Chương 50
Sau Khi Bị Ép Trở Thành Vạn Nhân Mê

Chương 50: Tiểu kiều thê của đại lão

Ôn Nhiêu chủ động từ bỏ quyền chủ động, anh quỳ gối trên người Hillo, cố gắng không đè lên vết thương của hắn để làm xong chuyện tiếp theo.

 

Cảm giác trơn nhẵn của mông không tốt, cho nên Ôn Nhiêu c** q**n xuống một nửa, liền không cởi tiếp nữa. Ý định ban đầu của anh chỉ là dùng cái thân thể 'kinh nghiệm đầy mình' này của nguyên chủ, để tạm thời an ủi Hillo bị thương, nhưng điều anh không ngờ tới là, Hillo so với phần dưới của anh, dường như lại càng có hứng thú với phần trên của anh hơn.
Hillo chuyên chú đưa tay ra, ngón tay run rẩy cởi nút áo sơ mi của Ôn Nhiêu.

 

Ôn Nhiêu vốn dĩ muốn ngăn cản hắn, hai người đàn ông cứ thẳng thắn đối diện nhau trong một chiếc xe chật hẹp như vậy, thật sự là quá kỳ lạ. Nhưng cái vẻ đáng thương của Hillo, chỉ cần bị anh từ chối, liền lập tức rụt tay về, làm Ôn Nhiêu chỉ thở dài một hơi, nuốt tất cả những lời muốn nói lại.

 

Trên người Ôn Nhiêu không có bất kỳ vết thương nào, so với Hillo lúc này vết thương chồng chất, quả thực như hai thái cực. Hillo lại giống như đối xử với một vị thần thánh khiết, cẩn thận chạm vào.

 

Ôn Nhiêu không tiện thúc giục hắn làm thẳng chuyện cần làm, như vậy có vẻ anh quá nóng vội, nhưng anh thật sự có chút không chịu nổi sự chạm vào của Hillo. Cái cảm giác mềm mại đó, chỉ có lòng bàn tay là ấm áp, dán trên ngực anh, nhẹ nhàng chạm vào. Về mặt sinh lý, Ôn Nhiêu vẫn vô cùng bài xích, nhưng cơ thể anh lại dị thường thích loại chạm vào này, đến nỗi khi ý chí anh còn muốn ngoan cường chống cự, cơ thể liền vì tê dại mà sụp xuống một chút.

 

"Đừng làm loại chuyện kỳ quái này."

 

Lần hai trước đây, Ôn Nhiêu còn không biết cơ thể này lại mẫn cảm đến mức này.

 

"Ôn, không thích sao?"

 

"Không, chỉ là..."

 

Ôn Nhiêu khó có thể miêu tả, cái cảm giác hoàn toàn trái ngược với sự khó chịu hoặc đau đớn mà anh mong muốn. Anh nghĩ đến là chính mình đã chủ động từ bỏ quyền chủ động trước mặt Hillo, liền buông xuôi nói.

 

"Tóm lại, anh muốn thế nào cũng tùy anh."

 

Hillo thu tay về, sau đó hắn nâng thân người dựa vào ghế sofa, dùng nụ hôn ấm áp thay thế ngón tay của mình.

 

"... Này."

 

Giọng Ôn Nhiêu đều đang run rẩy.

 

"Tôi muốn, chạm nhiều một chút Ôn, được không?"

 

Những ngón tay của Ôn Nhiêu ấn trên lưng ghế đều đang run, eo thẳng thắn cũng run rẩy kỳ cục. Anh nghĩ đến Sylvie ở bên ngoài, mặc dù biết âm thanh rất nhỏ bên trong xe hẳn là sẽ không kinh động đến hắn, nhưng tưởng tượng đến đang làm chuyện như vậy, liền không nhịn được cắn răng đốt ngón tay, ngăn lại một chút cái âm thanh ngọt ngào muốn trào ra từ cổ họng.

 

Lưỡi của Hillo, so với xúc cảm lòng bàn tay càng phong phú hơn.
Rõ ràng là Ôn Nhiêu bây giờ đang bị hắn làm cho ý chí tan rã, nhưng vẻ hèn mọn của Hillo, làm Ôn Nhiêu cảm thấy là Hillo đang liều mạng lấy lòng anh.

 

"Hillo."

 

Nghe thấy Ôn Nhiêu gọi tên hắn, Hillo thu lại lưỡi, nằm xuống sợ hãi nhìn Ôn Nhiêu. Ôn Nhiêu còn nhớ rõ mấy ngày trước hắn thất hồn phách lạc như thế nào, nhưng bây giờ, hoàn toàn từ trên mặt hắn, không thấy một chút cảm xúc chán nản. Hillo rất căng thẳng, nhưng ngoài căng thẳng ra, hắn càng có rất nhiều sự chờ mong. Hắn đang chờ mong Ôn Nhiêu.

 

"Khoảng thời gian trước, đã xảy ra chuyện gì sao?"

 

Ôn Nhiêu nhìn Hillo mờ mịt, anh lại bổ sung một câu.

 

"Tôi thấy trạng thái của anh vẫn luôn rất tệ, là vì thiếu đau đớn sao?"

 

Tình trạng của Hillo quả thật rất tệ, nếu không phải hắn trong trạng thái đó đi xuống sàn quyền ngầm, cũng sẽ không bị bắt.

 

"Ôn..."

 

Vừa hỏi xong câu đó, Ôn Nhiêu nhìn thấy trong mắt Hillo hiện lên sương mù mờ ảo, lập tức cảm thấy có phải mình đã nói sai điều gì không.

 

"Nếu không muốn nói, cũng không sao."

 

"Không, tôi là vì... bị Ôn chán ghét, mới như vậy."

 

Dưới lông mi của Hillo, đã tích tụ một giọt nước mắt

 

"Nghĩ, nếu ngay cả Ôn cũng chán ghét tôi, vậy thì, thế nào, cũng không sao cả đi..."

 

Tay Hillo, ấn trên ngực mình.

 

"Lúc đó, nơi này vô cùng khó chịu. Là nỗi đau trên cơ thể, đều không thể chạm đến được nơi đó."

 

Ôn Nhiêu còn nhớ rõ chuyện ngày đó bị Hillo và Sylvie dọa sợ đến mức chạy thục mạng, nhưng anh cũng không vì chuyện này mà chán ghét Sylvie hay Hillo. Mỗi người đều có sự kỳ quái riêng của mình, chỉ là họ trùng hợp không thể khống chế bản thân mà thôi.

 

Hillo cũng rất chán ghét bộ dạng này của mình đi.

 

Hillo vì nước mắt rơi xuống mà hơi nheo mắt lại, cảm giác được một bàn tay từ khóe mắt hắn tiếp lấy giọt nước mắt rơi xuống. Hắn mở mắt ra, nhìn thấy Ôn Nhiêu cúi người xuống nhìn hắn.

 

Hắn rất thích Ôn Nhiêu, ở lần đầu tiên gặp mặt Ôn Nhiêu, trên người người này, đều dường như bao phủ một tầng ánh sáng không giống với người khác. Đó là sự ôn nhu mà hắn vẫn luôn rất muốn có được, nhưng lại không thể có được.

 

Bàn tay ôn nhu, xuyên qua tóc Hillo, vén tóc mái của hắn lên một chút. Anh nhìn thấy nốt ruồi trên mí mắt Hillo, cong lưng, đi hôn một cái.
Hillo vì nụ hôn của anh, kích động phát ra tiếng nức nở.

 

Ôn Nhiêu xoa xoa tóc Hillo.

 

"Tôi không có chán ghét anh."

 

Không có nụ cười chói mắt như Sylvie, vẫn luôn rụt rè ở trong góc Hillo, dù có tài năng xuất sắc, cũng liều mạng làm mờ sự tồn tại của mình.

 

"Tôi, rất thích, Ôn."

 

"Tôi biết."

 

Xoa tóc Hillo tơi bời, Ôn Nhiêu lần đầu tiên chủ động, đi chạm vào bờ môi của hắn.

 

Hillo đưa lưỡi ra, chạm vào bờ môi của anh, sau đó lại bỗng chốc rụt về.
Ôn Nhiêu cởi nốt chiếc quần đã tuột một nửa, sau đó giống Hillo, để lộ thân hình.

 

"Tôi sẽ cố gắng không đè lên anh. Nếu vẫn làm đau vết thương, tôi sẽ lập tức dừng lại."

 

Hillo gật gật đầu. Đây là điều hắn vẫn luôn muốn, được đối xử ôn nhu, được trân trọng.

 

"Thật sự, thật sự, vô cùng thích Ôn."

 

Dù chỉ bị thoáng bỏ qua, liền sẽ cảm thấy dị thường khó chịu.

 

Vốn dĩ sự đau lòng dành cho Hillo lớn hơn tất cả, nhưng trong lòng Ôn Nhiêu lại vì lời nói của Hillo, dâng lên cảm giác chua chua ngọt ngọt. Anh nhìn thấy Hillo đã không biết từ khi nào có phản ứng, mặc dù hiện tại cơ thể anh còn thiếu một chút cảm giác, nhưng không quan trọng... Ngay khi anh muốn thử dùng cơ thể tiếp nhận Hillo, Hillo bỗng nhiên nắm lấy cổ tay Ôn Nhiêu, hai người một cái trời đất quay cuồng, đổi vị trí.

 

Ôn Nhiêu còn chưa ý thức được đã xảy ra chuyện gì, anh có chút sững sờ nhìn Hillo đang ghì anh lại.
Hillo dường như đã đụng phải vết thương, trên mặt hiện lên vẻ đau đớn.

 

"Tôi ở trên đi."

 

Ôn Nhiêu nói.

 

Hillo, người luôn dịu ngoan với Ôn Nhiêu một cách dị thường, lắc lắc đầu.

 

"Tôi sẽ làm Ôn, cảm thấy thoải mái."

 

Hillo bây giờ rõ ràng đã rất có cảm giác, nhưng hắn lại còn đang nhẫn nhịn, hắn nghiêm túc lấy lòng Ôn Nhiêu, thậm chí giống như một chú cún con nhẹ nhàng l**m...

 

"Hillo..."

 

Nếu không phải trên người Hillo có vết thương, Ôn Nhiêu nhất định sẽ đi đẩy vai hắn.

 

"Không cần... không cần như vậy."

 

Giọng nói ẩm ướt, trở nên dính dấp.
Giọng Ôn Nhiêu, dần dần mang theo tiếng nức nở. Hillo sau khi xác định, tiếng nức nở này hỗn hợp với kh*** c*m không thể chịu đựng, liền tiếp tục xuống. Biết Ôn Nhiêu tứ chi mềm nhũn tê liệt ngã xuống, thở hổn hển, Hillo mới ngẩng đầu lên.

 

"Được không?"

 

Ôn Nhiêu cảm giác mình sắp mềm thành một cục bông, mà bây giờ giữa đùi ướt át, đã làm anh không thể để ý đến thứ gọi là xấu hổ.

 

Phản ứng của cơ thể nguyên chủ, thành thật mà nói, không chịu nổi một chút chạm vào của đàn ông. Nếu trước mắt không phải Hillo, Ôn Nhiêu có thể sẽ cực kỳ chán ghét cơ thể này, nhưng mà...

 

"... Ừm."

 

Sylvie dọn dẹp tàn cuộc, nhìn thấy trên cửa sổ xe có một đôi cánh tay đè lên. Hắn nhìn thấy Hillo, thân thể thẳng thắn, trên mặt có vẻ điên cuồng đã bị vứt bỏ vì kh*** c*m.
Hắn đại khái biết bên trong đã xảy ra chuyện gì.

 

"Gâu..."

 

Chó săn mũi đen dính máu phủ phục trước mặt Sylvie.

 

Sylvie ngồi xổm xuống, đi xoa cổ chó. Hắn vẫn luôn cho rằng, dù là con chó hung ác đến đâu, chỉ cần đeo vòng cổ, là có thể trở thành hắn. Cho đến bây giờ, hắn mới phát hiện mình đã làm sai.

 

Máu trên râu chó, dính vào mu bàn tay sạch sẽ của Sylvie. Sylvie nghiêm túc chăm chú nhìn một hồi, sau đó nhẹ nhàng lau đi.

 

Ông chủ bị nhốt ở trên lầu được Norman đưa xuống, họ thương lượng cái gì, quyết định cái gì, Ôn Nhiêu hoàn toàn không biết. Khi anh tỉnh lại, đã là hoàng hôn, anh ở trong phòng mình, trên người đã thay quần áo sạch sẽ.

 

Anh từ trên giường bò dậy, nhìn thấy trên ghế sofa có một người đang ngồi. Ban đầu anh cho rằng đó là Norman hoặc Sylvie, nhưng đến gần mới phát hiện, đó là người ông chủ tự xưng là cha anh.

 

"Ôn, tôi muốn nói chuyện với cậu."

 

Mặc dù không biết muốn nói chuyện gì, Ôn Nhiêu vẫn gật đầu.

 

"Tôi tính toán, để cậu lên thay vị trí của tôi."

 

Trong lòng Ôn Nhiêu còn đang lẩm bẩm, quần áo trên người mình, là ai đã thay. Bây giờ đột nhiên nghe thấy câu nói này, trong khoảnh khắc đó anh còn tưởng mình nghe nhầm.

 

"Khoan đã... Ngài nói cái gì?"

 

"Tôi tính toán, để cậu lên thay vị trí của tôi."

 

Ông chủ lặp lại một lần.
Ôn Nhiêu há miệng, rất lâu đều không khép lại được.

 

"Nhưng mà, Sylvie không phải đã..."

 

"Tôi cảm thấy cậu càng thích hợp vị trí này."

 

Hả?????

 

Kinh nghiệm duy nhất của anh cũng chỉ có tuần tra khu phố đen thôi a, còn những thứ khác, như xử lý văn kiện, triệu tập hội nghị, loại chuyện này, anh một chút cũng không làm được.

 

"Ngài vẫn nên suy xét lại một chút đi."

 

Ôn Nhiêu nói xong, liền đi về phía cửa.

 

"Tôi đi trước xem Hillo."

 

Khi Ôn Nhiêu ra khỏi cửa, đóng cửa phòng lại, anh nhìn thấy ông chủ vẫn đang nhìn mình.

 

Tại sao sẽ đột nhiên thay đổi chủ ý để anh lên thay vị trí? Chẳng lẽ chỉ vì lần này anh đã cứu người? Nhưng rõ ràng là chó của Sylvie có tác dụng lớn hơn. Còn việc thay Sylvie xuống, đổi thành anh, Sylvie nhất định sẽ rất tức giận đi, còn cả Norman đã sớm có ý kiến.
Chỉ cần mình ngồi lên vị trí này, liền nhất định là phiền phức vô tận. Đây là kết quả cuối cùng mà Ôn Nhiêu suy nghĩ ra.

 

______

 

Tác Giả Có Lời Muốn Nói:

 

Tiểu kịch trường:

 

Ôn Nhiêu: Hì hì, Hillo là 'vợ bé nhỏ' của tôi.

 

Tiểu thiên sứ: Tôi cảm thấy vai chính không đủ thẳng nam.

 

Tra tác giả: Hả? Không phải là thẳng nam ngốc, sẽ sau khi bị chiếm tiện nghi, còn luôn cho rằng mình kiếm lời mà vui vẻ sao?

 

_______

 

😺: Giờ mọi người biết ai là 'đại lão' trong tên truyện chx nào ~~₍⁠₍⁠◞⁠(⁠ ⁠•⁠௰⁠•⁠ ⁠)⁠◟⁠₎⁠₎♪⁠ ⁠\⁠(⁠^⁠ω⁠^⁠\⁠ ⁠)

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (88)
Chương 1: Chương 1: Tiểu kiều thê Chương 2: Chương 2: Tiểu kiều thê của đại lão Chương 3: Chương 3: Tiểu kiều thê của đại lão Chương 4: Chương 4: Tiểu kiều thê của đại lão Chương 5: Chương 5: Tiểu kiều thê của đại lão Chương 6: Chương 6: Tiểu kiều thê của đại lão Chương 7: Chương 7: Tiểu kiều thê của đại lão Chương 8: Chương 8: Tiểu kiều thê của đại lão Chương 9: Chương 9: Tiểu kiều thê của đại lão Chương 10: Chương 10: Tiểu kiều thê của đại lão Chương 11: Chương 11: Tiểu kiều thê của đại lão Chương 12: Chương 12: Tiểu kiều thê của đại lão Chương 13: Chương 13: Tiểu kiều thê của đại lão Chương 14: Chương 14: Tiểu kiều thê của đại lão Chương 15: Chương 15: Tiểu kiều thê của đại lão Chương 16: Chương 16: Tiểu kiều thê của đại lão Chương 17: Chương 17: Tiểu kiều thê của đại lão Chương 18: Chương 18: Tiểu kiều thê của đại lão Chương 19: Chương 19: Tiểu kiều thê của đại lão Chương 20: Chương 20: Tiểu kiều thê của đại lão Chương 21: Chương 21: Tiểu kiều thê của đại lão Chương 22: Chương 22: Tiểu kiều thê của đại lão Chương 23: Chương 23: Tiểu kiều thê của đại lão Chương 24: Chương 24: Tiểu kiều thê của đại lão Chương 25: Chương 25: Tiểu kiều thê của đại lão Chương 26: Chương 26: Tiểu kiều thê của đại lão Chương 27: Chương 27: Tiểu kiều thê của đại lão Chương 28: Chương 28: Tiểu kiều thê của đại lão Chương 29: Chương 29: Tiểu kiều thê của đại lão Chương 30: Chương 30: Tiểu kiều thê của đại lão Chương 31: Chương 31: Tiểu kiều thê của đại lão Chương 32: Chương 32: Tiểu kiều thê của đại lão Chương 33: Chương 33: Tiểu kiều thê của đại lão Chương 34: Chương 34: Tiểu kiều thê của đại lão Chương 35: Chương 35: Tiểu kiều thê của đại lão Chương 36: Chương 36: Tiểu kiều thê của đại lão Chương 37: Chương 37: Tiểu kiều thê của đại lão Chương 38: Chương 38: Tiểu kiều thê của đại lão Chương 39: Chương 39: Tiểu kiều thê của đại lão Chương 40: Chương 40: Tiểu kiều thê của đại lão Chương 41: Chương 41: Tiểu kiều thê của đại lão Chương 42: Chương 42: Tiểu kiều thê của đại lão Chương 43: Chương 43: Tiểu kiều thê của đại lão Chương 44: Chương 44: Tiểu kiều thê của đại lão Chương 45: Chương 45: Tiểu kiều thê của đại lão Chương 46: Chương 46: Tiểu kiều thê của đại lão Chương 47: Chương 47: Tiểu kiều thê của đại lão Chương 48: Chương 48: Tiểu kiều thê của đại lão Chương 49: Chương 49: Tiểu kiều thê của đại lão Chương 50: Chương 50: Tiểu kiều thê của đại lão Chương 51: Chương 51: Tiểu kiều thê của đại lão Chương 52: Chương 52: Tiểu kiều thê của đại lão Chương 53: Chương 53: Tiểu kiều thê của đại lão Chương 54: Chương 54: Tiểu kiều thê của đại lão Chương 55: Chương 55: Tiểu kiều thê của đại lão Chương 56: Chương 56: Tiểu kiều thê của đại lão Chương 57: Chương 57: Tiểu kiều thê của đại lão Chương 58: Chương 58: Tiểu kiều thê của đại lão Chương 59: Chương 59: Tiểu kiều thê của đại lão Chương 60: Chương 60: Tiểu kiều thê của đại lão Chương 61: Chương 61: Tiểu kiều thê của đại lão Chương 62: Chương 62: Tiểu kiều thê của đại lão Chương 63: Chương 63: Tiểu kiều thê của đại lão Chương 64: Chương 64: Tiểu kiều thê của đại lão Chương 65: Chương 65: Tiểu kiều thê của đại lão Chương 66: Chương 66: Tiểu kiều thê của đại lão Chương 67: Chương 67: Tiểu kiều thê của đại lão Chương 68: Chương 68: Chó săn nhỏ Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88