Chương 556: Nhà Chúng Con Không Thiếu Tiền Không Thiếu Thế
Một ông cụ khác tiếp lời:“Đúng vậy đúng vậy! Nếu là cha con, vậy không còn gì để nói, chúng ta cũng là người từng thấy việc đời, mấy trăm vạn này đúng là nhiều đối với chúng ta, nhưng ở chỗ tập đoàn nước ngoài, đúng thật chỉ là mưa bụi. Làm cha cho con gái chút tiền tiêu vặt, cũng không có gì phải soi mói.”
“Người một nhà có hiểu lầm nói rõ là được, Tiểu Lục làm việc đáng tin cậy, có nguyên tắc. Lão Lục à, ông đã nuôi được một đứa cháu nội tốt, nếu tên nhóc nhà tôi bằng nửa Hướng Dương, tôi nằm mơ cũng có thể cười tỉnh!”
“Ai da ai nói không phải chứ! Vãn bối mấy nhà chỉ có Hướng Dương ưu tú nhất, cưới vợ cũng ưu tú. Tôi nói này hai cha con, đừng vì chút hiểu lầm mà tổn thương tình lam, làm buôn bán này đương nhiên phải dựa theo quy củ. Lâm tiên sinh đừng nóng giận, đây là con gái duy nhất của ông, mấy trăm vạn mà thôi, tiêu thì tiêu, đây là người thừa kế duy nhất của tập đoàn Lâm Thị ông, tương lai chục tỷ của ông đều là của cô ấy mà. Yên tâm đi, có chúng tôi che chở, tương lai cô ấy kế thừa gia nghiệp, con đường chắc chắn là ổn định vững chắc.”Tuy bọn họ đều biết sự nghiệp từ thiện của Cố Thanh Thanh vừa mới bắt đầu, quy mô đó chỉ tiêu một phần nhỏ mà thôi, nhưng bọn họ vẫn sẽ không để Cố Thanh Thanh trả tiền lại.
Cô gái này nỡ bỏ tiền giúp đỡ, cũng không tham tài, số tiền đó ít nhất đủ cho cô giúp đỡ rất nhiều năm.
Hơn nữa cô còn tự mình mở nhà xưởng kiếm tiền nữa, nói không chừng tương lai còn giúp đỡ càng nhiều người hơn.
Có đám bọn họ che chở, nhà xưởng của cô sẽ càng ngày càng nhiều, đó đều là công việc đấy!Cố Thanh Thanh trợn tròn mắt nói dối: “Đúng là tiêu hết, không trả về được!”
Mấy ông cụ bên cạnh lập tức tâm linh tương thông.
Số tiền đó đều là tiêu trên người binh sĩ thuộc hạ của bọn họ à!
Nếu tiền đã tới tay, thì tuyệt đối không có khả năng trả lại.“Con…” Cả người Lâm Phong đang run rẩy, tay run run chỉ Cố Thanh Thanh, nhưng không biết nên nói gì.
Ông ta biết nói gì cũng vô dụng, ông ta bị Lục gia chơi, bị tiểu bối như Lục Hướng Dương chơi!
Dương Thắng Nam tức giận: “Dù sao các người nhận tiền, chuyện này là không đúng, có bản lĩnh đừng nhận tiền của người ta!”
Cố Thanh Thanh trừng mắt:“Tôi tiêu tiền của cha tôi tôi vui, liên quan gì tới cô? Dương Thắng Nam, mối thù giữa tôi và cô còn chưa kết thúc đâu, đừng chạy tới nhà tôi khoa chân múa tay.”
“Tôi tiêu tiền của cha tôi, cô có thể làm gì? Nhìn dáng vẻ hâm mộ ghen tị hận của cô kìa, là ước gì tôi trả tiền lại đúng không?”
“Ha ha! Không có khả năng, số tiền kia tôi đã tiêu hết, giúp đỡ người nhà của liệt sĩ, không thể lấy lại được!”
Dương Thắng Nam mở miệng nói: “Cô có thể giúp đỡ bao nhiêu tiền? Đó là 600 vạn Đô La, mấy ngàn vạn tệ đấy!”
Đám lão già này là ước gì Cố Thanh Thanh lập tức kế thừa gia nghiệp đúng không?Hơn nữa đây rõ ràng là uy h**p ông ta, ctho Cố Thanh Thanh kế thừa, bọn họ chắc chắn che chở.Vậy nếu ông ta không cho Cố Thanh Thanh thì sao?Cho nên bên Cố Thanh Thanh, ông ta thật sự không để vào mắt.Ông ta dường như đã hiểu rõ, con cháu thành tài cũng chẳng tốt đẹp gì.
Lâm Phong hít sâu một hơi không dám nói tiếp nữa, ông ta không dám đắc tội mấy ông già này.Cố Thanh Thanh hơi nhếch miệng cười lớn:
“Mảnh đất mà cha kinh doanh, tất cả dự án xây dựng phía trên con muốn 60% cổ phần.”Lâm Phong dừng bước lại, giọng nói lạnh lẽo: “Con còn muốn nói chuyện gì với cha? 600 vạn cha từ bỏ, đủ chưa?”
Cố Thanh Thanh hơi nhếch miệng lên: “Không đủ!”“Con…” Lâm Phong lại bắt đầu phát run, run rẩy đồng thời có chút sợ hãi.
“Con… Con còn muốn thế nào nữa?”Ông Ngô đứng dậy cùng với mấy ông cụ, kéo Dương lão gương mặt xanh mét đi.
Ông cụ Dương và Dương Thắng Nam vừa đi, Lâm Phong nhìn người Lục gia, bất đắc dĩ chỉ có thể xoay người rời đi.Nhưng mà Cố Thanh Thanh không định buông tha cho ông ta như thế.
“Cha, chúng ta nói chuyện đi?”Là con gái của ông ta, Lục Hướng Dương là con rể của ông ta, nên tính cảnh giác của ông ta hạ thấp.