Chương 533: Mắc Câu
Lục Hướng Dương lập tức an ủi cô:“Được rồi, mẹ vợ không còn nữa, chuyện này cũng không thay đổi được, bà ấy chỉ có một đứa con gái là em, em sống hạnh phúc bà ấy mới yên tâm. Đừng khổ sở nữa, em ăn chút gì đó đi!”Cố Thanh Thanh cúi đầu nhìn đồ ăn trước mặt, thở dài:“Em còn biết tin tức gì không? Cho dù bọn họ từng có tiền, đã là lúc này nên trở về cũng có thể trở về, chỉ cần người còn sống, hiện giờ bọn họ đã không sao, có cần anh phái người đi tìm kiếm giúp em không?”Cố Thanh Thanh tiếp tục nói:
“Quê của mẹ là ở Thượng Hải, trong nhà hẳn là có tiền, nhưng mà mẹ không nhiều lời. Em nhắc tới nhà ngoại mẹ có vẻ rất đau lòng, vẫn luôn không chịu nhiều lời nên em biết không nhiều lắm.”“Mẹ em có từng nói với em hay không, trong nhà bà ngoại em còn có những ai?”
Cố Thanh Thanh nghĩ một lát, nhíu mày:“Hiện giờ nhiều năm trôi qua như vậy, thời đại đó người có tiền đều gặp xui xẻo, không biết bọn họ còn sống hay không. Ông bà ngoại còn có dì cả em nữa, nhiều năm như thế không biết có đi tìm mẹ em hay không.”
Lục Hướng Dương trầm tư một lát, nói:Vừa rồi khi nghe thấy cái tên Cố Tích Vân, ông ta cũng như vậy.
Rất tốt, mắc câu!“Khi em còn nhỏ mẹ em từng dạy dỗ em những thứ đó, có thể nhìn ra được mẹ em không phải người bình thường, cô gái nhà bình thường không có bản lĩnh như vậy. Nếu là nhà có tiền ở Thượng Hải, còn giỏi che giấu như thế, nói không chừng là gia tộc lớn nào đó.”
“Năm đó không có nhiều gia đình họ Cố giàu có ở Thượng Hải lắm, anh phái người đi điều tra một lát, có tin tức sẽ lập tức nói với em!”“Mẹ ít khi nhắc tới nhà bà ngoại, hình như có chút tức giận. Em chỉ biết mẹ còn có một người chị gái, tên là Cố Tích Nguyệt!”
Nói tới đây Cố Thanh Thanh nhìn thấy rõ, người đàn ông ngồi nghiêng kinh ngạc một chút, phản ứng rất lớn.Cố Thanh Thanh lập tức vui vẻ ra mặt: “Thật sao? Thật sự có thể chứ? Không phiền anh đúng không?”
Lục Hướng Dương cười nói:“Chuyện này có gì mà phiền phức? Em là vợ của anh, còn sinh năm đứa con cho anh nữa, vất vả nhiều năm như thế, chút việc nhỏ này anh còn không giúp em mà nói, thì anh là loại người gì?”
Còn người vợ, trong đôi mắt đều là chồng mình, trong hạnh phúc còn kèm theo chút cẩn thận lấy lòng.Hai người cố ý nói mấy lời này ở đây, lộ ra một ít tin về Cố gia năm đó và Lục gia hiện giờ cho người đàn ông đối diện nghe.Lục Hướng Dương từng được huấn luyện chuyên nghiệp, cho dù quay lưng về phía người kia, anh cũng biết từ lúc Cố Thanh Thanh nói ra tên Cố Tích Vân xong, ánh mắt của người kia vẫn luôn nhìn Cố Thanh Thanh.
“Anh biết, ông ta vẫn luôn đánh giá, nhưng không có động tác gì, chuyện này nói lên ông ta không để ý tới đứa con gái như em lắm. Nếu là người cha bình thường, tách ra với con gái mình nhiều năm như vậy, bỗng nhiên gặp được chắc chắn vô cùng kích động, chắc chắn sẽ tiến lên dò hỏi, nhưng ông ta không làm gì.”
Cố Thanh Thanh gật đầu, cảm thấy lời Lục Hướng Dương nói có đạo lý.
“Cho nên kế tiếp anh cảm thấy ông ta sẽ làm gì?”
“Đi điều tra thân thế của em, nghiệm chứng những lời em nói có phải là thật hay không. Ngoài ra còn điều tra tình hình hiện giờ của em, đặc biệt là địa vị của Lục gia.”
“Vẫn luôn không có phản ứng gì, vậy nói lên tâm tư của ông ta không đơn thuần, không đối đãi với em như là con gái. Kế tiếp, hơn phân nửa là lợi dụng.”
Lục Hướng Dương nghiêm túc dặn dò Cố Thanh Thanh:“Thanh Thanh, người này không đơn giản đâu, sau này ông ta tìm em làm gì, cho dù là chuyện đơn giản nhất, em trở về cũng phải nói với anh một tiếng, đừng cảm thấy là chuyện râu ria mà không nói cho anh.”
Cho nên nhiều năm như vậy, giữa hai bọn họ vẫn luôn không có hiểu lầm gì.“Nếu là như vậy thì anh an tâm rồi, bên Hương Giang còn muốn đi một chuyến không? Miếng đất mà chúng ta mua lúc trước, em muốn tự mình đi kinh doanh, hay là giao cho người khác?”