẻ hơn phường Như Ý một lượng tám tiền. Ta đặt điểm tâm vào hộp của phường Như Ý, lừa Yến Yến đó là đồ của phường Như Ý. Yến Yến ăn rất vui vẻ, tựa như không hề nhận ra. Thế nhưng, tối hôm đó, bệnh của nó trở nặng, sốt cao suốt đêm. Thanh Lan bị tuyết chặn ở nông trang, không thể về được. Dương nương tử vội vã đi mời đại phu. Ta ôm Yến Yến khóc cả đêm. Ta vừa sợ vừa hối hận. Nếu như nó không qua khỏi tối hôm ấy, cả đời này ta sẽ tự thấy mình là tỷ tỷ tệ hại nhất.

Mắt cô ầng ậc nước, tựa như một quân cờ đang chìm dần vào vũng nước. Bùi Chiếu muốn an ủi cô, nhưng Lăng Ba lại cứng cỏi ngẩng đầu lên.

– Nhưng đó đã là chuyện của bảy năm trước rồi. Ta và Thanh Lan chỉ mất một năm để sắp xếp nhà cửa đâu ra đó, giao thừa năm thứ hai đã gần giống như lúc mẫu thân còn sống. Bốn năm trước, ông chủ phường Như Ý bị đắm thuyền ở Thông Châu, muốn bán cửa hàng gán nợ. Ta đã chi mười ngàn lượng bạc để mua lại phường Như Ý. Từ giờ, điểm tâm nhà ta chính là tốt nhất kinh thành, Yến Yến lúc nào cũng có thể ăn được món điểm tâm nó muốn…

– Bùi Chiếu, huynh xem.

Cô bình thản cười với chàng.

– Trên đời này chẳng có chuyện gì là không vượt qua được. Trừ sinh tử, chẳng có gì to tát. Chỉ cần chúng ta còn sống là có thể tiến về phía trước. Dù trước mặt là núi cao, chúng ta cũng có thể san bằng. Huynh cười ta nỗ lực phấn đấu, ta cười huynh dậm chân tại chỗ. Người chết đã chết rồi, chúng ta phải sống tiếp thay phần của họ, đó mới là việc huynh và ta nên làm.

Như ứng theo lời cô nói, trong viện bỗng rực sáng pháo hoa. Ánh sáng rực rỡ chiếu vào gương mặt cô, như ngọn lửa dã tâm đang cháy hừng hực, khiến gương mặt vốn bình thường cũng óng ánh như trân bảo.

Là Liễu Nhi không nghe lời, nhõng nhẽo đòi Liễu Cát đốt cây hỏa thụ ngân hoa lớn nhất. Tháp giấy pháo hoa cao hơn cả người. Đốm lửa lóe sáng từ trên đỉnh tháp, lan dần rồi chợt bùng nổ trong chớp mắt, tựa như dòng nước suối phun trào, b*n r* vô số ánh lửa chói lòa, lại như một cơn mưa màu vàng sáng, khiến cả đình viện sáng rực như ban ngày.

Người trong viện đều đang cười đùa, đám trẻ con phát ra tiếng cười thích thú. Hai người dừng lại câu chuyện, lặng lẽ ngắm pháo hoa. Là Ngô Đồng viện bảy năm trước cũng được, là sông Minh Sa bốn năm trước cũng thế. Chỉ cần đứng dưới cơn mưa màu vàng này, điều gì cũng có thể lãng quên.

Lúc này nên ngâm một bài thơ, nhưng Lăng Ba không nghĩ ra. Cô không phải người giỏi thi ca.

– Nếu Thanh Lan cũng ở đây thì tốt, – Lăng Ba cảm khái. – Nhất đinh tỷ ấy sẽ biết nên đọc thơ gì.

Bùi Chiếu mỉm cười.

“Hoả thụ ngân hoa xúc mục hồng,
Yết thiên cổ xuý náo xuân phong.
Tân hoan nhập thủ sầu mang lý,
Cựu sự kinh tâm ức mộng trung.” (2)

Lúc chàng đọc thơ trông cũng đẹp đẽ vô cùng, đôi mắt cười cong cong trong ánh lửa lấp lánh. Chàng hơi cúi đầu nhìn Lăng Ba. Nếu chàng có thể đỗ Tiến sĩ, không chừng cũng sẽ trở thành một Thám hoa.

Lăng Ba kiêu căng ngẩng đầu.

– Không dễ nghe chút nào, – Cô không xoi mói bài thơ, mà chỉ xoi mói người đọc.

Bùi Chiếu không giận, chỉ cười, ánh mắt chàng chăm chú nhìn cô, đôi mắt tựa như đang ẩn trong mây mù.

– Huynh nhìn ta làm gì? – Lăng Ba tức giận hỏi.

– Đây là lần đầu tiên ta thấy tiểu thư mặc đồ đỏ, – Bùi Chiếu mỉm cười đáp, – Quả thật rất đẹp.

Lăng Ba đương nhiên biết chàng đang khách sáo, nhưng vì vẫn là mình được lợi nên cô cũng chẳng dùng ngữ khí khó chịu với chàng nữa.

– Tết đến đương nhiên phải mặc đồ đỏ chứ, lẽ nào cứ mặc mãi màu xanh như huynh? Trông như một cây măng tre, chẳng may mắn chút nào.

– Không phải ta thích mặc màu xanh, chỉ không thích mặc màu đỏ thôi, – Bùi Chiếu cười tủm tỉm, – Nhưng nếu Diệp tiểu thư may đồ đỏ cho ta, ta sẽ mặc.

Có lẽ vì mùi khói pháo quá nặng, Lăng Ba cảm thấy hơi khó thở, nghiêng đầu đi như thể không thể nhìn thẳng vào chàng.

– Huynh nghĩ hay nhỉ! Lần sau ta làm xiêm y không biết phải chờ đến năm nào tháng nào. Ai bảo huynh suốt ngày chọc tức ta, cứ mặc như ăn mày đi!

.
.
.

(1) Chồng chất xác kẻ thù để thị uy

(2) Đây là bài thơ Nguyên Dạ của nhà thơ Chu Thục Chân.

Cả bài:

Hoả thụ ngân hoa xúc mục hồng,
Yết thiên cổ xuý náo xuân phong.
Tân hoan nhập thủ sầu mang lý,
Cựu sự kinh tâm ức mộng trung.
Đãn nguyện tạm thành nhân khiển quyển,
Bất phương thường nhậm nguyệt mông lung.
Thưởng đăng na đắc công phu tuý,
Vị tất minh niên thử hội đồng.

Bản dịch sưu tầm trên thivien:

Rực hồng bạc điểm đèn hoa
Vang trời trống giục chan hoà gió xuân
Vui vừa chợt đến bần thần
Chuyện xưa còn đó nhớ dần trong mơ
Mong người quyến luyến thân sơ
Ngành trăng tít tắp mịt mờ quản chi
Mải vui quên rượu một khi
Sang năm chưa chắc giống gì đêm nay

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (139)
Chương 1: Chương 1: Uỷ thác Chương 2: Chương 2: Chuyện cũ Chương 3: Chương 3: Diệp gia Chương 4: Chương 4: Tỷ tỷ Chương 5: Chương 5: Bích Vi Chương 6: Chương 6: Gặp gỡ Chương 7: Chương 7: Yến hội Chương 8: Chương 8: Hầu gia Chương 9: Chương 9: Chim cưu Chương 10: Chương 10: Lăng ba Chương 11: Chương 11: Yến Yến Chương 12: Chương 12: Bóng tuyết Chương 13: Chương 13: A Thố Chương 14: Chương 14: Bùi Chiếu Chương 15: Chương 15: Ngụy gia Chương 16: Chương 16: Nhà bếp Chương 17: Chương 17: Cố nhân Chương 18: Chương 18: Nhục nhã Chương 19: Chương 19: Quá trớn Chương 20: Chương 20: Công chúa Chương 21: Chương 21: Liễu cát Chương 22: Chương 22: Bình an Chương 23: Chương 23: Cơ hội Chương 24: Chương 24: Bạch mã Chương 25: Chương 25: Can gián Chương 26: Chương 26: Cáo trạng Chương 27: Chương 27: Dân cờ bạc Chương 28: Chương 28: Thế tử Chương 29: Chương 29: Cứng đầu Chương 30: Chương 30: Đi lên Chương 31: Chương 31: Võ tướng Chương 32: Chương 32: Thương tâm Chương 33: Chương 33: Giai thoại Chương 34: Chương 34: Cầu nguyện Chương 35: Chương 35: Tận hứng Chương 36: Chương 36: Phụ lòng Chương 37: Chương 37: Đúng mực Chương 38: Chương 38: Tỷ tỷ Chương 39: Chương 39: Vọng lâu Chương 40: Chương 40: Cung tiễn Chương 41: Chương 41: Trúng kế Chương 42: Chương 42: Khóa đồng Chương 43: Chương 43: Thủ đoạn Chương 44: Chương 44: Quyết đoán Chương 45: Chương 45: Mưu tính Chương 46: Chương 46: Bảo vệ Chương 47: Chương 47: Thắp hương Chương 48: Chương 48: Tết đến Chương 49: Chương 49: Bong bóng cá Chương 50: Chương 50: Bắc Cương Chương 51: Chương 51: Ước nguyện Chương 52: Chương 52: Vẻ mặt Chương 53: Chương 53: Cọc gỗ Chương 54: Chương 54: Xử trí Chương 55: Chương 55: Gắng sức Chương 56: Chương 56: Tiếp giá Chương 57: Chương 57: Ngự liễn Chương 58: Chương 58: Phạt quỳ Chương 59: Chương 59: Lang quân Chương 60: Chương 60: Phu nhân Chương 61: Chương 61: Xinh đẹp Chương 62: Chương 62: Xin xăm Chương 63: Chương 63: Chiên la Chương 64: Chương 64: Tơ hồng Chương 65: Chương 65: Thanh Loan Chương 66: Chương 66: Xòe đuôi Chương 67: Chương 67: Nguyên Tiêu Chương 68: Chương 68: Thượng du Chương 69: Chương 69: Thanh thản Chương 70: Chương 70: Thích Chương 71: Chương 71: Cáo mệnh Chương 72: Chương 72: Kền kền Chương 73: Chương 73: Châm trà Chương 74: Chương 74: Can gián Chương 75: Chương 75: Minh hữu Chương 76: Chương 76: Chim cắt Chương 77: Chương 77: Ban thưởng Chương 78: Chương 78: Lợi ích Chương 79: Chương 79: Sinh nhật Chương 80: Chương 80: Điềm lành Chương 81: Chương 81: Duyên mỏng Chương 82: Chương 82: Chính duyên Chương 83: Chương 83: Mã cầu Chương 84: Chương 84: Hợp cẩn Chương 85: Chương 85: Sào tre Chương 86: Chương 86: Triền đấu Chương 87: Chương 87: Giải nhất Chương 88: Chương 88: Hoài nghi Chương 89: Chương 89: Diều hâu Chương 90: Chương 90: Nổi mẩn Chương 91: Chương 91: Thâm thù đại hận Chương 92: Chương 92: Điểm trà Chương 93: Chương 93: Bày tỏ Chương 94: Chương 94: Hoa đào Chương 95: Chương 95: Lời phán Chương 96: Chương 96: Sát khí Chương 97: Chương 97: Chấm dứt Chương 98: Chương 98: Dũng cảm Chương 99: Chương 99: Bơi Chương 100: Chương 100: Lựa chọn Chương 101: Chương 101: Hoàng thương Chương 102: Chương 102: Vững lòng Chương 103: Chương 103: Nghiệp chướng Chương 104: Chương 104: Thanh lan Chương 105: Chương 105: Trách nhiệm Chương 106: Chương 106: A Thiền Chương 107: Chương 107: Giá trị Chương 108: Chương 108: Vô tư Chương 109: Chương 109: Song toàn Chương 110: Chương 110: Thường đệ Chương 111: Chương 111: Lý Hạ Chương 112: Chương 112: Kết thúc Chương 113: Chương 113: Tay trắng Chương 114: Chương 114: Quốc công Chương 115: Chương 115: Người đứng đầu Chương 116: Chương 116: Cố ý Chương 117: Chương 117: Bao che Chương 118: Chương 118: Tác thành Chương 119: Chương 119: Ép buộc Chương 120: Chương 120: Hội xuân săn Chương 121: Chương 121: Giao tình Chương 122: Chương 122: Đại ưng Chương 123: Chương 123: Săn gấu Chương 124: Chương 124: Hèn nhát Chương 125: Chương 125: Đồng hoa Chương 126: Chương 126: Lồng sắt Chương 127: Chương 127: Nước mắt Chương 128: Chương 128: Cầm sắt Chương 129: Chương 129: Vua hổ Chương 130: Chương 130: Tám năm Chương 131: Chương 131: Tuyết lớn Chương 132: Chương 132: Giao tâm Chương 133: Chương 133: Hoa sen Chương 134: Chương 134: Tượng thần Chương 135: Chương 135: Ngô đồng Chương 136: Chương 136: Đáp án Chương 137: Chương 137: Giang Nam Chương 138: Chương 138: Giang Nam (2) Chương 139: Chương 139: Giang Nam (3) [Hết]