Chương 51
Thám Hoa - Khương Đường

Chương 51: Hôn mê

Lúc Tống Lễ Khanh mở mắt ra đã là nửa đêm, y mơ hồ có thể nhìn thấy ánh sáng nhỏ bé từ những ngọn nến, xung quanh yên tĩnh, y hoảng sợ ngồi xuống.

Y rõ ràng đã trở về nhà mình, nhưng lần nào y cũng sợ hãi mà tỉnh dậy, không có ngoại lệ.

Quân Kỳ Ngọc đã trở thành cơn ác mộng của y.

“Lễ Khanh, đừng sợ, có ta ở đây.”

Bên tai vang lên giọng nói của Bùi Tinh Húc, cùng lúc đó Bùi Tinh Húc nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của y.

Lúc này Tống Lễ Khanh mới cảm thấy an tâm hơn, sau khi th* d*c một hồi, y mới phát hiện người mình đổ đầy mồ hôi, thấm ướt cả chiếc áo mỏng trên người.

Bùi Tinh Húc lau mồ hôi trên trán cho y.

“Làm sao vậy? Vẫn còn mơ thấy Quân Kỳ Ngọc sao?”

“Ừm.”

Tống Lễ Khanh không thể phủ nhận, y luôn bị những giấc mơ ám ảnh, mặc dù đó là một cơn ác mộng.

“Ta ngủ lúc nào?”

“Ngươi khóc lóc một trận, nói mệt liền ngủ, bây giờ đã là canh ba.” Bùi Tinh Húc trả lời y.

“Đã trễ như vậy……”

Tống Lễ Khanh nghe thấy tiếng gió bắc thổi lá cây bên ngoài, y gập người ôm đầu gối, y vô cùng lạnh, không phải vì khí trời, mà là lạnh từ trong tâm.

Y thậm chí còn cảm thấy máu mình lạnh toát.

“Ngươi ngồi đây cả đêm sao?” Tống Lễ Khanh hỏi Bùi Tinh Húc.

“Ta thấy ngươi ngủ say, không muốn quấy rầy ngươi.”

Bùi Tinh Húc vừa nói, vừa rời giường, đi xa một chút mới hỏi tiếp.

“Quần áo của ngươi ướt hết rồi, dễ bị phong hàn, quần áo ở ngăn tủ này sao?”

“Ừm.”

Phòng của Tống Lễ Khanh bài trí đơn giản, chỉ có một tủ quần áo bằng gỗ.

Y có chút luống cuống, bởi vì thời gian y ngủ càng ngày càng dài, luôn mệt mỏi rã rời, không cách nào dậy nổi tinh thần, không biết lúc nào sẽ ngủ thiếp đi.

Thay áo khác xong, Tống Lễ Khanh lại ngủ, Bùi Tinh Húc ngồi bên giường.

“Lễ Khanh, hôm nay ta tới đây là muốn nói với ngươi một chuyện.” Bùi Tinh Húc trầm giọng nói, “Lâu Lan vội vàng gửi thư tới, nói phụ vương ta bệnh nặng, có lẽ… không thể chống đỡ được bao lâu nữa, ta ngàn dặm xa xôi trở về, cũng không biết có thể nhìn thấy phụ vương lần cuối không.”

Tống Lễ Khanh hỏi: “Vậy ngươi khi nào thì đi?”

Bùi Tinh Húc trịnh trọng nói: “Ngày mai.”

“Phải nhanh một chút mới kịp.”

Tống Lễ Khanh cũng cảm thấy như vậy.

Chỉ là khó tránh khỏi lòng hơi buồn.

Y không biết ngày mai Bùi Tinh Húc đi, khi nào sẽ trở lại, cũng không biết liệu mình có thể đợi đến ngày đó hay không.

Sau đó, y nghe thấy Bùi Tinh Húc nói: “Lễ Khanh, ngươi cùng ta đi Lâu Lan đi?”

Tống Lễ Khanh sửng sốt.

“Ngươi thấy thế nào?” Bùi Tinh Húc lại nói, “Một mình ngươi ở lại kinh thành ta không yên tâm, người dân Lâu Lan chất phác nhiệt tình, ca múa giỏi, không thua gì Cảnh Quốc. Còn có ốc đảo trong sa mạc, ngươi nhất định sẽ thích, hơn nữa nếu ngươi đi cùng ta, ta nhất định sẽ bảo vệ ngươi cả đời, ngươi không cần lo lắng sợ hãi ở kinh thành Cảnh Quốc nữa.”

Trong lòng Tống Lễ Khanh không khỏi xúc động, cả đời y gắn liền bên bàn giấy, chưa từng thấy cảnh đời là gì.

Hơn nữa, có Bùi Tinh Húc ở đó.

Tống Lễ Khanh cũng muốn tận mắt nhìn thấy sa mạc Cô Yên Trực nơi Quân Kỳ Ngọc đã từng ở, đi qua Lạc Nhật Viên con sông mà hắn đã từng nhắc tới, y muốn biết, đó là nơi nào mà khiến Quân Kỳ Ngọc trưởng thành rồi, lại xa lạ với y.

“Đó nhất định là một nơi thế ngoại đào nguyên nhỉ.” Tống Lễ Khanh khao khát hỏi, “Nơi đó cách hồ Tư Li Mục có xa không?”

Đây là một mong muốn thầm kín của y, y muốn đến thăm nơi mẹ y đã chết.

“Nói gần mà cũng xa, Y Lệ quốc nhiều cỏ cây sông nước, trâu bò béo khỏe, hồ Tư Li Mục nằm cuối Y Lệ quốc, bọn ta gọi là Thiên Biên tịnh hải.”

“Nghe có vẻ rất đẹp, lại rất xa.” Tống Lễ Khanh cụp mắt xuống, “Nhưng ta không đi được, cho dù có đi, ta cũng nhìn không thấy gì.”

Nụ cười trên miệng Bùi Tinh Húc biến mất.

Thật ra Bùi Tinh Húc đã nghĩ đến từ lâu, Tống Lễ Khanh không phải là người cứ thế mà bỏ đi, không nghĩ ngợi gì, y không bỏ được người thân của mình.

Trong lòng Bùi Tinh Húc và Tống Lễ Khanh đều hiểu rõ, nếu Tống Lễ Khanh đi chuyến này, có lẽ sẽ không thể gặp lại người thân nữa

“Xin lỗi, Tinh Húc.”

Tống Lễ Khanh chỉ có thể nói hai chữ này.

“Ta hiểu mà.”

Bùi Tinh Húc nói vậy, nhưng trong lòng lại tràn ngập khổ sở, không kìm nén được, đầu mũi đau xót, hai mắt sưng húp, đưa tay lau đi giọt nước nơi khóe mắt, cố gắng không phát ra âm thanh.

Nhưng Tống Lễ Khanh biết hắn đang khóc.

“Sau này … nếu ta cảm thấy khỏe hơn một chút, ta sẽ đến Lâu Lan tìm ngươi.” 

Tống Lễ Khanh hứa hẹn nói.

“Lễ Khanh.” Giọng nói Bùi Tinh Húc mang theo tiếng khóc nức nở, “Ta biết ngươi có lý do của mình… Nhưng ta rất sợ, ta sợ khi ta trở về sẽ không gặp lại ngươi nữa.”

Bùi Tinh Húc nắm lấy tay của Tống Lễ Khanh, áp lên má mình, cố kìm nén kích động.

Trong lòng Tống Lễ Khanh buồn bã, Bùi Tinh Húc luôn cẩn thận quan tâm cảm xúc của y, cả hai đều hiểu Lâu Lan ở rất xa, ngay cả sức của xe ngựa cũng phải đi mất ít nhất một tháng.

“Ta hứa với ngươi, ta nhất định sẽ đợi ngươi trở về.”

Bùi Tinh Húc rơi nước mắt, chua xót nói: “Được, không được nuốt lời đó.”

Tống Lễ Khanh nhẹ giọng đáp: “Ừm.”

Bùi Tinh Húc kiềm chế sự đau buồn của mình, lúc rời đi quay đầu rất nhiều lần, lặp đi lặp lại một câu.

“Ngươi đã hứa với ta rồi, không được phép nuốt lời.”

Tống Lễ Khanh cũng kiên nhẫn đáp lại rất nhiều lần.

Chờ Bùi Tinh Húc vừa rời đi, Tống Lễ Khanh liền cảm thấy trong phòng vắng vẻ, y luôn cảm thấy có gió lùa vào trong chăn, dù có đắp thế nào cũng không ngăn được cơn ớn lạnh, trằn trọc một lúc mới ngủ được.

Ngày hôm sau, Bùi Tinh Húc phải lên đường sớm, Tống Lễ Khanh cũng đến tiễn hắn.

Xe ngựa dừng ở ngoại ô kinh thành, Tống Lễ Khanh cùng Bùi Hành Húc sóng vai đi qua mảnh rừng mai, trong lòng có ngàn vạn lời nhưng lại chẳng nói thành câu.

Thì ra núi xanh mênh mông cũng tiêu điều trong thời khắc này, có cảm giác hoang vắng giữa trời và đất, hoa mai tất nhiên lúc này cũng chưa nở, chỉ có những cành trơ trụi.

Tia nắng đầu tiên của mặt trời mọc từ hướng đông rơi xuống người Tống Lễ Khanh, y vừa đi vừa thở nhẹ, phả ra một luồng khí lạnh.

“Lễ Khanh, ngươi đang nghĩ gì vậy?” Bùi Tinh Húc lên tiếng trước.

“Ta đang nghĩ, lần gần nhất ta đến đây là năm năm trước.”

Tống Lễ Khanh hít một hơi, trong mũi tràn đầy khí lạnh.

“Cùng ai ngắm hoa mai sao?” Bùi Tinh Húc tò mò hỏi.

Tống Lễ Khanh lắc đầu.

“Là chôn một…con chó sói ta nuôi.”

“Chó sói?”

Bùi Tinh Húc không thể tin được, tính khí của Tống Lễ Khanh không hợp với chó sói.

“Với tính tình của ngươi, sao có thể nuôi sói?”

“Đúng vậy, hồi nhỏ ta bị Quân Kỳ Ngọc bắt trốn học, gặp được tạp kỹ trên đường, Quân Kỳ Ngọc mua chó con của người ta. Sau này nuôi lớn mới biết đó là một con sói tuyết. Ngươi biết không, hắn thậm chí còn đặt cho nó một cái tên vô cùng ngớ ngẩn, là Tiểu Trư.”

Tống Lễ Khanh cười khẽ một tiếng, tựa như bị sự trẻ con và vui đùa thuở nhỏ làm cho xúc động.

“Khi đó, Quân Kỳ Ngọc không phải là một tên khốn nạn như vậy. Mặc dù bướng bỉnh nhưng hành hiệp trượng nghĩa. Hắn cướp sói con của người ta, nhưng lại để lại rất nhiều ngân lượng …” Tống Lễ Khanh đột nhiên ngừng nói, ” Được rồi, không nhắc đến hắn nữa.”

Bùi Tinh Húc quay đầu nhìn khuôn mặt trong sáng và tuyệt đẹp của y, hàng mi bị mặt trời nhuộm vàng, y mỉm cười, như thể hoa mùa xuân nở rộ ngay cả trong mùa ảm đạm nhất.

Nhưng Bùi Tinh Húc cảm thấy chút buồn.

Quá khứ của Tống Lễ Khanh, hắn chưa từng có mặt.

Đây là nuối tiếc cả đời của hắn.

“Không sao, ta muốn nghe.”

Tống Lễ Khanh lặng lẽ nói: “Ngươi xem, Quân Kỳ Ngọc luôn như vậy. Y mua đồ, nhưng lại bỏ mặc chúng. Ta nuôi Tiểu Trư lớn, sau đó nó già rồi chết đi. Thậm chí khi hắn từ Tây Vực trở về, cũng không hỏi một câu. Chắc là đã quên nó rồi.”

Y đang nói về con sói tuyết.

Cũng là đang nói về chính y.

“Ta không nhìn thấy, ngươi tìm giúp ta xem mộ Tiểu Trư còn ở đây không? Hình như là… hướng Tây Bắc.”

Chôn ở hướng Tây Bắc của rừng mai, Tống Lễ Khanh nghĩ rằng nó có thể gần Quân Kỳ Ngọc một chút.

“Được.”

Bùi Tinh Húc đồng ý, dẫn Tống Lễ Khanh đi qua rừng mai, nơi này cũng không lộn xộn, quan phủ đã bố trí người trông nom nên rất nhanh đã tìm được ngôi mộ nhỏ.

“Là cái này sao?”

Bùi Tinh Húc đặt tay lên bia mộ.

Tống Lễ Khanh sờ lên chữ viết trên tấm bia ngắn, khóe môi hiện lên một nụ cười.

“Đúng vậy, là ta tự mình dựng bia mộ cho nó.” Tống Lễ Khanh quỳ xuống nói: “Tiểu Trư, tao tới thăm mày đây, mày khẳng định không nghe thấy đâu, nếu như mày đầu thai làm người, nhất định phải đầu thai vào một gia đình tốt. Không cần phải đại phú đại quý, miễn là bình an vô sự là được rồi.”

Bùi Tinh Húc yên lặng đứng bên cạnh, ánh mắt không rời Tống Lễ Khanh, trên đời sao lại có người tốt như vậy? Ngay cả khi cơ thể y đầy những vết thương, y cũng không có chút ác ý nào đối với cuộc đời này, thú nuôi của y hay thậm chí là kẻ thù của y.

“Được rồi, nếu ngươi không đi sẽ lỡ thời gian, nhất định trước khi trời tối phải chạy tới trạm dịch kế tiếp, nếu không đường xá xa xôi, rất nguy hiểm.”

“Được.”

Bùi Tinh Húc không rời đi ngay mà mặt đối mặt với Tống Lễ Khanh.

“Trước khi ta đi, ngươi có thể cho phép ta làm một chuyện được không?”

Tống Lễ Khanh hơi ngẩng đầu hỏi: “Chuyện gì?”

Bùi Tinh Húc dán lên trán y là một nụ hôn ấm áp.

Tống Lễ Khanh bất ngờ, không kịp đề phòng.

“Ta không đợi được ngươi đồng ý.” Bùi Hành Húc giống như chơi xấu nói: “Nếu ngươi tức giận, nhớ phải chờ ta trở về dạy bảo ta một phen.”

Bùi Tinh Húc lên ngựa, hắn bình thường nhẹ nhàng tao nhã, nhưng khi trên lưng ngựa động tác lại tiêu sái nhanh nhẹn.

“Cưỡi ngựa nhớ cẩn thận.”

Tống Lễ Khanh cười một tiếng, Quân Kỳ Ngọc nói đúng, y lúc nào cũng thao thao bất tuyệt như như một mụ già.

“Ngươi quên rồi sao? Ta lớn lên trên lưng ngựa mà.”

Không sai, hắn là vương tử Tây Vực, nhất định cưỡi ngựa giỏi hơn người khác.

Tống Lễ Khanh nuối tiếc vì không thể nhìn thấy dáng vẻ oai hùng của hắn.

Tiếng móng ngựa lạch cạch, càng lúc càng xa.

Xa đến nỗi Tống Lễ Khanh không thể nghe thấy, cuối cùng yên tĩnh không chút âm thanh.

Lúc này Tống Lễ Khanh mới cảm thấy, Bùi Tinh Húc thực sự rời đi.

Cảm giác lạc lõng, y đứng bất động hồi lâu.

Rất lâu sau, Tống Lễ Khanh mới nhận ra mặt trời đã lên cao, y mới xoay người quay trở về.

Y đi được vài bước, liền ù tai từng đợt, hai mắt mờ mịt, giống như toàn bộ sức lực đều cạn kiệt, quỳ rạp xuống đất, bụng quặn thắt đau đớn.

Phun ra một ngụm máu, Tống Lễ Khanh bất tỉnh.

Dưới gốc cây mai, những chấm máu đỏ tươi, tạo thành hoa văn kiều diễm, giống như hoa mai đỏ chớm nở vào tháng chạp.

Mà nhánh cây trên cao, vốn khi trời đông giá rét mới bắt đầu nảy nở, thế nhưng lại nở ra một đóa hoa nhỏ nhắn.

Hoàng hôn nhuốm đỏ.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (117)
Chương 1: Chương 1: Hôn ước Chương 2: Chương 2: Tứ hôn Chương 3: Chương 3: Đêm tân hôn Chương 4: Chương 4: Ngài yêu điện hạ nhiều lắm sao? Chương 5: Chương 5: Tự mình tới bù vào Chương 6: Chương 6: Cộng phó Vu Sơn Chương 7: Chương 7: Tại sao điện hạ lại đánh người? Chương 8: Chương 8: Có thấy bẩn không? Chương 9: Chương 9: Bám rồng dựa phượng, thân phận liền tôn quý sao? Chương 10: Chương 10: Nhận một cái tát này cũng không oan cho y! Chương 11: Chương 11: Có thể chống nổi nửa năm, coi như y xương cứng. Chương 12: Chương 12: Ta mãi mãi sẽ không chủ động rời khỏi ngươi. Chương 13: Chương 13: Lâu Lan vương tử Chương 14: Chương 14: Bệnh nan y Chương 15: Chương 15: Bùi Tinh Húc Chương 16: Chương 16: Nôn ra máu. Chương 17: Chương 17: Ngươi phải nhớ ta. Chương 18: Chương 18: Khó coi chết đi được. Chương 19: Chương 19: Thương tiếc Chương 20: Chương 20: Sau này ngươi theo ta đi Chương 21: Chương 21: Thỉnh cầu một người Chương 22: Chương 22: Cha nào con đấy Chương 23: Chương 23: Chỉ thuộc về một mình ta. Chương 24: Chương 24: Để ta đi, cầu xin ngươi. Chương 25: Chương 25: Lúc này giả bộ thâm tình cho ai xem? Chương 26: Chương 26: Không còn thuốc nữa Chương 27: Chương 27: Mạng của ngươi bây giờ cũng có phần của ta. Chương 28: Chương 28: Ta càng ghét người khác thờ ơ với ta hơn! Chương 29: Chương 29: Vậy giờ ngươi thề đi. Chương 30: Chương 30: Tiếp tục làm thái tử phi của ta. Chương 31: Chương 31: Không phải là ta yêu ngươi. Chương 32: Chương 32: Ta cũng không nhất định không phải là ngươi thì không được. Chương 33: Chương 33: Quỳ bóc Chương 34: Chương 34: Là lạnh nhạt Chương 35: Chương 35: Giả bộ vui vẻ Chương 36: Chương 36: Trả y lại cho ta Chương 37: Chương 37: Đem Tống Lễ Khanh áp giải vào thiên lao Chương 38: Chương 38: Ta không cần nữa! Chương 39: Chương 39: Ta không yêu ngươi nữa! Chương 40: Chương 40: Ta lạnh quá! Chương 41: Chương 41: Vãn hồi kiểu gì? Chương 42: Chương 42: Tại sao ngươi không thể tha thứ cho ta? Chương 43: Chương 43: Thân thế Chương 44: Chương 44: Hóa thành tro tàn Chương 45: Chương 45: Là ta bỏ ngươi! Chương 46: Chương 46: Là con hiểu lầm y ư? Chương 47: Chương 47: Lá thư Chương 48: Chương 48: Đời này kiếp sau không gặp lại là có ý gì? Chương 49: Chương 49: Làm thế nào mới có thể tha thứ cho ta? Chương 50: Chương 50: Ta không có cách nào yêu ngươi giống như yêu Quân Kỳ Ngọc Chương 51: Chương 51: Hôn mê Chương 52: Chương 52: Nghĩa trang Chương 53: Chương 53: Đã có một chút tư cách để yêu ngươi Chương 54: Chương 54: Tạm biệt, Quân Kỳ Ngọc Chương 55: Chương 55: Ta là người của Thái tử Cảnh Quốc Chương 56: Chương 56: Nó là con hoang của Thái tử Cảnh Quốc Chương 57: Chương 57: Sau này ta nhất định sẽ yêu thương ngươi Chương 58: Chương 58: Ngươi giấu y ở đâu? Chương 59: Chương 59: Lễ Khanh, là ta… Chương 60: Chương 60: Ta không thua Chương 61: Chương 61: Ta rất nhớ ngươi Chương 62: Chương 62: Vội vã muốn chứng minh, ngươi còn yêu ta Chương 63: Chương 63: Chúng ta chọn ngày nào để tổ chức lễ thành hôn? Chương 64: Chương 64: Ngươi thật sự cho rằng ta không hận ngươi sao? Chương 65: Chương 65: Hắn rốt cuộc là loại người như thế nào? Chương 66: Chương 66: Quỳ xuống Chương 67: Chương 67: Hồ Tư Ly Mục Chương 68: Chương 68: Hồi quang phản chiếu Chương 69: Chương 69: Ngươi đừng không để ý đến ta, được không? Chương 70: Chương 70: Núi Thần Chương 71: Chương 71: Ngài ấy chưa từng nói một câu không tốt về điện hạ Chương 72: Chương 72: Thế thân của Hồ Nô Nhi? Chương 73: Chương 73: Ta sống vạn năm không rõ đêm dài Chương 74: Chương 74: Ngươi xứng sao? Chương 75: Chương 75: Ngươi vẫn muốn đợi mãi như vậy sao? Chương 76: Chương 76: Tâm trí bị tổn thương Chương 77: Chương 77: Hóa ra khi yêu một người, trước tiên sẽ thấp kém như một nhúm cát bụi Chương 78: Chương 78: Say rượu, hôn môi Chương 79: Chương 79: Xin lỗi Chương 80: Chương 80: Lễ thành hôn Chương 81: Chương 81: Khiến y yêu ngươi Chương 82: Chương 82: Không cam lòng Chương 83: Chương 83: Đừng đến quấy rầy vương hậu của ta nữa! Chương 84: Chương 84: Cút đi! Chương 85: Chương 85: Ta đổi mắt cho ngươi Chương 86: Chương 86: Tiêu Thái tử Chương 87: Chương 87: Mai phục Chương 88: Chương 88: Để cho hắn chết đi Chương 89: Chương 89: Trên đời không chỉ có mỗi Quân Kỳ Ngọc hắn Chương 90: Chương 90: Gặp lại Chương 91: Chương 91: Giết hắn Chương 92: Chương 92: Ta chỉ thua ở trong tay ngươi Chương 93: Chương 93: Là ta không thể rời khỏi ngươi Chương 94: Chương 94: Ngươi chính là may mắn của ta Chương 95: Chương 95: Nương tựa lẫn nhau Chương 96: Chương 96: Duy chỉ thiếu ngươi Chương 97: Chương 97: Cửu tử nhất sinh cũng đáng Chương 98: Chương 98: Khó mà tự kiềm chế Chương 99: Chương 99: Ngươi đúng là tâm địa Bồ Tát Chương 100: Chương 100: Ta là Thái tử phi Chương 101: Chương 101: Ngươi là……? Chương 102: Chương 102: Tắm sắc Chương 103: Chương 103: Vậy ngươi ôm ta một cái đi Chương 104: Chương 104: Mùi hương không đúng Chương 105: Chương 105: Đào góc tường Chương 106: Chương 106: Ngươi đây là đang nhiễu loạn lòng quân Chương 107: Chương 107: Ta muốn làm hoàng đế Chương 108: Chương 108: Dục Đế Chương 109: Chương 109: Trẫm là hoàng đế Chương 110: Chương 110: Ngươi cho rằng ngươi thắng sao? Chương 111: Chương 111: Tên vô danh Chương 112: Chương 112: Ta là…Quái vật Chương 113: Chương 113: Sao ta có thể nỡ? Chương 114: Chương 114: Tinh trong tinh tú, Húc trong nhật húc Chương 115: Chương 115: Quân lão ma Chương 116: Chương 116: Ăn hiếp cha ta Chương 117: Chương 117: Kết thúc: Hoàng thượng tiếp tục cố gắng