Chương 544
Lạch cạch. Khi tôi vô thức cử động cánh tay trong giấc ngủ, một thứ gì đó chặn lại và âm thanh kim loại va chạm vang lên. Tôi từ từ mở mắt, thấy một căn phòng lạ lẫm hiện ra trong tầm nhìn mờ mịt.
“……”
Chớp mắt chậm rãi vài lần, tôi liếc nhìn về phía cánh tay trái đang có cảm giác khó chịu. Trên cổ tay trái của tôi là một chiếc còng tay màu bạc, đầu kia của còng được nối vào thanh trang trí ở đầu giường.
Với loại còng này, chỉ cần tôi dùng chút sức, nó sẽ bị phá hủy ngay. Vì vậy, tôi cẩn thận ngồi dậy, tránh làm hỏng chiếc còng.
‘Quả nhiên là vậy…’
Tôi hồi tưởng lại những gì xảy ra trước khi ngất đi.
Rõ ràng tôi đang trò chuyện với Yeon Seon-woo trong thư viện, thì đột nhiên cơn buồn ngủ ập đến dữ dội, khiến tôi ngất lịm như bị đánh thuốc.
Nguyên nhân chắc chắn là tách trà mà Yeon Seon-yoon mang tới. Dù tôi đã dự đoán có khả năng họ sẽ dùng thuốc ngủ, nhưng không ngờ người mang nó đến lại chính là Yeon Seon-yoon. Điều này có nghĩa là Yeon Seon-yoon cũng đang hợp tác.
‘Thuốc ngủ này hẳn là do Yoo Si-hyuk chuẩn bị.’
Yoo Si-hyuk đã nhiều lần sử dụng thuốc ngủ với tôi, nên hắn chắc chắn biết liều lượng cần thiết để khiến cơ thể hạng A của Han Yi-gyeol rơi vào giấc ngủ. Thời gian thuốc phát huy tác dụng nhanh hơn hẳn so với các loại thuốc ngủ thông thường, nên rất có khả năng đây là loại thuốc đặc chế mà Yoo Si-hyuk tự chế tạo.
Sau khi đã hiểu rõ tình hình, tôi tiếp tục quan sát xung quanh.
Căn phòng sạch sẽ với tường giấy dán màu be nhạt, bên trong có vài món đồ nội thất được sắp xếp gọn gàng. Chiếc giường tôi đang nằm nhìn qua cũng đủ biết là loại cao cấp và khá rộng.
Nếu không có chiếc còng tay được gắn vào đầu giường, tôi hẳn đã nghĩ đây chỉ là một căn phòng ngủ bình thường, được chăm sóc kỹ lưỡng bởi ai đó.
Có vẻ như để giữ tôi chắc chắn hơn, họ đã dùng thuốc để đưa tôi đến đây. Đây là điều mà tôi không lường trước được. Tôi cứ nghĩ cùng lắm mình sẽ bị giam trong dinh thự của Yeon Seon-woo hoặc Yoo Si-hyuk.
‘Mọi chuyện trở nên rắc rối hơn rồi.’
Nhìn căn phòng không có lấy một khung cửa sổ, tôi không khỏi thở dài.
*****
“Không thể chần chừ thêm nữa.”
Một ngày trước, khi xử lý xong vụ Gyungseong và Park Seok-jae rồi trở lại không gian của Maehyang, tôi nhận ra đã đến lúc phải đưa ra quyết định cuối cùng.
“Vì vậy...”
Sau một lúc ngập ngừng, tôi tiếp tục nói.
“Tôi quyết định sẽ cố tình cuốn vào kế hoạch mà giám đốc và Yeon Seon-woo đang chuẩn bị. Tôi muốn, chỉ một lần cuối thôi… được nói chuyện rõ ràng với cả hai người họ.”
Điều cần thiết giữa tôi và Yeon Seon-woo là một cuộc đối thoại. Điều đó cũng không khác với Yoo Si-hyuk.
Dù khác với Yeon Seon-woo, tôi đã nhiều lần trò chuyện với Yoo Si-hyuk, nhưng cuối cùng chúng tôi cũng không thể hiểu được nhau.
Nghe tôi nói, Cheon Sa-yeon và Ha Tae-heon cười gượng.
“Hy vọng rằng hai người đó hiểu được sự cố gắng của cậu.”
Lời lẩm bẩm của Cheon Sa-yeon khiến tôi cũng cảm thấy đắng ngắt trong miệng.
Không phải vì Yoo Si-hyuk và Yeon Seon-woo không hiểu lòng tôi. Tôi biết rằng cũng như tôi nỗ lực để giải thích, họ cũng đã cố gắng rất nhiều để níu kéo tôi. Điều đó, tôi không thể không nhận ra.
“Hừm.”
Maehyang, với vẻ mặt khó đoán, nhìn chúng tôi và hỏi.
“Tôi có điều muốn hỏi.”
“Vâng?”
“Cậu không định đưa hai người đó theo sao?” (qua thế giới khác)
“Không.”
Tôi trả lời dứt khoát mà không cần suy nghĩ. Tuy nhiên, Maehyang lại nghiêng đầu, có vẻ như không hiểu.
“Tại sao? Dường như cậu cũng đã dao động trước họ mà.”
“……”
Tôi không thể phản bác ngay và giữ im lặng.
Hơn một năm đã trôi qua kể từ khi tôi chết. Nhưng Yoo Si-hyuk và Yeon Seon-woo vẫn chưa thể thoát khỏi ngày tôi ra đi.
Yoo Si-hyuk đã dành nhiều thời gian và công sức để chuẩn bị và trả thù Gyungseong thay tôi, còn Yeon Seon-woo, người không thể chấp nhận sự ra đi của tôi, vẫn tiếp tục tìm kiếm trong thân thể kiệt quệ.
Nếu tôi không nhận ra thì không nói, nhưng một khi đã biết, trái tim tôi không thể không dao động.
Họ, những người không thể buông bỏ tôi đã khuất, khiến tôi cảm thấy xót xa. Và thực tế rằng chỉ đến bây giờ, tôi mới hiểu được tình cảm mà tôi từng bị mù quáng bởi bất hạnh mà bỏ qua, lại càng đau lòng hơn.
Giá như chúng tôi có thể thành thật với nhau thêm một chút. Giá như trước khi mọi thứ đi đến tồi tệ, chúng tôi có thể tin tưởng nhau thêm một chút. Những suy nghĩ hối tiếc ấy cứ vương vấn mãi.
Nếu có một cách nào đó để không phải chia xa, tôi chắc chắn sẽ chọn nó. Nhưng như thường lệ, thực tế luôn nghiệt ngã, và lựa chọn cũng như thời gian tôi có đều rất hạn chế.
Tôi cố gắng giữ lòng mình vững vàng và bình tĩnh nói.
“Nó quá nguy hiểm. Việc vượt qua thế giới không phải vấn đề đối với chúng ta, nhưng với hai người họ, họ yếu hơn nhiều, và hậu quả không lường trước được. Trong trường hợp tồi tệ nhất, họ có thể gặp nguy hiểm đến tính mạng ngay trong quá trình vượt qua.”
Năng lực Can thiệp và cuốn sách chứa những ghi chép về tôi mà Elohim đã để lại thông qua Cheon Sa-yeon và Ha Tae-heon.
Những thứ này giúp tôi, Cheon Sa-yeon và Ha Tae-heon có thể trở về thế giới nơi gia đình tôi đang chờ đợi. Nhưng điều đó chỉ áp dụng với những người đã thức tỉnh như chúng tôi. Elohim chưa bao giờ nói về khả năng những con người bình thường chưa thức tỉnh có thể vượt qua.
“Và kể cả nếu có thể, hai người đó đang sống rất ổn định ở đây. Một khi rời đi, họ sẽ không bao giờ có thể quay lại nơi này. Tôi không thể tạo thêm gánh nặng như vậy cho họ. Hơn nữa, tôi không đủ khả năng để chịu trách nhiệm cho hai người đã theo tôi.”
Maehyang, lắng nghe lời giải thích của tôi, vẫy đuôi như thể đã hiểu.
“Nói tóm lại, quá nguy hiểm và có thể khiến cuộc sống của họ trở nên hỗn loạn. Vì thế cậu thậm chí không cân nhắc đến việc hỏi ý kiến họ, đúng không?”
“Đúng. Hơn nữa, nói về chuyện vượt qua thế giới trong tình cảnh hiện tại chỉ càng làm mọi thứ phức tạp hơn.”
“Hừm, thật sao?”
Maehyang lơ đãng đảo mắt như thể không thực sự quan tâm đến những gì tôi vừa nói, rồi đột nhiên lên tiếng.
“Vậy nếu ta chắc chắn rằng họ an toàn và không ngại vượt qua thế giới thì sao?”
“…Ý ông là gì?”
“Không có gì đâu.”
Cảm nhận sự bất an dâng lên, tôi nheo mắt, nhưng Maehyang chỉ cười khẩy, giả vờ như không có gì.
Khi tôi nhìn Maehyang với ánh mắt nghi ngờ, Cheon Sa-yeon, như muốn thay đổi không khí, đưa cuộc trò chuyện trở lại chủ đề ban đầu.
“Chúng ta cần dự đoán trước cách họ hành động để có thể chuẩn bị ứng phó tốt hơn.”
“Có gì trong đầu không?”
Trước câu hỏi của Ha Tae-heon, ký ức về thời gian tôi ở dinh thự của Yoo Si-hyuk lại hiện lên.
“Chắc chắn họ sẽ dùng thuốc ngủ. Yoo Si-hyuk đã nhiều lần dùng nó với tôi, nên hắn biết chính xác liều lượng cần thiết để có tác dụng. Có khả năng hắn thậm chí còn chế tạo loại thuốc đặc biệt cho việc này.”
“Họ định dùng thuốc ngủ để khiến cậu bất tỉnh và giam cậu lại sao?”
“Họ cũng cần một cơ hội để nói chuyện với tôi, nếu muốn thuyết phục tôi.”
Tôi không hy vọng nhiều rằng một cuộc nói chuyện sẽ giải quyết được vấn đề.
Cũng giống như tôi không thể ở lại bên họ, Yoo Si-hyuk và Yeon Seon-woo sẽ rất khó để chấp nhận việc tôi phải rời đi. Hơn nữa, lượng thông tin tôi có thể tiết lộ cho họ cũng rất hạn chế.
Nhưng dù vậy… đây là điều cần thiết. Ngay cả khi nó không mang lại ý nghĩa hay kết quả tốt đẹp, tôi vẫn phải làm.
“Sẽ không mất quá nhiều thời gian đâu.”
Tôi cười gượng và nhờ cậy Cheon Sa-yeon cùng Ha Tae-heon.
“Xin hãy chờ tôi một chút.”
Lời hứa chắc chắn sẽ trở lại của tôi khiến Cheon Sa-yeon và Ha Tae-heon gật đầu, ánh mắt họ đầy tin tưởng.
“Đi rồi về nhé.”
****
Cạch. Két.
Khi tôi đang tựa vào đầu giường, hồi tưởng lại những gì xảy ra ngày hôm qua, cánh cửa bị khóa bỗng mở ra và Yeon Seon-woo bước vào. Cậu đã thay đổi trang phục.
“Anh.”
Nhìn quần áo của Yeon Seon-woo, tôi mới nhận ra trang phục của mình cũng đã bị thay đổi.
Bộ quần áo tôi mặc khi đến dinh thự của Yeon Seon-woo đã biến mất. Thay vào đó, tôi mặc một chiếc áo sơ mi trắng rộng rãi. Có lẽ do thuốc vẫn chưa hết tác dụng hoàn toàn, cơ thể tôi vẫn còn nặng nề, đầu óc như bị bao phủ bởi một lớp sương mỏng.
“Anh tỉnh sớm hơn em nghĩ đấy.”
“Yeon Seon-woo.”
“Vâng.”
Yeon Seon-woo mang một chiếc ghế từ góc phòng lại gần giường và ngồi xuống. Cậu mỉm cười đáp lại lời tôi gọi, không hề tỏ vẻ hối lỗi dù đã bí mật cho tôi uống thuốc ngủ, đưa tôi đến đây và còng tay tôi.
Dù biết trước rằng mình sẽ bị bắt giữ, nhưng nhìn cách Yeon Seon-woo không ngần ngại sử dụng mọi phương pháp, tôi không khỏi cảm thấy nặng lòng.
“Đây là đâu?”
Tôi cố phớt lờ cảm giác buồn ngủ còn sót lại và hỏi. Yeon Seon-woo nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay phải không bị còng của tôi và đáp.
“Là một căn hộ trống gần đây. Em từng nói sẽ tìm một căn hộ mới, nhớ không?”
“……”
“Sao ạ? Chỗ này rộng rãi và sạch sẽ, chắc anh sẽ thích. Em còn chọn nội thất theo sở thích của anh nữa. Bên ngoài phòng ngủ này còn đẹp hơn nhiều.”
“Yeon Seon-woo.”
“Vì anh không thích không gian quá rộng, em đã tìm một nơi vừa đủ. Anh chắc chắn sẽ hài lòng.”
Vừa nói, ánh mắt cậu chuyển sang cổ tay trái của tôi, nơi chiếc còng đang nối với đầu giường, khiến tay tôi bị nâng lên một cách bất tiện.
“Vậy nên… hãy hứa với em đi. Rằng anh sẽ ở lại bên em.”
“……”
“Anh chỉ cần hứa thôi, không cần làm gì cả. Anh là người luôn giữ lời hứa. Nếu anh hứa, em sẽ tháo còng và dẫn anh đi xem nhà.”
Yeon Seon-woo siết chặt bàn tay tôi, ánh mắt cậu nhìn tôi đầy khẩn thiết. Đôi mắt sáng dưới hàng lông mi dài ánh lên sự pha trộn giữa bất an và hy vọng.
Nhìn vào đôi mắt ấy ở khoảng cách gần, tôi cảm thấy nghẹt thở. Sau khi mấp máy môi vài lần, cuối cùng tôi thở dài và nói.
“Không được.”
“……”
“Anh phải đi, Seon-woo à. Có những người đang chờ anh.”
Cơ thể Yeon Seon-woo cứng lại khi nghe lời từ chối của tôi. Biểu cảm lạnh lẽo đột ngột trên khuôn mặt cậu không làm tôi bỏ cuộc. Tôi cố gắng tiếp tục thuyết phục.
“Họ đều là những người rất quan trọng đối với anh. Vì anh rời đi đột ngột, họ rất lo lắng và đang chờ anh trở lại. Vậy nên...”
“Còn em thì sao?”
Lời giải thích của tôi bị ngắt ngang bởi câu hỏi của Yeon Seon-woo. Giọng cậu không chút cảm xúc, như thể vừa bị cắt lìa khỏi mọi xúc cảm.
“Em không quan trọng với anh sao?”
“Gì cơ?”
“Em cũng đã lo lắng cho anh, đã chờ đợi anh. Em thậm chí phải cố gắng sống sót từng ngày trong tuyệt vọng.”
“……”
“Tại sao em không thể là một phần trong ‘gia đình’ mà anh nói?”