Chương 536: Đảm Bảo Em Cả Đời Vinh Hoa Phú Quý
“Lục Hướng Dương là chồng cô ta, sau này lại đến bộ đội Giang Ninh, hai người có năm đứa bé, tất cả tin tức đều đúng.”
Lâm Phong nhếch miệng, trong đôi mắt lóe lên ánh sáng: “Vậy Cố Thanh Thanh bao nhiêu tuổi?”
“Năm nay 30 tuổi, hơn nữa cô ta không phải là con gái ruột của Lý gia, chuyện này không ít người ở đây đều biết, không tính là bí mật gì, ngay cả Cố Thanh Thanh cũng biết rõ. Năm đó mẹ cô ta kết hôn khoảng bảy tháng sau sinh ra cô ta, nhưng đứa bé sinh đủ tháng, là mang thai trước khi gả vào Lý gia. Cố Tích Vân là bị lão lục Lý gia cưỡng ép về nhà, sau này vẫn luôn không rời đi, làm giáo viên trong trường học ở công xã.”
“Nhận ra, chắc chắn là Cố Tích Vân. Tôi cầm ảnh chụp cho người địa phương xem, bọn họ liếc mắt một cái là nhận ra ngay. Lúc ấy cô Tiểu Cố rất nổi tiếng ở địa phương, rất xinh đẹp, không ít người còn nhớ rõ. Sau này vì liên quan tới Cố Thanh Thanh, càng ngày càng có nhiều người biết tới.”
Lâm Phong vô cùng hài lòng: “Tôi biết rồi, cậu trở về đi!”
Cúp điện thoại, Lâm Phong vui vẻ trước nay chưa từng có, Lục gia đấy!Ông ta không nghĩ tới, vậy mà người phụ nữ kia sinh một đứa con gái cho ông ta, còn gả vào Lục gia.Quả thực là ông trời cũng giúp ông ta!
Cho nên người của Lâm Phong vừa đến đại đội Hòe Hoa, Lục Hướng Dương đã biết có người đi hỏi thăm.Cố Thanh Thanh nhận được tin tức của Lục Hướng Dương xong, đã biết rõ mọi chuyện, chỉ đợi Lâm Phong biểu diễn.Trong khoảng thời gian này chỉ cần Lục Hướng Dương được nghỉ sẽ dẫn Cố Thanh Thanh đi ra ngoài đi dạo phố ăn cơm, có đôi khi còn mang theo Lục Đại Bảo, cho Lâm Phong đủ cơ hội quan sát.Mấy năm gần đây không khí cởi mở hơn nhiều, mọi người có tôn trọng khác đối với người nước ngoài, thông thường đều gọi là khách nước ngoài.“Ông… Ông nói cái gì?”
Lâm Phong lấy ảnh chụp của Cố Tích Vân năm đó ra, châm chọc chính là ảnh hai bọn họ kết hôn với nhau.
Ảnh chụp đen trắng, đã có chút ố vàng, nhưng chụp lại rất rõ ràng.
Trong ảnh là khi Lâm Phong và Cố Tích Vân đều còn trẻ tuổi, hai người một người mặc âu phục, một người mặc váy cưới, nhìn ra được lúc ấy Cố Tích Vân cười rất vui vẻ.Cố Thanh Thanh im lặng thở dài trong lòng.
Nhìn cách ăn mặc, khí chất của Cố Tích Vân thì biết không phải cô gái gia đình bình thường, nhà tư bản lớn nổi tiếng Thượng Hải đấy!
Thiên kim tiểu thư như vậy, cả đời lại bị Lâm Phong làm hỏng như thế.
Khi nhìn thấy bức ảnh này sắc mặt Cố Thanh Thanh lập tức thay đổi, vươn tay cầm lấy ảnh chụp cẩn thận nhìn rất lâu.Du học sinh nước ngoài trở về, cũng nhận được ưu đãi.
Cho dù là thời kỳ đời của Cố Thanh Thanh, bối cảnh du học nước ngoài về nước đều có ưu thế hơn trong nước, càng đừng nói đầu năm 80 hiện giờ.
Chuyện này quả thực là chứng minh thân phận.
Ăn mặc âu phục quý giá, đeo đồng hồ như Lâm Phong, vừa nhìn là biết người “phong cách Tây” khác hoàn toàn với mấy ông chủ nào đó trong nước, là nhân sĩ thành công.“Con gái, con nói cho chú biết những lời chú mới nói có đúng không? Đúng không hả?”
Gương mặt Cố Thanh Thanh không được tốt lắm, nhưng mà không sợ ông ta: “Đúng thì thế nào? Ông điều tra tôi sao?”
Lâm Phong đau lòng suýt nữa khóc ra: “Cha vẫn luôn tìm con cuối cùng cũng tìm được, con gái, cha là cha con, là cha của con mà!”
Trong lòng Cố Thanh Thanh trao phúng vô hạn, trên mặt là ngẩn ra, một lúc lâu sau mới kịp phản ứng.Một cô gái chưa bao giờ có được tình thương của cha, bỗng nhiên xuất hiện một người cha ưu tú như thế, người bình thường đều sẽ tin tưởng.
Lâm Phong nhìn gương mặt Cố Thanh Thanh, đôi mắt nhìn mỗi ngũ quan của cô:
“Con… Con tên Cố Thanh Thanh đúng không? Mẹ con… Tên Cố Tích Vân?”
Cố Thanh Thanh sửng sốt: “Sao ông biết?”Cách ăn mặc như vậy ở trong nước hiện giờ, sẽ tự động quy thành người có thân phận.
Lâm Phong ngồi xuống đối diện Cố Thanh Thanh, ánh mắt si ngốc nhìn chằm chằm gương mặt Cố Thanh Thanh.
Cố Thanh Thanh nghi ngờ nhíu mày: “Tiên sinh, ông có việc gì sao?”