Chương 51
Phản Diện Bị Ép Có Nỗi Khổ Riêng

Chương 51

“Ta không hiểu, ta mạnh hơn hắn, hắn muốn làm tổn thương ta, ta tự nhiên có quyền lấy đi mạng sống của hắn.” Vọng Ngưng Thanh theo lời mèo nhỏ dặn dò, thong thả nói: “Trong núi chính là như thế, hổ muốn ăn ta, nhưng nó đánh không lại ta, cho nên ta giết nó là chuyện đương nhiên. Dù có chết, nó cũng không nên có câu oán hận, bởi vì từ khoảnh khắc nó khiêu khích kẻ mạnh ấy, kết cục của nó đã được định sẵn.”

“Sư phụ không dạy ta không được giết người, ngoài sư phụ ra ta cũng chưa từng thấy những “người” khác.”

“Ta chỉ có đàn của ta, thanh kiếm của ta và thân thể của ta. Vậy nên ta muốn bảo vệ tốt thân thể của ta, đàn của ta, kiếm của ta, có chỗ nào không đúng sao?”

Vọng Ngưng Thanh khi nói những lời này vẫn luôn nhìn chăm chú vào đôi mắt Kỳ Lâm Triệt. Tròng mắt nàng đen trắng rõ ràng, thậm chí ánh lên màu lam đặc trưng của trẻ con, trong suốt đến mức liếc mắt một cái là thấy đáy.

Nàng tựa như hồ nước không người đặt chân trong rừng sâu núi thẳm. Cái vẻ thuần khiết đó giống như thú hoang không rành thế sự, mang theo một tia ngây thơ nhưng lại tàn nhẫn không tự biết. Vừa khiến người ta cảm thấy sợ hãi, lại không kìm được mà nảy sinh sự thương yêu vô hạn đối với nàng. Cái sự thương yêu đó dựa trên sự phỏng đoán và thương hại đối với quá khứ bi thảm của kẻ mạnh, ngay cả Kỳ Lâm Triệt cũng không phải ngoại lệ.

Chỉ cần không phải người táng tận lương tâm, phần lớn đều sẽ có lòng thương yêu đối với trẻ mới sinh, cho dù nàng có phạm phải những sai lầm mà trong mắt người lớn là không thể tha thứ.

“Ngươi có thể phản kháng, có thể chạy trốn, nhưng ngươi cố tình lựa chọn con đường tuyệt tình, cực đoan.” Kỳ Lâm Triệt dời tầm mắt, lạnh lùng nói: “Giết người thì đền mạng, vốn dĩ là chuyện thiên kinh địa nghĩa (lẽ trời đạo đất, hiển nhiên).”

“Thế thì bọn họ càng đáng chết hơn.” Vọng Ngưng Thanh nghiêng đầu, nói: “Những tên mã tặc đó đốt giết cướp bóc, không biết hại chết bao nhiêu người. Cái tên Trương Thiết Trụ đó, thường xuyên tìm kiếm những cô gái trẻ đẹp cho tú bà thanh lâu, kiếm được một khoản tiền lớn rồi ném hết vào sòng bạc. Ta nghe tú bà nói có vài cô nương hắn mang tới có xuất thân quyền quý đều không chịu nổi khuất nhục mà tự sát. Tú bà lo lắng ta xuất thân tốt, liền muốn nhanh chóng bán cho người khác làm thiếp, để khỏi rước họa vào thân. Còn về Vương viên ngoại, hắn càng đáng chết hơn, những tỷ tỷ đó đều nói, hắn tham ô, nhận hối lộ, cướp đoạt dân nữ, chết không đáng tiếc.”

“Dù vậy thì cũng nên do quan phủ tiến hành phán quyết, chứ không phải chết trong tay một người giang hồ!” Kỳ Lâm Triệt bỗng nhiên đứng dậy, không thể nhịn được nữa mà quát.

Vọng Ngưng Thanh không rõ nguyên do nhưng nàng vốn dĩ đang tiến hành tu hành “Mười hai thiếu”, lúc này phí sức nói nhiều lời như vậy còn bị người ta mắng, trong lòng cũng có chút tức giận. Nàng còn nhớ rõ mèo nhỏ nói người này sau này chính là “phiếu cơm” của nàng, là không thể giết người, cho nên chỉ có thể một tay vặn gãy hàng rào, tùy tay nắm lấy một ít đồ vật ném về phía Kỳ Lâm Triệt.

Mặc dù trên đời này có rất nhiều loại võ công nhưng Kỳ Lâm Triệt hiển nhiên là một người thường không biết võ. Hắn bị Vọng Ngưng Thanh ném trúng, tức khắc lảo đảo một cái.

“Đại nhân! Bảo vệ đại nhân!” Các hộ vệ vội vàng vây quanh Kỳ Lâm Triệt.

“Chậm đã!” Kỳ Lâm Triệt nhìn cây bút lông và một mảnh giấy viết lăn trên mặt đất, sắc mặt nghiêm túc mà quay đầu hỏi: “Ngươi lấy mấy thứ này từ đâu ra?”

Vọng Ngưng Thanh im lặng không nóimà bật nhẹ thân đàn, mọi người liền thấy thân đàn “bang” một tiếng mở ra một ngăn bí mật nhỏ. Sau đó, thiếu nữ bạch y thắng tuyết (áo trắng hơn tuyết) liền từ trong đó bốc ra một nắm hạt thông, ném về phía Kỳ Lâm Triệt. Nàng không dùng nội lực, giống như hành động trút giận của trẻ con. Kỳ Lâm Triệt mặt không biểu cảm nhìn hạt thông bay tới, cảm thấy bản thân so đo với một đứa trẻ thật là nhàm chán đến cực độ.

Cho đến khi Kỳ Lâm Triệt cúi đầu, thấy những cuốn sách ban đầu bị ném tới đang mở ra trên mặt đất.

“Đây là…” Kỳ Lâm Triệt nhặt lấy cuốn sách, đọc nhanh như gió.

Trên cuốn sách ghi lại tình hình nhận hối lộ của các quan viên lớn nhỏ ở Lâm Giang và tình hình vận hành của các tuyến ngầm. Mặc dù chỉ là phần nổi của tảng băng chìm, nhưng cũng đủ để kinh hãi rồi.

Đây chính là tia manh mối mà Kỳ Lâm Triệt đã hao hết tâm tư cũng muốn có được. Hắn muốn hỏi nàng thiếu nữ trước mắt đã làm cách nào để có được cuốn sổ sách này, lại muốn hỏi nàng vì sao lại thu cuốn sổ sách, nhưng cuối cùng sự hoang mang và nghi ngờ tràn đầy trong lòng đều hóa thành một câu hỏi trắng trợn: “Loại sách này ngươi còn có không?”

Giây tiếp theo, hai cuốn sách liền liên tiếp đập vào mặt Kỳ Lâm Triệt.

“Làm càn!” Hộ vệ rút bội kiếm ra, chỉ vào Vọng Ngưng Thanh đang đứng trong nhà giam.

“Thôi.” Kỳ Lâm Triệt đã quyết định không so đo với trẻ con, cầm cuốn sách, phất tay nói: “Mang nàng đi xuống tắm rửa, chuẩn bị cơm tối cho nàng, sau đó mang lại đây gặp bản quan.”

“Này…” Các hộ vệ hơi cứng họng, bọn họ quay đầu lại nhìn thiếu nữ áo trắng mặt không biểu cảm đã vặn cong hàng rào, cảm thấy bắp chân run rẩy.

“Đi thôi, dù sao cũng không giam được nàng.” Kỳ Lâm Triệt cảm thấy mình đối với thiếu nữ trước mắt có thành kiến và hiểu lầm. Mặc dù giết người, nhưng nàng có một cách sinh tồn của riêng mình theo kiểu “lực lượng tối thượng”(sức mạnh là nhất). Mặc dù khác với “luật pháp tối cao” ( luật pháp là nhất) mà hắn theo đuổi, nhưng nàng không phải là loại người không phân biệt phải trái liền dùng võ vi phạm lệnh cấm. Là hắn có chút ý kiến riêng với nàng.

Từ lời nói miêu tả trước đó của nàng có thể cảm nhận được, thiếu nữ áo trắng này tuy không rành thế sự, nhưng trước khi giết người đều đã trải qua tìm hiểu và cân nhắc. Nàng trong miệng nói khiêu khích kẻ mạnh là tìm chết, nhưng không thật sự ra tay đối với hắn và đám bộ khoái đã “bắt” nàng. Nàng trong tay còn giữ bằng chứng phạm tội của Vương viên ngoại, có thể thấy được nàng cũng không ngây ngốc như nàng thể hiện ra ngoài. Còn về mục đích thật sự của nàng là gì, còn phải xem xét thêm.

So với việc giết người, Kỳ Lâm Triệt càng quan tâm đến những ảnh hưởng mà hành động của nàng sẽ mang lại cho quốc gia và thế cục hiện tại.

Kỳ Lâm Triệt hạ lệnh điều tra thật giả của sổ sách. Dù sao cũng là vật qua tay người thứ hai, nội dung ghi lại bên trong có chân thật hay không, nếu không tự mình điều tra một phen thì hắn không tin được. Ngoài sổ sách ra, tuyến ngầm hắn đã mai phục ở Lâm Giang trước đây vốn tưởng rằng sẽ trở nên vô dụng sau cái chết của Vương viên ngoại, nhưng hiện giờ lại có thể lợi dụng lại.

Kỳ Lâm Triệt rất bận, bận đến mức khi hắn tỉnh táo lại, đã là ngày thứ ba sau khi bắt được người. Thiếu nữ áo trắng võ công tuyệt thế kia không chỉ không rời đi, mà còn vô cùng yên tâm ở lại trong phủ hắn, như thể coi phủ đệ hắn là nhà. Các thị nữ có đến báo cáo cuộc sống hàng ngày của nàng, nhưng đến tai Kỳ Lâm Triệt đều là những lời vô nghĩa không có tác dụng gì. Một người giang hồ phóng khoáng không kiềm chế bị quan viên lấy danh nghĩa “giam cầm” trong phủ đệ sao có thể không bực bội chút nào? Đương nhiên, nếu có âm mưu, vậy phải nói cách khác.

Cho đến nay, Kỳ Lâm Triệt gặp phải ám sát và việc “trừ gian diệt ác” có thể nói là nhiều không kể xiết. Hắn cũng không ngần ngại dùng ác ý sâu sắc nhất để suy đoán về giang hồ trên đất nước này.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (271)
Chương 1: Chương 1: Thế giới 1: Trưởng công chúa hoang đường Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43: Ngoại truyện: Buộc chặt lòng ta cả một đời. Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156: Ngoại truyện: Người tựa trăng sáng trên sông (2) Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227 Chương 228: Chương 228 Chương 229: Chương 229 Chương 230: Chương 230 Chương 231: Chương 231 Chương 232: Chương 232 Chương 233: Chương 233 Chương 234: Chương 234 Chương 235: Chương 235 Chương 236: Chương 236 Chương 237: Chương 237 Chương 238: Chương 238 Chương 239: Chương 239 Chương 240: Chương 240 Chương 241: Chương 241 Chương 242: Chương 242 Chương 243: Chương 243 Chương 244: Chương 244 Chương 245: Chương 245 Chương 246: Chương 246 Chương 247: Chương 247 Chương 248: Chương 248 Chương 249: Chương 249 Chương 250: Chương 250 Chương 251: Chương 251 Chương 252: Chương 252 Chương 253: Chương 253 Chương 254: Chương 254 Chương 255: Chương 255: Ngoại truyện: Trên trời có Bạch Ngọc Kinh (1) Chương 256: Chương 256: Ngoại truyện: Trên trời có Bạch Ngọc Kinh (2) Chương 257: Chương 257 Chương 258: Chương 258 Chương 259: Chương 259 Chương 260: Chương 260 Chương 261: Chương 261 Chương 262: Chương 262 Chương 263: Chương 263 Chương 264: Chương 264 Chương 265: Chương 265 Chương 266: Chương 266 Chương 267: Chương 267 Chương 268: Chương 268 Chương 269: Chương 269 Chương 270: Chương 270 Chương 271: Chương 271