Chương 53
Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ

Chương 53: Kiếm chuyện

Diệp Vọng cảm nhận lông hồ ly cọ vào cổ, không đẩy cậu ra mà ngược lại còn thuận thế dùng tay xoa xoa gáy hồ ly.

Thư Thời an phận không giãy dụa, mặc kệ hắn động tay.

Nhưng khi tay Diệp Vọng dần dần dời lên trên, như thể vô tình chạm vào đôi tai nhọn hình tam giác của cậu, tai hồ ly rất mẫn cảm, Thư Thời vô thức rụt rụt cổ, tránh khỏi tay đại mỹ nhân.

Giây tiếp theo cậu trông thấy lông mày đại mỹ nhân nhíu lại.

Tại sao, tại sao lại khó chịu nữa rồi!

Thế là cậu đành chống lại bản năng, duỗi cổ ra, chủ động đưa tai vào trong tay đại mỹ nhân, dỗ dành hắn.

Diệp Vọng nhướng mày, nhân cơ hội nhéo lỗ tai nhọn của cậu, xoa xoa.

Trên vành tai có rất nhiều dây thần kinh mẫn cảm, một chút động tĩnh cũng có thể làm Thư Thời cảm thấy k*ch th*ch, bị đại mỹ nhân xoa tới xoa lui như vậy, cậu cảm giác mặt và cổ mình đều đang nóng bừng lên.

Cũng may lông dày, đại mỹ nhân không nhìn ra.

Cậu vừa cảm nhận cảm giác ngứa ngáy từ tai truyền đến, vừa oán thầm trong lòng: còn nói mình đỏng đảnh, tính tình bướng bỉnh, không hiểu chuyện. Kỳ thực đại mỹ nhân mới chính là người thích gì làm nấy nhất mới đúng!

Thư Thời bị xoa một hồi đã không chịu nổi nữa, sao đại mỹ nhân vẫn chưa xoa xong vậy!

Cậu đỏ mặt dùng móng vuốt đẩy tay Diệp Vọng ra, sau đó nhảy xuống khỏi đầu gối hắn.

Tiếp đó phất phất đuôi, không thèm quay đầu lại, chui vào biệt thự lớn xù lông của cậu.

Diệp Vọng sau lưng cậu khẽ cong khóe môi.

Hồ ly ngốc này, dỗ người ta cũng không có chút thành ý nào, đúng là được chiều hư rồi.

Thư Thời vừa chui vào trong căn biệt thự xa hoa của mình thì không muốn đi ra nữa. Dưới chân là tấm nệm lông xù êm ái, bên trong có lắp một chiếc tủ nhỏ đựng đồ ăn vặt cho cậu, còn lắp thêm đèn chiếu sáng nữa.

Nối thông với tầng trên là mấy mấy bậc thang không liền nhau, nhưng đối với Thư Thời mà nói chỉ tốn chút sức để nhảy lên, cậu nhảy lên xong, đẩy cửa sổ trước mặt ra, tức khắc nhìn thấy được đại mỹ nhân ngồi trên ghế salon đang nhìn cậu.

Thư Thời tuần tra lãnh địa xong, lúc này dứt khoát nhảy thẳng từ cửa sổ xuống, cái đuôi như chiếc dù nhảy xõa tung sau lưng, theo cơ thể từ từ rơi xuống.

Mày Diệp Vọng khẽ nhíu lại, nhỏ đến mức không nhận ra được: "Lại đây."

Thư Thời vẫy đuôi, tung tăng chạy qua, kết quả bất thình lình bị bế bỏ lên đùi.

Cậu khó chịu giật giật cái đuôi bị đè lên, sao đại mỹ nhân cứ thích bế cậu đặt lên đùi vậy hả, trước kia làm gì có cái tật xấu này đâu!

Nhưng một giây sau, cằm của cậu được gãi, khiến cậu thoải mái nheo mắt lại.

"Không được nhảy từ trên cửa sổ xuống nữa, nếu còn tái phạm tôi sẽ cho người che cửa sổ lại."

Cửa sổ phòng khách chỉ cao có 1.5 mét, hắn cũng mắt nhắm mắt mở mặc cậu chơi, nhưng cái này không được.

Cơ thể Thư Thời cứng lại.

Cái cửa sổ kia chỉ cao có 3 mét, cậu là một con hồ ly, một con hồ ly có cái đuôi xõa tung giống chiếc dù nhảy!

Nhảy xuống thì có thể xảy ra chuyện gì chứ.

Diệp Vọng nhìn vẻ mặt không tình nguyện của cậu, hỏi lại: "Không nghe?"

Da đầu Thư Thời căng chặt, vội vàng dùng móng vuốt vỗ vỗ tay đại mỹ nhân, gật gật đầu.

Cậu chỉ là một con hồ ly nhỏ yếu bất lực, trứng chọi đá, tất nhiên là phải nghe.

Thấy cậu gật đầu, Diệp Vọng thu lại sự nghiêm khắc trong ánh mắt, sờ đầu cậu như khen thưởng.

Thư Thời thấy hắn vui vẻ trở lại, nhân cơ hội vội vàng vỗ vỗ tay hắn, há to miệng, ra hiệu muốn ăn.

Đồ ăn vặt của cậu đâu! Thịt khô của cậu đâu!

Sau khi hiểu ra ý cậu, Diệp Vọng vẫn giữ tư thế ôm cậu như vậy đứng lên, đi thẳng vào thư phòng.

Sau đó một tay ôm hồ ly ngốc, một tay mở ngăn tủ trong thư phòng lấy ra một hộp quà, mở ra, bên trong là thịt khô được đặt làm lúc trước.

Thư Thời tiện tay chộp lấy một túi lên xem hạn sử dụng.

Ấy da, còn năm ngày nữa mới hết hạn, vẫn còn sớm, còn ăn được!

Sau đó cậu lưu loát dùng móng vuốt xé toạc túi đựng, rồi cúi đầu ngoạm miếng thịt vào miệng.

Đông tác nhanh đến mức Diệp Vọng không kịp phản ứng.

Hắn vốn định răn dạy vài câu nhưng ngẫm lại lại thôi.

Vốn dĩ cậu cũng chỉ là muốn thỏa mãn cơn thèm ăn của mình mà thôi, không cần bó buộc quá làm gì.

Trước đó đã ăn bữa trưa, giờ lại ăn thêm mấy miếng thịt khô, lúc Thư Thời dừng miệng thì đánh một cái ngáp dài.

Căng da bụng thì chùng da mắt.

Thật là cuộc sống cá muối hoàn mỹ!

Cậu giãy dụa muốn nhảy xuống khỏi ngực Diệp Vọng, quay lại biệt thự của mình để đánh một giấc.

Nhưng lại bị đối phương tóm cổ, không thể làm gì được.

Thế là Thư Thời chỉ đành thỏa hiệp, nằm trên đùi đại mỹ nhân ngủ một giấc.

Lúc cậu tỉnh dậy, trời đã chạng vạng.

Khi Thư Thời vừa mở mắt đã cảm thấy lông trên cằm hơi ươn ướt, cúi đầu xem thử, quả nhiên, trên quần đại mỹ nhân đã ướt đẫm một mảng.

Thư Thời len lén liếc mắt nhìn đại mỹ nhân, thấy đối phương có vẻ không để ý đến bên này bèn thở phào một hơi, lén lút dùng móng vuốt chà lau.

Kết quả đang lau được một nửa đã nghe thấy đại mỹ nhân cất tiếng: "Lau hay không cũng vậy thôi. Huống chi, ta cũng quen rồi."

Lực sát thương không cao, nhưng tính vũ nhục lại cực mạnh.

Thư Thời không vui, nhưng nhìn vệt nước đáng ngờ vẫn còn in trên quần lại không có cách nào tranh cãi.

Chỉ có thể tự mình phụng phịu.

Diệp Vọng rũ mắt liếc nhìn con hồ ly ngốc đang quay đầu đi chỗ khác, đưa tay xoa xoa lông cậu, không lâu sau cậu lại thẳng cẳng nằm sấp trên đùi của hắn.

Cô Hoạch Điểu sau khi vào cửa theo lệ thường đến chào hỏi Diệp Vọng, kết quả đập vào mắt là con bạch hồ ly đang nằm trên đầu gối của tiên sinh. Câu chào hỏi vừa nói được một nửa đã kẹt lại "—— Tiên sinh, đây là..."

Bà cũng không biết Thư Thời chính là thanh niên thường ăn cơm cùng tiên sinh ở trường quay, chỉ cho rằng tiểu tiên sinh bỏ nhà đi hai tháng đột nhiên trở về.

Diệp Vọng vuốt lông trên lưng Thư Thời, bình tĩnh trả lời: "Có thể do đã lang thang bên ngoài hai tháng, biết được cuộc sống vất vả nên trở về."

Cô Hoạch Điểu: "..." Giọng điệu này của tiên sinh, tâm trạng nghe có vẻ tạm ổn nhưng lời nói ra lại không vui vẻ cho lắm.

Bà cân nhắc, chọn lựa câu trả lời ít phạm sai lầm nhất: "Vậy, chúc mừng tiên sinh"

Đáp lại, Diệp Vọng chỉ thản nhiên "ừ" một tiếng.

Cô Hoạch Điểu làm cơm xong, Diệp Vọng vẫn giữ nguyên tư thế ôm Thư Thời vào ngực, đứng dậy đi vào phòng ăn.

Thư Thời nằm trong ngực hắn l**m móng vuốt, thầm nghĩ: "Sao giờ đại mỹ nhân cứ thích ôm cậu vậy ta?"

Sau khi vào phòng ăn, Thư Thời bỗng dưng trợn trừng mắt, lao ra khỏi ngực Diệp Vọng.

Liên tục đảo tới đảo lui trên mặt đất.

Vốn dĩ bên cạnh bàn ăn lớn được đặt một cái bàn ăn nhỏ cho cậu, nhưng hiện tại nơi đó trống rỗng.

Bàn ăn nhỏ ngự dụng của cậu đâu!

Sao không thấy nữa!

Trọng lượng trong lòng đột nhiên biến mất, Diệp Vọng mím môi, duỗi tay nhấc Thư Thời từ dưới đất lên.

Thư Thời còn đang ngơ ngác đi tìm bàn ăn cơm của mình, thân thể bỗng nhiên bị nhấc lên không.

Tiếp sau đó, cậu được đặt ngồi trên ghế, còn là chiếc ghế đối diện với đại mỹ nhân.

Thư Thời cảm thấy hơi bối rối, việc này có ý gì nha?

Hơn nữa, cậu cảm thấy cái ghế này hình như cao hơn.

Trước đây khi cậu nhảy lên ghế, đỉnh đầu chỉ cao hơn mặt bàn chút xíu, không giống bây giờ, toàn bộ phần đầu đều lộ ra khỏi mặt bàn.

Độ cao hiện tại vừa đủ để cậu cúi đầu là ăn được đồ ăn trong chén.

Diệp Vọng ngồi xuống ghế đối diện, giọng điệu thản nhiên: "Từ nay cứ ăn thế này đi."

Thư Thời cảm thấy mình càng ngày càng không thể hiểu nổi đại mỹ nhân.

Chẳng lẽ nhìn một con hồ ly ăn cơm sẽ giúp ăn ngon miệng hơn?

Nhưng mà, quên đi, mặc kệ hắn, dù sao đối với cậu mà nói cũng chỉ là đổi chỗ ăn cơm mà thôi, không khác gì mấy so với trước kia.

Sau khi cơm nước xong là thời gian giải trí quen thuộc.

Lúc nhìn thấy màn hình TV quen thuộc, Thư Thời mê man trong giây lát, từ khi cậu trở về hầu như chưa từng xem qua TV.

Hiện tại bị nội dung phim truyền hình cẩu huyết lúc tám giờ đã lâu không thấy đập vào mặt, cậu có chút không thoải mái.

Tay Diệp Vọng như có như không vuốt lông Thư Thời, trong lòng lại đang nghĩ đến chuyện khác.

Lần trước làm xong bài trắc nghiệm trong 《 Hướng dẫn yêu đương 》, đáp án phía sau có ghi: ... mau chóng gửi tín hiệu yêu thương đến Người Ấy đi!

Nhưng—— làm thế nào để truyền đi tín hiệu yêu thương?

Đối với Diệp Vọng mà nói, chuyện này thuộc về điểm mù tri thức.

Đêm đến, sau khi đặt con hồ ly ngốc đang ngủ trên đùi về ổ mới, Diệp Vọng hiếm thấy mà gọi điện cho Tỳ Hưu.

Tỳ Hưu lúc này đang cô đơn nằm trên chiếc giường đơn trong thư phòng, buồn chán đếm mấy chiếc đèn treo trên trần nhà.

Lúc nhận được điện thoại còn có chút khó hiểu, sao nửa đêm nửa hôm Lão Diệp còn gọi điện cho hắn ta vậy.

Thời điểm này hẳn là nên gọi cho anh bạn nhỏ nhà hắn để tâm sự chứ.

"A lô, Lão Diệp à, tìm tôi chi vậy?"

Diệp Vọng hỏi thẳng: "Lúc trước, cậu làm thế nào ở bên Bạch Trạch?"

Tỳ Hưu bỗng dưng có chút ngượng ngùng: "Ấy, sao tự dưng lại hỏi chuyện này, làm người ta ngại quá đi."

Diệp Vọng nghe thấy đầu dây bên kia đột nhiên truyền đến giọng điệu uốn éo kệch cỡm, lặng im trong giây lát, muốn cúp điện thoại.

Hắn cảm thấy đáp án của đối phương có thể cũng không có giá trị gì để tham khảo.

"Tôi cúp."

Tỳ Hưu gấp gáp: "Ấy ấy ấy, đừng mà! Tôi đã nói gì đâu! Cậu không phải muốn nghe quá trình yêu đương của tôi với Bạch Trạch sao?"

Diệp Vọng nhíu mày, vừa rồi hắn hình như đâu có hỏi như vậy.

Tỳ Hưu bên kia tằng hắng hai tiếng, bắt đầu lải nhải: Trước kia Bạch Trạch là thần thú mà tất cả chúng yêu đều kính ngưỡng, còn tôi khi đó chỉ biết biến ra chút vàng bạc trân châu, không có tác dụng gì, là một thần thú vô dụng. Sau đó, có một ngày tôi đang ở bên bờ Y Thủy biến ra trân châu để chơi, hắn chủ động đến bắt chuyện với tôi, hai chúng tôi cứ thế mà quen biết."

"Sau khi quen biết, hai chúng tôi thường xuyên chơi đùa cùng nhau, sau đó có một ngày, anh ta tới động của tôi chơi, trời mưa, tôi sợ anh ta bị ướt, bèn mời anh ta ngủ chung với tôi, sau nữa, anh ta đột nhiên hôn tôi, ờ ờm, cuối cùng hai chúng tôi ở bên nhau."

Diệp Vọng nghe xong, lặng im cúp điện thoại.

Đáp án này, quả nhiên không có chút giá trị tham khảo nào cả.

Thế nhưng đợi đến khi Diệp Vọng nằm trên giường, trong đầu hắn bỗng dưng lại nhớ lại câu Tỳ Hưu vừa mới nói "mời anh ta ngủ chung."

Hắn nhìn chiếc giường rộng hơi quá mức dưới thân, cảm thấy đúng là có chút trống trải.

Sáng sớm hôm sau, Thư Thời tỉnh dậy trên chiếc nệm xù lông êm ái của mình, trong không gian đủ lớn của biệt thự đánh cái ngáp, duỗi lưng, chuẩn bị ra ngoài ăn điểm tâm.

Kết quả vừa bước ra ngoài đã mặt đối mặt với đại mỹ nhân.

Diệp Vọng thả máy tính bảng trong tay xuống, nhìn hồ ly ngốc nói: "Biệt thự mới chiếm diện tích quá lớn, đặt trong phòng khách có phần không lịch sự lắm, dời vào phòng ngủ chính đi."

Thư Thời nhìn phòng khách còn có thể đặt thêm mấy căn biệt thự, cảm thấy đại mỹ nhân đây là đang cố tình kiếm chuyện.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (93)
Chương 1: Chương 1: Ngoài ý muốn Chương 2: Chương 2: Sống chung Chương 3: Chương 3: Nuôi con Chương 4: Chương 4: Đi ra ngoài Chương 5: Chương 5: Khám bệnh Chương 6: Chương 6: Thân cận Chương 7: Chương 7: Lạnh nhạt Chương 8: Chương 8: Chung sống Chương 9: Chương 9: Biến thành hình người Chương 10: Chương 10: Biến hình Chương 11: Chương 11: Cách nhiệt Chương 12: Chương 12: Ghét bỏ Chương 13: Chương 13: Tranh chấp Chương 14: Chương 14: Bạch Trạch Chương 15: Chương 15: Ân huệ Chương 16: Chương 16: Thiên phú Chương 17: Chương 17: Thử vai Chương 18: Chương 18: Diệp Thời Chương 19: Chương 19: Kiểm tra sức khỏe Chương 20: Chương 20: Khôi phục Chương 21: Chương 21: Thêm cơm Chương 22: Chương 22: Đầu trọc Chương 23: Chương 23: Ác mộng Chương 24: Chương 24: Phá vỡ Chương 25: Chương 25: Rời nhà đi Chương 26: Chương 26: Chụp ảnh Chương 27: Chương 27: Tình cờ gặp mặt Chương 28: Chương 28: Lộ tẩy Chương 29: Chương 29: Cùng đọc Chương 30: Chương 30: Cửa sổ Chương 31: Chương 31: Quản chuyện ăn uống Chương 33: Chương 33: Ăn tối Chương 34: Chương 34: Thiết lập tính cách Chương 35: Chương 35: Nói xấu Chương 36: Chương 36: Xem phim Chương 37: Chương 37: Đồ ngọt Chương 38: Chương 38: Mời Chương 39: Chương 39: Té ngã Chương 41: Chương 41: Lau Chương 42: Chương 42: Thèm ăn Chương 43: Chương 43: Thông suốt Chương 44: Chương 44: Bị thương Chương 45: Chương 45: Uống rượu Chương 46: Chương 46: Say rượu Chương 47: Chương 47: Hiểu nhầm Chương 48: Chương 48: Đóng máy Chương 49: Chương 49: Ý nghĩa Chương 50: Chương 50: Hiểu ra Chương 51: Chương 51: Đồng hồ Chương 52: Chương 52: Về nhà Chương 53: Chương 53: Kiếm chuyện Chương 54: Chương 54: Ngủ Chương 55: Chương 55: Hít hồ* Chương 56: Chương 56: Chăm sóc Chương 57: Chương 57: Làm sáng tỏ Chương 58: Chương 58: Viện trợ từ bên ngoài Chương 59: Chương 59: Nhường Chương 60: Chương 60: Báo cáo Chương 61: Chương 61: Nước hoa Chương 62: Chương 62: Sáng tỏ Chương 63: Chương 63: Điểm Chương 64: Chương 64: Lừa dối Chương 65: Chương 65: Lộ trình hướng dẫn Chương 66: Chương 66: Chủ động Chương 67: Chương 67: Hẹn hò Chương 68: Chương 68: Chiếu ngược Chương 69: Chương 69: Chia xa Chương 70: Chương 70: Nấu hồ ly Chương 71: Chương 71: Báo cáo Chương 72: Chương 72: Lãi suất Chương 73: Chương 73: Ác mộng Chương 74: Chương 74: Lộ tẩy Chương 75: Chương 75: Tức giận Chương 76: Chương 76: Nói thật (Bắt lỗi) Chương 77: Chương 77: Miệng một đằng, lòng một nẻo Chương 78: Chương 78: Ghen Chương 79: Chương 79: Ở bên nhau Chương 80: Chương 80: Thẳng thắn Chương 81: Chương 81: Chuyện cũ Chương 82: Chương 82: Lần đầu gặp gỡ Chương 83: Chương 83: Phim truyền hình Chương 84: Chương 84: Về nhà Chương 85: Chương 85: Chuyện xưa Chương 86: Chương 86: Ngủ ở đâu? Chương 87: Chương 87: Nằm dưới Chương 88: Chương 88: Nụ hôn đầu Chương 89: Chương 89: Vòng đeo tay Chương 90: Chương 90: Trồng cây Chương 91: Chương 91: Vòng đeo tay Chương 92: Chương 92: Công khai Chương 93: Chương 93: Còn ân tình Chương 94: Chương 94: Chân tướng Chương 95: Chương 95: Kết truyện